01/09/2020
NGƯỜI TA BẢO, SAI THÌ SỬA NHƯNG CÓ NHỮNG VIỆC SẼ KHÔNG BAO GIỜ SỬA ĐƯỢC NỮA!
Người ta bảo sai thì sửa, nhưng cũng có những sai lầm không bao giờ sửa chữa đc. Cuộc đời mình đã có một quyết định sai lầm mà có lẽ cả đời này mỗi khi nghĩ lại vẫn sẽ tràn ngập cảm giác hối hận, đó là quyết định có thêm em bé khi Cọp còn quá nhỏ!!
Ngày trước sinh Cọp xong, vì không có người chăm Cọp nên mình quyết định nghỉ việc ở nhà, dành toàn bộ thời gian của mình để chăm sóc Cọp. Và khi Cọp lớn hơn 1 chút, tất cả mọi người xung quanh mình đều khuyên nên có thêm em bé, sẵn đã nghỉ việc thì chăm luôn 1 thể, con lớn rồi đi làm cũng chưa vội. Mọi lý do đc đưa ra vào thời điểm đó đều hợp lý. Rằng là Cọp khá ngoan, nhà lại có ông bà phụ nên không vấn đề gì đâu. Rằng là giờ mà đi làm, sau có em bé lại phải nghỉ tiếp mắc công. Rằng là người này người kia nghỉ lâu quá rồi giờ muốn sinh thêm cũng không đc.... Tuyệt nhiên không có một ai nhắc đến việc có thêm em bé, thằng anh sẽ bị quát bị mắng, thậm chí bị đánh đòn rất nhiều!! Tuyệt nhiên không một lời ngăn cản việc có em bé sớm.
Cọp là một em bé rất ngoan, không ương bướng ngỗ nghịch, những điều tốt đẹp được mẹ dạy dỗ Cọp tiếp thu và làm theo rất nhanh. Ở độ tuổi lên 2 lên 3, đang là độ tuổi học hỏi khám phá mọi thứ xung quanh, và thật sự vẫn cần có mẹ theo sát bên cạnh chỉ dạy cho nhiều thứ bằng một thái độ tận tâm nhất.
Nhưng không, mẹ lại quyết định chia đôi thời gian dành cho con vào lúc này. Và những hành động của con dù không sai nhưng vẫn có thể bị cấm như thường.
Ở tuổi của con, việc cầm 1 cái cây gõ gõ lên bàn lên ghế để nghe đc âm thanh phát ra, để cảm nhận sự khác nhau khi mình đập mạnh hay đập nhẹ là chuyện bình thường, nhưng có em, đó bị coi là hành động làm ồn, không để cho em ngủ.
Ở tuổi của con, vận động chạy nhảy hát hò là điều nên làm, nhưng khi có em, con không đc tự do làm điều đó thỏa thích nữa.
Ở tuổi của con, việc đc mẹ ôm ấp dỗ dành là một nhu cầu thiết yếu, là quyền đc đòi hỏi của con mỗi khi con cảm thấy bất an, nhưng khi có em, con không có quyền đòi hỏi nữa. Nếu đòi hỏi dai dẳng đồng nghĩa với việc con sẽ bị quát bị mắng, bị đòn và bị kết tội là một đứa bé hư.
Nhớ những ngày đầu vừa sinh em bé, buổi chiều lại mát trời, trẻ con trong xóm đi xe đạp đùa giỡn khắp con đường vừa mới được trải nhựa sạch sẽ. Cọp ức lắm, muốn đi lắm nhưng không có ai dẫn đi. Mẹ thì bận em, bố làm về trễ, ông bà bận việc vườn. Nhìn con buồn mà thương ứa nước mắt. Có hôm để Cọp khỏi đòi, mẹ đóng cửa chính lại để Cọp không nhìn thấy ngoài đường để không đòi nữa. Có hôm mẹ phải gửi Cọp đi theo cùng cô hàng xóm, có hôm đc ông ngoại hứa dẫn đi mà Cọp háo hức đi ra đi vào mong tới lúc ông ngoại xong việc ngoài vườn. Nếu không có em sớm thì những nhu cầu hết sức bình thường đó mẹ sẽ đáp ứng đc cho con chứ ko để con phải thiệt thòi như vậy.
Những lúc mẹ dỗ em để em vào giấc ngủ, thật sự rất cần một không gian yên tĩnh để em không bị làm phiền, con thì hiếu động nên mẹ hay khó chịu, vì con mà em không ngủ đc. Rồi mẹ dỗ dành con ra ngoài chơi, mẹ cho em ngủ xong sẽ ra với con. Nhưng ra ngoài con đâu có chơi. Con quanh quẩn ở cửa phòng đợi mẹ. Lâu lâu không thấy mẹ ra con lại thỏ thẻ: mẹ ra đây với con. Con không dám khóc lóc hét to đòi mẹ ra vì hành động đó đã bị quát quá nhiều lần, con sợ nhưng vẫn cần mẹ nên đổi sang cách đòi hỏi nhẹ nhàng hơn. Như vậy con đã là một em bé khá ngoan rồi, thật sự quá thiệt thòi cho con khi mẹ có em quá sớm. Mỗi lần ở trong phòng nhìn ra thấy bóng con lẩn quẩn trước cửa, mẹ lại thương con đứt ruột. Mẹ thật sự xin lỗi con!!
Mẹ cho em ngủ, con tới giờ ngủ thường hay thủ thỉ: mẹ ôm con ngủ. Nhưng mẹ cứ lần lữa: đợi mẹ một xíu, em ngủ rồi mẹ ôm con. Nhưng con không đợi đc, em ngủ rồi mẹ quay sang thì con đã ngủ từ lúc nào không biết. Con đã tự lăn lộn để đưa mình vào giấc ngủ rồi quên bẵng đi rằng là con rất cô đơn, chỉ là một cái ôm khiến con yên tâm đi vào giấc ngủ mà mẹ cũng không làm đc. Mẹ thương con toàn đợi con ngủ rồi ôm con khóc miết!!
Từ giờ trở đi, nếu ai đó có ý định sinh con liên tiếp, mình sẽ cản, cản ngay lập tức, ít nhất hãy để đến lúc con lớn đi học thì hãy có em. Mình đã trải qua và hiểu rằng không có gì bù đắp đc những tổn thương mà con phải hứng chịu khi có em khi còn quá nhỏ. Mọi lời khuyên "đẻ đi" đều chỉ là lời nói gió bay, người thiệt thòi chính là con của mình. Đây là một sai lầm không thể sửa chữa, đến khi đã có kinh nghiệm thì mọi thứ không thể quay lại để mà làm lại từ đầu!!
P/s: mấy dòng này được viết lúc cho Củ Cải ngủ xong, quay sang thì Cọp đã ngủ say sau lưng mẹ rồi, thấy thương quá nên viết cho ảnh vài dòng như vậy. Thật ra để bù đắp cho Cọp mình cố gắng dành hầu hết thời gian cho con nè, rèn em bé theo nếp EASY và tự ngủ để em bé ngoan hơn, mẹ có nhiều thời gian hơn cho anh 2. Như trong bài viết, tất cả những lần anh 2 cô đơn là lúc mẹ phải hỗ trợ em Củ Cải đi vào giấc ngủ mà nhà lại không có người khác chơi cùng con, hoặc con hiếu động nghịch ngợm ngay lúc em đang gây ngủ, chứ không phải mẹ Cọp luôn suy nghĩ tiêu cực hay than vất vả gì đâu nha m.n ơi!! Nếu chưa có em con sẽ đc quan tâm đầy đủ hơn nên giờ thấy con hơi thiệt thòi, bản thân người làm mẹ thấy như vậy là có lỗi rất lớn với con thôi!!
-Ngọc Trà _ Danhchocon -