29/09/2022
CẢM KHÁI KHI XEM “LAN ĐÌNH TẬP TỰ” - PHÚT THĂNG HOA VẠN NĂM MỘT THUỞ
Một chiều mưa bão, lữ khách tạm lánh phố thị ồn ào, đất trời ủ dột, theo chân bằng hữu vốn là một tài chủ yêu văn hóa ở Lâm Gia Trang, bước vào một cửa hàng lưu niệm mới khai trương chưa đầy tháng, mà như tiến nhập vào một thời không xa lắm, cách đây 17 thế kỷ.
Có phải vì chút hương xưa lưu lại của Vương Hi Chi tiên sinh - bức thư pháp “Lan Đình Tập Tự” - được in vô cùng tinh tế trên chiếc khăn lụa choàng cổ loại thượng hạng? Hay vì những âm điệu dường như từ Thiên thượng hạ phàm của nhạc phẩm “Lan Đình Thư Tự”?... mà lòng bâng khuâng như gặp lại người xưa cảnh cũ.
Vương Hi Chi tiên sinh, sống thời Đông Tấn - bậc kim cổ đệ nhất thư pháp nên được gọi là Thánh thư. Cũng phải thôi, vì rằng:
Con người ấy lòng dạ trong sạch không bợn mùi tục lụy, danh lợi tình xem như mây nổi.
Danh sĩ ấy say mê thư pháp đến quên ăn quên ngủ, khổ học luyện chữ thành bậc kỳ tài, riêng chữ “Vĩnh” 永 cũng luyện mất 15 năm trường, luyện cho từng nét bút hằn sâu trong tâm trí, múa lượn cả trong mơ, hễ đặt bút xuống là như hành vân lưu thủy.
Bậc chân tu Đạo gia ấy sống gần như cùng thời với Đào Uyên Minh, “Trúc Lâm thất hiền”, một thời hoàng kim của Huyền học và người tu Đạo xem trọng thanh tĩnh vô vi.
Dân gian xưa nay có câu “nét chữ nét người”, người ra sao chữ hao hao làm vậy. Cách viết chữ của Vương Hi Chi chính là cách làm người của ông. Vậy nên Trung Hoa xưa có thuật bói chữ, chỉ cần nhìn chữ mà luận ra nhân vật cùng số mệnh.
Thiên hạ cổ kim vẫn bàn luận: chữ của Vương Hi Chi trong nhu mà có cương, trong cứng lại có mềm, bay bổng phóng khoáng mà không phóng túng khoe khoang, nét trùng mà không quá dài, nét đơn mà không quá nhỏ, mảnh mai nhưng không đứt gãy, lặp mà không quá to; lớn mà không quá giới hạn, nhỏ mà không tủn mủn, nghiêm cẩn mà chẳng thiếu tài hoa… tại hạ trộm nghĩ rằng chính là đã đạt tới cảnh giới trung chính bình hòa, cân bằng tuyệt vời, siêu xuất của người tu Đạo.
Chuyện rằng tết Hàn Thực mùa xuân năm ấy (năm 353), Thư thánh Vương Hi Chi cùng các danh sĩ đương thời, tất cả có 42 người, hẹn nhau uống rượu luận thơ tại Lan Đình, (huyện Sơn Âm & Cối Kê). Họ chơi trò “thả chén đặt thơ”, chén rượu trôi theo dòng nước, dừng ở ai thì người ấy phải ứng khẩu một bài thơ, nếu không thì chịu uống rượu phạt.
Những bậc quân tử, danh sĩ đương thời, trên thì có tài giúp vua trị quốc, dưới lại là những cột trụ tinh thần của xã tắc nhân dân, khi vui gặp gỡ thì chén rượu cuộc cờ, câu đàn điệu hát, khí bút hơi văn như phượng múa rồng bay, không chỉ có học vấn thâm hậu, có tài kinh bang tế thế mà Lục Nghệ cũng tinh thông… Nay họ quần tụ cả lại ở chốn Lan Đình, nơi có loài hoa lan tượng trưng cho người quân tử “không vì người chẳng biết đến mình mà không tỏa hương thơm ngát”. Bốn bề núi rừng trùng điệp, không khí trong lành, trời trong nước lặng, hiu hiu gió thổi… vũ trụ như thu cả lại trong giờ phút này, lịch sử sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
Cuối cùng, có 26 người đã sáng tác tổng cộng 37 bài thơ, tập hợp lại thành tập thơ gọi là “Lan đình tập”. Vương Hi Chi nhân lúc rượu nồng cao hứng, tình cảm dạt dào, bằng hữu lại vây quanh nhờ cậy viết lời đề tựa, đã hạ bút viết liền một mạch lên giấy tơ tằm. Đây chính là bài tựa “Lan Đình Tập Tự”, gọi tắt là “Lan Đình Tự”, áng văn bất hủ, nét bút như Thần.
Quả là giây phút vạn năm một thuở, để lại một kiệt tác vĩnh viễn cho muôn đời sau.
Bài văn có đoạn:
“Người ta cùng cúi ngửa ở trong đời, hoặc đem cái hoài bão của mình ra nói chuyện trong một nhà, hoặc nhân ký thác ở một sự tình gì mà phóng lãng ở ngoài hình hài, tuy thủ xả khác nhau, tĩnh động tuỳ người, nhưng đương lúc vui gặp thời, tạm đắc ý với mình, khoan khoái tự túc, mà thường chẳng hay cái già sắp tới.
Kịp đến khi mỏi mệt, tình ý theo sự thế mà thay đổi, sinh ra cảm khái. Cái mà trước kia vui trong lúc cúi ngửa đã thành ra vết cũ, mà nhớ lại, lòng không thể không hoài cảm.
Huống đời người dài ngắn do trời, đều quy về cõi chết cả. Người xưa nói: “Tử sinh đều là việc lớn”, há chẳng đau lòng thay!
Mỗi khi xét nguyên do người đời xưa cảm khái, như in với người đời nay, không lần nào đọc văn người xưa mà không than thở buồn rầu trong lòng, không hiểu tại sao.
Cho nên bảo tử sinh cũng như nhau là lời hư ngoa; bảo Bành Tổ không hơn gì kẻ chết yểu là lời nói láo. Người đời sau nhìn lại đời bây giờ, cũng như người bây giờ nhìn lại đời xưa, buồn thay!
Vì vậy tôi chép lại chuyện người trong tiệc, sao lục thơ họ làm, tuy đời và việc đều khác nhau, nhưng lẽ sở dĩ cảm khái thì là một. Người đời sau đọc bài này chắc không khỏi bùi ngùi.”
(Nguyễn Hiến Lê dịch)
“Người đời sau nhìn lại đời bây giờ, cũng như người bây giờ nhìn lại đời xưa, buồn thay!” - Kẻ hậu sinh này mỗi khi đọc lại văn của tiên sinh, thưởng thức chút Thần khí vương lại của “Lan đình tập tự” chẳng hiểu sao cũng thấy bùi ngùi trong dạ.
Các bằng hữu muốn thử chút cảm giác hiếm hoi quý báu này, có thể bớt chút thời gian ghé thăm Shen Yun shop Việt Nam, 289 Lacasta khu đô thị mới Văn Phú, Hà Đông, nghe nhạc Shen Yun, được chia sẻ câu chuyện văn hóa tinh túy, ngắm đồ lưu niệm. Còn mua hay không tại hạ không quan tâm và không có liên quan gì.
Vì chút tri ân với Vương Hi Chi tiên sinh đã viết xong rồi.