Tan's Tea Time

Tan's Tea Time Giảng viên Vật lý, mẹ - mẹ bỉm sữa
Yêu cuộc đời
Làm kinh doanh số để hỗ trợ được nhiều người cũng có cuộc sống ước mơ.

Các bạn ở Hà Nội, yêu thích tiếng Anh, thích giao lưu với người nước ngoài, thích tham gia hoạt động thiện nguyện có thể...
17/04/2026

Các bạn ở Hà Nội, yêu thích tiếng Anh, thích giao lưu với người nước ngoài, thích tham gia hoạt động thiện nguyện có thể tham gia sự kiện ý nghĩa này nhé. Tối thứ 7 ở Quảng An, Tây Hồ ạ.

Ngày mà triệu trái tim cùng xúc động bởi hai tiếng “Hoà bình” 🥰🥰
02/09/2025

Ngày mà triệu trái tim cùng xúc động bởi hai tiếng “Hoà bình” 🥰🥰

Ui chao nhóc em có hai xoáy babe ơiTui hỏi chồng tui: hai xoáy thì sao?Ck: mẹ anh nói hai xoáy thì cứng đầu 🤣Em có mấy x...
12/08/2025

Ui chao nhóc em có hai xoáy babe ơi

Tui hỏi chồng tui: hai xoáy thì sao?
Ck: mẹ anh nói hai xoáy thì cứng đầu 🤣
Em có mấy xoáy

Tui: em 1 xoáy
Ck: em phải 5 xoáy

Hello August! Hello beautiful world!!!Em bé 1 ngày tuổi chao xìn cả nhà ạ!!!❤️❤️❤️
09/08/2025

Hello August! Hello beautiful world!!!
Em bé 1 ngày tuổi chao xìn cả nhà ạ!!!❤️❤️❤️

Ngày 8/8 - một ngày đặc biệt. Mẹ 3 con tính quay lại trang page này bằng một bài tâm sự, nhưng mẹ tính không bằng con tí...
08/08/2025

Ngày 8/8 - một ngày đặc biệt. Mẹ 3 con tính quay lại trang page này bằng một bài tâm sự, nhưng mẹ tính không bằng con tính, em đi sinh em bé đã cả nhà ơi.

Chỉ biết rằng, hôm nay là một ngày quá đặc biệt - ngày cổng năng lượng Sư Tử đạt đỉnh cao, năm thế giới số 9 bước vào giai đoạn dần khép lại, chúng ta bước vào một năm thế giới mới.

Đừng để vận 9 trôi qua mà bạn vẫn chưa bước chân ra khỏi vạch xuất phát.
Mỗi năm số 9 chỉ đến một lần trong 9 năm – và bạn đang ở đúng thời khắc chuyển giao.
Nếu cứ chờ thêm nữa, bạn sẽ lại bắt đầu năm mới trong sự tiếc nuối và loay hoay.
Bạn muốn bắt đầu điều gì mà vẫn còn đang lưỡng lự không?

Hãy bắt đầu trước khi “cánh cổng năng lượng” này khép lại.
Còn mẹ em bé, thực sự đang bước qua một cánh cổng năng lượng với đầy sự háo hức và biết ơn vô bờ….

Những giấc mơ tuổi 18 của bạn - bây giờ ra sao? Ngày hôm qua kết thúc kỳ thi THPT rồi nhỉ. Từ cái hồi mình thi tới bây g...
29/06/2025

Những giấc mơ tuổi 18 của bạn - bây giờ ra sao?

Ngày hôm qua kết thúc kỳ thi THPT rồi nhỉ. Từ cái hồi mình thi tới bây giờ, hình thức thi thì cũng thay đổi nhiều lắm rồi, nhiều cô chú 7x, 8x chắc nghĩ rằng tụi trẻ bây giờ ít áp lực hơn, nhiều sự lựa chọn hơn, còn mình thì nghĩ tâm lý lứa tuổi nào trước mỗi cuộc thi đều hồi hộp, mong chờ kết quả tốt như nhau cả.

Ngày ấy sau kỳ thi đại học, mình đều trải qua quãng thời gian tưởng chừng như thời gian trôi chậm lắm. Mình không phải kiểu học sinh xuất sắc, thi là biết mình chắc đỗ. Những ngày ở nhà chờ điểm, có những buổi trưa mình nằm mơ thấy mình…trượt mà nước mắt đầm đìa.

Giá như mình có một cỗ máy thời gian, để quay về nói với cô bé 18 tuổi ngày ấy, rằng trượt hay đỗ, kỳ thi thực sự không quan trọng đến thế.

Bởi vì trong những ngày tháng đầu tiên của cuộc đời sinh viên, mình bị mất phương hướng toàn tập - một khủng hoảng đầu đời, nhưng nó là một câu hỏi theo mình tới tận những ngày tháng làm nghề sau này.
Khủng hoảng của mình xảy ra lúc mình 20 tuổi, nhưng có một phần lớn người trung tuổi vẫn đang mắc kẹt trong khủng hoảng đó. Bạn biết đó là gì không?

Có câu “bức tranh đẹp nhất là bức tranh thấy được tương lai của chính mình”. Nhưng ở những năm 18-20 tuổi, bạn đã thấy mình trong một tương lai như thế nào?

Với mình, một bức tranh tương lai không có bước chuyển, không có sự thay đổi, là thứ nhanh nhất khiến mình mất đi động lực sống. Ngày đó mình chọn sư phạm và tưởng tượng rằng, mỗi ngày lên lớp, dạy bài học này. Chính sự tưởng tượng (dù thiếu hoàn thiện và hiểu biết) đó là thứ khiến mình cảm thấy, mình không còn động lực học để học để làm, khiến một thời gian dài mình mất lối, may mắn sao cho tới khi mình biết tới nghiên cứu và quyết định rẽ sang hướng này trong những năm tháng đầu của sự nghiệp, con đường học hành của mình mới được cứu vớt.

Nhưng cũng có những người cảm thấy chẳng có vấn đề gì với việc hàng ngày làm một công việc, đi trên 1 con đường, làm những việc giống nhau.

Vậy thì điều gì thực sự là động lực của một người?
Hoặc hỏi cách khác, điều gì thực sự khiến một người cảm thấy an tâm với con đường đã chọn?

Ngày đó mình chỉ biết rằng mình mất phương hướng, mình đã không gọi tên được bản thân mình là người yêu thích cái mới, yêu thích sự sáng tạo, đổi mới trong cách mình làm. Và rẽ hướng sang nghiên cứu là một lựa chọn mình cho rằng may mắn thời điểm đó. Nhưng nếu mình biết gọi tên những cảm xúc đó, mình sẽ biết cách tự đưa sự mới mẻ vào chính công việc giảng dạy, mình sẽ biết cách tạo ra những điểm thú vị, như bây giờ mình đã hiểu.

Lắng nghe tiếng nói bên trong bản thân mình - và thừa nhận yêu thương tiếng nói ấy, vẫn là một điều mình biết rằng, nhiều người lớn vẫn đang mắc kẹt. Vì chưa lắng nghe, hoặc chưa thừa nhận, hàng ngày họ vẫn mắc kẹt trong sự chán nản, hoặc không dám đi theo tiếng gọi bên trong họ. Chỉ khi có một biến cố đau đớn, họ mới học được bài học về sự thay đổi.
Kỳ thực, chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi mà chẳng cần chờ đến biến cố và mất mát, mà tới từ sự yêu thương và cho phép chính bản thân mình.

Nếu chẳng có ai dạy chúng ta điều đó từ nhỏ, câu hỏi này vẫn không bao giờ là muộn để có thể học được.
Lắng nghe được tiếng nói bên trong, chúng ta sẽ biết tiến khi bản thân cần, và dừng lại khi cảm thấy mình đang lạc lối. Gọi tên được những điều khiến mình không hài lòng, chúng ta sẽ biết cách tìm ra con đường đúng của chính mình. Theo mình, dù ta làm nghề gì, học bao nhiêu kỹ năng, đây mới là kỹ năng mỗi người cần học.

Nếu bạn cảm thấy điều này thật khó, chẳng biết bắt đầu từ đâu, thì bạn có thể thử bài tập đầu tiên của mình: ngồi xuống và bắt đầu viết lại những cảm xúc của bản thân mình, những mong mỏi, những khó chịu, những hy vọng…của bản thân mình. Có thể khi đặt bút xuống, điều đầu tiên bạn thấy là một sự trống rỗng, hãy viết xuống, tôi thấy trống rỗng.
Thừa nhận sự hiện diện, là điều đầu tiên để gọi ra. Tới một lúc, bạn sẽ có thể quyết định bạn làm gì với nó.

Và với các bé, mình muốn nhắn nhủ rằng, năng lực hiểu bản thân, điều đó có trong mỗi người. Thế hệ các em có “điều kiện” để thấu hiểu và được thừa nhận tiếng nói hơn thời đại của ba mẹ. Nên cứ trải nghiệm đi, cứ đau đớn hoặc sống rực rỡ đi, mọi thất bại thành công sẽ không ở bên cạnh chúng ta lâu như chính chúng ta luôn hiện diện bên trong chúng ta. Học cách hiểu mình, sống với tiếng nói bên trong mình, mới là một bài học lớn nhất tất cả chúng ta cần học, và sẽ đưa chúng ta tới đúng cuộc sống mà chúng ta mong muốn, dù hình hài cuộc sống đó có thay đổi như thế nào.

t

Ai cũng có một mảnh tuổi thơ …mãi nằm trong thùng gạo?Mát giời, bố của con mình bày cho nhóc con trò nghịch gạo.Trải cả ...
19/06/2025

Ai cũng có một mảnh tuổi thơ …mãi nằm trong thùng gạo?

Mát giời, bố của con mình bày cho nhóc con trò nghịch gạo.
Trải cả thau gạo ra, cho con thọc tay vào, bốc lên rồi thả xuống.
Thằng nhóc mắt con sáng rực, sử dụng hết mọi giác quan để khám phá.

Bà ngoại xót gạo, ai mà lại chơi với đồ ăn thế?!!
“Hồi bé đây là ước mơ của con ấy mẹ ạ!, nhưng không bao giờ thành hiện thực!”

Giờ đây ước mơ ấy đã được hoàn thành, nhờ nhóc con đó.

Giấc mơ ấy là giấc mơ to đùng hay nhỏ xíu?

Nếu nhỏ xíu, sao mà 30 năm sau vẫn nhớ vẫn thèm cảm giác đó nhỉ??

Người lớn chúng mình có thể đã quên mất, tuổi thơ của mỗi người đều có những mơ ước, dù rất bé, nhưng nếu không được sống trọn vẹn trong thời điểm đó – thì dù sau này có đủ điều kiện để thực hiện… cảm xúc ấy cũng không còn trọn vẹn nữa.



🧠 Mỗi đứa trẻ đều có một hệ thần kinh “siêu nhạy” với niềm vui nhỏ

Khi bạn được phép nghịch gạo, đắp đất, rót nước, vẽ bậy, ngồi một mình mơ mộng –
không chỉ là chơi, mà là hệ thần kinh đang bật tín hiệu “Mình được quyền tò mò. Mình được khám phá. Mình đang được là chính mình.”

Dưới lớp da non và đôi tay dính bụi đó là cả:
• Amygdala vui vẻ ra tín hiệu “An toàn, cho phép đi!”
• Dopamine tăng vọt khi cảm giác “Wow! Mình được tự do!” ùa tới
• Vagus nerve (thần kinh phế vị) dịu êm, bảo rằng “Không sao đâu, cứ thử đi”

Tưởng nghịch chơi mà là cả một bản giao hưởng của sự sống.



🧍‍♀️Nhưng lớn lên, chúng mình có đánh rơi quyền được “muốn điều nhỏ bé” ấy không?

Lúc nhỏ, nghịch gạo là điều cấm kỵ.
Lớn rồi, thì… chẳng còn gì cấm – nhưng ta lại không còn thấy nó cần thiết nữa.

Chúng ta chuyển từ: “Ước gì được sờ tay vào thau gạo”
→ sang: “Sao hôm nay chưa mua gạo?”

Từ “mình có thể chơi một mình suốt chiều với lon sữa bò”
→ sang: “Mình đã tối ưu hiệu quả công việc tuần này chưa?”



Nhưng thật ra… những mong muốn nhỏ bé đó vẫn còn nguyên trong ta.

Chỉ là người lớn quá bận để nghe.
Quá lý trí để làm.
Và đôi khi, quá mệt để cho phép mình ngồi xuống và nghịch một chút – dù chỉ 5 phút.



💡 Bài học từ một thau gạo:
1. Những ước mơ nhỏ trong mắt ta - lại có thể là ước muốn to đùng của con trẻ. Và ước mơ – cũng có thời điểm của nó.
Và nếu để lỡ, nó không trở lại nữa. Không vì ta không làm được, mà vì ta không còn là ta của thời ấy.
2. Làm cha mẹ, hóa ra mình không phải lúc nào cũng là dạy dỗ – mà là hoàn thành điều dang dở.
Bạn có thể đang trao cho con một cơ hội… mà chính mình năm xưa đã không có. Nếu con đón nhận, người cần biết ơn là chính chúng ta.



📍Và hôm nay, thử hỏi lại chính mình:

“Có điều gì nhỏ bé mình từng ao ước – mà vẫn chưa cho phép bản thân được chạm tới?”
Viết ra nó. Làm một hành động nhỏ thôi – nhưng hãy bắt đầu.

Vì khi bạn còn biết rung động vì điều nhỏ xíu,
📌 Bạn vẫn đang sống – một cách đầy cảm xúc, đầy hiện diện… và đầy đủ với bản thể hồn nhiên nhất của mình.

𝐍𝐠𝐚̂̃𝐦 - 𝐁𝐚̣𝐧 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 𝐬𝐮̛̣ 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐊𝐢𝐧𝐡 𝐝𝐨𝐚𝐧𝐡, 𝐡𝐚𝐲 đ𝐚𝐧𝐠 𝐛𝐢̣ 𝐝𝐚̂̃𝐧 𝐝𝐚̆́𝐭 𝐛𝐨̛̉𝐢 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚 ”𝐧𝐠𝐨𝐧 - 𝐛𝐨̂̉ - 𝐫𝐞̉”?Bạn đ...
15/06/2025

𝐍𝐠𝐚̂̃𝐦 - 𝐁𝐚̣𝐧 𝐭𝐡𝐚̣̂𝐭 𝐬𝐮̛̣ 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐊𝐢𝐧𝐡 𝐝𝐨𝐚𝐧𝐡, 𝐡𝐚𝐲 đ𝐚𝐧𝐠 𝐛𝐢̣ 𝐝𝐚̂̃𝐧 𝐝𝐚̆́𝐭 𝐛𝐨̛̉𝐢 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚 ”𝐧𝐠𝐨𝐧 - 𝐛𝐨̂̉ - 𝐫𝐞̉”?

Bạn đã từng lao vào một mô hình kinh doanh chỉ vì người khác nói:

“Ngành này dễ làm, lời nhanh, ai cũng làm được”?

Bạn bước vào, và bắt đầu thấy khó, thấy mông lung, cảm giác mình bị lừa, bị cho “ăn bánh vẽ”

Thực tế có kha khá người lập hẳn group “nấu xói” Kinh doanh số, và cả những kinh chân chính khác vì vỡ mộng, vì những “ảo tưởng” ban đầu như thế.

Hôm trước, có một bạn inbox cho tôi:
“Em thấy bạn em làm affiliate, bán khóa học, thu nhập 50-60 triệu/tháng. Em cũng làm theo, mà thấy… sao không ra gì. Có phải em dở quá không chị?”

Mình chưa thấy bạn ấy dở.

Mình chỉ thấy bạn ấy đang mắc một sai lầm rất nhiều người đã từng trải qua:

📌 Không thật sự chọn kinh doanh – chỉ bị cuốn vào một lời hứa dễ dàng.

Bạn có từng tự hỏi:

✔️Vì sao mình hay bắt đầu rất hăng, nhưng nhanh chóng bỏ cuộc?

✔️Vì sao người khác làm được mà mình làm lại thấy khó khăn?

✔️Vì sao thứ nghe có vẻ “dễ” giờ lại khiến mình thấy ”động chạm” nhiều đến thế?

Sự thật là:

Bạn không chọn kinh doanh bằng lý trí – mà bằng phản ứng với cảm xúc hứa hẹn.
Và cảm xúc, giống như cơn sóng: đến nhanh – nhưng cũng rút đi rất sớm.

𝟏/ 𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚 𝐝𝐞̂̃ 𝐝𝐚̀𝐧𝐠 – 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐜 𝐛𝐚̂̃𝐲 𝐧𝐠𝐨̣𝐭 𝐧𝐠𝐚̀𝐨 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐚̂𝐦 𝐥𝐲́ “𝐧𝐠𝐚̣𝐢 𝐤𝐡𝐨́”

“Ngành này ai cũng làm được.”
“Không cần giỏi, không cần vốn, chỉ cần chăm là ra tiền.”
“Em chỉ cần đăng bài, có đơn về tự động.”

👉🏻 Những lời hứa “bọc đường” này kích thích bạn hành động
👉🏻 Nhưng sau một thời gian, bạn bắt đầu thấy mệt, thấy hoang mang, thấy mình không “bay” được như kỳ vọng.

Không phải vì bạn dở.

Mà vì bạn bước vào bằng một ảo tưởng – thay vì bằng sự tỉnh táo.

𝟐/ 𝐊𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐧𝐠𝐚̀𝐧𝐡 𝐬𝐚𝐢 – 𝐦𝐚̀ 𝐛𝐚̣𝐧 𝐜𝐡𝐮̛𝐚 𝐡𝐨̉𝐢 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐜𝐚̂𝐮 𝐡𝐨̉𝐢 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐤𝐡𝐢 𝐛𝐚̆́𝐭 đ𝐚̂̀𝐮

Bạn đã từng:
✔️ Chọn ngành chỉ vì thấy “ngon ăn”
✔️ Tin rằng “chỉ cần làm giống người ta là được”
✔️ Không nhìn lại: mình có thực sự hợp với mô hình, giá trị, khách hàng của ngành đó?

Bạn đâu thật sự chọn.
Bạn bị dẫn dắt.

𝟑/ 𝐕𝐚̣̂𝐲 𝐥𝐚̀𝐦 𝐬𝐚𝐨 đ𝐞̂̉ 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐛𝐚̣𝐧 đ𝐚𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐨̣𝐧 𝐯𝐢̀ 𝐛𝐚̣𝐧 𝐦𝐮𝐨̂́𝐧 – 𝐡𝐚𝐲 𝐜𝐡𝐢̉ đ𝐚𝐧𝐠 𝐩𝐡𝐚̉𝐧 𝐮̛́𝐧𝐠 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐥𝐨̛̀𝐢 𝐡𝐮̛́𝐚?

Dưới đây là 𝟒 𝐜𝐚̂𝐮 𝐡𝐨̉𝐢 giúp bạn kiểm tra:
✅ Nếu ngành này không lời nhanh – bạn còn muốn làm không?
(Bạn có còn kiên trì với nó sau 1 năm chưa lãi?)

✅ Bạn có thấy bản thân trưởng thành hơn mỗi khi làm công việc đó?
(Hay bạn thấy mình đang “gồng” lên để giống người khác?)

✅ Ngành này có hợp với giá trị sống, phong cách sống bạn muốn theo đuổi không?

✅ Bạn có đang học để hiểu – hay chỉ học để bắt chước?

Nếu 2–3 câu khiến bạn phải dừng lại suy nghĩ – thì có thể bạn chưa thật sự chọn.

𝐊𝐢𝐧𝐡 𝐝𝐨𝐚𝐧𝐡 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐝𝐚̀𝐧𝐡 𝐜𝐡𝐨 𝐤𝐞̉ 𝐦𝐨̣̂𝐧𝐠 𝐦𝐨̛ 𝐭𝐡𝐢𝐞̂́𝐮 𝐭𝐢̉𝐧𝐡 𝐭𝐚́𝐨

Đừng bị cuốn theo lời hứa của người khác.

Bạn cần một lý do sâu sắc để tin rằng:

Ngành này là nơi bạn được sống tử tế, phát triển thực sự, và dẫn dắt người phù hợp.

Hãy để bản thân được dẫn dắt bởi chân giá trị, và dừng lại ngàn lần để tự hỏi trước những lời hứa kiểu “ngon bổ rẻ”.



PS. Kinh doanh số dành cho bạn 30 ngày để bạn tìm hiểu cân nhắc tính khả thi, sự phù hợp với một lộ trình rõ ràng. Inbox “tìm hiểu” nếu bạn thực sự muốn xây dựng một sự nghiệp lâu dài nhưng cảm thấy cần rất nhiều hỗ trợ.

Chào buổi sáng
15/06/2025

Chào buổi sáng

Chạy quảng cáo, sáng tạo nội dung thật “xịn sò”, làm mọi thứ đúng bài bản…Và rồi khách vẫn …im? 𝐓𝐫𝐞̂𝐧 𝐦𝐚̣𝐧𝐠 𝐱𝐚̃ 𝐡𝐨̣̂𝐢, 𝐧...
13/06/2025

Chạy quảng cáo, sáng tạo nội dung thật “xịn sò”, làm mọi thứ đúng bài bản…
Và rồi khách vẫn …im?

𝐓𝐫𝐞̂𝐧 𝐦𝐚̣𝐧𝐠 𝐱𝐚̃ 𝐡𝐨̣̂𝐢, 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐚 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐦𝐮𝐚 𝐬𝐚̉𝐧 𝐩𝐡𝐚̂̉𝐦. 𝐂𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐦𝐮𝐚 𝐧𝐨̣̂𝐢 𝐝𝐮𝐧𝐠.

Hồi mới bắt đầu dùng facebook để làm Kinh doanh, mình đeo cái “mác” Content Creator- Sáng tạo nội dung lên rất nghiêm túc.

Mình nghĩ: “Đã là người làm nội dung thì phải sáng tạo. Phải mang tính chuyên môn. Phải xứng đáng.”
Mình cố gắng viết các bài thật chỉn chu. Có công thức, có dàn bài, có hình ảnh. Có “hook – body – CTA”.
Mình còn chạy quảng cáo. Từng đồng chi ra, mình đều kỳ vọng sẽ đổi lại khách hàng tiềm năng.
Nhưng tiền đi, mà khách thì… im lìm.
Mình bắt đầu thấy nghi ngờ:
“Hay là mình không có khiếu kinh doanh thật?”
“Hay mình đang làm sai gì đó mà chưa biết?”

Cho đến một ngày, mình buông hết. Không chạy ads. Không checklist. Không cố phải “sáng tạo”.

Mình kể chuyện nhà mình, chuyện tào lao tầm phào của mình với anh chồng người Bỉ gốc Việt học nói tiếng Việt, chuyện vườn rau nho nhỏ của bố mẹ, chuyện những chuyến đi lang thang bằng xe đạp.

Những bài viết đó không có call-to-action.
Không có “giá trị chuyên môn”.
Chỉ là một mẩu cuộc sống.

Và chính từ một bài viết như vậy, một chị inbox cho mình.

Chị nói: “Chị thấy em dễ chịu. Em không bán hàng. Em sống. Và chị muốn học làm kinh doanh theo cách đó.”

Chị trở thành mentee của mình, và là một trong những người gắn bó nhất với mình sau này.

Lúc ấy, mình mới hiểu:
Người ta không mua thứ mình bán. Người ta mua 𝒑𝒉𝒐𝒏𝒈 𝒄𝒂́𝒄𝒉 mà mình đang 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈.

Từ ngày đó, mình không còn cố “làm content cho ra chất content”.
Mình kể chuyện thật. Đời thường. Đôi khi là một khoảnh khắc đầy trăn trở cá nhân.
Vì mình nhận ra:
𝑲𝒊𝒏𝒉 𝒅𝒐𝒂𝒏𝒉 𝒕𝒓𝒆̂𝒏 𝒎𝒂̣𝒏𝒈 𝒙𝒂̃ 𝒉𝒐̣̂𝒊 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒉𝒊̉ 𝒍𝒂̀ 𝒃𝒂́𝒏 𝒔𝒂̉𝒏 𝒑𝒉𝒂̂̉𝒎.
𝑴𝒂̀ 𝒍𝒂̀ 𝒄𝒉𝒊𝒂 𝒔𝒆̉ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒑𝒉𝒐𝒏𝒈 𝒄𝒂́𝒄𝒉 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈 𝒎𝒂̀ 𝒂𝒊 đ𝒐́ 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒃𝒖̛𝒐̛́𝒄 𝒗𝒂̀𝒐.
Và sản phẩm của bạn, dịch vụ của bạn – chỉ là phương tiện dẫn họ tới phong cách sống đó.

Nếu bạn đang bí ý tưởng,
thay vì cố viết thêm một bài "giá trị",
hãy thử kể lại một khoảnh khắc rất đời. Rất bạn. Rất thật.

Biết đâu, đó lại là bài khiến một ai đó gõ vào inbox bạn và nói:
"Em giống chị."
Và bạn sẽ biết: một hành trình mới vừa bắt đầu từ sự đồng cảm.

- - -
Nếu bạn cũng tin vào cách kinh doanh nhẹ nhàng mà sâu sắc,
cách kinh doanh mang lại sự chuyển hoá từ bên trong,
chào mừng bạn tới thế giới của mình – nơi chúng ta sống trước, rồi mới tới kinh doanh.

Thời tiết ngoài Bắc đang khá phức tạp, nhiều “ổ dịch” sốt virus. Nhà cháu cũng vừa mới qua mấy ngày “phong ba bão táp”, ...
12/06/2025

Thời tiết ngoài Bắc đang khá phức tạp, nhiều “ổ dịch” sốt virus.

Nhà cháu cũng vừa mới qua mấy ngày “phong ba bão táp”, mỗi đứa một ngày ốm. Nhà cháu không khẳng định nhà mình có bị sốt virus hay không, nhưng qua mấy ngày này, cảm thấy tình trạng hồi phục cũng khá nhanh, nhà cháu xin chia sẻ chút kinh nghiệm với bạn bé khi sốt cao mà không dùng thuốc. Trộm vía mỗi lần bạn bé sốt đều dứt khá nhanh, không để mẹ cháu được lười làm lâu quá.
- Đầu tiên là chuẩn bị tâm lý: chuẩn bị tinh thần rằng em sẽ sốt cao, em sẽ ăn ít, em sẽ khóc nhiều hơn. Thay vì cảm thấy mệt mỏi, mẹ cháu nghĩ rằng có thể giúp em dễ chịu chút nào hay chút đó.
- Phòng tránh gió nhưng cần thoáng. Không bật điều hòa nhưng mở hết các cửa thông phòng để phòng thông thoáng.
- Không ép em bé ăn/ uống. Khi con ra nhiều mồ hôi, con sẽ cần uống nhiều nước, mẹ cháu bù nước bằng nước dừa, con cũng có chút có cảm hứng uống hơn là nước trắng. Em bé 2 hôm sốt dường như không ăn gì trong ngày đầu tiên, cũng không uống sữa, chỉ uống 1 quả dừa và một chút nước trắng, không muốn ăn gì. Qua ngày thứ 2 bạn ăn một chút cháo buổi sáng, trưa chỉ ăn hoa quả và đến chiều khẩu vị đã về như thường, thích ăn cơm và canh rau chua.
- Và có lẽ những lúc khó khăn nhất là những lúc nhiệt độ em bé lên cao, tâm lý bố mẹ thường lo sợ về những mối nguy hiểm, di chứng cho thần kinh mọi người thường, lúc đó mẹ cháu chỉ có 1 key word: hạ nhiệt, hạ nhiệt. Khi nhiệt độ của em bé cao hơn 39,5 độ, mẹ cháu hạ sốt bằng cách: skin to skin, lau người bằng nước ấm để kích thích ra mồ hôi, chườm ấm vào trán, nách và bẹn, gan bàn chân để thoát nhiệt, tránh dùng khăn mát lau người làm co các mạch máu lúc này. Lau mồ hôi cho bé liên tục bằng khăn khô.

Thật sự thì kinh nghiệm của mẹ cháu cũng không có gì nhiều, nhưng điều khiến mẹ cháu tự hào là em bé đến nay chưa phải dùng đến thuốc kháng sinh. Mẹ cháu không anti thuốc nhưng mẹ cháu tin rằng tác dụng của thuốc tới chậm hơn phản ứng của mẹ, nước ấm có thể giúp cơ thể thoát nhiệt nhanh hơn thuốc, nhiệt độ cơ thể bố - mẹ áp vào con có tác dụng nhanh hơn thuốc, và nhất là cùng bố mẹ, cơ thể con đang thực sự chiến đấu bằng hệ miễn dịch của con, để hệ miễn dịch của con thực sự mạnh mẽ hơn và vì thế, con cũng nhanh chóng khỏe lại, mà không cần thuốc.

Một chút chia sẻ với các bác, vừa để biết ơn sự quan tâm của mọi người, vừa xin thông báo gia đình đã khỏe lại, và mẹ cháu lại tiếp tục những chia sẻ của mẹ cháu nhé ạ!

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tan's Tea Time posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tan's Tea Time:

Share