04/29/2026
Có những ngày rất đơn giản… nhưng lại làm mình suy nghĩ nhiều hơn bình thường
Hôm nay hai mẹ con đi thư viện, tham gia một buổi dành cho mấy bạn nhỏ 3–4 tuổi. Mấy bạn được nghe nhạc, nhún nhảy, rồi ngồi hí hoáy làm thủ công. Nhìn tụi nhỏ cười, tự nhiên thấy những thứ nhỏ xíu vậy thôi mà vui thật.
Nhưng mà… đang ngồi đó, Thương lại nghĩ…
Ủa… sao mấy cái event dễ thương vậy lúc nào cũng 9-12 giờ trưa?
Hồi xưa còn đi làm full-time, giờ đó chắc đang họp, đang chạy deadline, hoặc đang… vừa uống cà phê vừa cố tỉnh ngủ 😅
Chứ nói gì tới chuyện thong thả dẫn con đi thư viện, ngồi xem con cắt giấy, tô màu
Nghĩ lại mới thấy… có một khoảng thời gian, mình cũng từng là “người mẹ cuối tuần”.
Muốn cho con trải nghiệm này, trải nghiệm kia lắm… mà lịch làm việc thì không cho phép.
Nên nhiều khi không phải là mình không muốn,
mà là mình không có lựa chọn.
Còn bây giờ, được ngồi đó, giữa một buổi sáng bình thường,
không vội, không gấp…
chỉ đơn giản là ở bên con
tự nhiên thấy mọi thứ rất đáng giá.
Và cũng tự hỏi…
có bao nhiêu người mẹ ngoài kia, cũng đang muốn những điều rất nhỏ như vậy thôi?
Một buổi sáng không vội.
Một hoạt động đơn giản cùng con.
Một chút hiện diện… thay vì chỉ là “có mặt”.
Cuộc sống đôi khi không cần quá lớn lao,
chỉ cần đúng thời điểm, đúng ưu tiên…
là đã đủ khác rồi.