Trang Linh - Oder China

Trang Linh - Oder China OD trực tiếp k qua trung gian Taobao - China. Giá cả cạnh tranh - hàng về nhanh nhất -

29/07/2014

Cháp 82 : ^^
- Em vào đi ! Lần sau rút kinh ngiệm !
Ngửng mặt lên.... cô giáo tôi là người lai sao ? ôi xinh quá
- Dạ ! Em cảm ơn cô.....
Tôi phi vào lớp , định kiếm chỗ ngồi nhưng không còn chỗ trống... chỉ còn duy nhất 1 chỗ..... chúa ơi.... Sao mình lại học cùng lớp với cậu ta. Vâng , đó chính là DƯơng ! ...... Cả lớp đã chật kín chỗ ngồi.. Còn mỗi chỗ trống ở bàn Dương.... Cậu ý ngồi 1 mình... Không cần đoán tôi cũng biết lí do là tại sao.... Ai mà dám ngồi gần cậu ta chứ. Xí ......
- Dạ..... dạ..... thưa cô. Em ngồi đâu ạ !
- Ờm.... ờm.... Cô cũng chưa biết
- Dạ..... ! Sao ạ !! ? ( Tôi há hốc mồm )
- Ừm.... ừm......
- Em ngồi đây thưa cô !
- Không.... không được........
- Tại sao ? ( Tôi nhăn nhó )
- Đây là chỗ.... chỗ của .......
- Dạ ! Cho dù cậu ta có là Hoàng Bảo Dương hay là cậu chủ , thiếu gia của tập đoàn gì gì đi chăng nữa thì cậu ta vẫn đi học với vai trò là của 1 sinh viên... Em cũng chả ham được ngồi cạnh hoàng tử của trường đâu... Nhưng hết chỗ rồi.... Cậu ta lại ngồi 1 mình nên em mới bất đắc dĩ ngồi đây thôi
- Tại sao em có thể nói những lời trên.... em có sợ......
- Em biết thưa cô! ( Tôi che vào lời cô)- Cô có thể hỏi ý kiến cậu ta , nếu được phép thì em đây có thể nhường chỗ cho bạn khác
- Thưa thiếu gia.....
- CÂM !( Dương gằn giọng khiến không khí ngày càng trở nên nặng nề )
Nói xong Dương lạnh lùng đứng dậy và đi ra khỏi lớp
Cả lớp thở phù nhẹ nhõm
- Em có biết thiếu gia là người như thế nào không ?... Em không thể ngồi đấy được!
- Dạ ! Thưa cô . Hòi còn học ở Việt Nam em vẫn ngồi cạnh cậu ta mà........ ( Giọng tôi lắng xuong )
Cả lớp há hốc mồm , ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mang hình hỏi chấm (?)
- Không sao đâu ạ ! ( Tôi mỉm cười )
- Nhưng cô e.....
- Dại ! Không sao mà... em hiểu con người cậu ta mà
- Ừ... ừ........ Thôi chúng ta vào vấn đề chính đi... Hôm nay chúng ta đến đây nhạn lớp thôi... Bắt đầu từ mai chúng ta mới vào học
- Cả lớp vẫn không thôi hướng ánh mắt vào tôi.. Tôi còn nghe thoang thoảng tiếng nói chuyện :
+ Con nhỏ này là ai vậy ? Sao mà liều thế ?
+ Con nhỏ này cả Dưng có quan hệ gì sao ? Tại sao Dương lại để yên cho nhỏ ngồi cạnh mình ?
+ Nghe nói hồi ở Việt nam cậu ý học không có đứa con gái nào dám đến gần cậu ta... Chỉ dám lén nhìn từ xa...
+..............bla..................bla..........
- Thôi nào trật tự đi cả lớp !!! Thôi.... cô có việc rồi... hẹn gặp lại các em vào tiết học đầu tiên vào ngày mai.
Thế là chúng tôi tan lớp-------

28/07/2014

Cháp 81 :
Tôi đứng im một chỗ chờ con Phương
Khoảng 10 phút sau, con Phương chạy ra với vẻ mặt không bình thường..
- Goát i dít !! ( What is this ) ?
- À..... à ...... nâu pờ róp lầm ( No problem )
- hahahahah ! Chúng mình phát âm chuẩn ghê cơ ^^
- hờ hờ ! uh ( Con phương sắc mặt vẫn không ổn )
- Cái gì thế..... sao mày nói ấp úng thế
- À ! Thì chỉ là mấy thằng hot boy thu hút cái chứ có gì đâu
- Thật không ?!
- THẬT !
- Ơ...... Lương Oải Hương ( Chợt có người vỗ vai tôi )
Quay đầu lại.....
- Mai Mai ! Cô cũng học ở đây sao ?????
- Tất nhiên ! Nhà giàu , thông minh , xinh đẹp như tôi mà không vào được à ! hahaha
- Xí !! Người hám zai như cô sao không bâu vào kia đi mà còn đứng ngoài này ( Tôi hất hàm vào đám đông )
- Tôi... tôi.. ! Thôi tôi đi đây ( Chợt Mai mai đột nhiên cũng thay đổi sắc mặt )
ĐOÀNG !
Cả trường giật mình , im lặng nhìn về phía phát ra tiếng súng.... Nó phát ra từ giữa đám đông.. Sắc mặt ai cũng tái mét... Tự hỏi có ai bị bắn chết sao??!! =))).... Tôi chăm chú nhìn vào đám đông
Bỗng từ từ , đám đông tản ra thành 1 lối đi..... Lối đi đó trước mặt tôi luôn..
Măt tôi mở to , mồm mở rộng 1 cách ngạc nhiên..... Bước ra trong đám đông là 1 dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc của 1 ai đó ... đó là Dương...... Dương lướt qua tôi như không hề quen tôi... Tôi nhìn theo Dương , Phương nhìn tôi đầy tội lỗi
- Thật là..... ( Phương nhăn nhó )
- ĐÚng ! Là Dương ! Tao còn nhìn thấy cậu ta trước mày cơ... Không sao đâu... 3nawm nay tao sống đau khổ cũng như để trả ơn cậu ta rồi... Tao cũng không quan tâm nữa đâu... Mày yên tâm... Lương oải Hương tao bay giờ mạnh mẽ lắm ... ! ( Tôi mỉm cười )
- Thật ..... là không sao chứ !?
- Thật.... con ngốc... Mày nhìn mặt taoc ó yếu đuối không? Haha... Tao chết đi 1 lần và không có làn thứ 2 đâu ( Tôi gõ vào đầu nó )
- Ừ...... Tôi cả con Phương ai nấy vào lớp của mình.....
- A ! Đây rồi..... Lớp quản trị & kinh doanh đây rồi ( Tôii bước vào )
OMG ! Sao cả lớp lại ngồi ngay ngắn thế kia.... ô.... cô giáo cũng vào rồi... Chết cha! Nhận lớp rồi sao ? Cô sắp chỗ rồi...Tính sao giờ.. ( Chân tay tôi run lẩy bẩy... cả lới + cô giáo đnag nhìn tôi )...

28/07/2014

Cháp 80: tèn ten ten ^^
Mặc dù đã ở Anh hơn 3 năm rồi nhưng tôi vẫn chưa thành thạo tiếng Anh cho lắm . Giao tiếp với người nước ngàoi mà sao người ta nói tiếng Anh nhanh quá !! Tôi như con câm ế ! May mà con Phương ở hơn 4 năm nên thành thạo hơn tôi .... :3
Kính Kooong ! Kinh kooong !Kính koooong !
Chuông khai giảng kết thúc
Sinh viên xô đẩy nhau, tụ tập , nhốn nháo làm tôi cảm thấy khá là khó chịu
“ Kia ! Con Phương kia rồi ! ” ( Tôi vội chạy ra chỗ con Phương )
RẦM !
Tôi đâm sầm vào 1 cơ thể to lớn , khỏe mạnh ...Kết quả là tôi ngã nhào ! còn người đó thì vẫn đứng im )
- Xin........ ( Tôi vừa xin lỗi vừa ngẩng mặt lên ! Chưa kịp nói hết câu thì quá khứ tôi lại ùa về . Cổ họng nghẹn lại không thốt thành lời . Điều tôi không tin vào mắt mình là người đang đứng trước mặt tôi là ... Dương )
Tôi vẫn ngồi sõng soài dưới đất . Mặt ngửng lên , mắt trơn tròn !.... Tôi không thể nói gì ...
Dương bây giờ thật là khác Dương của vài năm về trước... Bây giờ đã trưởng thành rồi... 3 năm rồi ... Dương bây giờ cao to... 1m80... Đẹp trai hơn trước rất nhiều.. ai nhìn thấy cũng phải si mê.... Nhưng... bây giờ Dương lạnh hơn trước rất nhiều...
Mắt tôi lại bắt đầu hơi rơm rớm. Tôi nhìn vào mắt Dương . Một cái nhìn nhớ nhung.... Nhưng đáp trả ánh mắt đó là sự lãnh lẽo , g*i góc , vô cảm .
- Này !.... Con ranh kia ! Mày biết mày đang đụng vào ai đấy không ? Mày muốn chết hả ?
Tôi đứng ngay dậy... cúi gập người và nói :
- Xin lỗi ! Tôi không cố ý !
- Mày tưởng mày xin lỗi là xong hả ? Mày biết mày vừa đụng vào ai không !
- Không ! ( tôi trả lời 1 cách dứt khoát )
- Con khốn !
Tên cầm đầu đi thoe Dương nổi điên lên , túm lấy cổ áo tôi và xếch lên khiến tôi cảm thấy nghẹt thở
- BỎ RA ! ( Dương gằn giọng )
Tên kia dừng lại !
- Dạ ?!!! Vâng thưa cậu chủ ( Tên kia cúi đầu nói rồi lui đi )
Tôi nhìn Dương , Dương không nhìn tôi . Dương bước qua tôi 1 cách lạnh lùng như không hề quen biết... và lũ đàn em cũng đi theo Dương
- Hương à ! Mày ở đâu tưt nãy mà tao không tài nào tìm thấy may.... Đứng im 1 chỗ ở khối mày đi để tao còn biết đường mà tìm.... đằng này đi lăng nhăng... !! Cái gì thế !!!!??? Sao ai cũng nhìn mày ghê thế... lại có chuyện gì với mày à !?
- Hì ! Không ! Thôi đi nhận đê ( Tôi cười nhạt )..............
........................
- Cái gì mà nhốn nháo thế kia hả mày ! Vào xem đuê mày ơi !
- Thôi ! Mày đi mà vào ! Kéo tao theo làm gì !!!
- Nhanh ! Có gì hót mà sao đông thế... Thôi.... Mày đứng im đây đi... kéo mày theo vướng víu... để tao xem rồi tao báo cho hình hình ( Con Phương nhả tôi ra )
- Xí.... ! Thôi đi đi chị

28/07/2014

Cháp 79 :
Phần 6 : SỰ TRỞ LẠI CỦA MỐI TÌNH TAY BA ( THE RETURN OF LOVE )........... 3 năm sau.......
Tôi đã là 1 cô sinh viên – tôi đã đỗ Đại học với số điểm tương đối cao ^^
- Hương ah ! Dậy mau ! Dậy nhanh !! Dậy chuẩn bị đi khai giảng đeeeeee !!!
- Khò......! Khò.....!Khò....!
- HƯƠNG!!!!!!!!!!!! Dậy đi... là sinh viên đại học rồi mà sao vẫn lười chảy thây thế !! Tao đến chịu mày đấy !
- Phương ah ! Tao năn nỉ mày đấy...... mày cho tao bình minh muôn 5 phút thôi ! 5 phút nữa thôi mà... Đêm qua tao không ngủ được :(
- Dậy mau ! Tao đếm đến 10 mà mày không dậy là tao tung ảnh “nude” hồi nhỏ của mày cho toàn trường chiêm ngưỡng đấy ! Dậy mau...
- AAAAAAAAAAAAAA! Con kia ! Mày chán sống rồi hả ???? ( Tôi bật dậy luôn )
- Haha,.... Thế là tốt đấy . Chuẩn bị nhanh lên rồi đi khai giảng. Đến muốn là lọt vào tầm ngắm của cả trường đấy . Rồi sau đó , chúng ta sẽ không yên ổn đâu .
- Thế hả ? Ừ... ! Đợi tao... tao đang cố hết sức.
Vèo........~ Vèo ~.....
-----10 phút ! Xong xuôi !
Tôi chỉnh tề , duyên dáng trong bộ đồng phục của ngôi trường đại học ở Anh – ngôi trường nổi tiếng mà biết bao bạn trẻ trên Thế giới này mơ ước được vào.
Sau 3 năm vật lộn với cuộc đời , tôi đã quyết tâm thay đổi cuộc sống . Mọi chuyện diễn ra trong quá khứ tôi gom chúng lại và cất vào dĩ vãng..
Giờ đây , tôi là 1 cô sinh viên xinh đẹp . Tôi và Phương lại trở thành tri kỉ , đôi bạn thân – sống chết có nhau..
- Oa ! Công nhận.... Trường này mà không học thì hơi phí... Kaka ! ( Tôi vỗ vai con Phương )
- Hôm nay khai giảng rồi đi nhận lớp luôn... híc..... Hương ơi sao mày lại thi khối A... để tao bơ vơ ở khối C 1 mình ( Phương mếu máo )
- Haha.... Ừ ! Biết thế tao thi khối C với mày...hahahaha
BỐP ! – Con Phương đập vào đầu tôi 1 phát
- Mày được lắm ( Con phương nhìn tôi bằng ánh mắt ....... )
- Hahahaha... Thôi tập trung kìa ! Lo mà vào hàng đi !
- Về tao tính sổ sòng phẳng với mày sau
- Xí... ! Thôi thôi gái ơi....
Sau đó tôi chạy về hàng của khối A.... xì xầm...... xì xầm.....
- Sao khối này nhốn nháo thế ? Khó chịu thật... (Tôi nhăn nhó )......
- Ê ! Năm thứ nhất bọn mình lên hên thật . Có hot boy con tập đoàn lớn đấy.. Ôi đẹp trai dã man
- Ê ! Nay mai bọn mình học chung lớp với con trai tập đoàn của trường này đấy ! Trời đất.... anh ý là em trai của anh Kelvin năm thứ 3 đấy..
.......bla....................bla......................... xì xà xì xồ.............
Tại sao tôi lại phải nghe mấy lời sến súa của mấy con nhỏ này cơ chứ ... !... Ghét cái bọn hám trai đẹp , nhà giàu thế chứ lị ... Ngồi nghĩ lung tung , mà kể cả không nghĩ thì cũng chả nghe được ông giám hiệu đang nói gì cả......... Toàn nói tiếng Anh mới cay cú ( Tác giả : Trường đại học bên Anh không nói tiếng Anh nói tiếng Việt chắc @ )

26/07/2014

Cháp 78:

15/07/2014

Thật sự là tác giả xin lỗi ! Tác giả cũng muốn đánh máy không muốn để các bạn chờ lâu nhưng tác giả đang bù đầu vào ôn thi lớp chọn nên không có time đánh máy !!!! Xin lỗi các bạn nhiều nhá ^^ !!! Xong tg hứa sẽ trả nợ hết mừ

12/07/2014

Cháp 77
……………………………….
………………………………
………………………………………………………….
Tỉnh dậy và tôi thấy mình đang ở trong bệnh viện…. và….tôi thấy bên cạnh mình là Phương – đứa bạn thân nhất của tôi từ nhỏ tới lớn, đứa đã từng phản bội tôi….
- Hương???
- Tớ đây….. tớ đã sang bên này học….xin lỗi vì tất cả mọi chuyện…… tất cả tớ chỉ vì cậu thôi…
- … ( tôi im lặng)
- Tớ biết anh Thái Minh rất yêu cậu…. nên tớ mới giúp anh ấy bảo vệ cậu.. vì xung quanh anh ấy có rất nhiều thế lực … anh ấy cần tớ bảo vệ cậu… cậu biết không…
- Cậu im đi… đừng nói gì nữa.. IM ĐI!!!
- Hãy tha lỗi cho tớ….một lần này thôi
- Tha lỗi?
- Đúng vậy…. chúng ta vẫn là bạn thân đúng không?
- Bạn thân sao? Làm bạn thân để rồi lừa dối nhau sao?
- Tớ không lừa dối cậu .. Hương!!!
- Không lừa dối… Vậy mà…….. Thối… cậu đi đi.. tớ cần nghỉ ngơi…
-… được rồi… trước khi đi.. tớ hỏi cậu 1 câu.. hãy trả lời tớ..1 câu thôi….. ( Phương nhìn tôi)
- Có gì cậu nói đi…
- Cậu… có yêu anhh Thái Minh không….???
- …………..
- Với tất cả những gì anh ấy đã làm cho cậu… Cậu không thể bỏ mặc anh ấy được… cậu quá vô tâm….
- MẶC KỆ TÔI… CẬU ĐI ĐI…ĐỪNG NÓI NỮA…!!!!
- Anh Thái Minh đã trở thành người thực vật giống Dương rồi… Cậu đừng bỏ mặc anh ấy như thế…..
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!! ĐỪNG NÓI GÌ THÊM NỮA… ĐẦU TÔI ĐAU QUÁ… ĐAU QUÁ… AAAAA… CẬU VỀ ĐI… VỀ MAU ĐI….. ( Tâm trí tôi bây giờ đã loạn hết cả lên rồi… Trong tâm trí tôi bây giờ chỉ có 2 gương mặt đó là của Dương và Thái Minh… Tôi lên cơn đau đầu kinh khủng…)
- Hương….
- AAAAAAAAAAA!!!! TẤT CẢ HÃY BIẾN HẾT ĐI!!! BIẾN HẾT! BIẾN HẾT ĐI… BIẾN BIẾN!!!! ( Tôi thét lên vả vùng vẫy, khua khoắng đồ đạc trong phòng bệnh)
………… Các bác sĩ đã kịp thời ngăn tôi lại và tiêm cho tôi 1 liều thuốc an thần và thuốc ngủ………..
……………………….
……………………………
………… Lại khi tỉnh dậy…… Tôi không thể nào mà không đối diện với sự thật……………
…………………. Tôi không còn trạng thái điên cuồng như trước nwuax mà thay vào đó là tâm trạng thờ ơ….
……………………..
………………… Tôi rơi vào tình trạng trầm cảm 1 tgian dài…
Tôi không nói chuyện hay tiếp xúc với bất kì 1 ai… chỉ một mình lẳng lặng ở trong phòng… Có lẽ đây là một cú sốc tâm lí quá lớn đối với tôi….2 ng` con trai tôi yêu nhất đã vì bảo vệ tôi mà trở thành người thực vật…. Hành động bây giờ của tôi là hành động trốn chạy sao????? Ông trời ơi… hãy trừng phạt tôi đi… Tôi đã thực hiện nhiều lần tự tử nhưng không thành rồi…Ông trời không cho tôi chết… chắc đây mới là sự trừng phạt đích đáng cho tôi: phải đối diện với tất cả sự thật….

11/07/2014

Cháp 76
……………………………….
………………………………
………………………………………………………….
Tỉnh dậy và tôi thấy mình đang ở trong bệnh viện…. và….tôi thấy bên cạnh mình là Phương – đứa bạn thân nhất của tôi từ nhỏ tới lớn, đứa đã từng phản bội tôi….
- Hương???
- Tớ đây….. tớ đã sang bên này học….xin lỗi vì tất cả mọi chuyện…… tất cả tớ chỉ vì cậu thôi…
- … ( tôi im lặng)
- Tớ biết anh Thái Minh rất yêu cậu…. nên tớ mới giúp anh ấy bảo vệ cậu.. vì xung quanh anh ấy có rất nhiều thế lực … anh ấy cần tớ bảo vệ cậu… cậu biết không…
- Cậu im đi… đừng nói gì nữa.. IM ĐI!!!
- Hãy tha lỗi cho tớ….một lần này thôi
- Tha lỗi?
- Đúng vậy…. chúng ta vẫn là bạn thân đúng không?
- Bạn thân sao? Làm bạn thân để rồi lừa dối nhau sao?
- Tớ không lừa dối cậu .. Hương!!!
- Không lừa dối… Vậy mà…….. Thối… cậu đi đi.. tớ cần nghỉ ngơi…
-… được rồi… trước khi đi.. tớ hỏi cậu 1 câu.. hãy trả lời tớ..1 câu thôi….. ( Phương nhìn tôi)
- Có gì cậu nói đi…
- Cậu… có yêu anhh Thái Minh không….???
- …………..
- Với tất cả những gì anh ấy đã làm cho cậu… Cậu không thể bỏ mặc anh ấy được… cậu quá vô tâm….
- MẶC KỆ TÔI… CẬU ĐI ĐI…ĐỪNG NÓI NỮA…!!!!
- Anh Thái Minh đã trở thành người thực vật giống Dương rồi… Cậu đừng bỏ mặc anh ấy như thế…..
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!! ĐỪNG NÓI GÌ THÊM NỮA… ĐẦU TÔI ĐAU QUÁ… ĐAU QUÁ… AAAAA… CẬU VỀ ĐI… VỀ MAU ĐI….. ( Tâm trí tôi bây giờ đã loạn hết cả lên rồi… Trong tâm trí tôi bây giờ chỉ có 2 gương mặt đó là của Dương và Thái Minh… Tôi lên cơn đau đầu kinh khủng…)
- Hương….
- AAAAAAAAAAA!!!! TẤT CẢ HÃY BIẾN HẾT ĐI!!! BIẾN HẾT! BIẾN HẾT ĐI… BIẾN BIẾN!!!! ( Tôi thét lên vả vùng vẫy, khua khoắng đồ đạc trong phòng bệnh)
………… Các bác sĩ đã kịp thời ngăn tôi lại và tiêm cho tôi 1 liều thuốc an thần và thuốc ngủ………..
……………………….
……………………………
………… Lại khi tỉnh dậy…… Tôi không thể nào mà không đối diện với sự thật……………
…………………. Tôi không còn trạng thái điên cuồng như trước nwuax mà thay vào đó là tâm trạng thờ ơ….
……………………..
………………… Tôi rơi vào tình trạng trầm cảm 1 tgian dài…
Tôi không nói chuyện hay tiếp xúc với bất kì 1 ai… chỉ một mình lẳng lặng ở trong phòng… Có lẽ đây là một cú sốc tâm lí quá lớn đối với tôi….2 ng` con trai tôi yêu nhất đã vì bảo vệ tôi mà trở thành người thực vật…. Hành động bây giờ của tôi là hành động trốn chạy sao????? Ông trời ơi… hãy trừng phạt tôi đi… Tôi đã thực hiện nhiều lần tự tử nhưng không thành rồi…Ông trời không cho tôi chết… chắc đây mới là sự trừng phạt đích đnags cho tôi: phải đối diện với tất cả sự thật….

04/07/2014

Cháp 75
Thái Minh đã bị tai nạn khi trên đường đi ngăn cản và níu giữ Hương lại…………………………..
…………… Lyn đã buông Thái Minh ra, vì cô biết trái tim Thái Minh đã thuộc về nơi nào………………….
Cô đã nói với Thái Minh toàn bộ sự việc và cô đã chính thức rút lui………. Chính tay cô đã phá hủy cái hôn ước này….. Cô đã nói với Thái Minh lòng mình, bảo Thái Minh hãy đi giữu lấy Hương,….. vì hai người mới xứng với nhau.

…… Thái Minh lập tức phóng xe và lao vun vút, bất chấp tất cả…. anh sợ anh sẽ mất Lyn thực sự.. anh phải nhanh không anh sẽ phải hối hận cả cuộc đời…….Mục tiêu bây giờ anh hướng đến là sân bay…
…………… Kết quả là… xe anh bị một chiếc congtenor trọng tải lớn đâm nát…. Và.. máu lênh láng khắp nơi.. xăng… khói… lửa……tiếng còi xe, tiếng hét,…….Tất cả đều chìm sâu vào giấc ngủ của Thái Minh….Chiếc BMW đen nát hoàn toàn một nửa …

……… Thái Minh cũng rơi vào hoàn cảnh người thực vật giống người em trai không đội trời chung của mình… Và tất cả chì vì một cô gái… một cô gái hồn nhiên, ngây thơ, mộc mạc và sâu sắc….. *hết chú thích*)

…………..--------……………………..

Ngồi cả một ngày dài, cuối cùng máy bay đã hạ cánh …… Tôi đã được đặt chân đến nước Anh xinh đẹp và thanh bình…. Tôi khẽ mỉm cười…. Có lẽ ra đi sẽ là sự yên bình…..Đặt ba lô xuống, tôi vươn vai tận hưởng bầu không khí trong lành… Mảnh đất Luân Đôn này sẽ là nơi tôi khởi đầu lại cuộc sống … Tôi sẽ ở cùng ba mẹ trong mợt căn biệt thự nhỏ….

…… Tôi bước xuống xe…..
Kính koong! Kinh koong!

- Hương! Ôi con yêu! Ba mẹ nhớ con quá.. ( Ba mẹ đến ôm tôi vào lòng..)
- Huhu! Con cũng nhớ ba mẹ…
- Con dạo này sao rồi? Không còn ương bướng như trước chứ……….vvvv.. bla bla bla…….
………… Nói chung là ba mẹ và con cái hỏi nhau sau bao ngày xa cách… ……

(* chú thích: Việc 2 ng` kia không phải cha mẹ ruột của Hương, chỉ là chú thím thôi, Hương chưa biết. Bố mẹ Hương đã mất rồi, chỉ có 2 ng` avf thằng Hải biết… Thằng Hải biết vì nhiều lí do khác nhau.. và.. còn hai người nữa cũng sẽ biết vào 1 ngày gần nhất…. *)

Reng reng reng reng!!!!!!! Reng reng reng reng!!!!!!!!!!

Tiếng chuông điện thoại của nhà vang lên, bố tôi nhấc máy…
…………… Chợt mặt ông biến sắc….. Từ khuôn mặt hớn hở chuyển sang tái mét……..
… Ông loạng choạng… tôi chạy đến đỡ và hỏi han tình hình bố tôi…..
- Bố! Có chuyện gì vậy bố… Bố sao vậy?
- Có… có…có…chuyện rồi!!!!!! Bà! Bà ơi! Có chuyện rồi…(Tay bố tôi run run đưa ra gọi mẹ tôi, ông vừa nói vừa run..)
- Ông! Ông làm sao vậy?
- Cậu….cậu…cậu chủ .. bị tai nạn rồi…..
- Hả???? Cậu .. cậu chủ????? Cậu chủ nào hả ông????? Cậu cả hay cậu hai???.
- Còn cậu nào vào đây nữa???? Cậu Hai bị thực vật rồi thì còn cậu nào vào đây????????? Cậu.. cậu Thái Minh tai nạn rồi…. Phải lập tức về Việt nam ngay…. Tập đoàn này sắp sụp đổ rồi….2 cậu chủ đều bị tai nạn….. Thôi xong rồi… chuẩn bị hành lí mau,……………

……………. Thế là cả nhà cứ náo loạn cả lên…… Chỉ có mình tôi………. Đứng im như một pho tượng, mắt trợn tròn, mồm há hốc….

- Không… không… không thể nào…….không không không không…. ( Tôi lắp bắp… nước mắt tôi bắt đầu rơi…. Môi và mặt tôi đã bắt đầu nhợt nhạt..)

…………..
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!! ( Tôi hét và sau đó ngất đi…..)

04/07/2014

Sau những ngày bận, và bh, tgia đg cố gắng đánh 1 chap cho các bạn, dự là nửa tiếng nữa tgia sẽ xong :)) truyện tgia chưa đưa cho ng` đánh máy nên tgia đg phải tự vật lộn để đánh đây :)))

01/07/2014

Từ tuần nay tg sẽ đăng thêm chap ms

20/06/2014

Cháp74 :
Tôi cố đẩy Thái Minh ra nhưng bị anh ta ghì chặt lại . Cơ thể săn chắc đó làm tôi phải chịu thua ..........
Tôi cố gắng dãy dụa nhưng không thể làm được gì.....
Và tôi đã làm 1 hành động phi thường....
Đó là tôi cắn vào môi của Thái Minh.... Nhưng anh ta vẫn thế , vẫn nhắm mắt và hôn tôi...... thậm chí còn nồng nhiệt hơn.....
Tôi càng cắn mạnh....... Tôi cảm nhận được vị mặn của máu
Tôi dừng lại....
Tôi vòng tay qua người Thái Minh và ôm anh ấy.....
Cạnh tượng lúc này là 1 chàng trai và 1 cô gái đang ôm hôn nhau bên cạnh chiếc xe BMW
Nước mắt tôi rơi...... dường như Thái Minh đã cảm nhận được nên đã ngừng....... Thấy tôi khóc và nhìn anh ấy....
Đến lúc này tôi buông tay ra
- Đừng làm tôi đau thêm nữa , nếu có gan tạo quan hệ thì phải có gan duy trì mối quan hệ chứ ? ( Tôi nhếch mép , sau đó bắt taxi đi luôn )
Để Thái Minh đứng buông xuôi ở đó
Dở tin nhắn của Lyn vừa gửi đến xem . Nội dung : “Hương à.... Tớ biết cậu yêu anh Thái Minh nhưng dù gì thì mai cũng là ngày trọng đại của bọn tớ.... Mong cậu sẽ tới ..... :)... Bọn mình vẫn là bạn thân mà . Phải không ?”
Tôi rept lại : “ Xin lỗi.... Ngày mai tớ sẽ đi . Tuy không thể tham dự được nhưng chúc hai người hạnh phúc”...
***
.............. Ngày hôm sau.........
tôi chuẩn bị từ rất sớm để chuẩn bị đồ đạc.... Chỉ vài tiếng nữa thôi ..... Tất cả mọi thứ ở đây sẽ là dĩ vãng
Khi đã chuẩn bị đồ đạc , việc mà tôi vẫn chưa thể đi được đó là Dương..... Dương bị như thế này là vì tôi . Tôi sẽ trả ơn cậu ấy vào 1 ngày gần nhất......... Tôi đứng trước cổng nhà Dương , tôi xách vali lặng lẽ nhìn vào trong
- Xin lỗi.... tôi phải đi rồi ...... tạm biệt nhé
Sau đó tôi ra đi
*
Đứng ở sân bay...... Tôi cứ mong ngóng như đang chờ đợi 1 điều gì đó
Đứng yên hướng về phía cổng.......15 phút.......... Đã có tiếng thông báo vang ra từ phòng hàng không , tôi mới quay đầu bước vào trong và tôi lên máy bay với bao nỗi buồn sâu kín trong lòng......
Tôi ra đi 1 cách bình yên.......
( * CHÚ THÍCH : Hương từ bỏ tất cả 1 cách suôn sẻ nhưng có biết đâu được ...... Lúc Hương lên máy bay cũng là lúc người con trai ấy................ gặp nguy... )
Ò Í E ! E Ò Í E !........ khói......
................. máu.............
..................... tiếng la hét ...........

Address

QUÁN GÁNH
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trang Linh - Oder China posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Trang Linh - Oder China:

Share