16/12/2025
𝐕𝐄̂̀ 𝐌𝐄̣ Đ𝐄̉ 𝐎̛̉ 𝐂𝐔̛̃ 𝟏𝟎𝟎 𝐍𝐆𝐀̀𝐘
(Xoá đi học lại - Unlearn to Relearn)
Viết cho ngày phụ nữ Việt Nam.
Trong văn hoá Việt có hai cữ quy định 100 ngày. Một là sau khi sinh con, hai là sau khi mất. Phải chăng lễ đón và lễ đưa một linh hồn trong văn hoá truyền thống của người Việt đều kéo dài 100 ngày?
Xưa, người Việt cổ theo mẫu hệ rồi bị thay đổi thành phụ hệ, nhưng khi một sinh linh mới chào đời, người Việt sẽ vẫn đưa con về nhà ngoại 100 ngày ở cữ, đó là một tập tục thể hiện việc người Việt theo mẫu hệ, coi trọng liên kết những người nữ trong một dòng tộc và người Việt rất nỗ lực để duy trì được kết nối mẫu hệ dù văn hoá bản địa liên tục bị tẩy xóa hoặc thay thế.
Bài viết này chia sẻ quan sát cá nhân của tôi cả xưa và nay, các bạn đọc tham khảo.
EM BÉ SƠ SINH
Sách cổ Xuân Vũ Dật Thưởng viết rằng “Người ta mới sinh, sống được 7 ngày gọi là lạp (hay còn gọi là cữ) sinh ra một vía. Đủ 7 vía thành người (49 ngày). Đủ 100 ngày thành một tuổi.” Một tuổi là cộng thời gian nằm trong bụng mẹ với 100 ngày cữ thành tuổi mà các cụ nói là tuổi mụ. Vậy nên ở cữ không chỉ cho người mẹ mà là cả cho con, trong cữ.
Trong sách Vân Đài Loại ngữ Lê Quý Đôn viết “Tục nước ta sinh con ba ngày thì chỉ làm vài mâm cỗ cúng Thuần Dưỡng Bà. Đến ngày thứ 7, thứ 9, đầy 100 ngày thì làm lễ cáo gia tiên, yến tiệc linh đình.”
Theo minh triết Việt: 7 vía phụ trách 7 phần việc khác nhau: Hô hấp, nhịp tim, tiêu hoá, thuỷ dịch, sinh sản, thân nhiệt (khả năng điều nhiệt của thân thể) và cảm giác (những em bé nhạy cảm rất thính ngủ một tiếng động là giật mình dậy cho đến những em bé ngủ mê man lay cũng không tỉnh.) Em bé sơ sinh cần 100 ngày để hình thành đủ 7 vía (9 vía với con gái) và thời gian để các vía phối kết hợp với nhau nhuần nhuyễn, thu nhận thông tin và thực hiện các hành động thuộc về thể chất của một con người. Đủ 3 hồn 7 vía (9 vía với nữ) mới thành người.
Người Việt có vô số khái niệm liên quan đến vía: lúc làm đám cưới, người trải chiếu giường cưới là người có gia đình hạnh phúc, sinh đủ con trai con gái để “xin vía” sau này cũng sinh con hai bề. Trước khi sinh người mẹ xin quần áo cũ của em bé khỏe mạnh để “lấy vía”. Người đón tay bé cũng phải là người “nhẹ vía”. Bế con về nhà mẹ là phải “đốt vía”. Kiêng không cho khách đến thăm để tránh “phạm vía”, người “nặng vía” sẽ “át vía” hay “mất vía” làm em bé quấy khóc, ốm.… Các dân tộc khác cũng có khái niệm vía với những phong tục khác nhau của họ.
Theo Tây y, sau ba tháng, em bé sơ sinh tăng gấp đôi trọng lượng cơ thể, đó là quãng thời gian sinh trưởng nhanh nhất trong cả đời người. Khi nằm trong bụng mẹ, nhờ nước ối, em bé vận động dễ dàng hơn, chào đời, em bé nằm ngửa, ẵm ngửa là chính, quanh mốc 3 tháng, 100 ngày, hệ vận động mới phát triển đến mức em bé biết lẫy. Khi tăng cân, cứng cáp hơn, lượng mỡ trong cơ thể tăng, lúc đó em bé dễ thích nghi và điều nhiệt tương thích với sự thay đổi của môi trường tốt hơn.
Trong 100 ngày cữ, em bé luôn gắn với mẹ, nhờ thân nhiệt của mẹ, bú, ngủ, bú, ngủ, tập trung vào mình, phát triển mình, học điều khiển cơ thể mình khi đạt mốc một tuổi mụ, cứng cáp hơn, khi đó em bé sẵn sàng ra môi trường lớn hơn, về nhà, nơi có anh/chị đi học tha về vô số vi khuẩn, nơi có bố, có nhiều thứ cùng diễn ra một lúc hơn.
Nếu quan sát các động vật có vú khác, sẽ thấy tạo hoá thông minh ra sao, con non sinh ra chưa mở mắt, chỉ tập trung vào phát triển mình, đủ lớn, lúc đó mới mở mắt để tương tác với thế giới bên ngoài. Trong 100 ngày cữ, đừng ép bé tương tác với môi trường bên ngoài, càng không nên mang sách in đen trắng ra dạy dỗ con để kích thích thị giác hay bật nhạc cho con nghe để con thông minh hay vần vèo em bé để kích thích vận động, hay tắm hàng ngày để con sạch sẽ hay mát xa hàng ngày để kích thích này tăng trưởng nọ … đặc biệt là trong cữ 100 ngày.
Với em bé sơ sinh, ở cữ ở nhà ngoại, no đủ, an toàn, yên ắng, tối giản kích thích (đặc biệt là ở thành phố lớn) có mẹ cho riêng mình, có bà ngoại bế mình, nghe mẹ gọi bà ngoại là mẹ, nghe mẹ xưng là mẹ với mình, gắn kết sâu sắc với hai người phụ nữ dùng máu thịt tạo ra mình, hai người yêu mình như chính họ là cách tốt nhất để bắt đầu câu chuyện kiếp nhân sinh trên thế giới này.
NGƯỜI MẸ SAU SINH
Với người mẹ, sau sinh, nhiệm vụ quan trọng nhất là hồi phục, dưỡng thân, tạo sữa, nuôi con, gắn kết với linh hồn mới đến gia đình mình.
Về bà ngoại ở cữ giúp người mẹ không phải lo lắng gì đến ngoại hình cùng lúc kiêng quan hệ tình dục, giữ an toàn cho mình, giữ an toàn cho em bé mới chào đời. Đây là một linh hồn mới, một thế hệ mới, một khởi đầu mới.
Về bà ngoại, được cả bố cả mẹ chăm sóc đảm bảo ăn, uống, ngủ, nghỉ, vệ sinh tốt người mẹ trẻ phục hồi tốt hơn, có năng lượng, có thời gian để gắn kết với con, tận hưởng việc làm mẹ thay vì là một người mẹ hiện đại, đơn độc, đa nhiệm thực hiện các mũi nhọn quả mít: lo cho chồng, lo cho con lớn, lo việc nhà, lo chuyện công ty, lo cho xã hội… rồi quên mất việc chính của mình giờ là sức khoẻ của mình và em bé sơ sinh. Không phải lo lắng gì là cách tốt nhất giúp người mẹ thích nghi và tận hưởng việc làm mẹ. Điều này vô cùng quan trọng, vạn sự khởi đầu nan, một người mẹ tận hưởng việc làm mẹ sẽ hoàn toàn khác với một người mẹ phải gồng lên nỗ lực để làm mẹ.
Người mẹ trẻ về nhà bố mẹ đẻ được là mình, cần gì cũng dễ nói, thích gì cũng dễ nói, kêu ca gì, đau đớn ở đâu… cũng dễ nói với mẹ đẻ mình nên không bị căng thẳng, ức chế, chịu đựng… tránh việc bị trầm cảm sau sinh. Khái niệm trầm cảm sau sinh mới xuất hiện ở Việt Nam khi người phụ nữ không theo truyền thống mà bắt chước văn hoá Âu khi điều kiện tài chính, chăm sóc y tế và cơ sở hạ tầng xã hội Việt Nam hoàn toàn không tương thích.
Về mẹ đẻ ở cữ cũng là cách tốt nhất để tránh xung đột văn hoá ở cữ của mẹ chồng, gia đình chồng, đặc biệt là ở Việt Nam, sự đa dạng văn hóa vùng miền khá rõ rệt, chưa kể các tầng lớp khác nhau trong cùng một dân tộc sống theo các nấc văn hoá khác nhau. Không người mẹ trẻ nào nên trải qua xung đột với mẹ chồng khi vừa sinh con cả.
Về mẹ đẻ ở cữ, cùng lúc vừa được làm con, vừa được làm mẹ giúp cho sự học làm mẹ trở nên dễ dàng hơn thay vì chỉ phải làm mẹ, đặc biệt là những gia đình sinh con dày. Thêm nữa, được nghe ông bà ngoại nựng cháu là một cảm giác đặc biệt mãn nguyện và như một liều thuốc an thần làm yên lòng người mẹ trẻ rằng cả mình và con mình đều được bảo vệ, được chăm sóc, được nâng niu và đây là một sự chào đón linh hồn mới đến một cách ấm áp yêu thương nhất có thể.
Trong 100 ngày cữ, chắc tần suất từ “mẹ” vang lên là nhiều nhất trong cuộc đời mỗi con người, dẫn đường, nuôi dưỡng, gắn kết những linh hồn tham gia vào việc kết nối ba thế hệ.
BÀ NGOẠI
Khi bà ngoại mang thai người mẹ, bà ngoại đã tạo ra 1-2 triệu nang trứng trong hai buồng trứng của con gái mình. Một trong những nang trứng đó, sau này, bằng đúng tuổi người mẹ, trở thành em bé sơ sinh. Khi bà ngoại chăm sóc người mẹ trẻ, em bé sơ sinh là bà ngoại chăm sóc cả hai thế hệ liên kết trực tiếp máu thịt với mình. Em bé xuất hiện, người mẹ lên chức bà ngoại. Bà ngoại yêu con, yêu cháu với tình yêu chậm rãi, bao dung, trầm lặng mà sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ con, cháu mình. Bà ngoại được trải nghiệm tình yêu của bà dành cho cháu, khác tình yêu của mẹ dành cho con. Bà kết nối với cháu mình ngay từ những ngày đầu đời và thiết lập các mắt xích nối liền. Chưa hết, một người cháu kết nối được với bà ngoại sẽ kết nối được với cụ ngoại, kỵ ngoại vì bà ngoại luôn mang theo mình những câu chuyện 3 thế hệ, rồi bà sẽ kể cho cháu nghe “Ngày xưa, khi cụ con còn sống….” Cứ như thế, chuỗi mắt xích đã kết nối được 5 thế hệ của một dòng họ theo mẫu hệ.
Bà ngoại là người bảo vệ mạnh mẽ nhất khi con gái và cháu ở tình trạng yếu đuối và cần được chăm sóc nhất. Đó cũng là thuận theo các quy luật tự nhiên thôi. Chưa kể còn ông ngoại ở vòng ngoài nữa chứ. Con cháu thật là yên tâm, có chuyện gì thì cũng có bố mẹ lo hết cả. Thật ngạc nhiên khi các ngôn ngữ khác người bà đều được gọi là người mẹ lớn, người mẹ vĩ đại. Một em bé cùng lúc có hai người mẹ bọc hai vòng tròn bảo vệ: mẹ đẻ và mẹ vĩ đại tức là bà.
Về bà ngoại, người mẹ trẻ được “chăm sóc đến tận răng”, chăm sóc thể chất và chăm sóc tinh thần, chắc chẳng có gì mà ông bà ngoại không làm cho con cho cháu cả. Vì thế mà song song với việc làm mẹ, người mẹ trẻ đang được làm con, giúp cho việc làm mẹ được thuận lợi trăm bề. Mệt quá có thể nói “Mẹ trông cháu con ngủ chút nhé.” Có muốn khóc vì đau cũng thoải mái khóc trước mặt mẹ mình thay vì cố nín nhịn.
Nhiều bà ngoại Việt, vì chiến tranh, vì nghèo đói, vì chồng phải đi làm ăn xa, vì di dân, vì thành kiến… không có cơ hội kiêng cữ sau sinh, khi con gái sinh con, bà sẽ làm mọi cách để con không phải khổ như mình, không phải trải qua những nỗi đau khi về già như mình. Bà ngoại có cơ hội dạy con gái minh triết của dân tộc để đảm bảo an toàn nòi giống. Được chăm sóc con cháu cũng là một cách chữa lành cho người bà. Nhiều người bà, cùng với câu chuyện kể lại, nước mắt rửa trôi đi những oan ức, khổ đau đời mình mà có thể chưa bao giờ bà dám nói ra bấy lâu chất chứa trong lòng, đằng đẵng bao năm tháng. Nghe bà kể, ông cũng vì thế mà thương bà hơn, hiểu bà hơn, rồi giờ có cháu về nhà, ông bà chăm con, chăm cháu, sinh linh bé bỏng ấy đánh thức nơi ông bà những chuyện đã qua để rồi mở ra, đóng lại vĩnh viễn, chữa lành những nỗi đau thế hệ để nó không còn cơ hội truyền sang thế hệ tiếp theo. Gia đình nào cũng mong “Con hơn cha là nhà có phúc.” và đời sống của con mình, cháu mình tươi đẹp hơn đời mình.
Về mẹ đẻ ở cữ theo truyền thống ích lợi cho ba thế hệ bà ngoại, người mẹ mới sinh con và em bé mới chào đời. Thế kỷ 21 được gọi là thế kỷ của sự mất kết nối. Mất kết nối làm từng mắt xích thế hệ yếu ớt cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng bạn có thể chọn kết nối 5 thế hệ cho dòng chảy gia tộc mình như các cụ đã dạy.
Câu chuyện về mẹ đẻ ở cữ kể trên là câu chuyện lý tưởng, còn thì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, tuỳ theo gia cảnh mà sắp xếp miễn là kết nối ba thế hệ được thành lập. Viết ra đây để các bà mẹ trẻ đừng chạy theo hoa hậu này, người mẫu kia, KOL nọ để mua các gói chăm sóc sau sinh dịch vụ của các hệ thống y tế để bao nhiêu bàn tay lạ chạm vào mình, vào con mình ảnh hưởng lên thể vía của con mình ngay từ khi thể vía đang được hình thành. Bàn tay nấu thức ăn ở cữ của bạn là mẹ bạn, bàn tay bế con bạn là mẹ bạn, bàn tay chạm vào bạn là mẹ bạn. Liên kết đầu đời quan trọng nhất của một em bé sơ sinh là liên kết ruột thịt linh thiêng: bà ngoại - mẹ - con. Một em bé kết nối được với bà ngoại là một em bé giữ được kết nối 5 thế hệ, vì ngồi trong lòng bà, bà sẽ kể ngày xưa cụ… ngày xưa kị… và như thế những câu chuyện gia tộc, dòng họ đời đời tiếp nối.
Ngẫm kỹ mới thấy người phụ nữ Việt, những em bé Việt đã được truyền thống bảo vệ, được chăm sóc, được nuôi dưỡng cả thân cả tâm, cả hồn cả vía toàn vẹn. Vậy mà những tập tục này lại bị lãng quên hay bị thay thế bởi dịch vụ tính tiền để rồi những linh hồn nhỏ luôn cảm thấy yếu đuối, đơn độc, mất kết nối tâm linh.
Cuối cùng, sau này, trong trường hợp xấu nhất, hôn nhân đổ vỡ, người mẹ trẻ nào cũng có phương án an toàn là bế con về nhà ngoại thay vì gồng lên làm một người mẹ đơn thân cay đắng giữa đời. Không cần khổ thế.
P/S: Nếu bạn là một người phụ nữ thuộc dân tộc nào, vùng văn hoá nào, nên tham khảo, học lại cách kiêng cữ truyền thống lâu đời nhất của dân tộc đó, vùng văn hoá đó vì mình biết các dân tộc khác nhau ở cữ khác nhau.
Nguồn ảnh: Amanda McGivern