Kien Nguyen

Kien Nguyen Kien's Fanpage Sales & Marketing Specialist in HCMC, Vietnam

👂🗣 THÓI QUEN BÀN TÁN, ĐÀM LUẬN VỀ NGƯỜI KHÁC ?! 🍀Ở Hy Lạp cổ đại, Socrates có một danh tiếng lớn về sự thông thái. Một n...
28/06/2025

👂🗣 THÓI QUEN BÀN TÁN, ĐÀM LUẬN VỀ NGƯỜI KHÁC ?! 🍀
Ở Hy Lạp cổ đại, Socrates có một danh tiếng lớn về sự thông thái. Một ngày nọ, có người đến gặp nhà triết học vĩ đại này và nói với ông:
-"Ông có biết tôi vừa nghe gì về bạn của ông không?"
-"Chờ một chút," Socrates trả lời. "Trước khi bạn nói với tôi, tôi muốn kiểm tra nó qua ba cái sàng."
"Ba cái sàng?"
-"Đúng," Socrates tiếp tục. "Trước khi bạn nói về người khác, điều quan trọng là phải dành thời gian để lọc những gì bạn định nói. Tôi gọi đó là bài kiểm tra ba cái sàng. Cái sàng đầu tiên là SỰ THẬT. Bạn đã kiểm tra xem những gì bạn sắp nói có đúng không?"
"Chưa, tôi chỉ mới nghe nói."
-"Tốt lắm! Vậy là bạn không biết liệu nó có đúng hay không. Hãy chuyển sang cái sàng thứ hai, đó là LÒNG TỐT. Những gì bạn muốn nói về bạn tôi có phải là điều tốt không?"
"Ồ, không! Ngược lại là đằng khác."
-"Vậy," Socrates hỏi, "bạn muốn nói với tôi điều gì đó tiêu cực về anh ấy, và bạn còn không chắc nó đúng? Có lẽ bạn vẫn có thể vượt qua bài kiểm tra cái sàng thứ ba, đó là SỰ HỮU ÍCH. Nó có hữu ích cho tôi khi biết những gì bạn sắp nói về người bạn này không?"
"Không, không thực sự."
-"Vậy thì," Socrates kết luận, "những gì bạn sắp nói với tôi không phải là sự thật, không tốt, cũng không hữu ích. Tại sao bạn lại muốn nói với tôi điều này?"
🍀"Ngồi lê đôi mách là một điều xấu. Ban đầu, nó có thể có vẻ thú vị và vui vẻ, nhưng cuối cùng, nó sẽ lấp đầy trái tim chúng ta với sự cay đắng và làm chúng ta bị nhiễm độc."
ST
🍀Bức tranh "Cái chết của Socrates" (1787)
Sơn dầu, 129.5 x 196.2 cm, Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan , New York

🍀🍀🍀 Ba Điều Ước Cuối Cùng Của Alexander Đại ĐếAlexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nh...
07/06/2024

🍀🍀🍀 Ba Điều Ước Cuối Cùng Của Alexander Đại Đế

Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ông nhận ra rằng cái chết sắp sửa đến và ông sẽ không về kịp mảnh đất quê hương. Ông bảo các sỹ quan của mình: “Ta sắp sửa rời bỏ thế gian này. Ta có ba điều nguyện ước. Các ngươi cần phải thực hiện những gì ta bảo”. Các vị tướng tuân lệnh trong dòng nước mắt.

“Điều ước đầu tiên của ta là hãy bảo thầy thuốc của ta mang cái hòm rỗng của ta về một mình”. Sau khi cố hít thở một hơi, Alexander nói tiếp: “Ước nguyện thứ hai của ta là hãy rải vàng, bạc và châu báu trong kho tàng của ta trên suốt dọc đường đến nấm mồ khi các ngươi mang quan tài của ta ra nghĩa địa”. Sau khi quấn mình trong chiếc áo khoác và nghỉ một lúc, ông nói tiếp: “Ước muốn cuối cùng của ta là hãy đặt 2 bàn tay ta ra bên ngoài cỗ quan tài”. Mọi người xung quanh ông tất cả đều rất tò mò, nhưng không ai dám hỏi nguyên nhân. Vị sủng tướng của Alexander hôn bàn tay ông và hỏi: “Thưa đức Vua, chúng thần sẽ làm theo mệnh lệnh của Ngài. Nhưng Ngài có thể cho chúng thần biết tại sao Ngài lại muốn chúng thần làm như vậy hay không?”.

Sau khi gắng thở một hơi dài, Alexander trả lời: “Ta muốn mọi người hiểu được ba bài học mà ta đã học được. Để cho người thầy thuốc đưa cỗ quan tài về một mình là để người ta nhận ra rằng một vị thầy thuốc không thể nào thực sự chữa bệnh cho người ta. Nhất là khi đối diện với cái chết, thầy thuốc hoàn toàn bất lực. Ta hy vọng mọi người sẽ học được rằng phải trân quý cuộc sống của họ.

Mong ước thứ hai của ta là để nhắn nhủ mọi người rằng không nên giống như ta theo đuổi mộng giàu sang. Ta tiêu tốn cả đời chạy theo sự giàu có, nhưng ta sẽ lãng phí hầu hết thời gian của đời người. Mong ước thứ ba của ta là để người đời hiểu rằng ta đến thế gian này với hai bàn tay trắng và ta sẽ rời bỏ thế gian này cũng với hai bàn tay trắng”, nói xong ông nhắm mắt lại và trút hơi thở cuối cùng.

ST

Trong bất cứ kỹ năng nào khi làm việc, kỹ năng "tự học" luôn là một trong những kỷ năng quan trọng bậc nhất và chính nó ...
06/06/2024

Trong bất cứ kỹ năng nào khi làm việc, kỹ năng "tự học" luôn là một trong những kỷ năng quan trọng bậc nhất và chính nó sẽ "cải thiện", "xúc tiến" những kỹ năng còn lại. Mình là một người tự học Marketing không qua trường lớp (lúc trước học kế toán). Năm 22 tuổi bị bắt đi lính, hên là chỉ đi dân quân thường trực, ăn ở trong thành phố, ngồi trong doanh trại chẳng biết làm gì (lúc này toàn đánh máy cho mấy anh sĩ quan), mua hơn 100 cuốn sách về Marketing, kinh doanh, tâm lý học, tạo động lực về đọc.... thế là ra quân đi làm Marketing luôn (đi lính 1 năm 2 tháng).
Chân ướt chân ráo vào nghề, không có thầy dạy (năm 2014-2015), thị trường Marketing bấy giờ cũng chẳng có nhiều khóa học, edumall, kyna, unica chưa có.... tất cả mọi thứ đều nhờ kỹ năng TỰ HỌC. Học từ sách, học từ người khác, học từ thương hiệu có sẵn... đúc kết mọi thứ lại và bắt đầu thực hành trình vô định... ấy vậy mà vẫn học được tốt, bây giờ cái gì trên mạng cũng có hết rồi đâm ra lười học…
Trong bài viết này, Minh sẽ đúc kết lại tất tần tật kỹ năng tự học của mình và các vấn đề mà nhiều người đang mắc phải khi bắt đầu tự học một cái gì đó.
VÌ SAO CHÚNG TA NÊN TỰ HỌC, VÀ PHẢI HỌC THẬT NHANH?
Tự học là một việc cực kỳ thù vị, vì tự học sẽ giúp chúng ta phá bỏ mọi khuôn khổ, thỏa sức sáng tạo, không bị bất cứ ai, bất cứ điều gì làm rào cản (thay vì đi học thì bị thầy cô bắt phải làm theo ý, theo bài giảng...). Và vì vậy nên chúng ta **RẤT DỄ PHÁT TRIỂN**, và phát triển rất nhanh.
Việc tự học cũng giúp chúng ta RA KẾT QUẢ nhanh hơn bình thường, điều mà bất cứ doanh nghiệp, người chủ nào cũng mong muốn. Việc tự học là việc mà chúng ta tự giác, không bị ai thúc đẩy, chúng ta học bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào, không bị giới hạn thời gian, và việc tự học cũng rất thực tế vì chúng ta quan sát, đúc kết từ mọi thứ.
Tự học giúp chúng ta thăng tiến nhanh hơn bình thường.
Ngoài ra, việc tự học còn giúp chúng ta rèn luyện các kỹ năng:
* - Lập mục đích: khi chúng ta đã khao khát học một điều gì đó, có nghĩa là chúng ta phải hiểu rất rõ chúng ta cần học gì, và mong muốn đạt kết quả gì.
* - Kiên trì: Tự học là một việc rất khó, chúng ta phải đọc hàng chục cuốn sách, chúng ta phải xem hàng trăm video, follow hàng chục chuyên gia.....làm như vậy thì mới có thể học ra ngô ra khoai... mà để làm được điều đó thì phải rất kiên trì.
* - Quan sát: khi mới bắt đầu tự học, chúng ta sẽ thấy "ồ người này dạy đúng quá, thôi học người này đủ rồi"... nhưng về sau thì chúng ta sẽ nhận ra mọi thứ sẽ không đúng hoàn toàn, mỗi tác giả, mỗi cuốn sách đều sẻ có điểm hay, điểm dở riêng, cái quan trọng là mình phải quan sát thường xuyên và chắt lọc ra những điều tinh túy nhất. (điều mà 8/10 người đều nói thì chắc là đúng )
* - Logic:càng quan sát nhiều, học hỏi nhiều, chúng ta sẽ càng biết được những suy luận, lập luận vấn đề của người khác, từ khởi đầu cho đến khi ra kết quả. Tính logic càng lúc sẽ càng được tăng lên
* - Trình bày: Học là phải thực hành và chia sẻ, như thế mới có thể nhớ lâu... mà càng chia sẻ nhiều thì chúng ta sẽ càng cải thiện được kỹ năng nói, kỹ năng trình bày vấn đề của mình.
* - Thực tế: Học từ chuyên gia, học từ những case study thực tế sẽ giúp chúng ta càng lúc càng nghiệm ra vấn đề. Mọi thứ chúng ta lập luận, nói sẽ càng "tiệm cận đúng".....
Và còn rất nhiều rất nhiều kỹ năng, lợi ích khác mà chúng ta có thể có thông qua việc tự học. Ví dụ như mình từ một thằng mọt sách, mọt máy tính chả nói chuyện với ai, sống khép mình. Nhờ tự học riết mà mình trở nên nói nhiều, hòa đồng chẳng hạn Và quan trọng nhất, là chúng ta phải HỌC NHANH.
> **Lưu ý: KHÔNG ÔNG SẾP NÀO CHO CHÚNG TA QUÁ NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ TỰ HỌC. SẾP LUÔN NHÌN VÀO GIÁ TRỊ. Vì sao họ không thuê người có kinh nghiệm làm luôn mà phải thuê mình vào rồi "tự học". Một nhân viên Marketing, khi nhận job rồi vào làm thì còn phải biết một chút về SEO, content, facebook ads, design, editor bla bla bla (ở mức căn bản)... nếu chúng ta mất 3 tháng chỉ để học Design ảnh thì... 3 tháng đó lương đâu ra....

Người học nhanh sẽ tạo ra nhiều kết quả, người có tâm thế học nhanh (nhận thức siêu rõ ràng) thì chắc chắn sẽ học nhanh hơn người khác.
**PHẢI QUAN NIỆM TRONG ĐẦU, MÌNH CHỈ CẦN 3 NGÀY ĐỂ HỌC XONG, HOẶC NGAY TRONG NGÀY HÔM NAY.**
BIẾT RÕ MÌNH CẦN PHẢI HỌC GÌ?
Hà, cái này là cái quan trọng nè nhiều đứa nhân viên mình kêu nó đi tự học về marketing cái nó đi học mấy cái vĩ mô như chiến lược, 7p, 4p, kiến thức hàn lâm các kiểu rồi lúc mình kêu nó thực hành thì nó lại chả làm được gì Đây là một cái lỗi cực kì quan trọng của người tự học. LUÔN SUY NGHĨ CAO SIÊU VỀ CÁC KIẾN THỨC MÀ MÌNH CẦN HỌC.
Chúng ta hay có một thói quen "đứng núi này, trông núi nọ" mà không nhìn vào cái "bản chất". Mà bản chất của việc học là "kết quả". Học là để thực hành ra kết quả, học là phải thực tế, phải làm được....
-----> Chúng ta cần phải xác định rõ mục đích học của chúng ta là gì, và mục đích đó NÊN PHÙ HỢP CÔNG VIỆC (hoặc phù hợp những điều mà chúng ta muốn)
Để biết mình cần phải học gì thì:
* - Nên hỏi người trong ngành, hỏi sếp, hỏi đồng nghiệp....
* - Nên suy nghĩ về "kết quả" trước khi học
* - Nên làm một file tổng hợp tất tần tật về chuyên gia (như file tất tần tật kiến thức về Content mà mình đã làm)... việc làm file tổng hợp này cũng cho chúng ta cái nhìn tổng quan nhất về "những kiến thức nền cần học" và liệt kê cả các chuyên gia, các group, fanpage, website, channel hay ho để chúng ta học dần.
* ....
Và sau khi biết được mình cần học gì rồi thì học thôi. Mà học thì phải dùng công thức học thì mới học nhanh được
CÔNG THỨC HỌC TẠO NÊN NHỮNG CHUYÊN GIA.
Đây là công thức mà mình đã được đúc kết lại từ quá trình học, cũng nhiều chuyên gia đã nói về nó và ngay cả quá trình đi làm sếp mình cũng nói rất nhiều. Đó là công thức:
- TỰ HỌC
- ĐÚC KẾT
- THỰC HÀNH
- CHIA SẺ.
Đây là một công thức sẽ biến những gì chúng ta BIẾT thành những gì chúng ta SỞ HỮU, biến kiến thức thành thực hành, thành kết quả của chúng ta.
**TỰ HỌC.**
Phần này là phần quan trọng nhất, chúng ta phải biết mình muốn học gì, kết quả học là gì và có lộ trình học rõ ràng nữa thì càng tốt. Phương pháp học mà mình thường dùng:

- Có nhận thức rõ ràng về việc PHẢI HỌC: học không còn là việc rảnh thì làm nữa mà nó là điều BẮT BUỘC PHẢI LÀM. Dù mình có là ai đi chăng nữa, làm công việc gì đi chăng nữa thì việc học vẫn là việc rất quan trọng.
* - Có nhận thức rõ ràng về việc "thu nhận kiến thức": dù bạn học ai, dù họ giỏi hay dở thì họ vẫn CÓ THỨ CHO BẠN HỌC. hoặc nếu không có đi nữa thì mình cũng happy vì đã biết được một video ko nên xem. Tâm thế "tìm tòi kiến thức" sẽ khác với tâm thế "tìm tòi kẽ hở để chê bai".
* - Học thì phải có thói quen GHI CHÉP. Phải có giấy viết mọi lúc mọi nơi, theo mình thì không nên dùng notes trên đt mà nên dùng giấy viết thì sẽ nhớ được lâu hơn.
* - Có sự khao khát về việc học: cái này chỉ cần chúng ta có mục đích rõ ràng, và ham muốn học thực sự thì nó sẽ sản sinh ra. Nếu không, hãy ép bản thân khao khát bằng mọi cách (vì chỉ khi "thực sự khao khát học", bạn mới có tâm thế học tập đúng đắn)... mình từng dùng những thứ tiêu cực để ép bản thân học, không hi vọng mọi người sẽ làm vậy nha
* - ....
**ĐÚC KẾT**
Sau khi chúng ta ghi chép và học hành xong, việc quan trọng nhất là chúng ta phải biết mình đã học được những gì, những kiến thức này có thực tế không, có ứng dụng được cho công việc hiện tại không. Cũng giống như bạn đang cố gắng đi cuốc đất tìm khoai, quan trọng nhất là tối về bạn có bao nhiêu KHOAI trong túi. Ở phần này, chúng ta cần phải
* - Chiêm nghiệm ngay buổi tối về chúng ta đã học được những gì
* - Liệt kê các gạch đầu dòng những nội dung đã học được (những tiêu đề lớn)
* - Liệt kê những vấn đề quan trọng (phần gạch chân hoặc khoanh đỏ) để nhớ lại lần nữa. (phương pháp học của mình là mình sẽ lướt nhanh toàn bộ vấn đề và cái nào quan trọng sẽ gạch chân hoặc khoanh đỏ lại)
* - Ghi chép trên giấy 1 lần rồi, những cái nào quan trọng thì mình nên làm một bài review chi tiết về nó. Mỗi lần chúng ta review lại điều gì đó, chúng ta sẽ moi móc lại những kiến thức, những trải nghiệm củ của bản thân, khiến cho bài review là một sự tổng hợp sáng tạo giữa kiến thức mới và kiến thức cũ ---> chúng ta sẽ có trải nghiệm học a++. (đúc kết được nhiều hơn)

**THỰC HÀNH**
Haiz, cái này mới là quan trọng nè, kiến thức nếu không được thực hành thi sẽ nhanh chóng biến thành con số 0. Thực hành để chính chúng ta có được trải nghiệm, case study của riêng mình. Nếu mình không tự học thường xuyên và áp dụng công thức này, chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ viết được bài này trong 3h. Công thức này đã trở thành QUÁN TÍNH CỦA MÌNH trong thời gian dài, vì vậy mình có thể viết nó ra ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.
Việc thực hành cũng sẽ khiến chúng ta có cái nhìn THỰC TẾ hơn. Những gì mà chúng ta học chỉ mới nằm ở trên lý thuyết, nếu chúng ta đem những kiến thức này đi chia sẻ lại thì chúng ta có thể "lùa gà" được chứ gặp những người hiểu rõ bản chất vấn đề họ sẽ biết ngay. ----> Cần phải thực hành những gì chúng ta đã học để mọi thứ trở nên RÕ RÀNG hơn, không lý thuyết suông nữa.
Nhưng, đôi khi không phải cái gì chúng ta cũng có thể thực hành, mình sẽ chỉ cho các bạn một cách đơn giản hơn ở phần sau đó là cách "đặt câu hỏi TẠI SAO". (nhưng nếu được thì cứ dấn thân vào mà làm, mà trải nghiệm đi nhé... nếu không là bị chửi lý thuyết suông đấy)
**CHIA SẺ.**
Bước cuối cùng này mới là "mấu chốt" để kiến thức được chuyển biến từ "biết" sáng "sở hữu". Đây cũng là lý do mà mọi người thấy mình chia sẻ thường xuyên, chia sẻ liên tục hết group này đến group khác, và ngay cả trên tường nhà cá nhân nữa.
Nếu kiến thức của bạn chỉ mãi ở trong đầu bạn, thì qua bao nhiêu ngày gì đó nó sẽ trở thành trí nhớ ngắn hạn (cái này mấy bạn search nha, mình nhớ mang máng thôi) nhưng những gì mà bạn CHIA SẺ nó với người khác, bạn sẽ nhớ rất lâu.
VD:
- Mình vẫn còn nhớ như in những kiến thức về "bài toán bốc thuốc", "quy tắc lục âm", "7 trạng thái khách hàng"... đây là những kiến thức ~ 1 năm trước, từ lớp training marketing lần đầu mà mình đứng lớp mình đã nói về nó. Và tới tận bây giờ, khi nói về bài toán bốc thuốc thì mình có thể nói vanh vách từng chữ... dù mình chả có ý định học thuộc.
Chính bạn cũng có thể làm như vậy, bạn cũng có thể nhớ như in mọi thứ nếu bạn hội tụ đủ 3 yếu tố:
- Chuẩn bị kỹ càng (viết, note, ghi chép đầy đủ, review lại lần 2)
- Chia sẻ nó với người khác trên bất cứ phương tiện nào.

**MỘT KIẾN THỨC SẼ ĐƯỢC NHỚ NHƯ IN NẾU HỘI TỤ ĐỦ 6 GIÁC QUAN:**
- Nghe
- Viết
- Đọc
- Nói
- Liên tưởng
- Cảm nhận.
Bạn không tin?, hãy thử xem
----------
Kết thúc phần công thức học. Có thể nói đây chỉ là những kiến thức rất rất rất căn bản nhưng nếu bạn có thể thực hiện từ những cái căn bản này, mọi thứ sẽ trở nên rất dễ dàng

👉Nếu bài viết hữu ích mọi người cùng nhau Chia Sẻ nhé

🍀🪷Trí tuệ cổ nhân: Ăn uống tiết chế, chỉ cần no bụngTrong “Hoàng Đế Nội Kinh” viết: “Khởi cư hữu thường, ẩm thực hữu tiế...
25/03/2024

🍀🪷Trí tuệ cổ nhân: Ăn uống tiết chế, chỉ cần no bụng

Trong “Hoàng Đế Nội Kinh” viết: “Khởi cư hữu thường, ẩm thực hữu tiết”, nghĩa là cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của người ta cần điều độ, ăn uống phải có tiết chế, không được phóng túng quá độ, không đi ngược lại quy luật thông thường. Một người có thể tiết chế được phương diện ăn uống của mình thì cả tâm lẫn thân đều an tường, trường thọ.

Trong “Đạo Đức Kinh”, Lão Tử viết: “Ngũ sắc lệnh nhân mục manh, ngũ âm lệnh nhân nhĩ lung, ngũ vị lệnh nhân khẩu sảng”, ý nói, ngũ sắc làm người ta mờ mắt, ngũ âm làm người ta điếc tai, ngũ vị làm người ta tê miệng lưỡi. Trong quan niệm của cổ nhân, việc ăn uống quá sung túc, đầy đủ, sơn hào hải vị thừa mứa chưa hẳn đã là điều tốt.

🌱 Bậc thánh nhân xưa chỉ cần vừa đủ mà không tìm cầu thoả mãn cái dục vọng của mắt, tai, mũi, luỡi…, tức ngũ quan hay thân xác. Điều mà người có đạo đức cao thượng hướng đến chính là “thanh tâm quả dục” giảm ham muốn, giữ tâm thanh tịnh mà không phải ăn uống xa xỉ vô độ.

Rất nhiều danh thần hiền tướng thời cổ đều có quan điểm chung về việc tránh xa xỉ trong ăn mặc. Tư Mã Quang, nhà sử học kiệt xuất thời Bắc Tống cho rằng y phục chỉ cần che được thân, tránh được cái lạnh giá, ăn uống chỉ cần no bụng là được, không cầu sơn hào hải vị. Ông thường dạy con: “Thực phong nhi sinh xa, khoát thịnh nhi sinh xỉ”, tức là ăn uống mà sung túc thì dễ sinh ra xa xỉ, xa xỉ thì sẽ sinh ra hoang phí.

Lưu Nam Viên là Công bộ Thượng thư vào những năm Gia Tĩnh triều Minh. Có một câu chuyện nổi tiếng về ông như thế này: Lúc Lưu Nam Viên cáo lão về quê, có một vị quan là Trực Chỉ Sử thường xuyên vì phương diện ăn uống mà hà khắc trách phạt thuộc hạ. Vì sự trách phạt nặng nề đó mà các quan lại trong quận huyện đều rất sợ hãi ông ta. Lưu Nam Viên biết được sự tình đó đã nói rằng: “Đó là học sinh của tôi, tôi sẽ dạy dỗ ông ta”.

🌱 Một lần vị quan Trực Chỉ Sử đến thăm Lưu Nam Viên. Lưu Nam Viên chiêu đãi ông ta, nói với ông ta rằng: “Lão phu định làm yến tiệc thiết đãi ông nhưng e sợ sẽ làm ảnh hưởng đến việc công, muốn mời ông một bữa cơm, nhưng thê tử của ta đã đi ra ngoài mất không có người chuẩn bị được, vậy làm một bữa cơm bình thường để ông cùng ta ăn uống nhé?” Bởi vì đây là chủ ý của thầy nên Trực Chỉ Sử không dám chối từ.

Thế nhưng suốt từ buổi sáng cho đến quá giữa trưa, bữa cơm vẫn chưa thấy xuất hiện, Trực Chỉ Sử đã quá đói và cảm thấy rất khó chịu đựng. Đợi đến lúc bữa cơm được bưng lên, toàn mâm chỉ có cơm và một chén đậu hũ mà thôi. Dẫu vậy, Trực Chỉ Sử vẫn ăn liền ba bát.

Lúc Trực Chỉ Sử thấy bụng đã no lắm rồi thì các món ngon, rượu ngon mới được gia nhân dọn lên, bày sắp la liệt trên bàn ăn. Trực Chỉ Sử bấy giờ không thể ăn nổi được món nào nữa. Ông ta nói: “Tôi đã quá no rồi, không thể ăn thêm được nữa”.

Lúc này Lưu Nam Viên nở nụ cười và nói với ông ta rằng: “Bởi vậy có thể thấy được rằng ẩm thực nguyên lai là không có phân biệt tinh thô, lúc đói thì dễ dàng ăn, lúc no rồi thì khó có thể ăn được cái gì cả, là do thời điểm tạo thành như vậy mà thôi.”

Mục đích của ẩm thực chính là để no bụng, chỉ cần có thể làm đầy bao tử là được rồi. Chỉ có người vô đức, xa hoa lãng phí mới có thể quá câu nệ, yêu cầu hà khắc và chấp nhất vào ăn ngon, mỹ vị. Vị quan Trực Chỉ Sử này cuối cùng đã hiểu ra đạo lý ấy và tận sức tuân theo lời giáo huấn của thầy. Từ đó về sau, ông không còn hà khắc trách phạt người khác về phương diện ăn uống nữa.

🌱 Người xưa hiểu đạo, thuận theo âm dương, họ vô cùng nghiêm ngặt trong ăn uống, không ăn quá nhiều và món ăn cũng không cần quá cầu kỳ. Họ ngủ và thức đều đặn. Thêm nữa, hành vi của họ đều tuân theo quy luật tâm linh. Vì thế, họ sống cho đến hết số kiếp đã an bài.

Xã hội ngày nay, con người dường như trái ngược hẳn, họ có lối sống, ăn uống không điều độ, dinh dưỡng không cân đối, tâm trạng buồn vui thất thường khiến âm dương và ngũ hành mất cân bằng. Họ ăn nhậu và đắm mình trong những sinh hoạt bất thường. Khi ăn uống no nê say xỉn, họ vẫn tiếp tục cố làm cạn sinh lực của mình. Người ta không biết cách bảo tồn sinh lực nhưng cũng không thu xếp đủ thời gian nghỉ ngơi để phục hồi năng lượng. Nhiều người chỉ tham đắm trong các thú vui, tiệc tùng. Họ dễ dàng bị kích động, rồi rơi vào trầm cảm, hành vi của họ rất thất thường. Đó là lý do lớn khiến họ suy yếu ngay khi tuổi còn rất trẻ. Bởi vậy, tiết chế ăn uống là điều vô cùng quan trọng mà mỗi người đều cần lưu tâm thực hiện.

( Theo Vision Times tiếng Trung)

🍀Ý chíÝ chí là khả năng kiên định vào một sự việc, bảo trì nhiệt huyết, không nao núng không bỏ cuộc. Trong quá trình gi...
22/03/2024

🍀Ý chí

Ý chí là khả năng kiên định vào một sự việc, bảo trì nhiệt huyết, không nao núng không bỏ cuộc. Trong quá trình giữ vững ý chí, sẽ có thống khổ, sẽ muốn bỏ cuộc, sẽ thấy mệt mỏi, sẽ có đủ loại ý nghĩ khiến ta không thể tiếp tục kiên trì. Nếu như có thể kiên trì không từ bỏ thì cho dù kết quả có như thế nào đi nữa, chỉ riêng loại tinh thần này đã là rất khó có được và thật là đáng quý rồi.

Trong hoàn cảnh thuận lợi, ý chí rất dễ yếu đi, vì vô số cám dỗ sẽ làm ta lóa mắt, chơi một chút, nghỉ một chút, lãng phí thời gian một chút, cứ vậy dần theo năm tháng ý chí cũng hao mòn; trong nghịch cảnh, ý chí cũng dễ yếu đi, vì trong cảnh tồi tệ, mỗi từng giây đều là thống khổ, từ bỏ thôi, để vậy được rồi, thời thời khắc khắc khiến con người ta ruột gan rối bời, cảm thấy khó mà sống dày vò, cứ như vậy trong thống khổ mà bỏ mặc không màng gì nữa.

Hai chữ “kiên trì” viết thì dễ nhưng làm được thì quá khó. Trong cuộc sống, nếu có thể bảo trì được ý chí mạnh mẽ, không chùn bước, kiên định nội tâm, không bị phù hoa dẫn động, không bị thất vọng làm nản lòng, kiên trì trước sau như một thì quả thực là vô cùng đáng quý.

Bạn xem, hoa kia nở rực rỡ khiến lòng người khoan khoái thảnh thơi, chúng cũng là từ hạt mầm mà lớn dần từng chút một; bạn xem núi xanh hùng vĩ khiến con người mở rộng tầm mắt, núi ấy cũng là từ đất đá chồng chất mà thành; bạn xem, sóng lớn đại dương cuộn trào mãnh liệt khiến người ta khao khát trong tâm, cũng là từ những dòng nước nhỏ tụ lại mà thành biển cả vô tận; bạn xem, những đại văn nhân lưu lại vô số những bài thơ bất hủ, họ cũng là một đời thấp hèn không ai đoái hoài đến. Bạn xem, vạn sự vạn vật, đều là từ trong kiên trì, trong bền bỉ, dùng ý chí kiên cường chống chọi lại tầm thường, cô đơn, chán nản, thiên kiến,…ý chí ấy, hỏi mấy người có thể kiên trì giữ được?

Thành công trông thấy được sẽ luôn thôi thúc người ta tiếp tục nỗ lực, khiến người ta có nghị lực phấn đấu. Còn những việc không thấy kết quả kia, thử hỏi thế gian có mấy ai làm được kiên trì năm này qua năm khác, vĩnh viễn bảo trì nhiệt huyết thuở ban đầu? Người mang theo ý chí ấy, hỏi có việc gì không thể thành công? Kiên trì trong tầm thường, kiên trì trong vô vị, kiên trì trong chế nhạo, kiên trì trong trấn áp, kiên trì trong bức hại, ý chí này đủ để chấn động lòng người trong thiên hạ. Chỉ riêng sự kiên trì này cũng đã đủ khiến người ta khâm phục không thôi.

✅ Link nguồn: https://chanhkien.org/2021/01/y-chi.html

Đức – 德 là gì?Người xưa hay nói “tích đức thất đức”, “hành thiện tích đức”, vậy rốt cuộc thì đức là gì? Tại sao lại được...
15/02/2024

Đức – 德 là gì?

Người xưa hay nói “tích đức thất đức”, “hành thiện tích đức”, vậy rốt cuộc thì đức là gì? Tại sao lại được cổ nhân coi trọng đến vậy?Đức là gì?

Theo tiếng Hoa thì chữ Đức – 德 gồm bộ Xích – 彳(bước nhỏ), chữ Thập – 十 (mười), chữ Mục – 目 (mắt), chữ Nhất – 一 (một), và chữ Tâm – 心 (tim) hợp thành.

Trong “Thuyết văn giải tự” có giải nghĩa rằng: “Đức, thăng dã”, nghĩa là “Đức có nghĩa là lên cao”. Câu này có hàm ý rằng, đạo đức, tâm tính của con người cần thăng hoa lên cao.

Mà muốn tâm tính thăng hoa lên cao thì phải không ngừng tu dưỡng hằng ngày, do đó chữ Đức mới có bộ Xích – 彳, nghĩa là bước đi từng bước nhỏ. Ý muốn nói rằng, sự đề cao của con người phải liên tục không ngừng lại, tiến bộ từng chút một.

Bên phải chữ Đức là “Thập mục nhất tâm” – 十目一心 – mười mắt một lòng.

Chữ Nhất – 一 tuy chỉ một nét đơn giản nhưng lại là phức tạp nhất. Trong “Thuyết văn giải tự” thì chữ Nhất được giải nghĩa nhiều nhất, trong đó có nói rằng: “Ban đầu Thái cực, Đạo hình thành từ Nhất, tạo thành phân chia Trời Đất, hóa thành vạn vật”. Do đó chữ Nhất là thủy tổ của vạn vật, là cội nguồn của tất cả mọi vật. Từ Nhất phái sinh ra âm dương, phái sinh ra Trời Đất. Chữ Nhất này chính là để phân chia Trời Đất, trên là Trời, dưới là Đất.

Còn chữ Thập là “Thập phương thế giới, tứ diện bát phương”, nghĩa là “Thế giới 10 phương, 4 mặt 8 phương”.

Như vậy ở trên chữ Nhất là “Thập Mục”, nghĩa là khắp trên Trời đều là con mắt. Còn ở dưới chữ Nhất là chữ Tâm – 心, nghĩa là ở dưới đất là nhân tâm – tâm con người. Do vậy có nghĩa là mắt Trời đang nhìn vào lòng người.

Cổ nhân nói “Trên đầu ba thước có Thần linh”, “Mắt Thần như điện”, chính là nói mắt Trời ở đâu cũng có, khắp Trời đều đang nhìn xuống dưới Đất.

Từ đây có thể thấy rằng, bất kể có người nhìn thấy hay không, có pháp luật truy cứu hay không, thì hành vi của con người đều phải hợp với lẽ Trời, đây mới là Đức chân chính.

Lão Tử giảng: “Vạn vật mạc bất tôn Đạo nhi quý Đức”, nghĩa là “Vạn vật không gì là không tôn quý Đạo và Đức”. Vạn vật không có Đạo thì không sinh, không có Đức thì không thành. Vạn vật có thể sinh sôi phát triển đều là nhờ vào sự dưỡng dục của Đạo Đức.

Theo Phật Gia thì đời người sướng hay khổ đều được quyết định bởi Đức. Đức nhiều hay ít sẽ quyết định phúc phận và vận mệnh của con người. Bởi vậy mà người xưa hay nói “có đức mặc sức mà ăn”, “Người có đức thì được, kẻ thất đức thì mất”.

Vậy như thế nào mới là một người có đức?
Trong “Thượng thư – Cao Đào mô” có nói về 9 loại phẩm đức: “Khoan dung mà lại cẩn thận; ôn hòa nhưng vẫn có chủ kiến riêng; cẩn trọng mà lại cung kính; có khả năng trị loạn mà lại thận trọng; biết tiếp thu ý kiến nhưng vẫn cương nghị; làm người chính trực mà lại có thái độ ôn hòa; thẳng thắn khoáng đạt nhưng biết giữ chừng mực; ngay thẳng không nghiêng lệch mà lại đầy đủ; kiên cường bất khuất mà lại phù hợp với đạo nghĩa”.

Trong “Thượng thư – Hồng phạm” viết về Tam Đức: “Một là chính trực, hai là cương khắc, ba là nhu khắc”.

Trong “Chu lễ – Địa quan” có viết về Lục Đức – 6 loại đức hạnh: “Tri, nhân, thánh, nghĩa, trung, hòa”.

Trong “Luận ngữ” Khổng Tử nói về Ngũ Đức: “Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín”.

Nâng cao đạo đức thì xã hội mới có thể tốt đẹp trở lại

Người xưa tôn kính Thần Phật, tuân theo Đạo mà giữ được Đức, nhờ vậy mà phúc phận nhiều. Trong con mắt của người xưa thì Đức là một thứ rất thực chất, vậy nên mới nói “tích đức”; thật khác với người ngày nay khi nói về Đức thì lại cho là thứ hư vô, tồn tại trong tưởng tượng của con người.

Khi không coi trọng Đức thì người ta rất dễ phóng túng bản thân, tùy tiện muốn gì làm nấy. Nhìn vào xã hội ngày nay khi mà đạo đức trượt dốc; pháp luật đề ra ngày càng nhiều, đến mức đụng đâu cũng sợ phạm luật, vậy nhưng tại sao người ta vẫn cứ phạm pháp? Các nhà quản lý đau đầu không tìm ra giải pháp, càng làm càng rối. Vấn đề thực sự chính là nằm ở đạo đức. Đạo đức con người nếu có thể đề cao trở lại thì xã hội tự nhiên sẽ tốt đẹp.

Có người ngày nay chế giễu: “Đức là gì? Có mài ra ăn được không?”. Đức quả thực có thể mang lại mọi thứ cho con người; người vô đức thì rồi cái gì cũng mất, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

ST.

RÀO CẢN GIAO TIẾP GIỮA NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAUHôm nay cô gái trải qua 1 ngày tồi tệ: Mâu thuẫn với đồng nghiệp, cãi nhau vớ...
15/08/2023

RÀO CẢN GIAO TIẾP GIỮA NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAU

Hôm nay cô gái trải qua 1 ngày tồi tệ: Mâu thuẫn với đồng nghiệp, cãi nhau với cô bạn thân, đi đường bị va quẹt xe. Buồn chán, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho người yêu...

“Em cảm giác cả thế giới đang chống lại mình. Chẳng còn ai đáng tin cậy cả. Chẳng ai yêu thương em cả”.

Cô gái nghĩ trong đầu: Mình cần anh ấy hỏi thăm và an ủi biết bao.

Chàng trai nhận được tin nhắn, mặt bắt đầu nóng lên. Anh nghĩ “Cô ấy nói vậy là sao? Cô ấy không tin tưởng mình sao? Chẳng lẽ mình không yêu thương cô ấy đủ hay sao mà cô ấy nói thế?”

Bực bội, chàng nhắn lại cho người yêu “Hôm nay em bị làm sao vậy hả? Ăn trúng cái gì mà lại nói như thế?”

Cô gái nhận được tin nhắn, chẳng những không được an ủi mà còn khiến cô tức điên lên “Hẳn là anh ta nghĩ mình suốt ngày chỉ biết than thở. Anh ta đâu có thèm quan tâm đến cảm xúc của mình”.

Lau dòng lệ ứa mi, cô nhắn lại “Em chẳng sao cả. Lẽ ra em không nên nói chuyện này với anh”.

Cô nghĩ “Khôn hồn thì anh ta mau hỏi thăm và năn nỉ mình, không thì mình sẽ giận cho mà coi!”

Chàng trai nhận được tin nhắn, anh nghĩ “Tự nhiên khơi chuyện ra rồi lại bảo là không sao. Vớ vẩn thật!”

Chàng nhắn lại cho cô gái “Uh vậy thôi em ăn uống rồi nghỉ ngơi đi cho khỏe”.

Đọc được tin nhắn, cô gái tức giận quăng điện thoại xuống giường “Đúng là anh ta chẳng thèm quan tâm gì tới cảm xúc của mình”.

Không cam tâm, cô cầm điện thoại lên nhắn lại “Lúc trước đám bạn của em đã cảnh báo rằng quen anh sẽ khổ, vì anh vô tâm lắm, nhưng em đã không tin”.

Chàng trai đọc được tin nhắn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt “Cái gì thế này? Mình đã làm gì sai chứ? Thì ra cô ấy coi trọng ý kiến của đám bạn hơn là coi trọng mình!”

Chàng bực tức nhắn lại: “Vậy chẳng lẽ bạn em bảo chia tay anh thì em cũng chia tay à?”

Chàng nghĩ “Cô ấy sai rồi, cô ấy phải xin lỗi mình. Mình cần phải được biết rằng mình quan trọng hơn bạn bè của cô ấy”.

Cô gái nhận được tin nhắn, người bốc hỏa “Sao tự nhiên anh ta lại đề cập chuyện chia tay! Hẳn là anh ta muốn chia tay lắm rồi đây!”

Cô nhắn lại “Bạn em chưa bao giờ bảo em chia tay anh! Anh muốn chia tay thì nói đại ra đi sao phải vòng vo!”

Chàng trai nhận được tin nhắn, buồn bã nghĩ “Thì ra cô ấy thà chia tay chứ nhất quyết không chịu xin lỗi mình”.

Chàng nhắn lại “Được, chia tay thì chia tay!”

Thế là đêm ấy, có 2 kẻ nằm ôm điện thoại, 1 người khóc sưng cả mắt còn 1 người thì trằn trọc cả đêm.

---

Đây là câu chuyện rất thường xuyên xảy ra giữa các cặp đôi. Chúng tôi gọi đó là “rào cản giao tiếp giữa những người yêu nhau”, hay nói một cách dân dã là “ông nói gà, bà nói vịt”. Điều đó xuất phát từ sự khác biệt suy nghĩ và khác biệt về nhu cầu của mỗi giới mà đôi khi chính những người trong cuộc cũng không hề biết, và rồi họ vô tình làm tổn thương nhau để cuối cùng rời xa nhau.
⭐ ⭐ ⭐

- Vì sao cô gái mở đầu tin nhắn 1 cách vòng vo? Vì nhu cầu của cô là sự quan tâm, hỏi han từ người yêu.

- Vì sao chàng trai cho rằng cô gái đang ám chỉ mình không đáng tin và không yêu cô ấy? Vì bản năng của phái mạnh là đứng ra chịu trách nhiệm và giải quyết vấn đề. Khi bạn gái không hài lòng điều gì, anh thường dễ nghĩ rằng nguyên nhân đến từ mình.

- Vì sao cô gái nói bóng gió rằng bạn bè của cô nói anh vô tâm? Vì cô muốn nghe anh khẳng định tình yêu và làm cho mình yên lòng, và cô cũng muốn anh biết rằng cô đã vượt qua nhiều thứ và hy sinh để được ở bên anh.

- Vì sao chàng trai nổi đóa khi cô gái nhắc đến ý kiến của bạn bè? Vì nhu cầu của anh là muốn được chấp nhận, được coi trọng bởi người mình yêu.

- Và còn nhiều điều khác nữa…

Đôi khi chỉ cần thay đổi cách giao tiếp, giữ đầu óc bình tĩnh thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều, các cặp đôi nhớ nhé!

- Sưu tầm -

05/08/2023
🙂
26/07/2023

🙂

Ryo là một biên tập viên của báo mạng Rocket news 24 của Nhật Bản. Một lần, trong khi đang đi dạo tại Kameari, anh bỗng phát hiện một cửa hàng nhỏ rất đặc biệt và được nghe một câu chuyện ấm lòng vô cùng.
Điều đặc biệt nhất của cửa hàng nhỏ này là cửa chính không mở, chủ quán chỉ mở cửa sắt cuốn khá nhỏ bên cạnh. Ryo cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, những cửa hàng bình thường đều muốn gây chú ý cho khách qua đường, thế nhưng chủ quán ở đây lại làm ngược lại. Quả thực, nếu là khách hàng, sẽ chẳng ai muốn bước vào một cửa hàng “kỳ dị” như vậy cả.
Tò mò, Ryo quyết định bước vào, cảm giác ban đầu giống như đang ở trong bộ phim kinh dị. Cửa hàng nhỏ cũ kỹ ấy có tên “Cửa hàng bánh kẹo Uchiyama” nhưng bên trong chẳng hề bán thứ nào ngọt ngào như thế mà chỉ có những hộp thuốc lá.
Đang thẫn thờ quan sát thì Ryo bỗng giật mình bởi một giọng nói: “Xin chào”, một cụ ông râu tóc bạc phơ đang nở nụ cười hồn hậu với anh. Cảm thấy thân thuộc ngay từ lần đầu gặp mặt, Ryo quyết định trò chuyện với cụ để giải đáp khúc mắc trong lòng về cửa hàng đặc biệt này.
Cụ tên là Yoshio Uchiyama, năm nay đã 90 tuổi và cửa hàng này cũng đã mở được hơn 50 năm. Trước đây, cửa hàng của cụ chuyên bán bánh ngọt nhưng bây giờ tuổi cao sức yếu nên cụ chỉ bán những bao thuốc lá mà thôi, bán được bao nhiêu thì bán chứ không có quản lời lãi.
Khi Ryo hỏi cụ vì sao chỉ mở mỗi cửa nhỏ bên cạnh mà không mở cả cửa chính để khách đi qua có thể dễ dàng thấy cửa tiệm mà vào mua hàng hóa, như thế sẽ đắt khách hơn, câu trả lời của cụ ông đã khiến anh vô cùng xúc động.
Cụ tâm sự thực ra đã muốn đóng cửa hàng từ lâu lắm rồi nhưng còn một lý do khiến cụ chưa đành lòng nên vẫn kiên trì mở cửa tiệm. Hai năm trước, một vị khách đến mua hàng và đã bỏ quên một cái túi trong cửa hàng mà đến nay vẫn chưa quay lại lấy. Cụ tin rằng vị khách ấy sẽ quay trở lại cửa hàng để tìm chiếc túi thất lạc và đó là lý do cửa hàng này vẫn được mở cửa.
“Tôi giữ chiếc túi ấy ngay sát cửa để vị khách năm nọ để quên nếu có đi ngang sẽ thấy. Thật lòng tôi rất muốn đóng cửa tiệm nhưng tôi sợ chủ của chiếc túi vẫn đang tìm kiếm chúng nên vẫn muốn mở cửa thêm”, Cụ Yoshio ôn tồn nói.
Cho đến nay, vị khách năm nào vẫn chưa quay trở lại lấy chiếc túi nhưng cụ Yoshio vẫn quyết định kiên trì mở cửa hàng này cho đến khi anh ta quay lại. Và dù chiếc túi ở trong cửa hàng suốt mấy năm liền nhưng cụ vẫn chưa một lần mở túi ra xem trong đó có gì.
Tạm biệt cụ Yoshio Uchiyama, Ryo rời khỏi cửa hàng với tâm trạng vô cùng phấn chấn, anh cảm thấy cuộc đời này thật đẹp khi con người vẫn còn niềm tin và lòng tốt. Ryo quyết định chia sẻ câu chuyện đáng quý này cho nhiều người với lời nhắn nhủ: “Nếu bạn có đi ngang cửa hàng bé nhỏ này, hãy dừng lại và chào cụ ông một tiếng nhé. Và nếu đây là túi của bạn hay bạn biết chủ của nó là ai, hãy đến nhận lại để cụ có thể được nghỉ ngơi”.
Khi nhắc đến làm việc tốt, chúng ta vẫn thường nghĩ rằng nếu bản thân có đầy đủ điều kiện, hoàn cảnh thuận lợi rồi mới có thể giúp đỡ người khác. Thế nhưng, giá trị của những việc tốt chúng ta làm không chỉ nằm ở hành động bề ngoài mà thực sự xuất phát từ tấm chân tình bên trong mỗi người. Khi ai đó thực sự muốn làm điều tốt cho người khác mà không cần báo đáp, không cần ghi danh, đó thật là một điều cực kỳ đáng quý.
An Nhiên
- ST.

Address

Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kien Nguyen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Kien Nguyen:

Share