Tầm Nhìn Tương Lai

Tầm Nhìn Tương Lai Là nơi hỗ trợ các vấn đề về đời sống tâm lý,... mà bạn đang mắc phải

04/02/2020
Thứ 7 ngày 1/2/2020: 1. Sinh hoạt lớp tuần đầu tiên năm Canh Tý của lớp thầy cô thế nào?2. Lớp của mình nè: * Bước 1: + ...
02/02/2020

Thứ 7 ngày 1/2/2020:
1. Sinh hoạt lớp tuần đầu tiên năm Canh Tý của lớp thầy cô thế nào?
2. Lớp của mình nè:
* Bước 1:
+ Chuẩn bị: từ trong năm, dù bận bịu với việc mua sắm, bếp núc, mình vẫn dành thời gian chuẩn bị 35 món quà cho 35 HS trong lớp.
+ Ngày mùng 2 Tết - ngày đẹp, mình khai bút. Hi hi để “chọc” tụi nhỏ, để chúng tưởng bở, mình cắt 35 tờ giấy kích cỡ bằng tờ tiền Polime. Và nhiệm vụ khai bút của mình là viết thông tin món lì xì và lời chúc cho tụi nhỏ.
* Bước 2: Tiến hành
- Không biết các thầy các cô có “được” tuổi nhỏ đòi lì xì không? Chứ chúng vẫn nhắc nhẹ mình. Nhưng 2 ngày thứ 5 và thứ 6 là “mình ăn quả bơ, đội mũ phớt” à.
- Đến tận giờ Sinh hoạt thứ 7 mình mới lên lớp, rồi Sinh hoạt cứ như thường, vẫn nghe các bạn tự đánh giá, từ nhận xét. Đến khi lớp trưởng mời mình phát biểu mình mới tung mục lì xì.
- Lì xì được tiến hành qua 2 thao tác:
+ Một là - Rút lì xì: cho các bạn HS cả lớp rút lì xì.
+ Hai là- Khui lì xì: các bạn lần lượt mở bao lì xì, đọc thông điệp, đến túi quà và tự tìm món quà được ghi trong bao lì xì. Mỗi bạn chỉ có 1 phút, nếu quá thời gian không tìm được quà sẽ mất lượt và bạn khác sẽ khui. (Đương nhiên là túi quà mình để chung, lẫn lộn các vật to, bé, vuông tròn: có thể là hộp bút, gọt bút, móc khoá, bút nhớ, bút viết, bút bi, gói thạch rau câu, combo bánh Chocopie, combo cà phê và nước gói trà chanh vị Việt quất, cuốn truyện ngắn Thạch Lam, cao Sao vàng và không thể thiếu khẩu trang - bổ sung trong đại dịch Corona...&... ). Bên cạnh đó là một số phong bao lì xì mình kèm thêm những đồng mệnh giá 5.000 hoặc 10.000, có cả 2.000. Có thể thầy cô sẽ cười nhưng mình quan niệm lì xì không nhất thiết phải là tiền, mình còn rất thích lì xì bằng sách.
Phần này rất vui, rất hào hứng. Các bạn chú ý theo dõi và oà lên những tràng cười, những câu bình luận thú vị...
* Bước 3: Lưu niệm
Các bạn hào hứng chụp hình. Những tấm hình này sẽ được dùng trong Kỷ yếu 12 - ra trường của các bạn ý.
3. Các thầy cô kính mến! Một chút sự vui vẻ trong tiết sinh hoạt đầu năm thôi nhưng giúp mình nhận ra một điều tụi nhỏ rất hào hứng. Bằng chứng là cả trường về cả, xe bus dưới cổng bấm còi bim bim mà tụi nhỏ không hề sốt ruột, không hề nghĩ đến chuyện ra về. Chúng nhất định phải được công bố khui quà, nhất định phải được chụp hình.
Tuy là lớp 12 rồi thầy cô ạ, 17-18 tuổi rồi mà vẫn như các bé ý.
Tui yêu các con của tui lắm. Ở với chúng tui thấy mình trẻ làm sao. Mình trẻ thật.
4. Các thầy cô có kỉ niệm lì xì thế nào? Các thầy cô chia sẻ cho anh, chị, em trong nhóm học hỏi đi ạ!
Thân mến!

Sống để mà sống!!!!Từ muôn thuở, sông đều chảy ra biển lớn, mà cuộc đời vốn là biển lớn với muôn trùng bão táp phong ba....
23/01/2020

Sống để mà sống!!!!

Từ muôn thuở, sông đều chảy ra biển lớn, mà cuộc đời vốn là biển lớn với muôn trùng bão táp phong ba. Bản thân bạn lại là một phần của cuộc sống, như dòng sông là một phần của biển vậy. Khi ta sinh ra và lớn lên vì nhu cầu mưu sinh mà phải vất vả ngược xuôi, nỗ lực không ngừng, thậm chí là tranh đua ganh ghét lẫn nhau. Nhưng đời người được mất là điều không thể đoán trước được. Vậy hãy cứ sống như một dòng sông. Điều gì đến, nếu tốt đẹp thì hãy mở lòng để đón nhận nó. Nếu không tốt, hãy nhẹ nhàng thả nó trôi đi. Bạn không có quyền chọn lựa điều gì sẽ đến với mình, nhưng lại có đặc quyền giữ những điều đó ở lại hay để nó qua đi. Và rồi bình an sẽ đến với bạn thôi.

Hãy kiên trì như một dòng sông, bởi sông luôn hướng về đại dương rộng lớn. Con người cũng cần phấn đấu vì mục tiêu của chính bản thân mình và cho cả cuộc sống này nữa. Có thể bạn không thay đổi được thế giới, nhưng ít ra bạn sẽ làm cho cuộc sống của mình và những người xung quanh cảm thấy hạnh phúc và nhẹ nhàng hơn. Sông chảy muôn nơi, đem niềm vui đến biết bao vùng đất. Còn bạn thì hãy học cách cho đi, nhắn gửi những thông điệp yêu thương đến cho mọi người.

Dòng sông không bao giờ chảy thẳng, khi gặp vật cản nó sẽ tự đổi hướng mà không dừng lại. Thế nên, khi gặp khó khăn, sóng gió bạn cũng chớ nên bỏ cuộc, bạn không cố gắng vì mình thì ai sẽ giúp bạn đây. Tìm cho mình một hướng đi mới, có thể không thuận lợi như những gì bạn mong muốn ban đầu, nhưng vậy thì có sao, vấp ngã một chút thì thành công mới đáng quý. Chỉ cần bạn cố gắng hết sức thì kết quả ra sao cũng đủ để thỏa mãn chính bạn rồi. Và cũng đừng giữ lại trong lòng những muộn phiền, đời người ngắn như thế, sao cứ mãi đuổi theo điều không hay. Dành cho mình vài phút tĩnh lặng, thư giãn đầu óc trong sự yên bình của dòng sông. Sau đó, đứng lên và tiếp tục tiến về phía trước. Bởi quá khứ làm nên hiện tại, nhưng hiện tại làm nên tương lai. Nếu không thể thay đổi quá khứ, bạn chỉ có thể lựa chọn sống một hiện tại tốt đẹp để tương lai sau này rạng rỡ hơn.

Chỉ có bạn mới có quyền chọn lựa chọn cách sống cho mình, cũng chỉ có bạn mới quyết định được giá trị của bản thân được thay đổi hay không?

02/01/2020

1. Lười từ nhỏ…

So với học sinh bây giờ, phải nói rằng, thế hệ trước, chỉ cần như 7x, 8x, những thế hệ cận kề nhất với giới trẻ bây giờ vất vả hơn nhiều. Có thể do bối cảnh của đất nước sau khi trải qua chiến tranh làm cho người ta phải chăm chỉ, phải cố gắng vươn lên với chí tiến thủ gần như tuyệt đối để thoát khỏi cảnh đói nghèo
Hồi đó, trước khi đi học hoặc sau khi đi học về, dẫu cơ thể “cường tráng” như cái kẹo mút dở, nhưng học sinh phải tự lo bữa ăn của mình – có khi chỉ là cơm rang (may mà còn có để ăn như vậy), là mì sợi nấu với nước lã đun sôi cho chút cà chua hoặc vội vội vàng vàng nấu bữa cơm trưa hoặc chiều cho cả gia đình và bản thân mình ăn. Học tập thời đó không như bây giờ, học sinh được bố mẹ dạy dỗ, dìu dắt cùng với cô giáo từ bé mà chủ yếu là tự học, tự mày mò, nghiên cứu…

Còn rất nhiều học sinh thành phố, đô thị hiện nay, sướng quá: chẳng phải làm gì, cũng chẳng thiếu thứ gì từ ăn uống đến sách vở, học hành…Có thể nào hình dung nổi, hiện nhiều học sinh THPT cao lớn hơn cái… “sào” mỗi khi đến bữa ăn vẫn được bố mẹ “cơm bưng nước rót”. Nhà không phải quét, áo quần không phải giặt. Giờ nấu ăn, có khi mẹ cứ quần quật trong bếp trong khi con tranh thủ ra quán… chơi game để chờ cơm chín…

Giải thích cho hoàn cảnh sống sung sướng, nhàn hạ ấy của lớp trẻ không gì dễ hơn là điều kiện kinh tế đã khác trước: sung túc hơn, đủ đầy hơn, tâm lý của những bậc làm cha mẹ muốn: “con hơn cha”… Thế nhưng, đó chỉ là biện minh cho việc chăm sóc thái quá, nuông chiều con cái của bố mẹ. Trong khi hệ lụy của sự nuông chiều ấy ít nhất là sẽ làm mất đi tính tự lập của trẻ, làm cho trẻ trở nên lười biếng, ỷ lại cho người khác những việc có thể thực hiện trong tầm tay…
Và không chỉ bố mẹ, ngay nhà trường cũng “tiếp tay” một cách gián tiếp cho tính lười nhác này khi một lao động nhẹ nhàng nhất, đơn giản nhất là quét lớp mà cũng không buộc học sinh phải làm. Mà tất cả đều một tay bác lao công làm cả. Học sinh chỉ mỗi việc xin tiền bố mẹ để đóng tiền vệ sinh.

2… Đến lớn

Không chỉ con trẻ mà người lớn cũng ngày một lười nhác hơn dưới mọi góc độ. Giờ tan tầm chỉ cần ra các quán nhậu nhẹt là thấy ngay cảnh tượng đã trở thành… chuyện “nhỏ như con thỏ”: người lớn, nhất là đám mày râu ngồi la liệt, kín đặc tới tận đêm hôm khuya khoắt mới về, phó mặc mọi việc ở nhà cho vợ con. Mà khi về đến nhà thì cũng chẳng khác gì những người đã lựa chọn về nhà hơn là đi chè chén sau khi kết thúc ngày làm việc: hoặc là nằm gác chân lên ghế chờ cơm bưng ra tận miệng hoặc là nằm khểnh xem tivi để mặc vợ muốn làm gì thì làm.
Còn ở công sở dễ bắt gặp cảnh lười nhác nhất là khi sếp đi vắng hoặc “ăn cắp” được chút thời gian của cơ quan. Những lúc đó, nếu trên màn hình máy tính không là các trò game online từ êm ái đến bạo lực thì cũng là những phim ướt át Hàn Quốc, là chít chát, lên facebook tán gẫu với bạn bè. Công khai nữa thì “lượn”, “đánh võng” ngoài đường phố rồi cà phê cà pháo… Ai hơi đâu “tự kỷ” ngồi một chỗ để làm việc, để nghiên cứu, tìm hiểu cập nhật kiến thức. Có mà “hâm” mới như thế!
Lớp choai choai thì còn lười nữa, một tuần có bảy ngày thì gần như cả bảy tối ra “chém gió” ngoài quán trà chanh, chẳng chịu mầy mò, đọc sách “nạp” kiến thức như biết bao thế hệ thanh niên thuở trước, cũng chẳng chịu lao động để rèn luyện ý thức, rèn luyện thể chất nhằm bảo vệ sức khỏe…

3. Chỉ vì an phận

Có một lý giải cho sự lười nhác của người Việt hiện nay rằng: chẳng qua kinh tế thị trường cùng với sự phát triển công nghệ, bên cạnh tạo điều kiện cho con người có cuộc sống, việc làm tốt hơn thì lại dễ khiến người ta trở nên nhác việc hơn do nhiều cám dỗ xung quanh dẫn dụ.
Tuy nhiên, cách giải thích này cũng chỉ là một căn nguyên mà căn nguyên sâu xa nhất, chính xác nhất ấy là Ý THỨC CỦA CON NGƯỜI. Bởi ý thức quyết định hành động.

LỜI DẠY CỔ NHÂN: 10 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT CỦA GIA CÁT LƯỢNG, NGƯỜI TÀI KHÔNG THỂ KHÔNG LĨNH NGỘ1. “Đạm bạc để sáng tỏ c...
23/12/2019

LỜI DẠY CỔ NHÂN: 10 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT CỦA GIA CÁT LƯỢNG, NGƯỜI TÀI KHÔNG THỂ KHÔNG LĨNH NGỘ

1. “Đạm bạc để sáng tỏ chí lớn, yên tĩnh để chí hướng xa xôi.”
Người ta thường nói “có chí thì nên”, hay “người có chí thì việc ắt thành công”. Có thể nói có chí lớn, hay có ý chí mạnh mẽ, con người có thể làm được việc phi thường, mới gây dựng được lên đại nghiệp. Để có được chí lớn, làm sáng tỏ được ý chí thì cần sống đạm bạc, vì đạm bạc nuôi chí lớn.

2. “Cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.”
Mưu sự cho người phải tận trung, hết lòng dốc sức, cúc cung tận tụy, là tiêu chuẩn nền tảng làm người quân tử. Điều này trái ngược với phong thái xã hội hiện nay, khi nhiều người mượn công lợi tư, làm việc gì cho ai cũng nghĩ đến mình sẽ được cái gì, đặt cái lợi ích cá nhân lên bàn cân đong đo đếm.
Hoặc cũng có người làm cho người ta nhưng chẳng chịu dốc sức, sáng cắp ô đi tối cắp ô về. Chính cái suy nghĩ này khiến họ tự đánh mất phẩm chất, đánh mất lòng tin của mọi người, khiến trong mắt mọi người, họ chỉ là phường kẻ tiểu nhân vì lợi mà thôi.

3. “Vui cũng không nên vui với việc không đáng vui, giận cũng không nên giận với cái không đáng giận.”
Đến Gia Cát Lượng thần cơ diệu toán còn phải ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Con người sống trong cõi trần thế, vui vẻ đắc ý thì ít mà buồn đau khổ cực thì nhiều. Tuy nhiên, Khổng Minh nói rõ, cách đối nhân xử thế sao cho xứng với bậc trượng phu đường đường chính chính, đó là vui thích cái gì, giận dữ điều gì cũng phải đáng vui đáng giận, phải có lý và hợp lý, hợp đạo của người quân tử.

4. “Không vì có tài mà kiêu với người, không vì được sủng ái mà tác oai tác quái.”
Con người theo lẽ thường tình là khi thấy mình có tài năng vượt trội thì không còn coi ai ra gì, hành vi nghênh ngang như đứng trên tất cả, muốn mỗi lời nói của mình phải được tung hô, cao ngạo lấn át người khác.
Những người như thế tuy có tài cũng chỉ là kẻ tầm thường, và sẽ dẫn đến thất bại, thậm chí diệt vong mà mất cả sự nghiệp.

5. “Việc lớn bắt đầu khó, việc nhỏ bắt đầu dễ.”
Chúng ta biết câu cổ ngữ “Vạn sự khởi đầu nan”, nhưng chính xác thì phải là câu “Đại sự khởi đầu nan, tiểu sự khởi đầu dị” của Gia Cát Lượng.
Những việc nhỏ hầu như không phải chuẩn bị nhiều, mà làm liền đạt, dễ như trở bàn tay. Những việc lớn thì trái lại, sẽ gặp muôn vàn trắc trở.

6. “Không yên tĩnh thì học chẳng thành.”
Yên tĩnh ở đây gồm yên tĩnh môi trường và yên tĩnh nội tâm. Học ở đây gồm học thuật và học Đạo. Chỉ có môi trường xung quanh yên tĩnh và một nội tâm yên tĩnh mới có thể tập trung tinh thần sức lực dùi mài, khổ học. Chỉ có chuyên tâm, không bị can nhiễu bởi ngoại cảnh, và những tạp niệm nội tâm thì học mới thành tài.

7. “Lười nhác thì không thể tinh thâm, nóng nảy mạo hiểm thì không thể lý tính.”
Ai cũng có tài năng sở trường cá nhân, nhưng lại rất ít người phát triển tài năng sở trường của mình thành bậc trụ cột quốc gia hay đóng góp xuất sắc cho nhân loại, cũng bởi “lười nhác”.
Khi tự mình bỏ qua cho mình, tự mình thỏa mãn, tự cho phép mình tạm nghỉ ngơi, hoặc cho phép mình trì hoãn, hoặc ưu tiên thời gian cho các hoạt động giải trí, đánh bóng tên tuổi,… thì đó chính là đang bước trên con đường thất bại vậy.
Người nóng nảy, mạo hiểm không giữ được lý tính, sẽ không đủ tỉnh táo đánh giá tình huống để đưa ra quyết định đúng, nên thường sẽ mắc các sai lầm dẫn đến thất bại, thậm chí mất đi cả sinh mạng mình, mà tiêu biểu nhất là cái kết của Trương Phi.

8. “Có việc văn ắt phải có phòng bị việc võ.”
Đây là thể hiển tầm nhìn của nhà chính trị, nhà quân sự. Bình yên là vô sự. Khi có việc, dù việc văn (ngoại giao) thì đều có nghĩa ẩn chứa mâu thuẫn, xung đột cần giải quyết, mà không giải quyết được thì biện pháp quân sự là không tránh khỏi.
Do đó, có việc văn thì ắt phải phòng bị việc võ. Trong lịch sử chiến tranh nhân loại, có câu “Tiên lễ hậu binh” (Lễ trước rồi sau đó đến hành động quân sự)
Người xưa cũng dạy “Cẩn tắc vô ưu” (Cẩn thận thì không phải lo lắng), và “Hữu bị vô hoạn” (Có phòng bị chuẩn bị thì không lo tai họa). Khổng Tử cũng răn rằng “Nhân vô viễn lự, tất hữu cận ưu” (Người không lo xa, ắt có buồn gần).

9. “Bậc tướng giỏi, ắt có người học rộng tài trí làm tâm phúc, có người trầm tĩnh thận trọng cẩn mật làm tai mắt, có người dũng mãnh thiện chiến làm móng vuốt.”
Bậc tướng giỏi, cho dù tài giỏi, mưu lược đến đâu cũng không thể thành công nếu không có sự trợ giúp của mưu sĩ học rộng tài cao, suy xét cẩn trọng tỉ mỉ, và những tỳ tướng dũng mãnh thiện chiến xông pha sa trường.

10. “Phàm việc học, cần phải tĩnh, để thành tài, cần phải học, không học thì không lấy gì phát triển tài năng, không quyết chí thì không cách gì thành tựu việc học.”
Câu này cho chúng ta biết mối quan hệ nhân quả của tài năng. Để có tài năng thì phải học, để thành tựu việc học thì phải có ý chí và sự yên tĩnh nội tâm.
Câu nói này cũng là tổng kết quá trình quyết chí học tập, tu luyện thành tài của Gia Cát Lượng. Ông 9 năm quyết chí cần mẫn hàng ngày lên núi theo học một đạo sỹ, rồi 9 năm nữa ẩn cư ở Long Trung mài giũa tài năng.

CUỘC ĐỜI VỐN DĨ KHÔNG BẤT CÔNG, CHẲNG QUA LÀ BẠN CHƯA HIỂU LUẬT CHƠI THÔI!-----------------Cuộc đời giống như một trò ch...
18/12/2019

CUỘC ĐỜI VỐN DĨ KHÔNG BẤT CÔNG, CHẲNG QUA LÀ BẠN CHƯA HIỂU LUẬT CHƠI THÔI!
-----------------
Cuộc đời giống như một trò chơi. Nếu muốn trở thành người thắng cuộc, bạn phải nắm trong tay những quy tắc chính của trò chơi này. Bằng không, bạn sẽ mãi cảm thấy cuộc đời này bất công với bạn mà thôi.

Từ trước đến nay, mọi người thường quan niệm: cuộc sống vốn dĩ không công bằng và tự an ủi bản thân rằng phải tập quen dần với điều đó. Cũng đúng là thế thật, ngoại trừ những người tài năng xuất chúng, người bình thường như chúng ta phải từng ngày vật lộn với những khó khăn trong cuộc sống. Vậy nên, mọi người thường dễ cảm thấy cuộc đời này bất công.

Sự thật là, cuộc đời giống như một trò chơi, nhưng có mức độ phức tạp hơn. Người chơi sẽ cần đọc kỹ và hiểu đúng những quy tắc đã có trước khi bắt đầu vào cuộc chơi. Tác giả của bài viết này, ông Oliver Emberton – một cây bút nổi tiếng đồng thời còn là một nghệ sĩ đa tài – đã soạn ra 3 quy tắc chính của trò chơi mang tên “cuộc đời” này.

1. Quy tắc 1: Đời về căn bản là ganh đua
Bạn đang có một công việc ổn định tại công ty? Ngoài kia, không ít người đang cố dìm chết công ty của bạn. Bạn rất yêu mến công việc đó? Thời đại công nghệ lên ngôi, chẳng ai chắc rằng bạn sẽ không bị thay thế bởi lập trình máy tính cả? Chức vụ đó là vị trí bạn hằng mong ước? Hàng chục người khác cũng muốn như bạn và còn đang lên kế hoạch hành động trước cả bạn.

Dù không muốn nhưng mọi người phải thừa nhận rằng, tất cả chúng ta đều đang trong một cuộc tranh đua quyết liệt. Đó có thể là sự cạnh tranh từ bất cứ thứ gì – bạn bơi được xa hơn, nhảy đẹp hơn hoặc được nhiều like Facebook hơn.

“Chỉ cần cố gắng hết sức là được”, “Đối thủ lớn nhất của bạn là chính bạn”, đừng nghĩ những lời động viên thường nghe này là để xoa dịu bạn khỏi áp lực và căng thẳng. Thực chất, chúng có tác dụng ngược lại, nghĩa là thúc ép chúng ta cố gắng nhiều và nhiều hơn nữa. Nếu sống mà không cần phải ganh đua, chúng ta đã được khuyên nên bỏ cuộc ngay từ đầu.

Thế nên, đừng bao giờ tự tin nói rằng, mình chẳng cần đến cạnh tranh để có thể sống như ngày hôm nay. Bạn vẫn đang cố gắng học tốt để đạt điểm số cao, bạn vẫn đang mải miết làm việc để có thêm thu nhập hoặc bạn vẫn đang tìm cách tạo ấn tượng với người bạn thầm thích đó thôi.
Nếu vẫn nghĩ đây không phải ganh đua, thì đơn giản là bạn đã bị loại khỏi cuộc chơi này rồi. Mọi nhu cầu của con người đều sẽ khởi động “đường đua”. Và chiến thắng sẽ chỉ dành cho những ai thực sự chiến đấu vì nó.

2. Quy tắc 2: Người ta đánh giá bạn qua những thứ bạn làm được, không phải những thứ bạn nghĩ
Xã hội này thường đánh giá con người dựa trên những gì họ có thể làm cho người khác. Bạn vừa cứu một đứa trẻ khỏi đám cháy, sơ cứu người bị tai biến hay đơn giản là có thể gây tiếng cười, mọi hành động của bạn sẽ được người khác “định giá” ngay lúc đó.

Sẽ chẳng có gì bàn cãi ở đây nếu bạn cũng đánh giá bản thân theo cách đó. Chúng ta chỉ đơn thuần tự tin cho rằng “tôi là người tốt”, hay “chắc chắn tôi sẽ làm được”. Bạn đánh giá bản thân theo cách nghĩ riêng của mình, nhưng đó không phải cách thế giới đang nhìn vào bạn.

Bạn tốt tính như thế nào, tài cán đến đâu, đam mê dữ dội ra sao, xã hội này không quan tâm. Điều họ quan tâm là bạn sẽ làm được gì cho thế giới. Thủ khoa tốt nghiệp Đại học nhưng lại thất nghiệp, thì cũng bằng không.

Mà cho dù chúng ta có làm tốt cỡ nào, ta cũng sẽ bị người đời soi mói và nhìn bằng góc nhìn phiến diện. Một nhân viên gác cổng cần mẫn sẽ chẳng được tung hô như một nhà đầu tư chứng khoán thành đạt. Một nhà nghiên cứu ung thư sẽ ít được quan tâm hơn dàn siêu mẫu chân dài. Vì sao vậy? Đó là bởi vì những tài năng đó là quý hiếm và được đón nhận bởi nhiều người hơn.

Mọi người luôn có niềm tin bất diệt rằng, tài năng của mình sớm muộn rồi sẽ tỏa sáng. Chỉ cần chăm chỉ và làm ra sản phẩm thật tốt, thế giới rồi sẽ biết đến mình… Nhưng trong thực tế, sự đón nhận của đám đông đơn giản chỉ là một hiệu ứng mạng lưới, tức là sức lan tỏa và ảnh hưởng càng lớn, thì bạn càng thành công.

Cứu một mạng người, bạn là anh hùng khu phố, nhưng chữa được bệnh ung thư, tên bạn đi vào huyền thoại. Viết một quyển sách cực hay nhưng không xuất bản, bạn chẳng là ai trên cõi đời này, nhưng nếu bạn là tác giả tiểu thuyết “Harry Potter”, cả thế giới đều phải ngưỡng mộ bạn.

Có thể bạn sẽ không thích nghe điều này: Bạn sẽ được đánh giá dựa trên những gì bạn có khả năng làm được và số lượng người được hưởng lợi từ điều bạn làm. Nếu không chịu chấp nhận sự thật đắng ngắt này, lúc nào bạn cũng thấy thế giới bất công với mình.

3. Quy tắc 3: Khái niệm công bằng của mỗi người liên quan mật thiết đến lợi ích cá nhân
Con người thích đặt ra những chuẩn mực đạo đức. Đó chính là lý do chúng ta cần trọng tài trong thi đấu hay thẩm phán trong tòa án. Chúng ta luôn phân định rõ đúng – sai trong mọi tình huống, và hy vọng thế giới sẽ tuân theo. Cha mẹ và thầy cô cũng dạy chúng ta điều đó từ khi còn nhỏ. Họ dạy ta điều hay, lẽ phải và thấm nhuần tư tưởng: cứ ngoan là sẽ có thưởng.

Nhưng trò chơi cuộc đời này đâu dễ dàng gì. Bạn học như điên, nhưng vẫn thi trượt. Bạn làm việc miệt mài, nhưng người khác lại được thưởng. Bạn yêu người ấy đến dại khờ, nhưng thứ bạn nhận lại là những cử chỉ lạnh lùng của đối phương.

Vấn đề ở đây không phải là cuộc đời này bất công với bạn, mà là do tự bạn đã hiểu sai về khái niệm “công bằng”.
Khi bạn yêu đơn phương ai đó, bạn xem họ là mẫu người hoàn hảo. Họ có đầy đủ những đức tính bạn mong chờ mà người khác không có. Tương tự khi ai đó thích bạn, tuy bạn không quá xinh đẹp hay xuất sắc, người ta vẫn ưu ái bạn, bởi vì bạn đem lại cho họ cảm giác “hoàn thiện”.

Cách bạn ghét những người xung quanh cũng thế thôi, đặc biệt là những đối tượng quyền lực điển hình. Bạn ghét sự nghiêm khắc của sếp, ghét thầy cô vì bạn hay bị la rầy. Việc bạn thích hay ghét ai đó sẽ phụ thuộc vào việc người đó có đem đến những gì bạn muốn hay không.

Đôi khi, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống thật nghẹt thở và bất công với những điều luật đầy bó buộc từ họ. Nhưng việc gì cũng có 2 mặt, họ cũng chỉ đang làm tốt bổn phận của mình mà thôi. Thầy giáo tỏ ra hung dữ để bạn sợ và chú tâm học hành, sếp uy nghiêm để giữ kỷ cương công ty. Nếu họ không làm đúng trọng trách, họ biết sẽ xảy ra hậu quả gì. Mỗi người đều có những sự ưu tiên khác nhau, vậy nên, “khổ trước sướng sau” là tốt nhất.

4. Tại sao cuộc sống không công bằng?
Đó là bởi vì chúng ta không định nghĩa đúng khái niệm về sự công bằng. Chúng ta đang phủ lên sự công bằng một tấm áo choàng gắn đầy những suy nghĩ mơ mộng: “Ước gì mình được như họ”.

Thử tưởng tượng nếu tồn tại thế giới mà ai cũng được đối xử “công bằng” như họ mong muốn, thì cái thế giới đó sẽ loạn đến mức nào? Không ai dám yêu đương ai vì sợ làm tổn thương những trái tim yếu đuối. Trường học, công ty sẽ chẳng đi lên vì toàn những thành phần vô kỷ luật. Và ông trời sẽ chỉ đổ mưa xuống những người xấu.

Hầu hết chúng ta đều dành quá nhiều thời gian vẽ nên cuộc sống lý tưởng trong mơ, đến nỗi chẳng màng đến thế giới thực xung quanh đang chuyển biến thế nào. Vì vậy, ngừng than vãn và đối mặt với thực tế mới chính là chìa khóa mở tung sự hiểu biết về thế giới cũng như mọi tiềm năng ẩn sâu bên trong bạn.

Nguồn: Oliver Emberton

SỰ LƯỜI BIẾNG GIỐNG NHƯ MỘT TRÁI TÁO ĐỘC , THUỐC ĐỘC NGẤM TỪ TỪ ĂN MÒN TƯ DUY, CHÂN TAY CŨNG TRỞ NÊN VÔ DỤNG1. Cậu ngồi ...
16/12/2019

SỰ LƯỜI BIẾNG GIỐNG NHƯ MỘT TRÁI TÁO ĐỘC , THUỐC ĐỘC NGẤM TỪ TỪ ĂN MÒN TƯ DUY, CHÂN TAY CŨNG TRỞ NÊN VÔ DỤNG

1. Cậu ngồi ngủ gật suốt trên đường đi mặc cho người cha lầm lũi đánh xe trên con đường gồ ghề sỏi đá. Đang đi người cha bỗng nhìn thấy trên đường có một chiếc móng sắt bịt chân ngựa ai đó đánh rơi. Người cha lay Kumar dậy và bảo hãy nhảy xuống nhặt chiếc móng kia lên, mang ra chợ bán nhưng Kumar mặc dù nghe thấy nhưng lười biếng cứ ngồi im giả vờ ngủ gật.

Người cha lại lay cậu con trai lần nữa, nhớ ra Kumar rất thích ăn quả anh đào, ông nói: "Nhảy xuống nhặt đi con, tới chợ cha bán nó đi rồi mua quả anh đào cho con ăn" nhưng cậu bé Kumar vẫn không nhúc nhích, mắt vẫn nhắm nghiền giả vờ ngủ. Tiếc của, người cha đành hãm xe ngựa lại và nhảy xuống nhặt chiếc móng sắt lên.

Đến chợ, sau khi bán hết rau, người cha đến chỗ nhà rèn sắt và bán chiếc móng ngựa được 100 đồng, ông mua một túi quả anh đào và cất đi. Trên đường về nhìn thấy túi quả anh đào ngon lành treo trước xe, mặc dù thèm lắm nhưng cậu bé Kumar không dám xin cha vì đã lười biếng. Người cha muốn dạy cho con trai mình bài học về sự lười biếng nên ngồi im lặng, phớt lờ sự thèm thuồng của cậu con trai, ông giả vờ đánh rơi một quả anh đào xuống đường.

Chẳng cần phải để cha thúc giục hay nói gì, Kumar ngay lập tức nhảy ngay xuống xe, nhặt quả anh đào nhai ngấu nghiến rồi lại đuổi theo xe và nhảy lên. Cứ thế, cậu bé vừa nhảy lên xe ngồi chưa ấm chỗ, người cha lại giả vờ đánh rơi một quả anh đào, Kumar lại nhảy xuống, người cha cũng vẫn đánh xe đi bình thường, không chờ.
Và Kumar lần nào cũng phải đuổi theo xe để nhảy lên. Vừa đúng đến nhà thì hết túi quả anh đào mấy chục quả, Kumar thì mặt mũi phờ phạc vì ăn được một quả anh đào lại phải chạy theo xe thở dốc rồi lại nhảy lên, nhảy xuống.

Người cha hỏi: "Con có mệt không?", Kumar gật đầu vì không còn sức để trả lời, người cha nói: "Vậy con thích nhảy xuống một lần rồi nhảy lên ngay hay vài chục lần và chạy đuổi theo xe?", Kumar cúi đầu hiểu ra: "Dạ con đã hiểu thưa cha, từ giờ con sẽ không để sự lười biếng theo mình nữa ạ".

Người lười ngỡ tưởng sự biếng nhác sẽ mang lại cho họ được sự nhàn rỗi, may mắn hơn những người bình thường khác. Nhưng, thực ra, họ đã lầm. Lười biếng khiến họ còn cảm thấy khổ sở hơn, phải chạy tăng tốc hết sức mình, phải cố gắng gấp 5, gấp 10 mới đuổi kịp người khác. Bạn thấy đấy, lười biếng chỉ cho bạn sự sung sướng "ngắn hạn". Muốn thoải mái "dài hạn", hãy bắt tay làm việc ngay từ bây giờ.

2. Có một người vận chuyển hàng cần chở một lượng hàng nhất định và thường xuyên nên đã tìm 2 con ngựa để giúp mình thực hiện công việc này.

Người vận chuyển chia hàng làm đôi, mỗi con chở một nửa. Ban đầu cả hai con đều làm việc chăm chỉ.

Nhưng càng ngày, một con thì chăm chỉ và đi nhanh, một con trở nên lười biếng vừa đi vừa nhởn nhơ gặm cỏ. Người chuyển hàng thấy vậy đã mang toàn bộ số hàng trên lưng con ngựa chậm chạp chất lên lưng con ngựa đi nhanh.

Con ngựa lười thấy vậy càng khoái chí và nghĩ mỉa mai con ngựa nhanh: "Khà khà! Càng nỗ lực, càng siêng năng thì càng cực nhọc, như ta đây có khỏe hơn không?!".

Nhưng thật không may, người vận chuyển thấy một con cũng có thể kham nỗi khối lượng công việc và nghĩ: "Tại sao mình lại phải nuôi thêm một con lười biếng vô tích sự kia?"

Thế là người vận chuyển đã bán con ngựa lười biếng cho người ta giết thịt.

Những tưởng lợi dụng mánh khóe, mưu mô sẽ giúp con người ta thành công hơn, nhưng sự lười biếng sẽ gián tiếp nhấn chìm họ vào những cửa ải còn khó khăn, nguy hiểm hơn. Chẳng có con đường nào tắt dành cho những kẻ lười biếng cả. Nếu có chăng thì là đường tắt mãi mãi không có ánh sáng...

3. Gia đình nhà Shahil nằm trong danh sách các gia đình nghèo nhất vùng, nghe nói sắp tới sẽ có đoàn từ thiện của Hội Chữ thập đỏ đến tặng quà cho các gia đình nghèo nên hai vợ chồng Shahil rất vui mừng.
Đoàn từ thiện tới mang theo những xe tải lớn chở gia súc - phương tiện sẽ giúp các gia đình cải thiện cuộc sống khá lên. Tùy từng gia cảnh mà mỗi gia đình được tặng ngựa, bò, trâu hay cừu, lợn. Gia đình Shahil được tặng một con bò.

Shahil rất hào hứng cùng với vợ bàn bạc kế hoạch sẽ trồng gì, nuôi bò ra sao rồi bò sẽ sinh sôi thế nào, họ bán được tiền ra sao, thành đàn bò lớn thế nào và cuối cùng là họ sẽ giàu có ra sao. Hai vợ chồng bàn bạc xong rồi lăn ra ngủ, quên bẵng việc làm cho con bò cái chuồng che mưa che nắng.

Mấy ngày sau, cả hai vợ chồng Shahil cứ hết đứng lại ngồi, lại bàn bạc và nhìn con bò rồi vẽ ra viễn cảnh giàu có trong tương lai, chả ai ra đồng. Một tháng sau thì lương thực hết, vợ Shahil giục chồng ra đồng, Shahil bảo vợ: "Tôi vừa nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời, chúng ta chả tội gì mà nuôi con bò cho mệt, chúng ta bán con bò, mua được hai con dê còn thừa tiền mua đồ ăn được cả tuần, chả phải làm mà nuôi dê cũng nhàn hơn, hai con dê này sẽ đẻ ra cả đàn dê, lúc ấy chúng ta bán tha hồ kiếm tiền".

Vợ Shahil khen chồng giỏi, thế là họ bán con bò, mua hai con dê, hai vợ chồng mua đồ ăn về ăn uống no say, hết ăn lại nằm rồi bàn chuyện giàu có, loáng cái một tuần trôi qua lại hết đồ ăn.
hahil lại bảo vợ bán cặp dê, mua đàn gà và lại dư tiền ăn uống no say được thêm một tuần nữa. Rồi dần dần họ cho gà vào nồi mỗi ngày, cho đến khi còn 2 con, vợ Shahil bảo: "Thôi mình ăn nốt một con thôi, con kia để nuôi gây giống", Shahil bảo: "Một con thì giống kiểu gì, thôi bán nốt con ấy đi mua thêm rượu về uống với con gà này cho ngon, mai rồi tính".

Thế là trong khi các gia đình nghèo khác chăm chỉ làm lụng ngoài đồng mỗi ngày với những gia súc được tặng để mong một cuộc sống khấm khá hơn thì hai vợ chồng nhà Shahil lại quay về tay trắng như cũ, chạy ăn từng bữa.

Sự thoải mái, an nhàn không dưng mà dễ có. Để chạm đến ngưỡng cửa ấy, con người ta phải trải qua một quá trình dài nỗ lực, chăm chỉ. Dù là may mắn đến đâu mà mắc bệnh lười biếng thì vận may ấy sẽ sớm biến mất.

97 HÃY NHỚ...1. Không có áp lực thì không có kim cương.2. Nếu muốn tìm kiếm đam mê, việc đầu tiên phải làm là thức dậy.3...
02/12/2019

97 HÃY NHỚ...

1. Không có áp lực thì không có kim cương.
2. Nếu muốn tìm kiếm đam mê, việc đầu tiên phải làm là thức dậy.
3. Một cái đầu chứa đầy nỗi sợ hãi sẽ không có chỗ cho những khát khao.
4. Bạn không bao giờ biết được bạn mạnh mẽ như thế nào cho tới khi mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất của bạn.
5. Đừng lo lắng khi thấy ai đó giỏi hơn mình. Chỉ cần tập trung vào việc “phá kỷ lục” của chính mình mỗi ngày, tiếp tục đẩy bản thân mình về phía trước.
6. Thật sự không cần quay đầu xem người nguyền rủa bạn là ai. Chẳng lẽ khi bị chó điên cắn một phát bạn phải chạy lại cắn con chó đó một phát?
7. Một con chim đậu trên cành cây không bao giờ sợ cành cây bị gãy bởi niềm tin nằm ở đôi cánh chứ không phải ở cành cây.
8. Không ai có quyền phán xét bạn vì họ không biết bạn đã trải qua những gì. Họ có thể đã nghe những câu chuyện nhưng họ không bao giờ có cùng cảm giác với bạn.
9. Chẳng có điều gì là hoàn toàn sai, ngay cả cái đồng hồ chết cũng đúng hai lần một ngày.
10. Nếu số phận chia cho bạn những quân bài xấu, hãy học cách trở thành người chơi bài giỏi.
11. Tuổi tác không nói lên độ trưởng thành, điểm số không nói lên năng lực và những lời đồn đại không nói lên bạn là ai.
12. Một ngày nào đó bạn sẽ chẳng thèm nhớ đến cái nỗi đau chết tiệt mà một thời bạn cho rằng nó kéo dài mãi mãi.
13. Tất cả mọi người đều là thiên tài trong lĩnh vực của họ, nhưng nếu bạn đánh giá một con cá qua khả năng leo cây thì cả đời nó sẽ nghĩ mình ngu dốt và đần độn.
14. Nỗi sợ lớn nhất trên đời này chính là nỗi sợ dư luận. Vào cái giây phút mà bạn không còn sợ đám đông, bạn không còn là một con cừu, bạn trở thành sư tử. Một tiếng gầm to trỗi dậy trong trái tim bạn, tiếng gầm của tự do.
15. Ở nơi nào đó trên thế giới, có một người luyện tập còn bạn thì không. Và khi phải đối đầu với họ, họ sẽ hạ gục bạn.
16. Cuộc sống cũng giống như đi xe đạp, nếu muốn thăng bằng bạn phải tiếp tục di chuyển.
17. Có thể bạn không tìm thấy con đường mình đi, nhưng điều quan trọng là trong trái tim bạn biết rõ nơi mình đến.
18. Người duy nhất không mắc sai lầm chính là người không làm gì cả. Đừng sợ sai lầm, miễn là bạn đừng mắc cùng một sai lầm hai lần.

VÀI ĐIỀU NHẮN GỬI TỚI NGƯỜI TRẺ, NHẤT ĐỊNH PHẢI THUỘC LÒNG1. Bớt cái tính so sánh, đố kị, ghen tuông để tập trung sức lự...
27/11/2019

VÀI ĐIỀU NHẮN GỬI TỚI NGƯỜI TRẺ, NHẤT ĐỊNH PHẢI THUỘC LÒNG

1. Bớt cái tính so sánh, đố kị, ghen tuông để tập trung sức lực cho những kế hoạch dài hạn.

2. Trước khi muốn thành công, hãy cố gắng kiếm cho mình một cái nghề.

3. Học ngoại ngữ, nhất là tiếng anh nếu như không muốn câm và điếc.

4. Ham đọc sách, xem tin tức, chủ đề gì cũng được nhưng đã đọc, đã nghe là phải chú tâm, nghiên cứu, tìm hiểu sâu.

5. Làm người có 3 thứ phải nhớ: Tử tế hợp tác, trung thành, trung thực.

6. Tìm kiếm sự tự do cả về suy nghĩ, tiền bạc và tình cảm.

7. Sống hết mình từng giây để không bao giờ phải cảm thấy "hối hận".

8. Tuổi trẻ được phép sai lầm nhưng tuyệt đối không được sai phạm.

9. Làm gì cũng quyết tâm làm đến cùng, việc hôm nay chớ để ngày mai.

10. Lựa chọn một tâm thế sống: luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ cho phép bất kì ai có quyền xúc phạm nhân phẩm. Người ta chỉ cao khi mình tự quỳ xuống.

11. Vun đắp cho một tình yêu đúng nghĩa ,một tình bạn chân thành, tích cực, một gia đình yêu thương, che chở, nhất là hãy tận hưởng khoảng thời gian bên họ.

12. Du lịch là tốt nhưng hãy coi đó là phần thưởng khi đã làm việc hết sức chăm chỉ.

13. Ai cũng có thể là thầy mình, kể cả là cô lao công đến anh xe ôm, lúc nào mình cũng học hỏi được một điều gì đấy.

14. Đầu tư cho bản thân chưa bao giờ là phí. Ngoài đầu tư não, khi còn trẻ nên quan tâm một chút đến chuyện hình thức, điều đó càng cho thấy sự hoàn thiện chín chắn về mặt nội dung.

15. Nhậu công việc, nhậu bạn bè không có gì sai trái, nhưng hãy nhậu vui thôi đừng vui quá.

16. Hãy biến mình như "sâu bướm", lúc nào cũng mới, sẵn sàng bước ra cái ké để lột xác lớn lên và thích nghi với mọi hoàn cảnh.


Nguồn: Sưu tầm

Address

Da Nang

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Telephone

+84777477967

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tầm Nhìn Tương Lai posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tầm Nhìn Tương Lai:

Share