04/07/2016
EURO VÀ VỢ
Vợ tôi trước đây không bao giờ xem bóng đá, nhưng đến Euro năm nay, chả hiểu sao mỗi khi tôi mở bóng đá lại thấy vợ ngoan ngoãn ngồi xem cùng. Thực ra tôi cũng chả khó khăn gì: vợ ngồi đó cũng được thôi, chỉ cần đừng nói gì, làm gì gây ảnh hưởng đến việc xem bóng đá của tôi là được rồi!
Nhưng có vẻ là không ổn, bởi lần nào cũng vậy, yên được một tí là vợ bắt đầu hỏi, và hỏi rất hùng hồn: "Hình như cái ông kia muốn xin vào sân đá mà người ta không cho vào hay sao ấy anh nhỉ?". "Ông nào em?". "Cái ông mặc com-lê như chú rể kia kìa!". "Không! Ông ấy là huấn luyện viên mà!".
Khi tiền đạo Lewandowski của Ba Lan ghi bàn, vợ tôi reo hò phấn khích tột độ, xong quay sang tôi, giọng vợ mừng rỡ: "Tự hào quá anh nhỉ!". Tôi ngạc nhiên: "Tự hào cái gì?". Vợ bảo: "Thì đá với toàn cầu thủ Tây, thế mà cầu thủ Việt Nam mình lại ghi được bàn! Rất đáng tự hào chứ!". "Đâu? Cầu thủ nào người Việt Nam?". "Thì đó! Cái ông bình luận viên vừa đọc tên nó là "Lê Văn Đốt Ki", họ Lê Văn chả là người Việt mình thì người gì?".
Xem bóng đá nhưng vợ tôi không thắc mắc về chiến thuật mà lại thắc mắc về số đo: "Cái thằng kia đùi thì to mà sao mông nó lại teo tóp vậy anh?". Tôi cố giữ vẻ điềm đạm, đáp lời: "Thì em cũng vậy thôi: bụng thì to mà ngực lại phẳng lì! Còn thắc mắc gì?".
Nghe vậy, vợ tôi im lặng, mặt sầm lại, chắc tự ái rồi! Tốt quá! Thế là tôi có hi vọng được xem yên ổn! Nhưng không, chỉ được vài phút thôi, đã lại thấy vợ quay sang hỏi tôi: "Bọn này ngày nào cũng đá, đá từ chập tối đến khuya, từ khuya đến sáng, mà chúng nó không biết mệt anh nhỉ?". Tôi cười, bảo: "Anh trả lời những câu hỏi của em suốt từ tối đến giờ mới mệt, chứ mấy thằng đó đá thế đã ăn thua gì!".