11/06/2025
Tôi chọn ở lại với Ngọc Linh – Và từ đó, một hành trình mới bắt đầu
15 năm trước, tôi đến với vùng đất Ngọc Linh – nơi mây núi giao hòa, nơi sâm quý ẩn mình giữa đại ngàn. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là chọn công việc Nhà nước ổn định, và thích nơi đất rộng người thưa khí hậu trong lành, cuộc sống nhẹ nhàng Ko áp lực. Nhưng rồi, chính mảnh đất này đã chạm sâu vào trái tim tôi, từ lúc nào không hay.
Tôi không sinh ra ở đây. Nhưng Ngọc Linh đã trở thành một phần máu thịt trong tôi – bởi con người nơi đây, bởi sự mộc mạc, bởi những hạt sâm bé nhỏ được ươm mầm bằng bao công sức, nhẫn nại và yêu thương.
Tôi bắt đầu hành trình của mình với sâm Ngọc Linh, một loài cây thiêng liêng với người Xơ Đăng – vừa là vị thuốc, vừa là biểu tượng của sự sống bền bỉ nơi rừng sâu. Làm sâm không dễ. Gắn bó với nghề lại càng không dễ.
Trong thời đại công nghiệp hóa, sâm Ngọc Linh – dù quý giá – vẫn còn bị hiểu lầm, bị so sánh, bị nghi ngờ. Tôi hiểu, để sản phẩm này được tôn trọng đúng giá trị, chúng tôi – những người đang sống với nghề – cần làm tốt hơn nữa: từ quy trình nuôi trồng, chế biến, đến cách kể chuyện và lan tỏa giá trị.
Tôi không chỉ muốn bán sâm – mà muốn mang đến cho khách hàng một câu chuyện thật, xúc cảm thật. Tôi muốn người ta nhìn vào sản phẩm và cảm nhận được cả tình yêu với nghề, sự hy sinh thầm lặng của người trồng, và vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Ngọc Linh.
Hành trình này không dễ, nhưng tôi tin: những điều được tạo nên từ tâm sẽ có chỗ đứng riêng, lặng lẽ nhưng bền vững, như cách sâm Ngọc Linh lớn lên giữa đá rừng, mưa gió – âm thầm nhưng mạnh mẽ.
Cảm ơn Ngọc Linh. Cảm ơn người bạn đời đã thấu hiểu cùng tôi. Và cảm ơn tất cả những ai đã lắng nghe và đồng hành cùng tôi trên hành trình gìn giữ phát triển!