Bắp Chuối Review

Bắp Chuối Review CẢM ƠN các bạn đã xem PHIM tại TRANG. hãy ấn THEO DÕI, LIKE và CHIA SẺ để xem PHIM mỗi ngày - CẢM ƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ❤

Ông ch;ú số hưởng, mất có cốc trà sữa mà đc tậ;;n hư;;ởng cực phẩ;m luôn🤣Cờ nhíp👇
02/02/2026

Ông ch;ú số hưởng, mất có cốc trà sữa mà đc tậ;;n hư;;ởng cực phẩ;m luôn🤣
Cờ nhíp👇

02/02/2026

Kén Rể Gặp Nạn - P1

14/01/2026

Đại Lão Tái Xuất

14/01/2026

Chàng trai giao hàng cho 1 thỏi vàng vào chậu cổ đ

01/01/2026

Cô dâu lên nhầm xe nên tặng tổng tài kẹo hỉ để lấy may mắn giúp những gì anh nói đều thành sự thật.

Trên đường từ tiệm net trở về nhà, tôi tình cờ nhặt được một con búp bê hơi.Làn da của nó trắng mịn, khuôn mặt dễ nhìn, ...
29/12/2025

Trên đường từ tiệm net trở về nhà, tôi tình cờ nhặt được một con búp bê hơi.
Làn da của nó trắng mịn, khuôn mặt dễ nhìn, thân hình đầy đặn gợi cảm, thoạt nhìn không khác gì người thật.
Cuộc sống của tôi vốn luôn lận đận, từ trước tới nay chưa từng có bạn gái.
Chính vì vậy, tôi đã mang con búp bê đó về nhà.
Kể từ hôm ấy, đêm nào tôi cũng xem nó là chỗ để xua tan sự cô độc của mình.
Thế nhưng theo thời gian, tôi dần phát hiện phần bụng của con búp bê ấy ngày càng phình to lên một cách khó hiểu.
1
Tôi chỉ là kẻ sống lay lắt nhờ công việc chơi thuê trong quán net.
Ngoài việc lên mạng kiếm tiền, mỗi tối trước khi ngủ tôi đều giữ thói quen “giải tỏa” cùng con búp bê kia.
Hôm nay, sau khi xong việc, lúc kéo quần lên tôi bỗng sực nhớ ra, hình như ban nãy mình đã hơi quá tay, còn nghe thấy một tiếng rách khe khẽ, chẳng lẽ đã làm hỏng nó rồi.
Tôi vội cúi xuống kiểm tra thì phát hiện phần bụng của búp bê hơi nhô lên bất thường.
Đưa tay chạm vào thử, quả nhiên nó lớn hơn trước một chút.
Tôi đứng chết lặng tại chỗ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Con búp bê này là thứ tôi nhặt được cách đây vài tháng bên cạnh một thùng rác.
Hôm đó tôi đang ngồi trong quán net, ngay bên cạnh là một đôi nam nữ quấn quýt không rời, những âm thanh họ tạo ra khiến tôi bứt rứt khó chịu.
Tôi hơi nghiêng người sang nghe lén, không ngờ lại bị cô gái phát hiện và mắng thẳng vào mặt.
Bực tức, tôi tắt máy rồi ra về, tiện đường rẽ vào con hẻm nhỏ gần đó.
Vừa tới khúc cua, tôi giật mình khi thấy bên cạnh thùng rác lộ ra một đôi chân trắng nõn.
Trong chớp mắt, tôi hoảng hồn tưởng đó là một cái x/ác người, nhưng nhìn kỹ mới nhận ra chỉ là một con búp bê có hình dáng y hệt người thật.
Khuôn mặt và vóc dáng của nó sống động đến mức đáng sợ, trông như một cô gái đang say ngủ.
Tôi thử đưa tay chạm vào, làn da mềm mại, gương mặt xinh xắn chẳng khác gì người thật ngoài đời.
Một con búp bê tinh xảo như vậy, sao có người nỡ lòng vứt bỏ.
Ban đầu tôi định rời đi, nhưng đôi mắt của búp bê dường như mang theo linh hồn, như đang nhìn thẳng vào tôi, vừa mê hoặc vừa mời gọi.
Một kẻ cô độc như tôi làm sao có thể cưỡng lại được sự cám dỗ ấy.
Thế là tôi đảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai, liền ôm con búp bê mang về nhà.
Từ đó, cuộc sống của tôi ngày càng sa sút, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bên con búp bê ấy, coi nó như một con người thực sự.
Cảm giác đó vô cùng kỳ lạ, giống như có thêm một người sống cùng mình.
Vài tháng trôi qua, mọi thứ vẫn bình thường, cho đến hôm nay, khi tôi nhận ra bụng của nó hơi phồng lên.
Tôi đưa tay kiểm tra, ngoài việc to hơn trước một chút thì không thấy gì khác lạ.
Chẳng lẽ do dùng lâu ngày nên xảy ra trục trặc, nhưng loại này đâu dễ xuống cấp như vậy.
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt nhận ra phía dưới con búp bê có gì đó ẩm ướt.
Tôi cúi xuống nhìn thì thấy một vệt chất lỏng đỏ sẫm.
Tôi sợ đến cứng người, m/áu từ đâu mà ra.
Nhìn kỹ hơn, dường như nó chảy ra từ phần bên dưới của búp bê.
Toàn thân tôi lạnh toát, vội vàng đặt nó sang một bên và quyết định tối nay sẽ không chạm vào nữa.
Sau đó, tôi mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy bên tai có tiếng thở đều đều.
Tưởng chỉ là mơ, tôi lại lờ mờ nghe thấy một tiếng cười khe khẽ của phụ nữ.
Khà khà khà.
Âm thanh quái dị ấy khiến tôi lập tức tỉnh táo.
Tôi bật dậy nhìn quanh, trong phòng hoàn toàn không có ai.
Tiếng cười kia rốt cuộc từ đâu mà ra, hay là tôi đã gặp ảo giác.
Tôi kiểm tra khắp nhà, chắc chắn không có người lạ, rồi miễn cưỡng nằm xuống.
Nhưng chưa được bao lâu, một âm thanh kỳ quái lại vang lên.
Thình thịch thình thịch.
Đó là tiếng tim đập.
Và tôi dần nhận ra, âm thanh ấy phát ra từ chính con búp bê hơi đang nằm bên cạnh mình.
2
Thình thịch thình thịch.
Trong bóng tối, tiếng tim đập của con búp bê vang lên rõ ràng, dội thẳng vào tai tôi.
Tôi bật ngồi dậy, mắt mở to không chớp.
Ngay trước mặt, lồng ngực của búp bê đang phập phồng đều đặn, hệt như một người sống đang hít thở.
Đôi mắt nó vẫn mở, nhưng ánh nhìn không còn vẻ quyến rũ trước kia, mà trở nên lạnh lẽo và đầy oán hận.
Giống như ánh mắt của một người đã ch/ết nhưng vẫn chưa thể nhắm lại.
Chẳng lẽ con búp bê này thật sự sống dậy, chuyện đó sao có thể xảy ra.
Tôi run rẩy đưa tay chạm vào ngực nó, muốn xác nhận xem tim có thực sự đang đập hay không.
Nhưng ngay khi vừa chạm vào, đầu ngón tay tôi đau buốt như bị điện giật.
Tôi hoảng hốt rụt tay lại rồi vội vàng bật đèn.
Trước mắt tôi, phần ngực của búp bê nhô lên rõ rệt, như thể có thứ gì đó đang cố gắng chui ra ngoài.
Tim tôi đập loạn nhịp, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Bất ngờ, từ giữa lồng ngực nó, một cái đầu chuột bẩn thỉu chui ra.
Hóa ra chỉ là một con chuột ch/ết tiệt.
Tôi lập tức hất nó xuống đất, ghê tởm đến mức nổi da gà, rồi vội vàng kiểm tra lại toàn thân con búp bê xem còn điểm nào bất thường hay không.

Chồng cũ và bạch nguyệt quang mất tích ở nước ngoài, bỏ lại một đứa trẻ đỏ hỏn trong vòng tay tôi.Không giấy tờ, không t...
29/12/2025

Chồng cũ và bạch nguyệt quang mất tích ở nước ngoài, bỏ lại một đứa trẻ đỏ hỏn trong vòng tay tôi.
Không giấy tờ, không tin tức, không cả một lời nhờ vả.
Tôi nuôi đứa trẻ ấy suốt hai mươi năm, từ lúc chưa biết gọi "mẹ" cho đến khi thi đậu công chức.
Tôi chỉ lặng lẽ đăng một dòng chúc mừng lên vòng bạn bè:
"Nuôi một đứa trẻ thành người, mất 20 năm. Cảm ơn con đã không phụ mẹ."
Chỉ vài giờ sau, chồng cũ của tôi – Quách Văn – cùng “vợ mới” của anh ta là Tô Lan, dẫn nhau từ trời Tây trở về, cầm đơn kiện đòi quyền nuôi con.
Tại tòa, Tô Lan ngồi ghế nguyên đơn, ăn vận thanh nhã, trang điểm vừa phải, nhưng lời nói lại đậm chất thảo mai hung hăng:
“Hai mươi năm trước, sau khi tôi và Văn kết hôn, đã sinh một bé trai khỏe mạnh.
Giang Tĩnh không chịu nổi việc chúng tôi hạnh phúc, nên đã lén ôm đi con trai của chúng tôi.
Chúng tôi tìm con suốt hai mươi năm! Cô ấy không trả con, không cho gặp!
Chúng tôi là cha mẹ ruột, chúng tôi có quyền đòi lại con!”
Còn Quách Văn thì trừng mắt như muốn nuốt tôi sống:
“Giang Tĩnh, cô không sinh được con, lại định chiếm đoạt con trai tôi sao?!”
Phiên tòa được livestream.
Phía dưới là hàng nghìn bình luận như đổ dầu vào lửa:
【Không sinh nổi thì cũng đừng cướp con người ta.】
【Giả danh mẹ nuôi, thật ra là kẻ cướp trắng trợn.】
【Trả lại con cho cha mẹ ruột, đừng phá hoại gia đình người khác!】
Nhưng đến khi con trai tôi – đứa trẻ bị họ gọi là “bị đánh cắp” – bước vào phòng xử…
Toàn bộ mạng xã hội bỗng im bặt.
Bởi vì… cậu cúi chào thẩm phán, sau đó quay sang tôi, rõ ràng mà dõng dạc nói:
“Tôi chỉ có một người mẹ – là Giang Tĩnh.”
1.
Tô Lan gào thét:
“Giang Tĩnh! Năm đó rõ ràng là cô trộ/ m con trai tôi, vậy mà giờ lại không chịu thừa nhận!”
“Tôi nói cho cô biết, nó là con ruột của tôi, cô chỉ là một tên ăn tr/ ộ/m, không xứng làm mẹ nó! Vụ kiện này cô chắc chắn sẽ thua!”
Ánh mắt của Tô Lan đầy khinh miệt và ác ý, giọng nói sắc như d/ ao.
Quách Văn cũng lạnh lùng chen vào:
“Giang Tĩnh à, năm xưa là cô theo đuổi tôi, nhưng tôi sớm đã không còn tình cảm với cô rồi.
Ai ngờ cô lại h/ èn hạ/ đến mức cư/ ớp cả con trai tôi.”
“Cô giao con ra đi. Nếu không, cả thiên hạ đều biết bản chất của cô, liệu cô còn sống yên được không?”
Tất cả mọi người trong tòa đều nhìn về phía tôi.
Tôi bình thản không biểu cảm, chỉ lạnh nhạt lên tiếng:
“Tôi đã nói rồi, Tiểu Vi không thể là con của các người.”
Hai mươi năm trước, tôi mới cưới Quách Văn chưa đầy nửa năm, thì anh ta đã ngoại tình với bạch nguyệt quang Tô Lan.
Lấy cớ họp lớp, hắn dắt cô ta du lịch sang Đông Nam Á, rồi cả hai đều mất tích, không bao giờ trở về.
Tôi mới cưới chưa được bao lâu đã thành góa phụ, tâm trạng suy sụp cực độ, lại bất ngờ phát hiện hai người đó để lại một đứa b/ é trai còn đ/ ỏ h/ ỏn.
Hai mươi năm sau, tôi đăng lên vòng bạn bè tin vui con trai Tiểu Vi thi đậu công chức, v
ào đội cảnh sát, thì hai kẻ "ch e c rồi" kia bất ngờ trở về, đến trước cửa nhà tôi ép đòi lại con.
Tôi cố nén giận, khẳng định con tôi không thể nào là con ruột của họ.
Nhưng hai kẻ đó lại tưởng tôi tham lam không chịu nhả đứa con trai có "chế độ biên chế",
ngày nào cũng tới cửa gây rối, còn kéo cả họ hàng ra ép tôi nhường lại nhà.
Tôi kiên quyết từ chối, nhờ ban quản lý khu nhà đuổi họ đi, kết quả lại bị lôi ra tòa.
Lúc này, tôi vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng lời nói lại chọc giận Tô Lan.
Cô ta đỏ cả mắt, run rẩy rút ra một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, giọng đau khổ:
“Mọi người nhìn đi! Đây là giấy chứng sinh chứng minh tôi sinh ra Quách Tiểu Vi sau mười tháng ma/ ng th/ ai!”
Giấy chứng sinh ghi rõ: một b/ é tr/ ai nặng 4kg, đang nhe răng cười không răng.
Tô Lan rưng rưng nói:
“Lúc đó tôi mới si/ nh con được hơn một tháng, còn chưa cho con b/ ú đủ sữa, đứa tr/ ẻ ấy… đã bị người đàn bà độc ác này cư/ ớp mất rồi!”
Tô Lan bật khóc, Quách Văn ôm chặt lấy cô ta, rút thêm một tấm ảnh cũ.
Anh ta dằn nén tức giận, đưa ảnh cho thẩm phán:
“Đây là ảnh con trai tôi tròn tháng.
Nhìn xem, nó ngoan ngoãn đáng yêu biết bao.
Nhưng suốt hai mươi năm qua, ký ức của tôi với con chỉ còn mỗi tấm ảnh này!”
Hai người họ ôm nhau khóc rống, còn tôi vẫn mặt lạnh tanh, mắt không buồn liếc.
Trong phòng livestream, cư dân mạng sôi m/ á0 g/ õ bình luận ch/ ử/i rủ/ a:
【Ác độ/ c thật đấy! Làm cha mẹ người ta sống trong khổ đau suốt hai mươi năm mà vẫn không động lòng!】
【Cô ta chắc chắn là kẻ tâm lý bi/ ế/n th/ ái! Ủng hộ Quách Văn đòi lại con!
Giang Tĩnh nên bị xử lý hình sự!】
Dù bị m/ ắ/ng ch/ ửi như bão, tôi vẫn giữ bình tĩnh.
Thấy tôi không phản ứng, sắc mặt Tô Lan càng thêm dữ tợn, cô ta run run lấy ra một chiếc áo sơ sinh rách rưới, giận dữ:
“Giang Tĩnh! Đây chính là bằng chứng cô để lại hiện trường sau khi cướp Tiểu Vi!”
“Cô có biết không, nhiều năm qua, mỗi lần nhìn thấy chiếc áo này, tôi lại nghĩ:
Con tôi… rốt cuộc đang ở đâu?”
Giọng Tô Lan thê lương như khóc tang, Quách Văn cũng đỏ hoe mắt:
“Giang Tĩnh, cô đã tước đo/ạ/ t quyền làm mẹ của vợ tôi! Loại đàn bà độc địa như cô, không đáng sống!”
Tôi liếc hai người một cái, lạnh nhạt nói:
“Tôi đã nói rồi, hai người không sinh ra được Tiểu Vi.”
Tôi rất rõ, mình nói đúng sự thật – trừ khi gen của họ đột biến, thì mới có thể sinh ra con trai tôi.
Nhưng trong mắt họ, tôi chỉ là kẻ ngoan cố không chịu nhận tội!
Dân mạng mắng càng hung dữ hơn:
【Chưa từng thấy ai trơ trẽn đến mức này!】
【Mặt dày cướp con người ta, chắc chắn là tâm lý có vấn đề, chẳng sống lâu được đâu!】
Thẩm phán cau mày, gõ búa:
“Nguyên đơn, hãy đưa ra chứng cứ cụ thể.”
Tô Lan kích động:
“Chúng tôi có! Còn có nhân chứng nữa!”
Một bà lão tóc bạc được cảnh sát tư pháp đưa vào, Tô Lan run giọng chỉ tay:
“Đây là dì Chu, từng làm bảo mẫu trong nhà Giang Tĩnh!
Chính mắt dì ấy thấy Giang Tĩnh mang về một đứa b/ é không rõ thân phận!”
Dì Chu gật đầu, chậm rãi nói:
“Đúng vậy, năm đó tôi làm bảo mẫu ở nhà Giang Tĩnh.
Một hôm hoàng hôn, tôi thấy cô ấy mồ hôi đầm đìa, trên lưng đeo theo một bọc rất nặng.”
“Tôi tò mò nên đến xem, kết quả trong bọc lại là một b/ é tr/ ai mập mạp!”
“Tôi sợ hết hồn. Tôi biết cô ấy đã ly hôn, lại không sinh con, đứ/ a b/ é đó từ đâu ra?
Tôi hỏi thì cô ấy ấp úng, sau này tôi nghe cô ấy lẩm bẩm, mới biết đó là… con cô ấy tr/ ộ/m được!”
Tôi suýt phì cười vì tức:
“Chu Tú Hoa, bà làm nhà tôi chưa đến nửa ngày thì bị tôi đuổi rồi, bà chắc chắn là từng thấy tôi tr/ ộ/m con à?”
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của dì Chu hơi giật, trong mắt lóe lên sự chột dạ.
Nhưng ngay sau đó, bà ta nghiêm mặt:
“Giang Tĩnh, năm đó tôi bị đuổi việc chính là vì thấy chuyện không nên thấy!”
“Tôi còn nghe cô ch/ ử/i mắ/ n/g đứa b/ é, nói rằng ‘mẹ mày cướp chồng tao’!”
Dân mạng lại dậy sóng, tôi vẫn thản nhiên:
“Chu Tú Hoa, bà nói nhảm vừa thôi.”
Dì Chu nghẹn họng, Tô Lan run rẩy giận dữ:
“Giang Tĩnh! Chứng cứ rành rành, cô còn muốn ngụy biện?!”
Quách Văn cũng giận dữ ném ra một tờ báo cáo khám sức khỏe:
“Thẩm phán! Đây là báo cáo thể chất trước kia của Giang Tĩnh, cô ta bị vô sinh, căn bản không thể sinh con!”
Cả phiên tòa ồ lên:
【Bị vô sinh mà lại có c/ on hai mươi tuổi? Rõ ràng là tr/ ộm người ta!】
【Đủ chứng cứ rồi! Giang Tĩnh đang nói dối! Phải xử ngay!】
Tôi chỉ nhếch môi cười lạnh:
“Tôi có bị vô sinh hay không, thì liên quan gì đến chuyện tôi có con?”....

Năm đói nhất, tôi từng lẻn vào nghĩa địa… trộm ăn đồ cúng.Ăn liền bảy ngày, đến ngày thứ bảy thì sau bia mộ bỗng lòi ra ...
28/12/2025

Năm đói nhất, tôi từng lẻn vào nghĩa địa… trộm ăn đồ cúng.
Ăn liền bảy ngày, đến ngày thứ bảy thì sau bia mộ bỗng lòi ra một bóng m//a nửa trong suốt, chỉ thẳng vào tôi mắng là đồ ăn tr//ộm.
Tôi sợ muốn ch//ết, nhưng không ăn thì thật sự sẽ ch//ết đói.
Thế là giữa sợ và ăn, tôi chọn vừa sợ vừa… ăn.
M//a: “……”
Không lâu sau, tôi lại tới nghĩa địa, thấy có người đang bày bàn trước mộ, trên đó toàn là hamburger, khoai tây chiên, đùi gà nhỏ, sữa chua, snack, trái cây trộn, cánh gà nướng, xúc xích chiên, gà popcorn, bánh cuốn, há cảo chiên, tiểu long bao.
“Ông ơi, mấy món ông báo mộng bảo con mang đến con mang đủ rồi nè. Ông ăn từ từ thôi, đừng nghẹn nha.”
Bóng ma thò đầu từ trong mộ ra, vẫy tay với tôi.
“Nhóc con! Lại đây ăn chung đi! Còn nóng hổi đó! Ngon lắm!”
1
Lại một lần nữa bị đuổi khỏi nhà.
Tôi ngồi trên ghế dài trong công viên, ôm cái bụng đói meo, vừa gắng học thuộc từ vựng vừa cắn răng chịu đựng.
Chuyện nhịn đói, tôi quen rồi.
Chỉ cần cầm cự qua một lúc, đói quá mức thì sẽ chẳng còn thấy khó chịu nữa.
Chỉ là… tôi đã quên mất, bên cạnh công viên là cả một con phố ăn vặt.
Bánh lạnh nướng xèo xèo trên tấm sắt, quét sốt xong lại đập thêm trứng và xúc xích.
Quầy bánh trứng thì ra sức rao hàng: bánh trứng gà, bánh trứng bò, bánh trứng thanh cua, bánh trứng tôm hùm đất, còn có cả bánh trứng kim chi mới ra — chủ yếu là nhiều và no.
Quầy xiên cừu thì rắc ớt bột với thì là lên từng xiên thịt, miếng thịt to đùng, bóng mỡ, thơm nức, đưa cho khách mà dầu mỡ lắc lư làm chói cả mắt.
……
Phải nói cho công bằng, lỗi là do mấy thứ đó thơm quá.
Thơm đến mức tôi không học nổi từ nào, ánh mắt cứ chậm rãi trôi sang bãi cỏ bên cạnh.
Ngửi mùi vậy thôi, chắc cỏ cũng… nuốt trôi được nhỉ?
Đúng lúc đó có người đi ngang qua trước mặt tôi.
Anh ta xách rất nhiều túi, bên trong là bánh lạnh nướng, bánh trứng, xiên cừu, gà rán, móng heo nướng, thịt chiên giòn… còn có cả một ly trà sữa.
Mắt tôi lập tức trợn tròn.
Anh ta đang gọi điện.
“Alo chị, sắp tới Trung Nguyên rồi mà, em đang đi thăm ông đây. Em mua toàn mấy món hồi còn sống ông thích nhưng vì cao huyết áp tiểu đường không được ăn. Lần này nhất định để ông ăn cho đã!”
“À đúng rồi chị, đừng quên mang cho ông một chai rượu trong nhà nha, lúc sống ông thèm nhất cái đó!”
Đến khi tôi hoàn hồn lại, thì đã vô thức theo anh ta… đi thẳng vào nghĩa trang.
Nghĩa trang…
Gần Trung Nguyên, người đi tảo mộ rất đông.
Tôi nhìn những bia mộ xếp hàng, trước mỗi mộ đều đặt đủ loại đồ cúng, mắt dần dần… xanh lên.
Không kìm được mà nuốt nước miếng một cái.
Đằng nào những thứ này cuối cùng cũng bị vứt đi, vậy thì… vào bụng tôi, cũng được mà nhỉ?
2
Tôi ở trong nghĩa trang hơn hai tiếng đồng hồ.
Suốt hai tiếng đó, trong đầu tôi diễn ra một cuộc giằng co dữ dội.
Cuối cùng, cơn đói vẫn đánh bại đạo đức.
Tôi đứng trước một bia mộ, vái hết lần này đến lần khác, rồi rón rén lấy một quả táo và một quả chuối.
Chuối mềm ngọt, táo chua ngọt giòn tan.
Tôi ăn chậm rãi, nghiêm túc như đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Ăn xong, sờ sờ cái bụng cuối cùng cũng dễ chịu hơn, tôi lại cúi người trước bia mộ.
Một lạy, hai lạy, ba lạy.
Trên bia là ảnh một bà cụ trông rất hiền từ.
Vừa lạy tôi vừa lẩm bẩm:
“Xin lỗi xin lỗi, con đói quá nên mới trộm ăn đồ của bà.
“Chuối với táo đều rất ngon, cảm ơn bà. Sau này con có tiền, nhất định sẽ mua thật nhiều đồ cúng trả lại cho bà.”
Một cơn gió vừa lúc thổi qua, cuốn theo mùi nhang từ mộ khác bên cạnh.
Tôi nhìn sang bên kia — bánh lạnh nướng, xiên cừu, bánh trứng bò, gà rán, móng heo nướng, thịt chiên giòn…
Hít mạnh một hơi thèm thuồng.
“Con… ngày mai con lại tới ăn được không?
“Không nói gì thì… con coi như các bậc trưởng bối đồng ý nha.”
Một cơn gió xoáy kèm lá khô bất ngờ quật tới, cho tôi một cái bạt tai rõ đau.
Có lẽ ngay cả gió cũng thấy tôi quá mặt dày.
Tôi hơi rén.
Nhưng rén thì sao bằng đói?
Thế là sáng sớm hôm sau, tôi lại tới.
Bánh lạnh nướng, bánh trứng hôm qua anh ta đặt vẫn còn nguyên.
Đồ cúng để qua một ngày sẽ bị nhân viên thu dọn, trước khi họ tới, tôi phải ăn thật nhanh.
Người nằm trong mộ này họ Trần, là một ông cụ.
Tôi lạy ông hết lần này đến lần khác, xin mãi, rồi mới cầm bánh trứng lên.
Dù đã nguội, mùi thịt vẫn thơm nức, thơm đến mức tôi suýt rơi nước mắt.
Một cái bánh trứng chưa đủ no, tôi lại nhìn chằm chằm vào xiên cừu và móng heo nướng.
Để qua một đêm, bên trên đã bò đầy kiến.
Giành đồ ăn với kiến tuy hơi mất mặt, nhưng chỉ cần tôi không nói ra, thì không ai biết cả.
Tôi hít một hơi, vươn bàn tay tội lỗi ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, đằng xa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Nhân viên tới rồi!
Tôi lập tức trốn đi, nhìn thấy một người phụ nữ mặc đồng phục đi tới.
Cô ta chuẩn bị thu đồ cúng, cúi đầu xuống… thì thấy túi bánh trứng trống không.
“…Ủa?
“Nghĩa trang có chuột à?”
3
Tôi hoảng loạn.
Vừa quay đầu định chạy thì đá trúng một hòn sỏi.
Hòn sỏi bay thẳng tới chân cô ta, còn chạm vào mũi giày.
May mà cô không để ý, thu dọn xong đồ cúng rồi rời đi.
Đợi cô đi xa hẳn, tôi mới thở phào.
Dù chưa no hẳn, nhưng một cái bánh trứng cũng đủ giúp tôi cầm cự cả ngày.
Cứ như vậy, tôi dè dặt ăn liền bảy ngày.
Mỗi lần ăn ở một ngôi mộ, tôi đều ghi nhớ thật kỹ tên của người nằm đó.
Ngày đầu tiên tôi trộm ăn táo và chuối của bà Trương.
Ngày thứ hai trộm bánh trứng của ông Trần.
Tôi còn ăn bánh thịt tươi của chú Đinh, cá chiên của dì Triệu, táo đỏ của ông Vương, đào to của chị Tôn.
Bảy ngày liền, vận may của tôi rất tốt, không gặp lại nhân viên lần nào.
Có lúc đến hơi muộn, cũng vừa hay đồ cúng chưa bị thu đi.
Chuyện ăn đồ cúng — lần đầu còn lạ, lần hai quen tay, lần ba lần bốn thì thành cao thủ.
Ăn càng nhiều, cảm giác tội lỗi càng nhẹ, tay vươn ra càng nhanh.
Tôi ăn rất thành tâm, rất biết ơn, lòng đầy kính cẩn.
Cho đến ngày thứ tám, cháu trai của ông Trần lại tới.
Lần trước anh ta mang bánh lạnh nướng, bánh trứng, móng heo, thịt chiên giòn…
Lần này mang theo bánh sinh nhật, gà quay, cả một khúc giò lớn, còn có một chai rượu to.
“Ông ơi, hôm nay là sinh nhật ông, con mua bánh cho ông rồi, ông ăn nhiều chút nhé!”
Tôi lén trốn ở một bên, đợi nhang tàn, người đi rồi mới dám tới gần.
Tôi cúi đầu nhìn cái bánh sinh nhật.
Từ khi có ký ức tới giờ, chưa từng có ai tổ chức sinh nhật cho tôi.
Tôi cũng chưa từng ăn bánh kem.
Trên chiếc bánh trước mắt, trái cây tươi chất đầy: xoài thơm nức, nho xanh mướt, còn có cả những quả anh đào đỏ mọng.
Tôi nuốt nước miếng, không thể chịu nổi nữa, đưa tay vớ lấy một miếng.
Ngay lúc đó, sau bia mộ bỗng bốc lên một làn khói âm u.
Trong ánh mắt kinh hoàng của tôi, làn khói tụ lại thành một ông lão nửa trong suốt, chỉ thẳng vào tôi mà quát:
“Ăn ăn ăn! Ngày nào cũng tới tr//ộm ăn! Đồ của người ch//ết mà mày cũng ăn! Chưa chịu dừng à hả?!”

may mắn sẽ đến với bạn khi thả❤️bức ảnh nàyMẸ ƠICon bây giờ vẫn nhớ những đêm khuyaCha đi vắng, mưa thét gào gió thổiMẹ ...
04/12/2025

may mắn sẽ đến với bạn khi thả❤️bức ảnh này
MẸ ƠI
Con bây giờ vẫn nhớ những đêm khuya
Cha đi vắng, mưa thét gào gió thổi
Mẹ che gió, che bốn bề nước xối
Bóng mẹ hằn trên vách lá liêu xiêu....
Nhớ như in khi trời tắt nắng chiều
Khoai sắn hết , chúng con ra đầu ngõ
Đường làng to, dáng mẹ gầy bé nhỏ
Bầy con thơ bụng réo trông chờ..
Những đông nào trong buổi sớm tinh mơ
Bao khe ngòi mẹ mò cua bắt ốc
Nước mênh mông, dáng mẹ còng đơn độc
Mang thân cò gánh hết cuộc đời con.
Trong đêm khuya con vẫn mộng chập chờn
Gợi ký ức tháng năm buồn khốn đói
Con mơ thấy mùi rau đồng nóng hổi
Những ngày mưa mẹ luộc để thay cơm...
Mẹ ra đi trong một sớm mưa buồn
Bỏ lại con giữa cuộc đời trống vắng
Con thèm lắm những tháng ngày yên lặng
Thời ấu thơ đói bụng ngóng mẹ về.
Con ước mình không tỉnh những cơn mê
Để thấy mẹ mỗi đêm về thân thuộc
Ở bên mẹ nắm bàn tay gầy guộc
Cả một đời chai sạn bởi vì con.
🙏🙏🙏

Address

Cầu Giấy
Hanoi

Telephone

+84865986214

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bắp Chuối Review posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bắp Chuối Review:

Share