21/08/2026
BỆNH KÍNH THƯA.
Tôi bị dị ứng với đám cưới nào có phần phát biểu dài hơn... thời gian hai đứa nó yêu nhau.
Mở bài: Kính thưa...
Thân bài: Kính thưa các loại kính thưa...
Kết bài: Vẫn kính thưa nhưng kính thưa thêm một lần nữa cho chắc.
Kính thưa ông bà, cô dì, chú bác, anh chị, bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm, người quen, người không quen, người vắng mặt, người sắp vắng mặt. Kính thưa xong thì kể luôn tiểu sử trích ngang: cháu nó sinh năm nào, học trường nào, yêu nhau quán nào, nắm tay lần đầu ngày nào. Nghe xong muốn đứng dậy chúc hai cháu... mau được về nhà.
Khách người ta đến để ăn một bữa vui, chúc một câu gọn, chứ không phải đến để nghe báo cáo tổng kết cuộc đời.
Cho nên đám cháu tôi cưới, tôi dặn nhà hàng: Phát biểu 8 phút thôi. Quá 8 phút tôi phạt.
Phải vậy. Lịch sự thật sự là tôn trọng thời gian của 200 con người đang ngồi dưới. Chứ không phải là hành hạ 200 con người để làm hài lòng 2 cái tên trong danh sách kính thưa.
Cái bệnh này nó lây sang cả phòng họp.
Có những người sếp nói 30 phút không ai hiểu phải làm gì. Có những người sếp nói 3 phút ai cũng biết phải làm gì. Bạn thích sếp nào?
Lạ là trong cuộc họp, nhiều người rất khoái được KÍNH THƯA. Ngồi thẳng lưng lên, gật gù khi nghe tên mình được xướng. Được kính thưa một cái là thấy mình quan trọng. Nên không ai dám nói: "Thôi, vô vấn đề chính đi anh."
Thế là cả phòng nhìn nhau chịu đựng. Hết giờ họp thì hết giờ làm. Việc thì vẫn y nguyên.
Tôi nói thật:
Người thích DÀI DÒNG là người sợ mình không đủ quan trọng nếu nói ngắn.
Người thích được KÍNH THƯA là người cần một cái danh sách để biết mình là ai.
Còn người làm việc thật, người sống thật, chỉ cần 3 câu:
Cảm ơn vì đã đến.
Vấn đề là gì.
Mình làm gì tiếp theo.
Nói xong. Nâng ly. Làm việc chính
Đám cưới vui là đám cưới đồ ăn còn nóng.
Cuộc họp hay là cuộc họp ra khỏi phòng ai cũng biết mình phải làm gì.
Còn lại, kính thưa nhiều quá, nó thành... kính thưa thừa.