11/08/2025
🇻🇳 BÀI DỰ THI CỦA BẠN PHƯƠNG THẢO
" Khi nhìn thấy khẩu hiệu “Độc lập-tự do-hạnh phúc” lòng ta lại dâng trào một niềm xúc động sâu sắc–bởi nó không được viết nên từ những từ ngữ hoa mĩ,mà từ những trang sử đỏ chói lọi,đó là máu xương,là tiếng vọng từ quá khứ-nơi có một mùa thu của cách mạng,của tự do,và cả của những con người đã sống chết vì tiếng gọi “Việt Nam”.“Còn gì đẹp hơn”khi giờ đây chúng ta được sống trong hòa bình,trong niềm hạnh phúc giản dị mà thiêng liêng ấy.Chưa từng sống trong chiến tranh,chưa từng chứng kiến cảnh bom rơi đạn nổ,nhưng đã bao giờ ta nghe được lời thì thầm dịu dàng của lịch sử chưa?Có những ngày khiến ta nghẹn ngào dù chưa từng chứng kiến;có những kỉ niệm dù không thuộc về riêng ai nhưng lại luôn sống trong tim mỗi người.Là người dân máu đỏ da vàng ta luôn biết ơn sự hy sinh anh dũng của thế hệ cha ông.Và hơn hết,mỗi khi đến Cách mạng tháng Tám và lễ Quốc Khánh 2-9,niềm tự hào lại dâng trong trái tim mỗi người dân Việt như một mạch nguồn bất tận,nuôi dưỡng tình yêu Tổ quốc qua từng thế hệ.Tháng Tám 1945,khi thời cơ cách mạng chín muồi,dưới sự lãnh đạo của Đảng và Bác Hồ,toàn dân vùng lên giành chính quyền.Ngày 19/8,Hà Nội khởi nghĩa thắng lợi,mở đầu cho phong trào lan khắp cả nước.Sáng 2/9/1945,tại Quảng trường Ba Đình,Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập,khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và khẳng định trước thế giới quyền tự do,độc lập của dân tộc.Gần 80 năm trôi qua,hai mốc son ấy vẫn là niềm tự hào bất diệt.Thời gian có thể cuốn trôi bao đổi thay của đất nước,nhưng giá trị của độc lập,tự do vẫn vẹn nguyên trong trái tim người dân.Bởi để có được chiến thắng ấy,là cả sự cống hiến dâng trọn đời cho quê hương,đất nước.Có“Người ra đi đầu không ngoảnh lại”,và cũng có người để lại lời nhắn cho mẹ,cho xóm làng và cả Tổ quốc mà mình yêu thương:
“Hết kháng chiến nếu con còn chưa về
Mẹ ơi vui lên,mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi,còn gì đẹp hơn?”
(Nguyễn Quốc Hùng-“Còn gì đẹp hơn”)
Khung cảnh đẹp nhất đối với họ chính là nhìn thấy nhân dân sống trong bình yên.Máu họ đã nhuộm đỏ lá cờ,xương thịt họ đã hóa thành nền móng cho hòa bình hôm nay.“Còn gì đẹp hơn”khi chúng ta–thế hệ sinh ra giữa thời bình,may mắn được đón ánh bình minh không tiếng súng,được tự do cất tiếng hát giữa trời xanh,nghe tiếng cười ở khắp mọi miền.Nhưng vẻ đẹp ấy chỉ bền lâu nếu mỗi thế hệ đều biết giữ gìn và vun đắp.Sáng thứ hai,học sinh ngẩng cao đầu nhìn lá cờ đỏ sao vàng từ từ tung bay trong tiếng Quốc ca.Khoảnh khắc ấy,như có hàng triệu ánh mắt đang dõi theo–là ánh mắt của những người ngã xuống khi chưa kịp thấy đất nước yên bình.Lá cờ ấy không chỉ là tấm vải,mà là máu,là niềm tin,là lời thề sắc son của dân tộc.Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói rằng:“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập,và sự thật đã trở thành một nước tự do độc lập”.Vì thế nên,trách nhiệm của ta hôm nay không chỉ là biết ơn,mà là sống xứng đáng với những gì cha anh gửi gắm–học tập,lao động,sáng tạo không ngừng như các nhà khoa học Việt đang ghi dấu ấn quốc tế,và sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần như các chiến sĩ ngày đêm canh giữ Trường Sa,Hoàng Sa.Để một mai,khi lịch sử gọi tên,ta cũng có thể tự hào mà nói rằng:“Còn gì đẹp hơn một đất nước được sống trong độc lập, tự do và hạnh phúc.”