Dang Yen

Dang Yen Mình là Yên sinh năm 1985, một giáo viên mầm non đã công tác được 17 năm trước khi bắt đầu kinh doanh số.

Nếu bạn cũng khát khao một cuộc sống tự do theo cách mình muốn thì hãy chia sẻ với mình nhé, mình sẽ giúp bạn.

24/05/2026

KHÔNG CÒN NHÌN NGƯỜI KHÁC NỮA

Trước đây, mỗi lần lướt Facebook, mình hay so sánh.
Người này giỏi hơn, người kia kiếm nhiều tiền hơn, người nọ sống tốt hơn.
Nhưng dạo gần đây, mình không còn nhìn nhiều như vậy nữa.
Không phải vì họ không giỏi… mà vì mình đã có hướng đi của mình.
Mỗi tối, mình chỉ tập trung viết, đọc, và cải thiện một chút.
Không cần nhanh, không cần hơn ai.
Chỉ cần hôm nay mình tốt hơn hôm qua một chút là đủ.
Mình thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều.
Không còn áp lực, không còn vội vàng.
Chỉ còn sự kiên trì… rất âm thầm.
P/s :bóc quà mẹ chồng gửi quà cho con dâu và các cháu

NHẬN RA MÌNH CŨNG CÓ GIÁ TRỊTối nay, sau khi đăng bài xong, mình nhận được thêm vài tin nhắn hỏi thăm.Không phải hỏi mua...
23/05/2026

NHẬN RA MÌNH CŨNG CÓ GIÁ TRỊ

Tối nay, sau khi đăng bài xong, mình nhận được thêm vài tin nhắn hỏi thăm.
Không phải hỏi mua gì, cũng không phải chuyện lớn lao.
Chỉ là họ hỏi: “Chị làm sao mà viết được như vậy?”
Mình đọc mà hơi bất ngờ, vì trước giờ mình nghĩ mình rất bình thường.
Những điều mình viết ra… chỉ là cuộc sống hằng ngày của mình thôi.
Nhưng với người khác, nó lại là điều họ đang tìm kiếm.
Mình bắt đầu hiểu… giá trị không nằm ở việc mình giỏi cỡ nào.
Mà ở việc mình có dám chia sẻ điều thật của mình hay không.
Lần đầu tiên, mình không còn thấy mình “nhỏ bé” như trước.
Mà thấy… mình cũng có thể giúp được ai đó, dù rất nhỏ.

MỘT NGÀY BẬN… NHƯNG KHÔNG CÒN MỆTHôm nay là một ngày khá bận.Công việc, con cái, việc nhà… mọi thứ vẫn như mọi khi.Nhưng...
21/05/2026

MỘT NGÀY BẬN… NHƯNG KHÔNG CÒN MỆT

Hôm nay là một ngày khá bận.
Công việc, con cái, việc nhà… mọi thứ vẫn như mọi khi.
Nhưng điều lạ là mình không còn thấy mệt như trước.
Vì trong đầu mình có thêm một điều để mong chờ.
Đó là buổi tối, khi mọi thứ xong xuôi, mình lại được ngồi xuống viết.
Khoảng thời gian đó tuy ngắn… nhưng là của riêng mình.
Không ai ép, không ai yêu cầu, mình tự nguyện làm.
Và mình nhận ra… khi mình có mục tiêu nhỏ cho riêng mình,
Cuộc sống không còn chỉ là “trách nhiệm” nữa.
Mà bắt đầu có thêm “niềm vui”.

18/05/2026

MỘT NIỀM VUI RẤT NHỎ

Sáng nay, mình thức dậy sớm hơn một chút.
Không phải vì việc nhà… mà vì muốn đọc lại bài viết tối qua.
Vẫn chỉ là những câu chuyện rất bình thường.
Nhưng có thêm vài bình luận, vài lượt chia sẻ nhỏ.
Không nhiều… nhưng đủ để mình thấy có người đang lắng nghe.
Mình vừa pha trà, vừa đọc từng dòng một cách chậm rãi.
Cảm giác không còn là “đăng cho có” nữa.
Mà là đang thật sự chia sẻ điều gì đó có ý nghĩa.
Một niềm vui rất nhỏ thôi…
Nhưng làm mình thấy ngày hôm đó nhẹ nhàng hơn.

17/05/2026

MỘT CÂU HỎI NHẸ… NHƯNG LÀM MÌNH NGHĨ NHIỀU

Tối nay, sau khi đăng bài xong, mình không còn hồi hộp như những lần trước.
Mình đặt điện thoại xuống, đi rửa bát rồi chơi với bé Sữa như mọi ngày.
Đến lúc ngồi nghỉ, mình mở lại thì thấy có một bình luận.
Không phải khen gì nhiều, chỉ là một câu hỏi:
“Chị hay viết vậy lâu chưa?”
Mình đọc xong, tự nhiên ngồi im một lúc.
Lần đầu tiên có người tò mò về điều mình đang làm.
Không phải vì mình giỏi… mà vì họ thấy điều gì đó trong đó.
Mình trả lời rất thật, rất đơn giản.
Nhưng trong lòng lại vui hơn mình nghĩ.

15/05/2026

VẪN LÀ MẸ… NHƯNG KHÔNG CÒN GIỐNG TRƯỚC

Hôm nay vẫn là một ngày bận rộn như mọi ngày.
Sáng lo cho con, trưa làm việc, chiều nấu ăn, tối dọn dẹp.
Nhìn bên ngoài… không có gì thay đổi.
Nhưng bên trong mình thì khác rồi.
Mình không còn cảm giác “đứng yên” như trước nữa.
Mỗi tối, mình dành một chút thời gian cho riêng mình.
Viết vài dòng, đọc một chút, nghĩ một chút.
Chậm thôi… nhưng mình biết mình đang đi.
Không ai thấy rõ, nhưng mình cảm nhận được.
Và lần đầu tiên… mình có một chút hy vọng cho chính mình.

MỘT TIN NHẮN NHỎChiều nay, khi đang dọn dẹp, điện thoại báo có tin nhắn.Mình mở ra, là một chị lạ chưa từng nói chuyện.C...
13/05/2026

MỘT TIN NHẮN NHỎ

Chiều nay, khi đang dọn dẹp, điện thoại báo có tin nhắn.
Mình mở ra, là một chị lạ chưa từng nói chuyện.
Chị chỉ nhắn một câu rất đơn giản:
“Chị viết giống em quá, đọc mà thấy mình trong đó.”
Mình đọc đi đọc lại mấy lần, tự nhiên thấy tim ấm lên.
Hoá ra… không phải là không ai đọc.
Chỉ là có người đọc… nhưng họ không nói ra ngay.
Lần đầu tiên, mình cảm thấy bài viết của mình có ý nghĩa.
Không cần nhiều người, chỉ cần một người hiểu cũng đủ rồi.
Và mình mỉm cười… rất nhẹ.

12/05/2026

MỘT LẦN MUỐN BUÔNG

Hôm nay mình không viết gì cả.
Cả ngày bận rộn như mọi khi, nhưng đầu óc cứ lơ lửng.
Thỉnh thoảng lại nghĩ đến bài viết hôm qua.
Cảm giác giống như mình vừa thử làm một điều mới… rồi bị “dội nước lạnh”.
Mình đã nghĩ: “Hay là thôi, quay lại như cũ cho nhẹ đầu.”
Không cần suy nghĩ, không cần kỳ vọng, không cần thất vọng.
Cuộc sống vẫn ổn mà, cần gì phải làm thêm cho mệt.
Nhưng khi nhìn bé Sữa chơi ngoài sân…
Mình lại thấy lòng mình không yên.
Vì mình biết, nếu mình dừng lại… mình sẽ lại tiếc.

SỰ IM LẶNG KHÓ TẢSáng nay, việc đầu tiên mình làm là mở điện thoại xem bài đăng tối qua.Tim đập nhanh hơn một chút… nhưn...
11/05/2026

SỰ IM LẶNG KHÓ TẢ

Sáng nay, việc đầu tiên mình làm là mở điện thoại xem bài đăng tối qua.
Tim đập nhanh hơn một chút… nhưng rồi chậm lại ngay.
Chỉ vài lượt like, không có bình luận nào.
Mình kéo xuống, kéo lên, rồi lại thoát ra.
Không ai biết, nhưng mình thấy hụt hẫng thật sự.
Tối qua mình đã lấy hết can đảm để đăng…
Nhưng kết quả lại im lặng như chưa từng có gì xảy ra.
Mình tự hỏi: “Có phải mình không hợp không?”
Câu hỏi đó cứ lặp lại trong đầu cả buổi sáng.
Nhưng sâu trong lòng… mình vẫn chưa muốn dừng lại.

10/05/2026

Cuối tuần lại đi chơi

Address

Quang Hanh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Dang Yen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share