Hồ Điệp Các

Hồ Điệp Các Đam mê viết

23/05/2026

Nhân viên thời vụ nhà hàng : Thuý Loi và Trương Mỹ Linh gặp phải đứa nhóc nghịch ngợm.

17/05/2026

: Nghe được tiếng lòng ủa Hoàng Đế "ăn..ăn..ăn"

Ngày đầu tiên tiến cung, ta đã phạm đại kỵ.

Trong lúc tất cả tú nữ quỳ rạp dưới đất run lẩy bẩy, ta… bật cười trước mặt hoàng đế.



Tân đế nổi tiếng tàn nhẫn.

Nghe nói chỉ trong nửa năm đăng cơ đã xử chết hơn ba mươi quan viên.
Ngay cả phi tần trong hậu cung cũng không ai dám ngẩng đầu nhìn hắn quá ba giây.

Vậy mà lúc ấy, ta lại nghe thấy một giọng nói vang lên ngay trên đỉnh đầu:

“Đói quá…”

Ta giật mình nhìn quanh.

Đại điện yên tĩnh như chết.

Giọng nói kia lại tiếp tục đầy ai oán:

“Canh giờ nào rồi còn chưa xong?”

“Bọn họ trang điểm lâu thế để làm gì, có ăn được đâu…”

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ, sắc mặt lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén khiến người ta không rét mà run.

Còn giọng nói kia vẫn đều đều vang bên tai ta:

“Nếu không phải vì giữ thể diện đế vương, trẫm đã cho truyền bánh bao từ lâu rồi.”

Khóe môi ta run lên.

Kết quả đúng lúc ấy, hoàng đế nhìn thẳng xuống phía ta.

Cả điện lập tức lạnh toát.

Ta cũng tưởng mình chết chắc rồi.

Ai ngờ giây tiếp theo, giọng nói kia lại vang lên:

“Thôi thì chọn nàng vậy.”

“Không có gia thế chống lưng, cũng chẳng dính tới phe phái nào.”

“Đỡ phải nghe đám lão thần ngày nào cũng nhét nữ nhi vào hậu cung.”

Ta sững người.

Còn hoàng đế ngoài mặt vẫn lạnh nhạt mở miệng:

“Giữ lại thẻ bài.”



Sau này ta mới biết.

Hoàng đế thật ra rất ghét tuyển tú.

Phi tần trong hậu cung với hắn mà nói không khác gì thế lực triều đình được nhét vào bên cạnh long sàng.

Ngủ với ai.
Nâng đỡ ai.
Sủng ái ai.

Đều phải tính toán xem sẽ động tới nhà mẹ đẻ phía sau như thế nào.

Cho nên hắn cực ít triệu người thị tẩm.

Mà người như ta — xuất thân thấp, không gia tộc, không phe cánh — lại vừa hay là lựa chọn thích hợp nhất.



Ngày đầu tiên được lật thẻ bài, ta run đến mức suýt vấp ngã trước cửa Dưỡng Tâm điện.

Kết quả vừa bước vào đã nghe thấy:

“Cuối cùng cũng tới…”

Ta còn chưa kịp đỏ mặt thì giọng nói kia đã tiếp tục:

“Đói sắp chết rồi.”

“Đám đại thần hôm nay cãi nhau tận hai canh giờ.”

“Trẫm mới uống được nửa bát cháo.”

Ta: “…”

Bao nhiêu căng thẳng trong lòng phút chốc tan sạch.



Hoàng đế ngồi trước long án phê tấu chương.

Ngoài mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Tiếng lòng lại vô cùng đáng thương:

“Muốn ăn mì.”

“Mì nóng.”

“Có thêm bánh hoa quế thì càng tốt…”

Ta lén nhìn hắn một cái.

Thật sự không hiểu nổi.

Một vị đế vương khiến cả triều đình sợ hãi… sao đầu óc suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn vậy?

Ta đứng bên dưới không dám động.

Hoàng đế cũng không ngẩng đầu nhìn ta.

Ngoài mặt hắn vẫn là bộ dáng đế vương cao cao tại thượng, cúi đầu phê tấu chương như thể thiên hạ không có chuyện gì khiến hắn bận tâm.

Nhưng tiếng lòng thì càng lúc càng thảm:

“Đói đến đau dạ dày rồi…”

“Tên Hộ bộ thượng thư kia lần sau còn dám dài dòng nữa, trẫm cho ông ta quỳ luôn.”

“Ngự thiện phòng hôm nay làm gì nhỉ…”

Ta thật sự suýt bật cười.



Một lúc sau, bụng hắn khẽ réo lên.

Rất nhỏ thôi.

Nhưng trong Dưỡng Tâm điện yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy.

Bút son trong tay hoàng đế khựng lại.

Thái giám tổng quản lập tức quỳ phịch xuống đất:
“Nô tài đáng chết!”

Ta còn chưa hiểu hắn đáng chết chỗ nào thì đã nghe thấy tiếng lòng hoàng đế đầy tuyệt vọng:

“…Mất mặt quá.”

Ta vội cúi đầu, vai run dữ dội.

Hoàng đế lạnh lùng liếc xuống:
“Ngươi cười?”

Ta lập tức quỳ xuống:
“Thần thiếp không dám.”

Dưỡng Tâm điện yên lặng hồi lâu.

Sau đó, ta nghe thấy hắn nghĩ:

“Thôi bỏ đi.”

“Nàng ấy nhìn cũng không thông minh lắm.”

“Chắc không nhận ra đâu.”

Ta: “…”



Đúng lúc ấy, thái giám bên ngoài vào bẩm:

“Bệ hạ, Ngự thiện phòng hỏi tối nay muốn dùng gì?”

Hoàng đế nhàn nhạt:
“Tuỳ ý.”

Tiếng lòng lại lập tức vang lên:

“Muốn ăn mì thịt bò.”

“Thêm trứng lòng đào.”

“À không, hôm qua ăn rồi…”

“Hay ăn hoành thánh?”

Ta nghe đến đó thật sự nhịn không nổi nữa.

Khóe môi vừa cong lên đã thấy ánh mắt hoàng đế quét tới.

Ta lập tức cúi đầu.

Mà tiếng lòng hắn lại đột nhiên ngừng vài giây.

Sau đó chậm rãi vang lên:

“…Nàng nghe hiểu ý trẫm?”

Tim ta hụt một nhịp.



“Ngươi.”

Hắn đặt bút xuống, giọng điệu vẫn lạnh nhạt.

“Muốn ăn gì?”

Ta ngẩn người.

Thái giám tổng quản cũng ngơ ngác.

Từ trước đến nay, hoàng đế chưa từng hỏi phi tần chuyện này.

Ta cẩn thận đáp:
“Thần thiếp… muốn ăn mì.”

Không khí trong điện bỗng im lặng kỳ lạ.

Rồi ta nghe thấy tiếng lòng hắn nổ tung:

“Tri kỷ!”

“Nàng ấy cũng muốn ăn mì!”

“Quả nhiên giữ nàng lại là quyết định đúng đắn.”

Ta cắn môi đến đau mới không bật cười.



Đêm ấy, ta được giữ lại dùng bữa cùng hoàng đế.

Tin tức vừa truyền ra, cả hậu cung chấn động.

Dù sao… đây là lần đầu tiên có người được ngồi ăn cùng hắn sau khi đăng cơ.

Mà lúc ấy, hoàng đế đang nghiêm mặt gắp mì.

Tiếng lòng lại cực kỳ vui vẻ:

“Cuối cùng cũng được ăn.”

“Sống lại rồi”

13/05/2026

(ĐÃ FULL)
: 𝙇𝘼̃𝙉𝙃 𝘾𝙐𝙉𝙂 𝘾𝙊́ 𝙉𝙂𝙐̛𝙊̛̀𝙄 Đ𝘼𝙉𝙂 Đ𝙊̛̣𝙄 𝙏𝘼
: Cổ trang, cung đấu, phi tần-thái giám, ngược tâm.

𝙲𝙷𝚄̛𝙾̛𝙽𝙶 𝟷 — 𝙽𝙶𝚄̛𝙾̛̀𝙸 𝙱𝙸̣ 𝙱𝙾̉ 𝙻𝙰̣𝙸 𝙶𝙸𝚄̛̃𝙰 𝙼𝚄̀𝙰 𝚃𝚄𝚈𝙴̂́𝚃 𝙲𝚄̃

Năm thứ ba sau khi nhập cung, Hiền phi Tô Vãn thất sủng.

Nàng từng là người được hoàng đế yêu chiều nhất hậu cung.
Một khúc đàn có thể khiến hắn bỏ cả tảo triều.
Một câu ho khẽ cũng khiến thái y viện thức trắng đêm.

Ai cũng nghĩ nàng sẽ là hoàng hậu tương lai.

Cho đến ngày Lâm quý phi vu oan nàng dùng vu cổ nguyền rủa hoàng tự.

Đứa con trong bụng chưa kịp thành hình đã mất.
Tô gia bị biếm khỏi kinh thành.
Còn nàng… bị đày vào lãnh cung.



Trong lãnh cung có một thái giám tên Tạ Trầm.

Hắn câm.
Trên cổ có vết sẹo bỏng rất sâu.
Ngày ngày chỉ làm những việc thấp hèn như gánh nước, bổ củi, đưa cơm.

Tô Vãn ghét hắn.

Bởi mỗi lần nàng phát điên đập phá đồ đạc, hắn chỉ im lặng đứng nhìn.

Không an ủi.
Cũng không thương hại.



Mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh.

Than trong lãnh cung bị cắt gần hết.

Tô Vãn sốt cao ba ngày liền.

Lúc mê man nàng luôn mơ thấy đứa bé đã chết.
Mơ thấy hôm ấy bản thân quỳ ngoài điện Càn Thanh đến bật máu đầu gối, còn cửa điện vẫn đóng chặt.



Đêm thứ tư.

Nàng mơ hồ cảm thấy có người cõng mình trên lưng.

Tuyết rơi rất dày.

Người kia đi rất chậm.
Hơi thở nặng nề.

Nhưng bàn tay giữ lấy nàng lại cực kỳ vững.



Lúc tỉnh lại, nàng đã nằm trong căn phòng cũ kỹ của thái y viện.

Thái y vừa sắc thuốc vừa lắc đầu:

“Nếu đưa tới chậm thêm chút nữa… nương nương thật sự không cứu được.”

Tô Vãn im lặng rất lâu mới hỏi:
“Ai đưa ta tới?”



Ngoài cửa sổ.

Tạ Trầm đang ngồi trong tuyết.

Ống quần thấm đầy máu.

Hai chân gần như đông cứng.

Nhưng từ đầu đến cuối, hắn không nhìn nàng lấy một lần.



Từ hôm đó.

Giữa hai người bắt đầu xuất hiện một loại yên lặng rất kỳ lạ.

Tạ Trầm vẫn không nói chuyện.
Nhưng mỗi sáng mở cửa, trên bàn luôn có nước nóng.

Trời lạnh hơn một chút, than trong phòng nàng sẽ nhiều hơn hôm trước một ít.

Ngay cả bát thuốc đắng nàng ghét nhất… hắn cũng đứng nhìn đến khi nàng uống xong mới chịu rời đi.



Có lần Tô Vãn khó chịu nói:

“Ngươi quản ta làm gì?”

Tạ Trầm chỉ cúi đầu tiếp tục nhóm than.

Ánh lửa hắt lên gương mặt lạnh lẽo của hắn.

Rất lâu sau.

Hắn mới khàn giọng nói một chữ đầu tiên sau nhiều năm:

“Sống.”



Tô Vãn sững người.

Đó là lần đầu tiên nàng nghe thấy giọng hắn.

Khàn thấp như bị cát cứa qua cổ họng.



Đêm ấy.

Trong điện Càn Thanh, hoàng đế đang phê tấu chương.

Thái giám bên cạnh lỡ tay làm đổ chén trà.

Hương trà thoảng ra.

Là loại Bạch Tuyết Xuân năm trước Tô Vãn thích nhất.

Hoàng đế đang viết bỗng dừng bút.

Một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói:

“Đổi loại khác.”

Nhưng đến tận nửa đêm.

Tấu chương trước mặt hắn vẫn chưa lật sang trang tiếp theo.


Tô Vãn ở lãnh cung ba năm.

Từ oán hận, phát điên… đến cuối cùng chết lặng.

Nàng bắt đầu học cách sống như một cái bóng.

Mỗi ngày ngồi dưới hiên nhìn tuyết rơi.
Nhìn lá úa đầy sân.
Nhìn ánh mặt trời chậm chạp bò qua bức tường cung đỏ thẫm.



Tạ Trầm vẫn như cũ.

Im lặng nhóm than.
Im lặng vá lại cửa sổ bị gió thổi b**g.
Những hôm trời lạnh còn lén đặt thêm áo bông trước cửa phòng nàng.

Hắn rất ít khi nhìn thẳng nàng.

Nhưng lại nhớ rõ tất cả mọi thứ liên quan tới nàng.

Nàng không ăn được cay.
Không thích thuốc quá đắng.
Mỗi lần gặp ác mộng sẽ tỉnh vào giờ Dần.



Có lần Tô Vãn tỉnh giấc giữa đêm.

Nàng nhìn thấy Tạ Trầm đang ngồi ngoài hành lang.

Trong tay là một chiếc đèn nhỏ đã tắt.

Giống như hắn sợ nàng tỉnh lại sẽ sợ bóng tối.



Tô Vãn bỗng thấy lòng mình mềm xuống một chút.

Đó là cảm giác rất lạ.

Bởi từ sau khi vào lãnh cung… chưa từng có ai đối xử tốt với nàng như vậy.



Cũng từ lúc ấy.

Nàng bắt đầu nhận ra Tạ Trầm không giống thái giám bình thường.

Hắn biết đọc chữ.
Biết đánh cờ.
Bàn tay đầy vết chai do cầm kiếm.

Có lần nửa đêm tuyết lớn, nàng còn nhìn thấy hắn đứng trong sân dùng cành cây khô luyện kiếm.

Chiêu thức sắc bén đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.



Nhưng Tô Vãn không hỏi.

Mỗi người trong cung đều có bí mật.

Nàng có.

Tạ Trầm cũng có.



Cuối đông năm ấy.

Tiểu hoàng tử của Lâm quý phi đột nhiên mắc quái bệnh.

Đêm nào cũng khóc thét.

Thái y viện bó tay.

Quốc sư lại nói trong hậu cung có oán khí chưa tan, kinh động hoàng tự.



Tin đồn rất nhanh lan tới lãnh cung.

Ngay hôm sau.

Tô Vãn phát hiện lính canh bên ngoài nhiều hơn trước.

Than bị cắt bớt.
Đồ ăn cũng đổi thành cơm thừa lạnh ngắt.

Nàng biết.

Có người lại bắt đầu nhớ tới mình rồi.



Đêm ấy.

Một cung nữ mang thuốc tới lãnh cung.

Nói là ban thưởng của thái y viện.

Tạ Trầm chỉ nhìn thoáng qua đã hất đổ cả chén thuốc xuống nền tuyết.

Nước thuốc làm lớp cỏ khô dưới đất lập tức chuyển đen.

Có độc.



Tô Vãn còn chưa kịp phản ứng.

Ngoài viện đã truyền tới tiếng bước chân hỗn loạn.

Thánh chỉ tới.

Nàng bị chuyển tới biệt viện phía tây hoàng thành.

Nói dễ nghe là an trí.

Nhưng thật ra…

Là đổi sang một nơi khác để chờ chết.

Biệt viện phía tây còn tệ hơn lãnh cung.

Ít nhất lãnh cung vẫn có người lui tới.

Còn nơi này giống như bị cả hoàng thành lãng quên.

Tường viện cũ nát.
Cửa gỗ mục gần hết.
Mỗi đêm gió lạnh đều lùa qua khe cửa như tiếng quỷ khóc.



Người được phân tới hầu hạ Tô Vãn chỉ có hai cung nữ già và một thái giám què.

Ai cũng biết nàng là người bị ghét bỏ.

Nên chẳng ai thật lòng kính sợ.



Ngày đầu tiên chuyển tới biệt viện.

Cơm canh đã là đồ ôi thiu.

Ngày thứ ba, than sưởi bị cắt sạch.

Đến ngày thứ năm, ngay cả nước nóng cũng không còn.

Một cung nữ trẻ bưng chậu nước lạnh đặt trước mặt nàng rồi cười nhạo:

“Người còn tưởng mình là Hiền phi nương nương sao?”

“Trong cung này, người thất sủng còn chẳng bằng chó.”



Tô Vãn không nói gì.

Nàng cúi đầu giặt chiếc áo cũ đã sờn mép.

Bàn tay trắng nõn ngày xưa giờ đầy vết nứt đỏ vì lạnh.



Cung nữ kia thấy nàng không phản ứng càng quá đáng hơn.

Nàng ta cố ý hất cả chậu nước bẩn lên người Tô Vãn.

Nước lạnh thấm qua lớp áo mỏng.

Tô Vãn bị lạnh đến run lên.



Ngay lúc ấy.

Một bàn tay bất ngờ siết lấy cổ tay cung nữ kia.

Là Tạ Trầm.

Hắn đứng phía sau nàng ta.

Ánh mắt lạnh đến mức đối phương tái cả mặt.



“Buông… buông ta ra…”

Cung nữ hoảng loạn vùng vẫy.

Tạ Trầm lại chỉ chậm rãi tăng lực.

Cho đến khi nàng ta sắp nghẹt thở.



“Tạ Trầm.”

Tô Vãn khẽ gọi.

Hắn mới buông tay.

Cung nữ kia sợ hãi bò lùi về phía sau rồi chạy biến khỏi viện.



Tô Vãn nhìn hắn:
“Ngươi làm vậy… không sợ bị phạt?”

Tạ Trầm cúi đầu vắt khô chiếc áo vừa bị dính nước bẩn của nàng.

Động tác rất chậm.

Một lúc lâu sau mới khàn giọng đáp:

“Có thần ở đây.”

“Sẽ không ai động được người.”



Đêm hôm đó.

Biệt viện bất ngờ cháy lớn.

Lửa bùng lên từ phòng chứa củi phía tây.

Gió đêm thổi mạnh khiến ngọn lửa lan cực nhanh.

Đám cung nhân hoảng loạn bỏ chạy hết.

Không ai nhớ trong viện vẫn còn Tô Vãn.



Lúc nàng bị khói làm cho tỉnh giấc.

Lửa đã cháy tới trước cửa phòng.

Xà nhà bắt đầu đổ xuống.

Tô Vãn bị sặc đến gần như không thở nổi.



Ngay lúc ấy.

Cánh cửa bị người từ bên ngoài đạp tung.

Tạ Trầm lao vào biển lửa.

Hắn kéo nàng ôm vào lòng rồi dùng thân mình chắn lấy thanh gỗ đang rơi xuống.

Ngọn lửa bén lên vai áo hắn.

Mùi máu và mùi cháy khét hòa lẫn vào nhau.



Tô Vãn lần đầu tiên hoảng sợ đến bật khóc.

“Ngươi điên rồi sao?!”

Tạ Trầm không trả lời.

Hắn chỉ siết chặt nàng hơn rồi lao ra khỏi biển lửa.



Sau vụ cháy ấy.

Toàn bộ biệt viện bị thiêu gần nửa.

Nhưng chuyện kỳ lạ là…

Không ai bị xử phạt.

Giống như có người cố ý muốn bỏ qua.



Tô Vãn ngồi dưới mái hiên nhìn cánh tay bị bỏng của Tạ Trầm.

Rất lâu sau mới thấp giọng:

“Là Lâm quý phi đúng không?”

Tạ Trầm đang quấn băng bỗng khựng lại.



Tô Vãn bật cười rất khẽ.

“Trong cung này…”

“Ngoài nàng ta ra, còn ai muốn ta chết đến thế nữa?”



Mà lúc ấy.

Trong điện Trường Xuân.

Lâm quý phi đang đập nát cả bàn trà.

Bởi nàng ta vừa nghe tin:

Tô Vãn vẫn chưa chết.



“Nàng ta đúng là âm hồn không tan!”

Lâm quý phi nghiến răng đến bật máu.

Cung nữ bên cạnh run rẩy quỳ xuống:

“Nương nương bớt giận…”



Lâm quý phi đột nhiên cười lạnh.

“Không chết trong lửa…”

“Vậy thì chết trong nước.”



Ba ngày sau.

Tô Vãn sốt cao.

Có lẽ vì lần trước bị dội nước lạnh rồi lại gặp trận hỏa hoạn.

Đêm ấy nàng mê man không tỉnh.



Trong cơn sốt.

Tô Vãn mơ thấy rất nhiều chuyện.

Mơ thấy năm đầu nhập cung.

Hoàng đế từng ôm nàng đứng dưới đèn hoa, nhẹ giọng hỏi:

“Nàng muốn thứ gì?”

Khi ấy nàng còn rất trẻ.

Tựa vào lòng hắn cười nói:

“Muốn được bệ hạ yêu cả đời.”

Sau đó cảnh mộng lại đổi.

Là đêm nàng mất con.

Nàng quỳ dưới tuyết ngoài điện Càn Thanh.

Máu từ đầu gối thấm đỏ nền đá lạnh.

Nàng cầu hắn gặp mình.

Cầu hắn tin mình.

Nhưng cửa điện từ đầu đến cuối vẫn đóng chặt.



Tô Vãn bật khóc trong mê man.

Nàng cứ lặp đi lặp lại:

“Con của ta…”

“Trả con lại cho ta…”



Một lúc sau.

Nàng lại run rẩy nắm chặt chăn đệm.

Giống như đang quỳ thật sự trước ai đó.

“Bệ hạ…”

“Thần thiếp không làm…”

“Thần thiếp thật sự không làm…”



Giọng nàng khàn đặc.

Mang theo cảm giác tuyệt vọng đến nghẹt thở.

Giống như đã tự biện minh cho mình vô số lần.

Nhưng chưa từng có ai chịu tin.



Tạ Trầm ngồi bên giường nàng suốt đêm.

Hắn thay khăn lạnh cho nàng hết lần này tới lần khác.

Bàn tay cầm khăn siết đến nổi đầy gân xanh.



Gần sáng.

Tô Vãn mơ hồ mở mắt.

Trong cơn mê, nàng nhìn nhầm hắn thành người khác.

Đầu ngón tay lạnh buốt khẽ nắm lấy tay áo hắn.

Giọng rất nhỏ:

“Bệ hạ…”



Cả người Tạ Trầm khựng lại.

Tô Vãn sốt liền mấy ngày mới dần tỉnh lại.

Từ sau trận hỏa hoạn, thân thể nàng yếu đi trông thấy.

Chỉ cần dính chút gió lạnh cũng ho không ngừng.



Mấy hôm gần đây.

Đêm nào biệt viện phía tây cũng vang lên tiếng mèo kêu.

Tiếng mèo rất thảm.

Giống trẻ con khóc trong đêm.



Tô Vãn thường bị giật mình tỉnh giấc.

Sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

Bởi từ sau khi mất con… nàng đặc biệt không chịu nổi âm thanh ấy.



Đêm thứ năm.

Tô Vãn vừa uống thuốc xong.

Bên ngoài lại vang lên tiếng mèo kêu quen thuộc.

Tiếng động rất gần.

Giống như ngay bên hồ nước phía tây.



Tạ Trầm vừa rời khỏi biệt viện đi lĩnh than.

Trong phòng chỉ còn một mình nàng.



Tô Vãn khoác áo bước ra ngoài.

Biệt viện phía tây yên tĩnh đến đáng sợ.

Tuyết phủ trắng hành lang.

Chỉ có ngọn đèn nhỏ nơi xa khẽ lay động.



Ngay lúc bước qua khúc quanh gần hồ nước.

Một bàn tay bất ngờ từ phía sau đẩy mạnh nàng xuống….

Address

Hanoi

Telephone

+84855929297

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hồ Điệp Các posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hồ Điệp Các:

Share

Category