28/12/2025
Năm đói nhất, tôi từng lẻn vào nghĩa địa… trộm ăn đồ cúng.
Ăn liền bảy ngày, đến ngày thứ bảy thì sau bia mộ bỗng lòi ra một bóng m//a nửa trong suốt, chỉ thẳng vào tôi mắng là đồ ăn tr//ộm.
Tôi sợ muốn ch//ết, nhưng không ăn thì thật sự sẽ ch//ết đói.
Thế là giữa sợ và ăn, tôi chọn vừa sợ vừa… ăn.
M//a: “……”
Không lâu sau, tôi lại tới nghĩa địa, thấy có người đang bày bàn trước mộ, trên đó toàn là hamburger, khoai tây chiên, đùi gà nhỏ, sữa chua, snack, trái cây trộn, cánh gà nướng, xúc xích chiên, gà popcorn, bánh cuốn, há cảo chiên, tiểu long bao.
“Ông ơi, mấy món ông báo mộng bảo con mang đến con mang đủ rồi nè. Ông ăn từ từ thôi, đừng nghẹn nha.”
Bóng ma thò đầu từ trong mộ ra, vẫy tay với tôi.
“Nhóc con! Lại đây ăn chung đi! Còn nóng hổi đó! Ngon lắm!”
1
Lại một lần nữa bị đuổi khỏi nhà.
Tôi ngồi trên ghế dài trong công viên, ôm cái bụng đói meo, vừa gắng học thuộc từ vựng vừa cắn răng chịu đựng.
Chuyện nhịn đói, tôi quen rồi.
Chỉ cần cầm cự qua một lúc, đói quá mức thì sẽ chẳng còn thấy khó chịu nữa.
Chỉ là… tôi đã quên mất, bên cạnh công viên là cả một con phố ăn vặt.
Bánh lạnh nướng xèo xèo trên tấm sắt, quét sốt xong lại đập thêm trứng và xúc xích.
Quầy bánh trứng thì ra sức rao hàng: bánh trứng gà, bánh trứng bò, bánh trứng thanh cua, bánh trứng tôm hùm đất, còn có cả bánh trứng kim chi mới ra — chủ yếu là nhiều và no.
Quầy xiên cừu thì rắc ớt bột với thì là lên từng xiên thịt, miếng thịt to đùng, bóng mỡ, thơm nức, đưa cho khách mà dầu mỡ lắc lư làm chói cả mắt.
……
Phải nói cho công bằng, lỗi là do mấy thứ đó thơm quá.
Thơm đến mức tôi không học nổi từ nào, ánh mắt cứ chậm rãi trôi sang bãi cỏ bên cạnh.
Ngửi mùi vậy thôi, chắc cỏ cũng… nuốt trôi được nhỉ?
Đúng lúc đó có người đi ngang qua trước mặt tôi.
Anh ta xách rất nhiều túi, bên trong là bánh lạnh nướng, bánh trứng, xiên cừu, gà rán, móng heo nướng, thịt chiên giòn… còn có cả một ly trà sữa.
Mắt tôi lập tức trợn tròn.
Anh ta đang gọi điện.
“Alo chị, sắp tới Trung Nguyên rồi mà, em đang đi thăm ông đây. Em mua toàn mấy món hồi còn sống ông thích nhưng vì cao huyết áp tiểu đường không được ăn. Lần này nhất định để ông ăn cho đã!”
“À đúng rồi chị, đừng quên mang cho ông một chai rượu trong nhà nha, lúc sống ông thèm nhất cái đó!”
Đến khi tôi hoàn hồn lại, thì đã vô thức theo anh ta… đi thẳng vào nghĩa trang.
Nghĩa trang…
Gần Trung Nguyên, người đi tảo mộ rất đông.
Tôi nhìn những bia mộ xếp hàng, trước mỗi mộ đều đặt đủ loại đồ cúng, mắt dần dần… xanh lên.
Không kìm được mà nuốt nước miếng một cái.
Đằng nào những thứ này cuối cùng cũng bị vứt đi, vậy thì… vào bụng tôi, cũng được mà nhỉ?
2
Tôi ở trong nghĩa trang hơn hai tiếng đồng hồ.
Suốt hai tiếng đó, trong đầu tôi diễn ra một cuộc giằng co dữ dội.
Cuối cùng, cơn đói vẫn đánh bại đạo đức.
Tôi đứng trước một bia mộ, vái hết lần này đến lần khác, rồi rón rén lấy một quả táo và một quả chuối.
Chuối mềm ngọt, táo chua ngọt giòn tan.
Tôi ăn chậm rãi, nghiêm túc như đang thưởng thức cao lương mỹ vị.
Ăn xong, sờ sờ cái bụng cuối cùng cũng dễ chịu hơn, tôi lại cúi người trước bia mộ.
Một lạy, hai lạy, ba lạy.
Trên bia là ảnh một bà cụ trông rất hiền từ.
Vừa lạy tôi vừa lẩm bẩm:
“Xin lỗi xin lỗi, con đói quá nên mới trộm ăn đồ của bà.
“Chuối với táo đều rất ngon, cảm ơn bà. Sau này con có tiền, nhất định sẽ mua thật nhiều đồ cúng trả lại cho bà.”
Một cơn gió vừa lúc thổi qua, cuốn theo mùi nhang từ mộ khác bên cạnh.
Tôi nhìn sang bên kia — bánh lạnh nướng, xiên cừu, bánh trứng bò, gà rán, móng heo nướng, thịt chiên giòn…
Hít mạnh một hơi thèm thuồng.
“Con… ngày mai con lại tới ăn được không?
“Không nói gì thì… con coi như các bậc trưởng bối đồng ý nha.”
Một cơn gió xoáy kèm lá khô bất ngờ quật tới, cho tôi một cái bạt tai rõ đau.
Có lẽ ngay cả gió cũng thấy tôi quá mặt dày.
Tôi hơi rén.
Nhưng rén thì sao bằng đói?
Thế là sáng sớm hôm sau, tôi lại tới.
Bánh lạnh nướng, bánh trứng hôm qua anh ta đặt vẫn còn nguyên.
Đồ cúng để qua một ngày sẽ bị nhân viên thu dọn, trước khi họ tới, tôi phải ăn thật nhanh.
Người nằm trong mộ này họ Trần, là một ông cụ.
Tôi lạy ông hết lần này đến lần khác, xin mãi, rồi mới cầm bánh trứng lên.
Dù đã nguội, mùi thịt vẫn thơm nức, thơm đến mức tôi suýt rơi nước mắt.
Một cái bánh trứng chưa đủ no, tôi lại nhìn chằm chằm vào xiên cừu và móng heo nướng.
Để qua một đêm, bên trên đã bò đầy kiến.
Giành đồ ăn với kiến tuy hơi mất mặt, nhưng chỉ cần tôi không nói ra, thì không ai biết cả.
Tôi hít một hơi, vươn bàn tay tội lỗi ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, đằng xa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Nhân viên tới rồi!
Tôi lập tức trốn đi, nhìn thấy một người phụ nữ mặc đồng phục đi tới.
Cô ta chuẩn bị thu đồ cúng, cúi đầu xuống… thì thấy túi bánh trứng trống không.
“…Ủa?
“Nghĩa trang có chuột à?”
3
Tôi hoảng loạn.
Vừa quay đầu định chạy thì đá trúng một hòn sỏi.
Hòn sỏi bay thẳng tới chân cô ta, còn chạm vào mũi giày.
May mà cô không để ý, thu dọn xong đồ cúng rồi rời đi.
Đợi cô đi xa hẳn, tôi mới thở phào.
Dù chưa no hẳn, nhưng một cái bánh trứng cũng đủ giúp tôi cầm cự cả ngày.
Cứ như vậy, tôi dè dặt ăn liền bảy ngày.
Mỗi lần ăn ở một ngôi mộ, tôi đều ghi nhớ thật kỹ tên của người nằm đó.
Ngày đầu tiên tôi trộm ăn táo và chuối của bà Trương.
Ngày thứ hai trộm bánh trứng của ông Trần.
Tôi còn ăn bánh thịt tươi của chú Đinh, cá chiên của dì Triệu, táo đỏ của ông Vương, đào to của chị Tôn.
Bảy ngày liền, vận may của tôi rất tốt, không gặp lại nhân viên lần nào.
Có lúc đến hơi muộn, cũng vừa hay đồ cúng chưa bị thu đi.
Chuyện ăn đồ cúng — lần đầu còn lạ, lần hai quen tay, lần ba lần bốn thì thành cao thủ.
Ăn càng nhiều, cảm giác tội lỗi càng nhẹ, tay vươn ra càng nhanh.
Tôi ăn rất thành tâm, rất biết ơn, lòng đầy kính cẩn.
Cho đến ngày thứ tám, cháu trai của ông Trần lại tới.
Lần trước anh ta mang bánh lạnh nướng, bánh trứng, móng heo, thịt chiên giòn…
Lần này mang theo bánh sinh nhật, gà quay, cả một khúc giò lớn, còn có một chai rượu to.
“Ông ơi, hôm nay là sinh nhật ông, con mua bánh cho ông rồi, ông ăn nhiều chút nhé!”
Tôi lén trốn ở một bên, đợi nhang tàn, người đi rồi mới dám tới gần.
Tôi cúi đầu nhìn cái bánh sinh nhật.
Từ khi có ký ức tới giờ, chưa từng có ai tổ chức sinh nhật cho tôi.
Tôi cũng chưa từng ăn bánh kem.
Trên chiếc bánh trước mắt, trái cây tươi chất đầy: xoài thơm nức, nho xanh mướt, còn có cả những quả anh đào đỏ mọng.
Tôi nuốt nước miếng, không thể chịu nổi nữa, đưa tay vớ lấy một miếng.
Ngay lúc đó, sau bia mộ bỗng bốc lên một làn khói âm u.
Trong ánh mắt kinh hoàng của tôi, làn khói tụ lại thành một ông lão nửa trong suốt, chỉ thẳng vào tôi mà quát:
“Ăn ăn ăn! Ngày nào cũng tới tr//ộm ăn! Đồ của người ch//ết mà mày cũng ăn! Chưa chịu dừng à hả?!”