07/05/2026
“ZERO ACCIDENT” – MỘT TẦM NHÌN AN TOÀN HIỆU QUẢ?
Khi đi đánh giá hệ thống an toàn, tôi thấy khá nhiều tổ chức thiết lập tầm nhìn theo kiểu: “Zero Accident”.
Về mặt thông điệp, điều này không sai. Không tổ chức nào muốn tai nạn xảy ra. Nhưng nếu xem “Zero Accident” là một tầm nhìn chiến lược, thì tôi cho rằng cần cân nhắc kỹ hơn.
Bởi vì, ở nhiều trường hợp, “Zero Accident” giống một mong muốn hơn là một tầm nhìn thực sự.
Một tầm nhìn an toàn không nên chỉ là một tuyên bố đẹp, ngắn gọn và dễ truyền thông. Tầm nhìn cần giúp tổ chức định hướng được mình muốn trở thành tổ chức như thế nào, cần mạnh hơn ở điểm nào, và cần ưu tiên phát triển năng lực gì trong dài hạn.
Nói cách khác, tầm nhìn không chỉ nói về “kết quả mong muốn”.
Tầm nhìn phải gợi mở được hướng chuyển dịch chiến lược.
Ví dụ, thay vì chỉ nói:
“Zero Accident”
Có thể diễn đạt theo hướng rõ hơn:
“Xây dựng một tổ chức có năng lực chủ động nhận diện, kiểm soát và học hỏi từ rủi ro trước khi sự cố xảy ra.”
Hoặc:
“Phát triển hệ thống an toàn dựa trên năng lực kiểm soát rủi ro, vai trò lãnh đạo tuyến đầu và sự tham gia thực chất của người lao động.”
Hai cách diễn đạt này không chỉ thể hiện mong muốn “không có tai nạn”, mà còn chỉ ra tổ chức cần tập trung vào đâu:
* Năng lực nhận diện rủi ro.
* Năng lực kiểm soát rủi ro.
* Khả năng học hỏi trước và sau sự cố.
* Vai trò lãnh đạo tuyến đầu.
* Sự tham gia thực chất của người lao động.
Đây mới là phần rất quan trọng của tầm nhìn: nó tạo nền tảng để thiết lập chiến lược thực thi.
Một tầm nhìn an toàn tốt nên giúp tổ chức trả lời được ba câu hỏi:
1. Tổ chức muốn mạnh hơn ở điểm nào?
2. Tổ chức muốn chuyển dịch từ trạng thái nào sang trạng thái nào?
3. Tổ chức muốn xây dựng năng lực an toàn gì trong dài hạn?
Nếu tầm nhìn không trả lời được những câu hỏi này, nó rất dễ trở thành khẩu hiệu.
Và khi tầm nhìn chỉ dừng ở khẩu hiệu, chiến lược phía sau thường cũng thiếu trọng tâm.
Trong thực tế, rất nhiều tổ chức không thiếu hoạt động an toàn.
Họ có chương trình đào tạo.
Có lịch kiểm tra hiện trường.
Có Safety Day.
Có KPI.
Có báo cáo định kỳ.
Có các chiến dịch truyền thông.
Có đầy đủ hồ sơ theo yêu cầu pháp luật và khách hàng.
Nhưng có nhiều hoạt động không đồng nghĩa với việc tổ chức đã có tầm nhìn và chiến lược an toàn rõ ràng.
Vấn đề nằm ở chỗ:
Kế hoạch giúp tổ chức làm việc.
Tầm nhìn và chiến lược giúp tổ chức chọn đúng việc để làm.
Một tổ chức có thể rất bận rộn với các hoạt động an toàn, nhưng vẫn không biết đâu là ưu tiên thật sự.
Có thể đào tạo rất nhiều, nhưng năng lực kiểm soát rủi ro không tăng.
Có thể kiểm tra hiện trường thường xuyên, nhưng vấn đề cũ vẫn lặp lại.
Có thể đặt KPI rất đầy đủ, nhưng hành vi tại hiện trường không thay đổi.
Khi đó, vấn đề không phải là thiếu hoạt động.
Vấn đề là thiếu sự lựa chọn có định hướng.
Sự lựa chọn đó phải được dẫn dắt bởi tầm nhìn và chiến lược:
* Đâu là rủi ro cần ưu tiên?
* Đâu là năng lực cần xây dựng?
* Đâu là điểm nghẽn trong hệ thống?
* Đâu là nguồn lực cần tập trung?
* Đâu là kết quả dài hạn mà tổ chức thật sự muốn đạt được?
Vì vậy, “Zero Accident” có thể là một khát vọng tốt. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, tổ chức vẫn chưa có đủ cơ sở để xây dựng chiến lược an toàn hiệu quả.
Một tầm nhìn an toàn tốt không chỉ nói rằng “chúng ta không muốn tai nạn xảy ra”.
Nó cần nói rõ hơn:
“Chúng ta muốn trở thành một tổ chức có năng lực như thế nào để tai nạn được ngăn ngừa một cách chủ động và bền vững?”
Đó mới là điểm bắt đầu quan trọng của chiến lược an toàn.
Bài viết từ anh: Le Trung Hieu
————————————————
Đây là chuỗi bài viết để giúp các bạn làm HSE có cái nhìn dài hơn về công tác HSE, cụ thể là xây dựng chương trình huấn luyện. Thay vì chỉ là tổ chức các chương trình huấn luyện đơn lẻ, rời rạc qua từng năm thì điều các bạn cần làm là từng bước hình thành nên năng lực HSE của tổ chức.
=======================
Các bạn muốn thảo luận thêm và xây dựng chiến lược an toàn hiệu quả cho tổ chức mình, đặc biệt là chiến lược tích hợp vào chuỗi giá trị với các định hướng về ESG/Sustainability thì hãy liên hệ SafePro Việt Nam để được hỗ trợ tốt nhất nhé.