02/07/2026
Có những người lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ. Còn mình thì không.
Mình không có ba bên cạnh. Mẹ cũng rời đi và không nuôi mình. Mình lớn lên cùng Ngoại, nhưng mình cũng chưa từng cảm nhận được mình là đứa trẻ được yêu thương đủ đầy.
Có những lúc mình rất tủi thân. Chỉ mong có một người ôm mình, hỏi một câu: “Hôm nay con có mệt không?” Nhưng điều đó với mình lại là một điều rất xa xỉ.
Có lẽ vì thiếu đi sự chở che từ nhỏ nên mình học cách tự đứng dậy, tự chịu đựng, tự an ủi chính mình. Mình không biết thế nào là một mái ấm trọn vẹn, nhưng mình biết thế nào là phải cố gắng để không gục ngã.
Mình không viết những dòng này để trách bất kỳ ai hay mong nhận được sự thương hại. Mình chỉ muốn nói rằng, có những vết thương không ai nhìn thấy, nhưng người mang nó vẫn đang từng ngày cố gắng sống tốt.
Bây giờ, mình có một gia đình riêng, điều mình mong nhất là những đứa con của mình sẽ luôn cảm nhận được tình yêu thương và sự bình yên mà ngày bé mình chưa từng có.
Mình tin rằng, dù xuất phát điểm có nhiều thiếu thốn đến đâu, mình vẫn có thể tạo nên một cuộc đời khác bằng chính sự cố gắng của mình.
Hy vọng một ngày nào đó, khi nhìn lại, mình sẽ mỉm cười vì đã không để những thiếu thốn của tuổi thơ quyết định cả cuộc đời mình. 🌿