08/06/2025
Có những người cả đời tưởng mình giỏi.
Giỏi đoán ý người khác, giỏi nói vừa tai, giỏi tính toán trước sau.
Lúc nào cũng hơn người một bước, biết ai cần gì, biết ai sắp làm gì, biết cả cách làm sao để mình không bao giờ thiệt.
Và họ tin: sống ở đời, không khôn thì chết.
Ừ thì đúng, khôn một chút để không bị đời vùi.
Nhưng quá khôn, thành gian.
Mà gian thì không sống lâu được.
- Tôi từng thấy có người quen, lên được chức vì biết luồn.
Lấy được tiền vì biết lách.
Thăng tiến vì biết mượn tay người khác đẩy kẻ trước mặt ra.
Miệng lúc nào cũng cười. Nhưng không ai dám quay lưng.
Vì quay đi rồi… là biết đâu họ đã cắm mình từ lúc nào.
Nhưng bạn biết không?
Chính người đó sau này ngồi bật khóc trong quán cà phê.
Không phải vì ai hại, mà vì trời thu lại tất cả.
Người từng giúp thì quay lưng.
Người từng nể thì khinh.
Đứa con từng tự hào về cha – giờ chỉ biết tránh mặt.
Vì khôn cả đời… nhưng mất phúc.
- Tôi cũng từng gặp những người chậm.
Không sắc sảo, không giỏi giang.
Nói chuyện không khéo, không biết nịnh, không biết gài ai vào thế khó.
Họ làm ăn nhỏ, sống vừa. Nhưng lòng ngay – bụng thẳng.
Ai chơi với họ cũng thấy nhẹ. Ai ở gần họ cũng thấy yên.
Và lạ lắm…
Họ không tranh giành ai, mà trời cứ thương.
Không đòi hỏi điều gì, mà cuộc đời cứ tự mang tới.
- Thế nên, tôi hay nói với những người trẻ:
Làm người, đừng tính hơn trời.
Trời cho, thì một cọng cỏ cũng hóa vàng.
Trời không cho, thì có tính đến mấy, cũng về tay trắng.
Lòng mà hiểm, mưu mà sâu – thì được đấy, nhưng không bền.
Mà trời thì không cần nổi giận đâu,
Chỉ cần lặng lẽ cất đi cái phúc của bạn, là đủ.
⸻
Nên sống sao cho nhẹ.
Không cần ai cũng yêu, nhưng đừng ai sợ.
Không cần ai cũng khen, nhưng người tử tế còn thương mình.
Vì cuối cùng rồi,
Khôn ranh mấy, cũng không thắng được ý trời.
Chỉ có cái tâm sạch mới khiến mình đi qua đời này… không cúi đầu.
H. N. Vũ.
P/s: Mình thấy hay nên chia sẻ mọi người cùng chiêm nghiệm