26/07/2019
Thật ra khi một cuộc tình dần đi vào kết thúc, chúng ta có thể cảm nhận được...một góc nào đó chúng ta đã mỏi mệt, và một góc nào đó trong chúng ta, vẫn muốn níu giữ người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy.
Khi những cuồng nhiệt ban đầu thay thế bởi những lạnh nhạt ngày sau này, khi những mong ngóng, những câu chuyện thâu đêm suốt sáng, những tin nhắn khiến chúng ta mỉm cười chìm vào giấc ngủ thay thế bởi sự nhàm chán không buồn bận tâm nữa...chúng ta có lẽ đã đi qua những năm tháng yêu thương người đó...
Chúng ta chẳng còn mong chờ những tin nhắn nữa. Cũng chẳng còn lập tức trả lời mỗi khi nhận được những tin nhắn ấy nữa, chẳng còn nhớ mong, cũng chẳng còn cảm giác muốn luôn kề bên người ấy như những ngày trước nữa...chúng ta trở về là chúng ta như những ngày trước khi yêu, thì có lẽ kết thúc cũng gần kề rồi.
Khi mà chúng ta chẳng còn cảm thấy muốn cố gắng vun vén thứ tình cảm ấy nữa, thì có lẽ chúng ta phải chuẩn bị cho sự ra đi thôi. Tình yêu trên đời này chúng ta đều mong lâu dài, nhưng chúng ta của ngày hôm nay và chúng ta của thủa ban đầu gặp gỡ, ai đã yêu ai nhiều hơn nữa, và ai đã thay đổi...đến một lúc nào đó trên chặng đường, tình yêu cứ ngỡ cả một đời ấy, chúng ta đã chẳng còn muốn theo đuổi thêm nữa...
Đôi khi buông sẽ làm cho ta cảm thấy thanh thản hơn là níu giữ trong vô vọng.