Công ty cổ phần điện tử tin học FSC

Công ty cổ phần điện tử tin học FSC Chuyên tư vấn và cung cấp các giải pháp quản trị doanh nghiệp( nhân sự, kế to?

05/01/2015
01/04/2014

THÁNG TƯ NHƯ MỘT LỜI NÓI DỐI!

Tháng Tư ùa về, ta vẫn ngơ ngác tưởng đất trời chỉ đang trêu đùa. Thời gian đâu trôi vội thế, mùa xuân đâu nỡ bỏ đi.

Tháng bắt đầu bằng ngày nói dối nhưng dịp này thiên hạ thường ưa nói thật. Nói những lời thật thà vào một ngày dối gian, lòng thanh thản và đời sống bỗng thênh thang hơn nhiều. Dốc cạn lòng mà chẳng ai tin, ta như đang thủ thỉ với chính mình, với niềm vui và nỗi tuyệt vọng ngày thường vốn chẳng nói thành câu. Cá tháng 4, người ta vẫn tặng nhau một lời tỏ tình, một tiếng than rằng sẽ bỏ đi thật xa, những câu tếu táo hôm nay được nghỉ học, nghỉ làm, những điều ngớ ngẩn hoặc kinh hoàng nếu thốt ra lúc bình thường sẽ bị kết án là bất thường bị điên. Cá tháng 4 trở thành một ngày lễ nhỏ, ta lừa dối nhau bằng những lời chân thật, ta hoài nghi, ngờ vực mà không sợ đau.

Những ai yêu mến âm nhạc Trịnh Công Sơn chắc vẫn không quên lời nói dối của 13 năm trước. Người nghệ sĩ lang thang từng kể nhiều về những chuyến đi xa: “mẹ bỏ con đi đường xa mịt mùng”, “em phụ tôimột đờibé dại, thơ dại ra đi không nhớ gì tôi”, “anh nằm xuống, như một lần vào viễn du... đất hoang vu khép lại hẹn hò”. Rồi cũng đến lượt ông “bỏ lại dặm trường” mà đi. Tôi không biết cái chết là sự khởi đầu hay kết thúc, chỉ biết rằng đó là một lời nói dối có thật. Tựa vết thương trên da thịt lâu ngày khắc thành vết sẹo từ bi, nhẫn nại cùng tháng năm, sự ra đi của một người đôi khi là lời nhắc nhớ bền bỉ về quê hương, tình yêu và thân phận. 1/4 - ngày giỗ Trịnh Công Sơn, những bản tình ca và ca khúc da vàng được hát lại da diết, vang vọng trên quê hương, như chưa từng có một cuộc tiễn đưa, như chẳng ai tin vào cái chết.

Tháng Tư đến vội vã như một lời nói đùa quá trớn tặng cô gái sắp lỡ thì “này cô, xuân qua rồi!”. Thời gian trôi nhanh quá, ngày xuân tàn, rồi hạ, rồi thu, đông sẽ lần lượt ra đi. Đời người liệu đi được mấy vòng tuần hoàn như thế?

Tháng Tư, học trò cuối cấp lòng nôn nao khó tả. Mùa thi đã đến gần, phượng hồng đã chúm chím, một quãng đời thơ ngây sắp khép lại. Có ai đi qua tháng Tư mà lòng không hồi hộp, vương vấn.

Đất trời giao mùa. Hồn ta chia hai nửa, nửa mong ngóng nắng hè rực rỡ, nửa nhung nhớ rét nàng Bân. Rét vừa qua nhưng nóng nực chưa tới, trời thênh thang, trong vắt. Ta vừa đi qua những đêm mưa phùn gió bấc, không tin nổi tiết trời ấm áp, dịu dàng đến thế. Nắng mỏng như tơ, mây rong ruổi tìm một chân trời vô định, dòng người ngược xuôi tìm kiếm một điều gì phù phiếm trong đời. Dường như những thứ đó đều không có thật. Thứ gần gũi, chân thành nhất là bó hoa loa kèn ngậm sương đêm thơm ngát, là tiếng reo cười con nhỏ đợi bố mẹ tan ca đến đón. Ta dang tay ôm trọn tháng Tư đang cựa quậy thay mùa, thấy yêu thêm những khoảnh khắc có thực giữa đời sống hư hao.

St - Accura

10/03/2014

HẠT TÁO!

Tại một xứ Hồi giáo nọ, có một người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ vì đã ăn cắp thức ăn của một người khác. Như thường lệ, trước khi bị treo cổ, tù nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin với nhà vua như sau: "Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Ðây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế".

Nhà vua truyền lệnh cho chuẩn bị mọi sự sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. Ðúng giờ hẹn, trước mặt nhà vua và các quan văn võ trong triều đình, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói: "Chỉ có người nào chưa hề ăn cắp hoặc lấy của người khác, người đó mớico thể trồng được hạt giống này. Vì đã từng ăn trộm nên tôi không thể trồng được hạt giống này".
Nhà vua tin người tử tội, nên mới quay sang nhìn vị tể tướng, có ý nhờ ông ta làm công tác ấy. Nhưng sau một hồi do dự, vị tể tướng mới thưa: "Tâu bệ hạ, thần nhớ lại lúc còn niên thiếu, thần cũng đã có lần lấy của người khác... Thần cảm thấy mình không đủ điều kiện để trồng hạt táo này". Nhà vua đảo mắt nhìn quanh các quan văn võ đang cómặt, ông nghĩ bụng: may ra quan thủ kho trong triều đình là người nổi tiếng trong sạch có thể hội đủ điều kiện. nhưng cũng giống như vị tể tướng, quan thủ kho cũng lắc đầu từ chối và tuyên bố trước mặt mọi người rằng, ông cũng đã có một lần gian lận trong chuyện tiền bạc. không còn tìm được người nào có thể thực hiện được bí quyết trồng cây ấy, nha vua định cầm hạt giống đến cho vào lỗ đã đào sẵn. Nhưng ông cũng chợt nhớ rằng lúc còn niên thiếu, ông cũng có lần đánh cắp một báu vật của vua cha...

Lúc bấy giờ, người tử tội chỉ vì ăn cắp thức ăn, mới chua xót thốt lên: "Các ngài là những kẻ quyền thế cao trọng. Các ngài không hề thiếu thốn điều gì. Vậy mà các ngài cũng không thể trồng được hạt giống này, bởi vì các ngài cũng đã hơn một lần lấy của người khác. Còn tôi, một con người khốn khổ, chỉ lỡ lấy thức ăn của người khác để ăn cho đỡ đói qua ngày, thì lại bị các ngài nghị án treo cổ...". Nhà vua và cả triều thần nghe như xốn xáo trong lương tâm. Ông ra lệnh phóng thích cho người ăn trộm.

Lời cầu chúc "bình an" là một thứ hạt táo được gieo vào tâm hồn chúng ta. hạt giống bình an đó chỉ có thể nảy mầm thành cây và mang lại hoa trái là nếu mỗi người ai cũng dọn sẵn đất đai cho nó. Ðất đai thuận tiện để cho hạt giống của Bình An ấy được nảy mầm, chính là lòng sám hối thực sự. Sám hối nghĩa là biết chấp nhận chính bản thân và sãn sàng cảm thông, tha thứ cho người khác. Có nhận ra những yếu đuối bất toàn của mình, con người mới dễ dàng cảm thông và tha thứ cho người. Và có cư sử như thế, chúng ta mới thấy được hạt giống Bình An nảy mầm trong tâm hồn chúng ta và mang lại hoa trái cho người xung quanh...

St - Accura

06/03/2014

CHƯỚNG NGẠI

Một doanh nhân đã mua một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước của nó bằng lòng đỏ trứng gà. Người đàn ông rất buồn vì phát hiện ra một vết nứt bên trong viên đá quý này. Ông ta đưa viên kim cương cho thợ kim hoàn xem với hy vọng được tư vấn sẽ làm gì với cái vết nứt đó. Ông thợ lắc đầu và nói:

- Viên kim cương này có thể chia ra làm 2 phần, và mỗi phần sẽ đắt hơn chính viên to này. Nhưng vấn đề là chỉ cần một nhát đập bất cẩn là ta có thể sẽ làm vỡ viên đá quý kỳ diệu của thiên nhiên, biến nó thành hai cục đá sứt mẻ. Những viên kim cương ta nhận được sẽ rẻ hơn viên to này rất nhiều, và có thể sẽ chẳng có giá trị gì. Tôi sẽ không liều mà nhận làm việc này đâu. Và những người thợ ở các nước khác nhau cũng kể cho ông những điều có thể xảy ra và cũng không dám giúp ông.

Sau đó ông được mọi người giới thiệu một ông thợ có bàn tay vàng ở Amsterdam. Và doanh nhân này ngay lập tức bay đến Amsterdam để tìm người thợ cao tuổi đó.

Ông thợ ngắm nghía viên đá quý qua kính lúp với vẻ mặt thích thú, và bắt đầu cảnh báo về những nguy cơ có thể xảy ra. Ngắt lời ông thợ, doanh nhân nói rằng ông đã nghe về câu chuyện này quá nhiều rồi và đã thuộc nó làu làu.

Ông thợ đồng ý giúp và ra giá dịch vụ. Khi ông chủ viên kim cương đồng ý, người thợ gọi cậu học nghề trẻ tuổi đang ngồi ở phía sau chăm chú công việc của mình. Cầm viên kim cương, cậu dùng búa đập một nhát dứt khoát, chia viên đá quý ra làm đôi mà không chút rụt rè, rồi đưa cho ông thợ. Doanh nhân quá đỗi bất ngờ hỏi:

- Cậu bé đó làm chỗ ông lâu chưa?

- Mới có 3 ngày. Nó vẫn chưa biết giá trị của viên đá quý này cho nên tay nó không run và rất dứt khoát.

Hãy coi tất cả những việc khó khăn trong cuộc sống đều có thể giải quyết được dễ dàng và đừng vẽ cho mình những chướng ngại vật làm bạn không thể vượt qua.

St - Accura

03/03/2014

CHÀO THÁNG BA

Chào tháng 3, chào những cơn mưa lớt phớt trên chồi non trước ngõ, mưa nhẹ hạt, nhưng đủ ướt tấm lưng trần mỗi buổi chiều sang.

Chào tháng 3, chào những cơn mưa không còn làm em run lạnh, để em biết rằng, mỗi mùa đi qua chẳng phải không dưng mà vậy, dẫu một mình em vẫn tự bước qua.

Tháng 3 về, chẳng còn những tỉ tê vì nỗi buồn âm ỉ khi trời mây u uất, chẳng còn những nỗi nhớ cồn cào khi đất trời bỗng chợt âm u, nắng hóa sắc vàng óng ánh, đất trời rạo rực khiến lòng bỗng tươi hơn.

Tháng 3 về, đâu đó hoa sữa nở b**g trắng các nẻo đường thành thị, thoang thoảng hương bay trong ký ức.... mắt cũ đượm buồn - phố huyện chẳng có hoa sữa, náo nức hội về mắt ngấn lệ hay mưa???

Chào tháng 3...
Tóc dài ai bay thoảng hương bồ kết, xa xăm đâu đó gợi về bao nẻo yêu thương, lối cũ vẫn còn sao tìm hoài chẳng thấy... dáng hao gầy từng ngỡ một người quen.

Chào tháng 3...
Chào những hối hả bộn bề lo toan đang về ngoài ngõ, em không còn cuộn tròn trong chiếc kén suốt chiều đông, ra ngoài thôi - khoe những sặc sỡ của đất trời, hoa gạo b**g rực trời... háo hức tháng 3.

St - Accura

28/02/2014

CON ẾCH ĐIẾC!

Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.

Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.

Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Thì ra con ếch này bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.

St - Accura

25/02/2014

7 ĐIỀU CẦN "HỌC" ...SUỐT ĐỜI

Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

Thứ hai, “học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Giữ tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn

Thứ ba, ” học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

Thứ tư, “học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?

Thứ năm, “học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!

Thứ sáu, “học cảm động”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ mừng vui cùng cho họ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.

Thứ bảy, “học sinh tồn”. Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bè bạn yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.

St - Accura

25/02/2014

KHỔNG TỬ CHẤM THI

Khổng Tử có 04 học trò cưng là Nhất Tử, Nhị Tử , Tam Tử và Tứ Tử.
Sau một thời gian dài dạy dỗ, hôm nay Khổng Tử muốn kiểm tra xem các học trò đã đủ trình độ xuống núi chưa, Khổng Tử bèn gọi Nhất Tử vào và nói:
- Nầy trò Nhất Tử, con theo ta học đạo đã lâu, vậy con đã học được gì, nói ta nghe.
- Nhất Tử nói: Thưa thầy, con học được chữ NHÂN.
- Khổng Tử hỏi: Nhân là sao?
- Nhất Tử thưa: Nhân là hiểu người.
- Không Tử khen giỏi, cho xuống núi và dặn Nhất Tử đi ứng thí để làm quan.
Tới lượt Nhị Tử, Khổng Tử cũng hỏi Nhị Tử là con đã học được gì?
- Nhất Tử thưa: Con học được chữ Nhân.
- Khổng Tử hỏi: Nhân là sao?
- Nhị Tử thưa: Nhân là hiểu mình.
Khổng Tử khen giỏi, cho xuống núi và dặn đi làm thầy giáo.
Tới lượt Tam Tử, Khổng Tử cũng hỏi lại câu hỏi cũ là con đã học được gì?
- Tam Tử thưa: con học được chữ Nhân.
Khổng Tử nhíu mày.
- Tam Tử liền nói: thưa thầy Nhân là hiểu người - hiểu mình.
Khổng Tử vỗ tay , cho xuống núi và dặn, con xuống núi mở công ty kinh doanh, làm CEO là thành công.
Tới lượt Tứ Tử, Khổng Tử chưa kịp hỏi, đã nhanh nhẩu, thưa thầy con học được chữ Nhân ạ!
- Khổng Tử xem đồng hồ và nói: các anh con nói hết rồi, con đi pha cho thầy ấm trà để thầy tiếp Lão Tử.
- Tứ Tử mỉm cười , thưa thầy chữ Nhân của con khác.
- Khác là khác ra sao? Không Tử cao mày.
- Tứ Tử thưa: Nhân là hiểu mình - hiểu người.
- Khổng Tử cắt lời: học lóm của mấy sư huynh phải không?
- Tư Tứ thưa : dạ, nhưng có chỗ khác là con hiểu mình - hiểu người và con nói cho mọi người biết là con hiểu họ.
- Khổng Tử cười lớn mà rằng: giỏi, giỏi,.. con xuống núi và đi làm nghề Marketing nghe, chắc sẽ giàu to!

St - Accura

20/02/2014

Ngụ ngôn về ông lão câu cua

Một ông lão đi câu cua. Ông mang hai cái giỏ, một có nắp đậy và một không có nắp. Mọi người ngạc nhiên, thắc mắc với ông về việc đó. Ông nói: Cái giỏ có nắp đậy là để thả cua “ngoại”, còn cái giỏ không có nắp để thả cua “nội”. Mọi người càng ngạc nhiên. Ông giải thích: Giỏ thả cua “ngoại” phải có nắp bởi cua “ngoại” chúng có tính tập thể cao lắm, chúng sẽ cho bạn của mình trèo lên lưng, công kênh nhau đến khi con ở cao nhất có thể tới miệng giỏ để thoát ra ngoài.
Còn cua “nội” thì khác, chẳng cần phải đậy nắp, bởi có con nào nhanh nhẹn mà muốn bò ra ngoài thì lập tức các con khác sẽ kéo nó xuống ngay, không cho nó thực hiện được ước mơ của nó, vậy nên chẳng có con nào có thể thoát ra ngoài được.

Haizzzz, buồn vì thấy trong cuộc sống, đôi khi câu chuyện ngụ ngôn này vẫn đúng!
Chỉ mong sao câu chuyện đó sẽ không bao giờ còn đúng hoặc mong rằng sẽ không có giỏ cua nào không có nắp như câu chuyện trên...

St - Accura

17/02/2014

CÁI BÌNH NỨT

Một người gùi nước ở Ấn Độ, có hai cái bình gốm lớn, mỗi cái được cột vào đầu của một sợi dây và rồi được đeo lên cổ anh ta để mang về nhà. Một trong hai cái bình thì còn rất tốt và không bị chút rò rỉ nào cả. Cái còn lại bị nứt một chút nên nước bị vơi trên đường về nhà, chúng chỉ còn lại có hai phần ba.

Hai năm trời anh ta vẫn sử dụng hai cái bình gùi nước đó, mặc dù lượng nước mà anh ta mang về nhà không còn nguyên vẹn. Và lẽ dĩ nhiên, cái bình tốt tỏ vẻ hãnh diện, trong khi cái bình nứt thì cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Một ngày nọ, bên dòng suối, cái bình nứt đã thưa chuyện với người gùi nước: “Tôi rất xấu hổ về bản thân và muốn nói lời xin lỗi ông về thời gian đã qua”.

Anh ta hỏi lại cái bình: “Sao lại phải xin lỗi? Mà ngươi xin lỗi về chuyện gì?”.

Cái bình nứt đáp lại: “Suốt hai năm qua, do vết nứt của tôi mà nước đã bị rò rỉ trên đường về nhà, ông đã phải làm việc chăm chỉ nhưng kết quả mang lại cho ông đã không hoàn toàn như ông mong đợi”.

Với lòng trắc ẩn của mình, người gùi nước rất thông cảm với cái bình nứt, ông ta nói: “Khi chúng ta trên đường về nhà, ta muốn ngươi chú ý đến những bông hoa tươi đẹp mọc bên vệ đường”

Quả thật, cái bình nứt đã nhìn thấy những bông hoa tươi đẹp dưới ánh nắng mặt trời ấm áp trên đường về nhà và điều này khuyến khích được nó đôi chút. Nhưng khi đến cuối đường mòn, nó vẫn cảm thấy rất tệ bởi nước đã chảy ra rất nhiều, một lần nữa nó lại xin lỗi người gùi nước.

Người gùi nước liền nói: “Ngươi có thấy rằng những bông hoa kia chỉ nở một bên vệ đường, chỉ phía bên ngươi không?”. Thật ra, ta đã biết rất rõ về vết nứt của ngươi, và ta đã lấy điểm yếu đó để biến nó thành lợi điểm. Ta đã gieo một số hạt hoa ở vệ đường phía bên ngươi, và mỗi ngày trong khi ta gùi nước về nhà, ta đã tưới chúng từ những chỗ rò rỉ của ngươi. Giờ đây, ta có thể hái những bông hoa tươi tắn ấy để trang trí nhà cửa của ta. Không có vết nứt của ngươi, ta đã không có những bông hoa duyên dáng để làm đẹp ngôi nhà của mình.

Trong cuộc sống cũng vậy, ai cũng đều có những vết nứt, vì vậy chẳng ai là hoàn hảo cả, tất cả chúng ta đều có thể là cái bình nứt, nhưng nếu chúng ta biết chấp nhận và tận dụng nó, thì mọi thứ đều có thể trở nên có ích.

Hãy nhớ, trong điểm yếu chúng ta sẽ luôn tìm thấy lợi điểm.

St - Accura

16/01/2014

ĐIỀU AI CŨNG BIẾT

- Ta đứng ở chân núi, hắn đứng ở đỉnh núi, tuy vị trí là khác biệt
nhưng trong mắt ta và hắn, hai người đều nhỏ bé giống nhau.

- Khi tranh cãi một vấn đề, điều ta khó làm nhất chính là biết im lặng đúng lúc.

- Khi ta bị sỉ nhục, điều cần làm là xem nhẹ nó, nếu không thể xem nhẹ, vậy thì hãy coi thường nó.

- Khi đạt được thứ hằng ao ước, cũng là lúc ta nhận ra: “Nó không đáng giá như ta tưởng”

- Cuộc sống giống như một bàn cờ, mỗi bước đi cần suy nghĩ cẩn thận

- Có hai kiểu nói chuyện khiến người ta nhàm chán. Một là không bao giờ ngừng lại để suy nghĩ, hai là chưa bao giờ có ý định ngừng lại

- Kết thúc bi đát nhất chính là: không có kết thúc nào trọn vẹn

- Chết là một chuyện đau buồn, và đau buồn hơn chính là: Chờ để được chết

- Không có cảnh sắc nào đẹp hơn trong hồi ức, dù muốn tìm lại cũng chẳng thấy đâu.

- Vấn đề càng phức tạp thì thời gian càng có hạn

- Một phút dài bao lâu? Đứng chờ nhà vệ sinh thì biết

- Đôi khi ta cuống cuồng để tìm kiếm một thứ, mệt mỏi rồi mới ngây ngô nhận ra: Nó vốn nằm trong lòng bàn tay.

- Nếu dính vào rắc rối, càng cẩn thận dè dặt bao nhiêu, càng mắc phải sai lầm sơ đẳng bấy nhiêu...

St - Accura

15/01/2014

NHỮNG ĐIỀU "BUỒN CƯỜI" TRONG CUỘC SỐNG

- Thật buồn cười là sao tờ tiền 10.000đ trông quá to và quá giá trị lúc chúng ta cho người ăn xin, mà lại quá nhỏ khi ta mang nó đi mua hàng.

- Thật buồn cười là sao 90 phút là quá dài khi nói chuyện với ông bà cha mẹ mà 90 phút lại quá ngắn khi chơi điện tử, tán ngẫu cùng bạn bè hoặc xem một trận bóng đá.

- Thật buồn cười là chúng ta khoái chí và hồi hộp run lên khi trận đá bóng đến những phút bù giờ nhưng chúng ta lại than thở và khó chịu khi thầy cô dạy thêm vài ba phút sau tiết học.

- Thật buồn cười là chúng ta thấy khó nhọc thế khi đọc một chương cuốn giáo khoa và chúng ta lại thấy dễ dàng thế khi đọc một cuốn truyện dày cả trăm trang.

- Thật buồn cười là mọi người cãi nhau để tranh giành một chỗ ghế đầu khi xem bóng đá hoặc biểu diễn ca nhạc nhưng lại cãi nhau để tranh một chỗ ghế ngồi hàng cuối ở lớp học.

- Thật buồn cười là chúng ta cần 2 đến 3 ngày để suy nghĩ thì mới đưa được một buổi học bù vào thời gian biểu của mình, nhưng lại sắp xếp được thời gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút cuối cùng.

- Thật buồn cười là một số người thấy vô cùng khó khăn khi đọc và giải thích cho người khác một bài học, nhưng lại thấy rất dễ dàng khi hiểu và truyền bá những chuyện ngồi lê đôi mách.

- Thật buồn cười là chúng ta không thể nghĩ ra cái gì để cầu nguyện cho người khác nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân mình.

- Thật buồn cười là chúng ta nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một người lạ mặt khi chúng ta lạc đường nhưng chúng ta lại ngần ngại không làm theo lời chỉ bảo của chính đầu óc mình.

- Thật buồn cười là con người bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì mà người khác đánh giá về mình, hơn là những gì tự mình đánh giá về mình.

- Thật buồn cười nếu bạn đọc những điều trên và thấy buồn cười thay vì có thể rút ra được điều gì đó cho bản thân mình…

St - Accura

Address

Tầng 1, Chung Cư 11 Tầng
Tầng

Telephone

0436290099

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Công ty cổ phần điện tử tin học FSC posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share