17/05/2026
: Nghe được tiếng lòng ủa Hoàng Đế "ăn..ăn..ăn"
Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã phạm đại kỵ.
Trong lúc tất cả tú nữ quỳ rạp dưới đất run lẩy bẩy, ta… bật cười trước mặt hoàng đế.
—
Tân đế nổi tiếng tàn nhẫn.
Nghe nói chỉ trong nửa năm đăng cơ đã xử chết hơn ba mươi quan viên.
Ngay cả phi tần trong hậu cung cũng không ai dám ngẩng đầu nhìn hắn quá ba giây.
Vậy mà lúc ấy, ta lại nghe thấy một giọng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu:
“Đói quá…”
Ta giật mình nhìn quanh.
Đại điện yên tĩnh như chết.
Giọng nói kia lại tiếp tục đầy ai oán:
“Canh giờ nào rồi còn chưa xong?”
“Bọn họ trang điểm lâu thế để làm gì, có ăn được đâu…”
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ, sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén khiến người ta không rét mà run.
Còn giọng nói kia vẫn đều đều vang bên tai ta:
“Nếu không phải vì giữ thể diện đế vương, trẫm đã cho truyền bánh bao từ lâu rồi.”
Khóe môi ta run lên.
Kết quả đúng lúc ấy, hoàng đế nhìn thẳng xuống phía ta.
Cả điện lập tức lạnh toát.
Ta cũng tưởng mình chết chắc rồi.
Ai ngờ giây tiếp theo, giọng nói kia lại vang lên:
“Thôi thì chọn nàng vậy.”
“Không có gia thế chống lưng, cũng chẳng dính tới phe phái nào.”
“Đỡ phải nghe đám lão thần ngày nào cũng nhét nữ nhi vào hậu cung.”
Ta sững người.
Còn hoàng đế ngoài mặt vẫn lạnh nhạt mở miệng:
“Giữ lại thẻ bài.”
—
Sau này ta mới biết.
Hoàng đế thật ra rất ghét tuyển tú.
Phi tần trong hậu cung với hắn mà nói không khác gì thế lực triều đình được nhét vào bên cạnh long sàng.
Ngủ với ai.
Nâng đỡ ai.
Sủng ái ai.
Đều phải tính toán xem sẽ động tới nhà mẹ đẻ phía sau như thế nào.
Cho nên hắn cực ít triệu người thị tẩm.
Mà người như ta — xuất thân thấp, không gia tộc, không phe cánh — lại vừa hay là lựa chọn thích hợp nhất.
—
Ngày đầu tiên được lật thẻ bài, ta run đến mức suýt vấp ngã trước cửa Dưỡng Tâm điện.
Kết quả vừa bước vào đã nghe thấy:
“Cuối cùng cũng tới…”
Ta còn chưa kịp đỏ mặt thì giọng nói kia đã tiếp tục:
“Đói sắp chết rồi.”
“Đám đại thần hôm nay cãi nhau tận hai canh giờ.”
“Trẫm mới uống được nửa bát cháo.”
Ta: “…”
Bao nhiêu căng thẳng trong lòng phút chốc tan sạch.
—
Hoàng đế ngồi trước long án phê tấu chương.
Ngoài mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Tiếng lòng lại vô cùng đáng thương:
“Muốn ăn mì.”
“Mì nóng.”
“Có thêm bánh hoa quế thì càng tốt…”
Ta lén nhìn hắn một cái.
Thật sự không hiểu nổi.
Một vị đế vương khiến cả triều đình sợ hãi… sao đầu óc suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn vậy?
Ta đứng bên dưới không dám động.
Hoàng đế cũng không ngẩng đầu nhìn ta.
Ngoài mặt hắn vẫn là bộ dáng đế vương cao cao tại thượng, cúi đầu phê tấu chương như thể thiên hạ không có chuyện gì khiến hắn bận tâm.
Nhưng tiếng lòng thì càng lúc càng thảm:
“Đói đến đau dạ dày rồi…”
“Tên Hộ bộ thượng thư kia lần sau còn dám dài dòng nữa, trẫm cho ông ta quỳ luôn.”
“Ngự thiện phòng hôm nay làm gì nhỉ…”
Ta thật sự suýt bật cười.
—
Một lúc sau, bụng hắn khẽ réo lên.
Rất nhỏ thôi.
Nhưng trong Dưỡng Tâm điện yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Bút son trong tay hoàng đế khựng lại.
Thái giám tổng quản lập tức quỳ phịch xuống đất:
“Nô tài đáng chết!”
Ta còn chưa hiểu hắn đáng chết chỗ nào thì đã nghe thấy tiếng lòng hoàng đế đầy tuyệt vọng:
“…Mất mặt quá.”
Ta vội cúi đầu, vai run dữ dội.
Hoàng đế lạnh lùng liếc xuống:
“Ngươi cười?”
Ta lập tức quỳ xuống:
“Thần thiếp không dám.”
Dưỡng Tâm điện yên lặng hồi lâu.
Sau đó, ta nghe thấy hắn nghĩ:
“Thôi bỏ đi.”
“Nàng ấy nhìn cũng không thông minh lắm.”
“Chắc không nhận ra đâu.”
Ta: “…”
—
Đúng lúc ấy, thái giám bên ngoài vào bẩm:
“Bệ hạ, Ngự thiện phòng hỏi tối nay muốn dùng gì?”
Hoàng đế nhàn nhạt:
“Tuỳ ý.”
Tiếng lòng lại lập tức vang lên:
“Muốn ăn mì thịt bò.”
“Thêm trứng lòng đào.”
“À không, hôm qua ăn rồi…”
“Hay ăn hoành thánh?”
Ta nghe đến đó thật sự nhịn không nổi nữa.
Khóe môi vừa cong lên đã thấy ánh mắt hoàng đế quét tới.
Ta lập tức cúi đầu.
Mà tiếng lòng hắn lại đột nhiên ngừng vài giây.
Sau đó chậm rãi vang lên:
“…Nàng nghe hiểu ý trẫm?”
Tim ta hụt một nhịp.
—
“Ngươi.”
Hắn đặt bút xuống, giọng điệu vẫn lạnh nhạt.
“Muốn ăn gì?”
Ta ngẩn người.
Thái giám tổng quản cũng ngơ ngác.
Từ trước đến nay, hoàng đế chưa từng hỏi phi tần chuyện này.
Ta cẩn thận đáp:
“Thần thiếp… muốn ăn mì.”
Không khí trong điện bỗng im lặng kỳ lạ.
Rồi ta nghe thấy tiếng lòng hắn nổ tung:
“Tri kỷ!”
“Nàng ấy cũng muốn ăn mì!”
“Quả nhiên giữ nàng lại là quyết định đúng đắn.”
Ta cắn môi đến đau mới không bật cười.
—
Đêm ấy, ta được giữ lại dùng bữa cùng hoàng đế.
Tin tức vừa truyền ra, cả hậu cung chấn động.
Dù sao… đây là lần đầu tiên có người được ngồi ăn cùng hắn sau khi đăng cơ.
Mà lúc ấy, hoàng đế đang nghiêm mặt gắp mì.
Tiếng lòng lại cực kỳ vui vẻ:
“Cuối cùng cũng được ăn.”
“Sống lại rồi”