04/04/2022
CHO ĐI ĐIỀU GÌ?
Rất nhiều học viên trăn trở với Cô giáo: Cô ơi, cả đời em luôn trao đi mọi điều em có cho người mà sao kết quả nhận lại cay đắng quá vậy Cô?
Có phải bất cứ sự cho đi nào cũng là điều tốt?
Ta hay nghe khuyên "Hãy cho đi, cho đi càng nhiều thì càng tốt!". Có thật là cho đi càng nhiều thì càng tốt không?
Thường ta hay chú trọng động từ là "cho đi" mà quên mất "cái mình cho đi là cái gì?" Trong khi đây là điều vô cùng quan trọng.
Nếu ta cho đi càng nhiều, nhưng cái ta cho đi " là rác, là bụi, là chất bẩn".... thì ta càng cho đi, người xung quanh sẽ càng sợ.
Nếu ta cho đi 1 đóa hoa nhưng người nhận phải rướm máu cả tay chân để nhận thì chắc cũng rất ít người hoan hỉ nhận hoa của ta.
Khi cho đi 1 thứ, có khi ta còn kèm theo rất nhiều "quà tặng kèm, quà khuyến mãi" mà nhiều khi ta không biết. Cho đi 1 ít vật chất, ta tặng kèm "vài lời dạy dỗ". Cho đi ít tình cảm, ta tặng kèm "vài than vãn, kể lể, trách hờn....". Cho đi 1 sự giúp đỡ, ta lấy đi sự tự tin vào chính mình của người nhận. Ta cho đi 1 thứ nhưng ta lấy đi rất nhiều thứ của người nhận mà ta không biết.
Đồ cũ của ta, ta không sử dụng, nhưng ta mang danh tiết kiệm, tái sử dụng rồi đem những đồ cũ đó đi tặng lại cho người. Ta tặng nhưng người nhận thực chất là ta, ta nhận không gian thoáng đãng, ta nhận cảm giác thoải mái vì không day dứt khi bỏ đi đồ cũ. Ta cho đi nhưng ta chẳng quan tâm cảm giác, cảm nghĩ của người nhận cũng như đặt vào vai trò của người nhận là những gì ta cho đi có mang lại giá trị sử dụng cho người nhận hay không. Có khi ta cho đi vì ta muốn tìm kiếm 1 người, 1 nơi để giải quyết giúp ta 1 mớ hỗn độn của chính ta.
Cho đi theo kiểu thương hại, cho đi với sự "hảo tâm", cho đi với tâm thế "kèo trên" nhìn xuống người nhận như "kèo dưới"..... thì càng cho, ta càng gây vấn đề trong tâm người khác.
Một tình huống khác, ta cho đi nhưng lại đóng vai là "kèo dưới", cho đi để nhận lại 1 điều gì đó từ người nhận là "kèo trên". Sự cho đi này có chắc là tốt cho ta và cho người không? Nếu ta cho đi với tâm mong cầu nhưng thực tế lại không nhận được điều ta mong đợi thì chẳng khác nào ta tự tạo phiền muộn cho chính mình.
Một tình huống khác, ta càng cho đi thì người nhận càng thiếu, vì họ bị thui chột nội lực, mai một sự hiểu biết, mai một cảm hứng sống và không còn động lực phát triển khi nhận sự cho đi của ta. Cho đi mà làm cho người nhận sinh ỷ lại, thụ động, trông chờ, dựa dẫm,... thì sự cho đi này chẳng khác nào 1 liều thuốc mê - mà cả người cho lẫn người nhận đều trúng thuốc.
Để cho đi thật sự là tốt, trước khi cho đi, ta hãy tự hỏi chính ta:
- Đây có phải là việc mà ta cần làm và nên làm hay không?
- Vì sao đây lại là việc cần làm và nên làm?
- Người cho đi - là ta và người nhận sự cho đi có hạnh phúc và thả lỏng với sự cho đi này của ta không?"
Cho đi chỉ thật sự tốt khi ta: Cho đi trong hạnh phúc với sự hiểu biết đúng.
Nguồn: Cô Glenda Duyên Nguyễn