16/09/2023
"Người dễ rơi vào lưới tình thường thiếu thốn tình cảm, không chịu được sự cô đơn, tâm lý của họ giống như 1 đứa trẻ luôn tìm kiếm mẹ.
Những đứa trẻ dưới 6 tuổi sau khi ngủ dậy thì lập tức ngó xung quanh xem mẹ mình đang ở đâu. Một đứa trẻ đang vần vò cục đất sét 1 mình , bỗng mẹ biến mất khỏi tầm mắt 1 lúc lâu sẽ lập tức kêu lên "Mẹ đang ở đâu vậy?" và đi loanh quanh tìm mẹ. Chúng sẽ chỉ an tâm ngồi chơi khi đã xác nhận được rằng mẹ vẫn đang trong tầm mắt của mình.
Những người dễ rơi vào lưới tình cũng như vậy. Điều họ muốn chính là tìm kiếm "người mẹ tâm lý". Bởi bản chất của họ vẫn chỉ là "một đứa trẻ tâm lý" không thể ở 1 mình.
Vậy nên họ rất dễ yêu 1 ai đó và khi tình yêu ấy kết thúc, họ sẽ nhanh chóng tìm kiếm 1 đối tượng khác. Vì là "một đứa trẻ tâm lý" nên họ sẽ không ngừng lang thang tìm kiếm người mẹ. Bởi khi không có mẹ, họ chỉ là 1 sự tồn tại đầy bất an chẳng thể đứng 1 mình. Họ đang cố gắng lấp đầy sự thiếu thốn của bản thân từ đối phương.
Trong tình yêu, thay vì gặp gỡ 1 ai đó vì "sự thiếu thốn", tôi mong mọi người sẽ bắt đầu tình yêu bằng "sự trưởng thành". Điều này có nghĩa rằng cuộc sống của chúng ta sẽ được mở rộng và phong phú hơn nhờ vào tình yêu. Đó là mối quan hệ mà cả tôi và bạn sẽ cùng trưởng thành, khi 1 thế giới khác đang được gắn kết và mở rộng thêm trong thế giới hiện tại của tôi.
Chắc hẳn mọi người đều rất tò mò phải làm thế nào để được như vậy. Câu trả lời rất đơn giản. Đó chính là khi tự nhìn nhận lại bản thân, chúng ta phải đứng trên quan điểm của "một người lớn tâm lý" chứ không phải "một đứa trẻ tâm lý". Bởi 1 người có thể sống tốt 1 mình là người có thể mở rộng và phát triển cuộc sống của người khác".
(Trích: "Tâm lý học tình yêu- Tình yêu của bạn giống như bạn". Tác giả: Jun Mee-Kyung)