Hải Đăng

Hải Đăng Sống sao cho cuộc đời của bạn là một cuốn sách đẹp nhất

Áp lực của đàn ông là họ phải tạo ra được nhiều tài sản hơn những gì họ cần tiêu thụ. Sự mất mát lớn nhất nếu thế giới t...
07/06/2022

Áp lực của đàn ông là họ phải tạo ra được nhiều tài sản hơn những gì họ cần tiêu thụ. Sự mất mát lớn nhất nếu thế giới thiếu đàn ông, đó là sự tiến bộ vì sự tiến bộ phụ thuộc vào những điều đàn ông làm: cạnh tranh, mạo hiểm, đổi mới, phát triển, xây dựng những thứ to lớn.

Đàn ông kể chuyện cười nhiều hơn phụ nữ và phụ nữ cười nhiều hơn đàn ông. Một thế giới không có đàn ông sẽ ít có người cười hơn. Nhìn chung thì đàn ông không dễ thương, đáng yêu bằng phụ nữ. Nhưng họ sẽ làm mọi cách để phụ nữ tin là họ đáng yêu. Đó chính là những áp lực vô hình của đàn ông.

ST

Mỗi khi Tết đến, tôi hay nghe bố mẹ bảo sửa soạn đến thăm ông bà. Chẳng biết nhà khác thế nào nhưng tôi thường nghe bố m...
12/09/2021

Mỗi khi Tết đến, tôi hay nghe bố mẹ bảo sửa soạn đến thăm ông bà. Chẳng biết nhà khác thế nào nhưng tôi thường nghe bố mẹ tôi gọi ông bà là ông bà. Tôi chưa bao giờ thắc mắc vì sao bố mẹ không gọi ông bà là bố mẹ, vì rõ ràng trước khi trở thành ông bà thì ai cũng phải là bố mẹ trước đã. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng một ngày nào đó tôi không gọi mẹ là mẹ mà gọi mẹ là bà, vì mẹ không còn chỉ là mẹ mà còn là bà của con tôi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến ngày đó.
Trong Reply 1988, khi Jung-hwan về thăm nhà sau một thời gian dài đóng quân (Jung-hwan khi trưởng thành trở thành một quân nhân), mẹ anh khi đón anh ở cửa đã nói: “Con cái trưởng thành đều là khách”. Bà tiếp đãi con trai mình đàng hoàng như một người khách từ xa đến thăm. Jung-hwan không còn là chàng trai mặc quần đùi vừa ăn snack vừa xem ti vi ở phòng khách. Jung-hwan không còn xin tiền mẹ trước khi đi học. Jung-hwan không còn chỉ là con của mẹ Ra Mi-ran nữa. Anh đã là một quân nhân có cuộc sống riêng và chỉ về thăm nhà khi có thời gian rảnh.
“Con cái trưởng thành đều là khách.”
---
Hồi năm nhất năm hai, tôi thường xuyên về nhà, mỗi lần về đều khá dài. Bố mẹ vẫn làm những bữa cơm như thường lệ, ăn cơm xong tôi vào phòng, bố xem ti vi, mẹ ở bếp làm mấy món ăn vặt, anh trai nếu không ở nhà làm việc thì sẽ ra ngoài cà phê với bạn bè. Một gia đình cơ bản thì sẽ cho nhau không gian riêng sau bữa tối. Nhà là nơi thân thuộc đến mức khiến ta phát chán, và cũng là nơi duy nhất dù chẳng có gì mới mẻ vẫn khiến ta luôn muốn quay về.
Ở hai năm cuối cùng của đại học, tôi về nhà ít hơn. Lần gần đây nhất tôi chỉ về nhà 5 ngày. Nhà là nơi tôi dành ít thời gian để ở nhất trong một năm. Tôi bắt đầu có những lối đi riêng, bố mẹ cũng nhận ra trong những lối đi của tôi không có lối nào dẫn về Hà Nội, dẫn về nhà, về với bố mẹ.
Dần dần, tôi không còn nói “về nhà”.
Tôi sẽ nói “về thăm nhà”.
Lúc này tôi mới hiểu bố mẹ luôn biết có ngày những đứa con sẽ rời đi.
Lần về nhà gần nhất, 5 ngày. Tôi chỉ ở nhà ăn tối 3 lần. Cả 3 bữa đều là những món sơn hào hải vị, những món mẹ sẽ làm những khi nhà có khách.
Tôi bảo mẹ tôi sẽ không về nước ngay sau khi tốt nghiệp. Mẹ chỉ ừ, còn trẻ thì cứ bay nhảy, đừng quên về thăm nhà.
Mẹ bảo sẽ luôn giữ phòng ngủ của tôi như thời cấp ba, thời trước khi tôi đi du học, dù tôi bảo nếu anh trai lấy vợ thì tôi nhường phòng đó cho anh nếu cần thiết.
Mẹ bảo sẽ luôn có một phòng cho tôi, để tôi luôn có một nơi để trở về.
Dù mẹ biết ngày tôi trở về, biết đâu tôi đã trở thành một vị khách, chứ không chỉ là con của mẹ nữa.
Giống như mẹ với bà vậy. Mẹ không còn chỉ là con của bà, mà còn là vợ của bố tôi, là mẹ của anh em tôi.
Tôi trong tương lai rồi cũng sẽ như vậy.
---
Trong “Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của nhà văn Luis Sepúlveda, một trong những tác phẩm vĩ đại nhất dành cho trẻ em (và những người lớn đã từng là trẻ em), tình yêu của những con mèo ở bến cảng dành cho chú hải âu bé nhỏ cũng như tình cảm của cha mẹ. Thứ tình cảm cao thượng, kiêu hãnh và đầy tự hào. Thứ tình cảm khiến bố mẹ trở thành những người cho đi mà không hề mưu cầu được nhận lại.
Những chú mèo ở bến cảng biết một ngày chim hải âu sẽ rời đi, bay lên bầu trời cao dù chú được nuôi lớn bởi những con mèo - những con mèo không bao giờ rời bến cảng.
Cũng như bố mẹ nuôi lớn chúng ta, nhìn ta bay cao và sẽ không rời đi.
Vì bố mẹ biết chúng ta cần một nơi để trở về.
Các bạn hãy đón một cái Tết ấm áp bên gia đình nhé.
Cre: X Ê/Beatvn
----------
Bạn có cảm nhận như vậy không?

22/03/2021

Be Happy

Những điều không ai nói với bạn về việc sống một mình?Khi tôi bắt đầu sống một mình, không ai bảo tôi rằng cuộc sống sẽ ...
22/01/2021

Những điều không ai nói với bạn về việc sống một mình?
Khi tôi bắt đầu sống một mình, không ai bảo tôi rằng cuộc sống sẽ trở nên rất phức tạp.
Khi bạn đi làm về, sẽ chẳng có những món ăn nóng hổi đang chờ đợi bạn đâu. Bạn chỉ có thể tự mở tủ lạnh ra và kéo cái cơ thể mệt mỏi đi nấu bữa tối.
Khi đèn nhà bếp bị hỏng, bạn sẽ băn khoăn không biết có nên sửa nó không nhỉ? Hay là bỏ không ăn bữa tối luôn cho rồi.
Khi bạn muốn trò chuyện cùng ai đó trước khi ngủ, bạn sẽ nhận ra rằng chỉ có thể liên lạc với họ qua điện thoại di động. Bạn chẳng thể gặp trực tiếp bất kỳ ai cả.
Khi bạn sống một mình, bạn sẽ cảm thấy có chút buồn chán và mệt mỏi.
Nhưng khi thời gian dần qua đi, bạn sẽ học được cách tận hưởng cuộc sống của riêng bạn.
Khi đi làm về, bạn có thể nghỉ ngơi trên chiếc sofa một lúc rồi suy nghĩ xem tối nay nên ăn gì. Lúc này, bạn sẽ mở tủ lạnh ra, trong đó có đầy đủ các loại thực phẩm mà bạn yêu thích. Kỹ năng nấu nướng của bạn sẽ dần được cải thiện và bạn bắt đầu học cách làm những công thức nấu ăn yêu thích của mình.
Bạn sẽ biết ai là thợ sửa bóng đèn đáng tin cậy nhất khi nó bị hỏng, hoặc tốt hơn là bạn có thể tự mình sửa nó. Bạn sẽ biết cách thông bồn cầu khi bị tắc và lắp một chiếc đèn mới. Bạn sẽ liên tục chỉnh trang không gian sống và khiến cho căn phòng của bạn ngày càng trở nên tuyệt vời nhất.
Trước khi đi ngủ, bạn sẽ dành ra chút thời gian tán gẫu với bạn bè và cùng nhau lên kế hoạch cho buổi tụ tập sắp tới. Sau đó, bạn có thể thực hiện hoạt động giải trí của riêng mình: xem một bộ phim yêu thích hoặc làm vài món đồ thủ công.
Tóm lại, khi bắt đầu sống một mình, bạn sẽ cảm thấy có chút choáng ngợp. Nhưng dần dần, bạn sẽ yêu nó hơn bởi bạn sẽ được tự do hơn và có trách nhiệm nhiều hơn với bản thân mình.
(By Nora Garcia)

Cuối tuần vừa rồi, tôi đi họp lớp. Đó là buổi họp lớp có đông thành viên nhất trong suốt 15 năm qua, kể từ khi chúng tôi...
14/08/2020

Cuối tuần vừa rồi, tôi đi họp lớp. Đó là buổi họp lớp có đông thành viên nhất trong suốt 15 năm qua, kể từ khi chúng tôi tốt nghiệp. Cả lớp 51 thành viên, có 32 người tham dự. Những người còn lại, có người đã cắt đứt liên lạc hoàn toàn từ lâu, có người thì hứa hẹn nhưng cuối cùng lại chẳng thấy đến.
Trong một buổi họp lớp như thế, bạn cũ gặp lại nhau, lúc nào cũng sẽ diễn ra cảnh bạn bè tự so sánh với nhau rồi kẻ cười, người than vãn. Bởi lẽ không phải ai cũng chấp nhận được sự thật những người năm ấy từng ngồi cùng một lớp học với mình mà chục năm qua đi, sự chênh lệch giữa cả hai lại càng ngày càng lớn, đến mức coi là khác nhau một trời một vực cũng không ngoa.
15-20 năm trôi qua, đường đời mỗi người mỗi khác. Sự thay đổi có đôi khi khiến người ta cảm xúc lẫn lộn.
Tuy nhiên, cá nhân tôi lại rất thích tham gia các buổi họp lớp. Mỗi lần tụ họp lại như thế, tôi đều hứng thú với việc quan sát những con người cách đây rất lâu đã có cùng xuất phát điểm như tôi hiện nay đang ở vị trí thế nào.
Lý do gì khiến họ thành công vượt bậc? Rồi lý do gì khiến họ cứ dậm chân tại chỗ?
Một buổi họp lớp không đơn giản là cách giúp người ta hồi tưởng lại thanh xuân hay cảm thán sự vô tình của thời gian và lòng người, mà nhân đó, chúng ta còn có thể hiểu được rất nhiều bài học về hiện thực.
===============
Cuộc đời không chỉ có một hướng di
Vừa tốt nghiệp xong, mọi người hoặc là học lên cao học hoặc chen chúc apply vào các công ty lớn, như thể trên đời này chỉ có 2 con đường đó mới là hướng đi chính xác.
Minh, cậu bạn ngồi sau tôi hồi đó chọn Nam tiến, làm thuê ở một cửa hàng chuyên về đồ điện gia dụng. Lúc mới biết tin, nhiều đứa trong bọn tôi lắc đầu, làm sale thì sao mà thăng tiến được.
Mấy năm sau, nghe nói nó tự mở được một cửa hàng nhỏ, làm ông chủ; mấy năm sau nữa, mở một siêu thị điện máy quy mô mini; rồi lại tiếp tục mấy năm sau, siêu thị nhỏ ngày nào nay đã trở thành một chuỗi điện máy cỡ lớn.
Ly, hoa khôi lớp tôi thì nghe theo lời bố mẹ, đi làm ở một doanh nghiệp nhà nước lớn, làm hành chính - công việc mà mọi người vẫn cho rằng thích hợp nhất đối với con gái. Quy quy củ củ như thế được 3 năm, nó lén làm thủ tục xin học bổng du học Pháp, học về kiến trúc. Tới lúc mọi thủ tục đã xong xuôi, nó mới thông báo cho bố mẹ. Kể từ đó, nó không còn khư khư với hình tượng tóc dài váy trắng ngồi lỳ văn phòng điều hòa cả ngày mà cắt tóc ngắn cá tính, nay đây mai đó theo các công trình.
Trong lúc chúng tôi trầm trồ về câu chuyện phụ nữ thời hiện đại của nó, nó lại đột ngột kết hôn sinh con, quay trở về làm một bà nội trợ. Hiện tại, nó mở kênh youtube về làm đồ DIY cho trẻ con, thu hút hơn 100k follow. Nữ kiến trúc sư năm nào nay được xếp vào hàng ngũ KOLs mạng.
Bạn thấy đó, hóa ra cuộc đời không chỉ có một hướng đi.
Đám bạn cũ của tôi, có người ra nước ngoài lập nghiệp, có người thi công chức, có người làm công nhân, dù sự chênh lệch giữa họ khác nhau vô cùng nhưng thời gian trôi qua, bạn sẽ phát hiện, ai cũng có thể tìm thấy niềm vui trong cuộc sống của mình.
Cả một lớp học, đường ai nấy đi, người nào tự sống tốt cuộc đời của người nấy. Không có cuộc đời nào đáng để ngưỡng mộ tuyệt đối, cũng không có cuộc đời nào đáng bị khinh bỉ tuyệt đối. Suy cho cùng, người ta sống ở đời, lên lên xuống xuống, rẽ ngang rẽ dọc là chuyện quá đỗi bình thường. Con đường dẫn đến thành công cũng năm bảy cách đi.
===============
Đường càng dễ đi thì càng nhiều nguy hiểm
Stefan Zweig có câu thế này: "Tất cả các món quà do số phận mang đến đều đã được định giá một cách bí mật".
Giá cả cho những món quà cuộc đời dành tặng đều bị giấu ở phần tối của cuộc đời, ở nơi mà chúng ta tạm thời không thể nhìn thấy. Chỉ đến ngã rẽ của vận mệnh, chúng ta mới có cơ may thấy rõ ràng.
Mai Anh từng là nữ sinh được ngưỡng mộ nhiều nhất trong lớp tôi. Sau khi tốt nghiệp, nó dễ dàng vào làm tại một công ty người quen của bố mẹ nó, sau đó nó lọt vào tầm mắt của sếp tổng và trở thành con dâu sếp tổng.
Khi chúng tôi còn vật lộn với đống luận án thì nó đang thoải mái hưởng thụ trong spa. Khi chúng tôi sáng tối chen chúc trên xe bus thì nó đang ung dung ngồi trong siêu xe nắng không tới mặt, mưa chẳng tới đầu.
Nó đã từng là tấm gương mà mẹ tôi mang ra để bắt tôi nhìn theo mà học tập. Nhưng cuộc đời đúng là không lường trước được điều gì.
Mẹ chồng nó về hưu, ban lãnh đạo công ty cải tổ hoàn toàn, nó nằm trong danh sách nhân viên bị giảm biên chế. Trong lúc nó hoang mang sợ hãi nhất, cần một cánh tay để dựa vào nhất thì nó lại phát hiện chồng mình ngoại tình.
Trong cuốn sách "Sự vùng dậy của một cá thể" có nhắc đến một định luật mang tên định luật bảo toàn đau khổ:
Mỗi người sống một đời sẽ phải chịu một lượng đau khổ nhất định, những đau khổ này không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ giai đoạn này sang giai đoạn khác hoặc từ hình thức này sang hình thức khác.
Cuộc sống thực tế công bằng đến đáng sợ. Khi bạn cho rằng ông trời cho bạn quá nhiều may mắn thì cũng có thể khi đó bạn chỉ đang được ghi sổ trước mà thôi. Thế giới này có quy tắc vận hành riêng của nó, đừng tiêu xài hoang phí trong lúc bản thân không có nổi tài nguyên gì để mang ra thế chấp.
===============
Mọi việc ắt sẽ có cách giải quyết của nó, đừng hoang mang vào tương lai
Trong buổi họp lớp hôm đó, Nam - cậu bạn tôi kể bên trên cảm khái: "Ai cũng lần đầu làm người, làm gì mà chẳng phải tự mày mò cơ chứ. Thỉnh thoảng nhìn phía trước mịt mờ, cứ ngỡ chẳng có đường đi. Nhưng mà chỉ cần dám tiến lên thì chắc chắn có thể tìm được đường ra."
Tâm lý học có một khái niệm gọi là "nguyên lý lối đi". Nghĩa là giống như đèn cảm ứng ở ngoài đời, trên con đường bạn đi đèn luôn ở trạng thái tắt, chỉ khi bạn bước đến một vị trí nhất định, đèn mới sáng lên để soi đường cho bạn.
Cuộc sống của chúng ta cũng vậy.
Nếu bạn sợ hãi, rút lui, vậy bạn sẽ không bao giờ vượt qua được bóng tối. Cứ cắn chặt răng, bước lên từng bước một, ánh sáng sẽ nhanh chóng xuất hiện trước mắt bạn thôi.
Câu chuyện của Mai Anh thì 2 năm sau đã bước sang chương mới.
Một người chưa từng phải xin việc như nó lần đầu tiên làm quen với việc rải hồ sơ, từ công ty nhỏ nhất đến những công ty lớn hơn, từ vị trí thấp nhất đến những vị trí cao hơn. Mới đầu, chưa quen việc, nó phải ôm cả việc về nhà để làm, cứ khuya đến là vừa dỗ con vừa làm. Ở công ty, nó chủ động sắp xếp tài liệu của công ty thành từng ngăn từng ngăn.
Mấy hôm rồi nó gọi cho tôi khoe sếp mới thấy nó chăm chỉ, lại chu đáo nên giao cho nó nhiệm vụ hoàn thiện các hạng mục quản lý của công ty, còn tăng mấy bậc lương cho nó.
Tôi còn nhớ một câu nói thế này, "Nửa cuối của cuộc đời, kẻ địch duy nhất của bạn là chính bạn."
Nhìn lại 15 năm đã qua, tôi phát hiện câu nói này thực sự rất đúng. Thứ giúp chúng ta vượt qua tất cả là động lực xuất phát từ chính bên trong chúng ta chứ không phải vì thế giới ồn ào huyên náo ngoài kia.
Chúng ta không thể đoán trước được điều gì bởi không ai biết ngày mai và những điều bất trắc cái nào sẽ đến trước. Vậy nếu đã biết sẽ không ngăn được, chi bằng tiếp nhận nó, sau đó nhanh chóng tìm cách giải quyết.
Trời mưa thì b**g dù, không có dù thì tìm một mái hiên. Nếu cả mái hiên cũng chẳng thấy, vậy cố gắng chạy thật nhanh. Thế giới này nhiều gian khổ lắm, cứ ngẩng đầu mà đi, có thế thì tương lai mới tươi sáng hơn.
===============
Xuất phát điểm của con cái chính là bố mẹ
Hà Linh - một thành viên khác trong lớp hiện đang làm giảng viên tại một trường đại học, con trai nó chuẩn bị nhập học ở một ngôi trường danh tiếng quốc tế.
Lúc cả lớp đang ăn, tôi hỏi nó dạy tiếng Anh cho con trai thế nào. Nó đáp thực ra nó cũng không có bí quyết gì hết. Chỉ là lúc con nó còn bé cũng là lúc nó được chuyển công tác sang Mỹ để bồi dưỡng một năm. Lúc ở Mỹ, ngày nào nó cũng gọi video cho con. Dần dà, con trai nó cũng trở nên tò mò với thế giới ở phía bên kia đại dương. Đến một ngày, thằng bé hùng hồn tuyên bố với nó: "Sau này con sẽ đi du học ở Mỹ giống mẹ."
Hà Linh cười nói với tôi: "Tao cũng phải cố gắng thôi, nếu không thì làm sao làm thần tượng cho con tao được."
BBC từng sản xuất một phóng sự mang tên "7 năm cuộc đời" với mục đích đưa ra lời giải đáp cho câu hỏi: Liệu bố mẹ có thực quyết định được tương lai của con trẻ hay không?
Nhà sản xuất đã lựa chọn 14 đứa trẻ thuộc nhiều tầng lớp khác nhau, từ năm 7 tuổi đến năm 56 tuổi, cứ 7 năm một lần, đài sẽ quay lại cuộc sống của họ ra sao.
Con cái của những gia đình thành công, từ nhỏ đã học theo bố mẹ đọc Financial Times. Chúng hiểu rõ cơ chế cạnh tranh xã hội, hiểu rõ quy tắc thăng cấp trong đời là như thế nào, cũng hiểu rõ cách lên kế hoạch cho cuộc đời của chính mình. Sau khi trưởng thành, những đứa trẻ này vào học ở những ngôi trường nổi tiếng. Sau khi tốt nghiệp, chúng tiến vào tầng lớp thượng lưu. Con cái của những người thuộc diện này tiếp tục kéo dài cuộc sống như vậy, nhận được sự giáo dục tốt, làm những công việc mà ai ai cũng ao ước.
Trong khi đó, những đứa trẻ sinh ra trong gia đình ở tầng chót, ngay cả hai chữ "đại học" cũng chưa từng nghe qua. Con trai thì chỉ mê đánh nhau, con gái thì luôn coi kết hôn sinh con là mục đích sống. Những đứa trẻ này sau khi lớn lên về cơ bản đã copy paste nguyên si cuộc sống phụ huynh mình từng trải qua (trừ một số ít gặp gỡ cơ may đổi đời). Tới lứa cháu chắt cũng buộc phải đi theo quy luật có sẵn đó.
BBC dùng 49 năm quay chụp để nói cho chúng ta biết sự thật:
Nếu như cuộc đời là một cuộc thi chạy tiếp sức thì bố mẹ chính là xuất phát điểm của con cái. Bố mẹ chạy càng xa thì vị trí nhận gậy tiếp sức của con cái càng gần với điểm đích.
===============
Người sống ung dung là người tự do nhất
Sau khi buổi họp lớp kết thúc, ra đến bãi đỗ xe, tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh anh bạn tên Thành dắt con xe đạp ra khỏi bãi. Phải nhắc ở đây một chút là nhà Thành rất giàu. Bản thân cậu ấy cũng đang làm việc ở một công ty nước ngoài, thu nhập thuộc diện top đầu.
Tôi không ngờ cậu ấy lại không lái một con siêu xe cực xịn nào đó đến chỗ họp lớp, vì điều này xem chừng không hợp phong cách mấy người thuộc hội thành công, sang chảnh cho lắm. Thành cười to rồi nói với tôi vì nhà nó khá gần nhà hàng tổ chức họp lớp, đoạn đường này lại vừa bé vừa xóc nên đi xe đạp dễ hơn, coi như tranh thủ rèn luyện cơ thể luôn.
Thành làm tôi nhớ đến tin tức tôi từng đọc được trên báo về việc một cô gái thuê ô tô để đi dự họp lớp. Trên đường ngờ bất ngờ gặp mưa lớn, động cơ bị dính nước, hỏng xe. Nhà xe cho thuê bắt đền gần 600 triệu.
Tác giả Alain de Botton của Anh từng viết: "Chúng ta ai cũng sợ mất đi thân phận địa vị của chính mình, bởi vì nó quyết định độ chân thành mà người khác dành cho bạn."
Cuộc sống ồn ào, chức vụ sang hèn, thu nhập thấp cao, hôn nhân buồn vui, con cái ngoan hư, điều gì cũng có thể khiến chúng ta phải đau đầu. Vì đuổi theo tiêu chuẩn của xã hội, chúng ta luôn phải sống sao cho tốt hơn hàng xóm, nổi tiếng hơn đồng nghiệp, giàu có hơn họ hàng.
Có lẽ các bạn đã quên mất một điều: Thế giới này là của riêng bạn, không hề liên quan đến ai khác.
===============
Kết
Tham gia một buổi họp lớp giống như nghiên cứu một phần lịch sử có dấu ấn của chính bạn vậy. Đây không phải để chỉ hành động "mấy người trung niên tập trung một chỗ, đào óc lôi ra đống kỉ niệm xưa cũ để chắp vá thành hình hài một thiếu niên không còn ở đó" mà đây là dịp để chúng ta lấy nhau làm gương, lấy nhau làm động lực, đồng thời thấu hiểu hơn sự thiên biến vạn hóa của cuộc đời.
Một vị giáo sư giảng dạy tại Đại học Harvard từng khuyên sinh viên của mình rằng dù cuộc sống ra sao cũng nhất định phải tham gia buổi họp lớp 20 năm sau khi tốt nghiệp.
Bởi vì khi ấy, bạn sẽ thấy, người kiên trì với ước mơ của mình và người cứ để nước chảy bèo trôi sẽ trải qua những cuộc đời khác nhau như thế nào.
Đây có lẽ là một trong những ý nghĩa lớn nhất của những buổi họp lớp.
________________
© Yingie | Tổ Quốc

24/05/2020

Đến cuối cùng, thứ giết chết chúng ta là kỉ niệm.
Độ tuổi từ 21-27 là độ tuổi khó khăn nhất của chúng ta. Người giàu hay nghèo đều có những nỗi buồn riêng, những khoẳng khắc thật không thể diễn tả bằng lời, những nuối tiếc, những kỷ niệm về tình bạn lẫn tình yêu đôi khi chỉ cần những thứ đó thôi cũng đủ làm chúng ta buồn vu vơ hoặc mất phương hướng cho tương lai, vì tất cả chúng ta đều không biết CHUYỆN GÌ QUA RỒI THÌ CHỈ CÒN LÀ KỶ NIỆM.

Ban đầu lý thuyết marketing được vận dụng rộng rãi cho các công ty sản xuất thì cho tới ngày nay Marketing đã được lan t...
16/12/2019

Ban đầu lý thuyết marketing được vận dụng rộng rãi cho các công ty sản xuất thì cho tới ngày nay Marketing đã được lan truyền và phát triển từ lĩnh vực lợi nhuận sang lĩnh vực phi lợi nhuận từ lĩnh vực kinh tế sang lĩnh vực chính trị xã hội. Marketing đã len lỏi tới mọi ngóc ngách của cuộc sống.

Bạn nghĩ sao về quan điểm này?
30/11/2019

Bạn nghĩ sao về quan điểm này?

Hãy trở thành tác giả của đời mình!
29/11/2019

Hãy trở thành tác giả của đời mình!

Bạn có dám?
28/11/2019

Bạn có dám?

Số phận của bạn do chính bạn quyết định!
27/11/2019

Số phận của bạn do chính bạn quyết định!

Address


280000

Telephone

+84823405630

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hải Đăng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hải Đăng:

  • Want your business to be the top-listed Business?

Share