20/03/2026
Khi chưa bỏ cuộc với cuộc sống, cuộc sống cũng chưa bỏ cuộc với mình
Có những giai đoạn trong đời, con người ta tưởng rằng mình đã đi sai đường. Không phải sai một bước, mà sai cả một quãng dài. Nhìn lại thấy mình đã làm rất nhiều, đã cố rất nhiều, nhưng kết quả lại không giống như mình từng nghĩ. Lúc đó dễ sinh ra cảm giác hụt hẫng, thậm chí hoang mang: rốt cuộc mình đang đi đâu, và còn đi được nữa không.
Tôi cũng đã có những đoạn như vậy.
Có thời gian tôi làm việc liên tục, gần như không có khoảng nghỉ. Vừa buôn bán, vừa lo gia đình, vừa gánh trách nhiệm, cứ như đang chạy trong một guồng quay mà không dừng lại được. Khi còn ở trong guồng, không thấy gì lạ, chỉ biết phải làm. Nhưng khi dừng lại, mới thấy mình đã mệt đến mức nào, và cũng thấy mình đã bỏ lỡ không ít điều, nhất là những khoảng thời gian dành cho con cái, cho gia đình, cho chính mình.
Rồi đến lúc nghỉ, tưởng rằng sẽ nhẹ lòng, nhưng không.
Khi quen sống trong chuyển động, sự yên tĩnh lại trở thành một áp lực khác. Không làm gì thì thấy trống, mà làm lại thì sợ quay về con đường cũ. Muốn thay đổi, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Muốn sống khác, nhưng cũng không chắc mình có đủ sức để làm lại từ đầu.
Có lúc tôi nghĩ hay là mình đã hết thời rồi.
Có lúc lại nghĩ mình tham quá, cái gì cũng muốn, mà không cái nào trọn vẹn.
Nhìn người khác thấy họ đi thẳng một đường, còn mình cứ vòng qua vòng lại, tưởng như không tới đâu.
Nhưng ngẫm kỹ, đời mình chưa bao giờ thật sự rơi vào chỗ không có đường.
Mỗi lần tưởng như bế tắc, lại có một lối khác mở ra.
Không phải lối lớn, cũng không phải lối dễ, nhưng đủ để đi tiếp.
Khi không còn làm kinh doanh nữa, tôi vẫn có công việc để sống.
Khi thấy công việc đó không hợp, tôi lại có thời gian để nhìn lại mình.
Khi thấy mình rảnh quá, đầu óc lại bắt đầu suy nghĩ, rồi từ suy nghĩ đó lại nảy ra hướng mới.
Có lúc tôi không tin đó là may mắn.
Tôi nghĩ đơn giản là vì mình chưa bỏ cuộc, nên cuộc sống cũng chưa đóng cửa.
Niềm tin ở đây không phải kiểu lúc nào cũng lạc quan.
Thực ra phần lớn thời gian là hoang mang, nghi ngờ, mâu thuẫn.
Có khi muốn làm lớn, có khi chỉ muốn sống yên.
Có lúc muốn tự do, có lúc lại cần một cái nền chắc để dựa vào.
Nhưng dù dao động thế nào, tôi chưa bao giờ chấp nhận sống buông xuôi.
Tôi vẫn muốn làm gì đó cho ra ý nghĩa.
Vẫn muốn tự chủ, dù không cần quá giàu.
Vẫn muốn sống đúng với mình, dù điều đó làm mình chậm hơn người khác.
Có lẽ chính cái không chịu bỏ cuộc đó đã giữ cho đời tôi luôn còn đường rẽ.
Nhìn lại, tôi thấy cuộc sống không phải lúc nào cũng thưởng cho người giỏi nhất, hay người mạnh nhất.
Nhiều khi cuộc sống chỉ mở cửa cho người vẫn còn muốn đi tiếp, dù đi chậm, đi vòng, hay đi sai rồi quay lại.
Và có lẽ điều quan trọng nhất tôi học được là:
Không phải lúc nào cũng cần biết chắc mình sẽ đi đến đâu.
Chỉ cần chưa mất niềm tin rằng mình vẫn có thể đi tiếp, thì con đường sẽ chưa bao giờ hết.
Cánh cửa không phải lúc nào cũng mở sẵn.
Nhưng với người chưa quay lưng với cuộc đời, nó cũng chưa bao giờ đóng hẳn.
,