Phuong Tran

Phuong Tran Mẹ 2 con xây dựng cuộc sống tự do, hạnh phúc theo ý mình bằng kinh doanh online và hướng dẫn người khác làm điều tương tự.

Phương đem tới giải pháp giúp bạn:
Vững chắc tài chính | Tự chủ thời gian | Bình an tâm trí

👉 www.phuongtranca.com 👈 Bạn đang chăm chỉ cống hiến 10, 12, 14 tiếng mỗi ngày ở chỗ làm, hoặc cùng lúc kiêm 2,3 công việc khác nhau để có nguồn thu nhập mong muốn? Và bạn đang đánh đổi thời gian, sức khỏe, những khoảnh khắc quý giá để xây dựng ước mơ cho người khác? Bạn có đang làm việc nhiều hơn mà thu

nhập tăng lên không tương xứng và khoản lương bạn nhận hàng tháng là nguồn tài chính duy nhất bạn đang phụ thuộc vào? Bạn có nghĩ rằng nếu bạn đang lao đầu vào kiếm tiền bằng công sức lao động đơn thuần thì sẽ đến một ngày bạn lâm vào cảnh “lúc ráo mồ hôi cũng là lúc hết tiền” hoặc những lúc biến cố xảy ra như dịch Covid vừa qua thì bạn sẽ lao đao vì mất việc hoặc lương bị cắt giảm? Có một nghịch lý là không phải cứ bỏ công sức ra nhiều là kiếm được nhiều tiền, và không phải cứ kiếm được nhiều tiền là có cuộc sống hạnh phúc vì bạn quá bận rộn để có thể hưởng thụ cuộc sống một cách ý nghĩa. Hưởng thụ ở đây không chỉ nói về cuộc sống vật chất như những bữa ăn ngon, những món đồ chất lượng, hay các chuyến du lịch khám phá thế giới. Cuộc sống còn nhiều thứ đáng quý hơn. Đó là niềm vui khi có thời gian dành cho gia đình, chơi đùa với con cái, vợ chồng nắm tay đi dạo buổi tối hay thăm hỏi, tâm sự với cha mẹ già. Nhưng thật đáng tiếc rất nhiều người trong chúng ta không được tận hưởng những niềm vui bình yên này, mà suốt ngày vất vả, mệt mỏi thể chất lẫn tâm trí vì…bận kiếm tiền.

Mình nghĩ, có thể bạn sẽ bất ngờ.——Nếu hỏi năm 2025 mình đã đạt được những gì, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tới tiền, công ...
01/15/2026

Mình nghĩ, có thể bạn sẽ bất ngờ.

——

Nếu hỏi năm 2025 mình đã đạt được những gì, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tới tiền, công việc, hay những cột mốc nhìn thấy được.

Nhưng thật ra, những “thành công” lớn nhất của mình trong năm nay lại không nằm ở những thứ đó.
Và có thể, chúng cũng không phải những điều có thể dễ dàng đem ra kể cho người khác nghe.

Mình viết bài này không phải để khoe “đã làm được gì”. Mà để nếu bạn cũng đang làm những việc đó mà thấy áy náy, thì ít nhất bạn cũng có một cách nhìn khác để không cần phải khắt khe với mình đến vậy.

1. Mình dành thời gian thiết kế journal templates của riêng mình – và không còn thấy áy náy vì chuyện đó

Trước đây, mỗi lần ngồi chỉnh sửa, sắp xếp, thiết kế những thứ như vầy, trong đầu mình rất hay xuất hiện một giọng nói quen thuộc:

“Làm mấy thứ này làm gì cho mất thời gian.”
“Ra Staples mua đại một cuốn, hoặc lên Amazon order cho lẹ.”

Không chỉ ba mẹ mình hay nói vậy.

Mình cũng từng nghe rất nhiều người nói với nhau như thế, khi nhìn người khác tự tay làm một thứ gì đó.

Và thế là, những câu nói đó ở lại trong đầu mình rất lâu.

Nhưng đợt này thì khác.

Mình dành thời gian đó một cách bình thản và vui vẻ. Không còn cảm giác phải biện minh, không còn cảnh nửa muốn làm, nửa lại thấy phải ngưng.

Vì mình hiểu rõ mục tiêu mình viết journal là gì.

Và mình đã xem qua rất nhiều template có sẵn nhưng không cái nào thật sự giúp mình đạt được điều đó.

“Cái này mà cũng gọi là thành tựu nữa sao?” — đúng là nghe chẳng có gì lớn lao.

Nhưng với mình, nó thể hiện một thay đổi rất lớn trong tư duy.

Đó là kết quả của việc mình dừng lại và tự hỏi:

liệu mình có đang tiết kiệm thời gian

bằng cách sống theo khuôn mẫu của người khác, chỉ vì nó “tiện”, “nhanh”, hay “được số đông dùng”,

hay

thực chất là mình đang đánh mất thời gian dài hạn cho một cách sống không bao giờ vừa vặn theo ý mình?

Không phải mọi thứ “tiện” đều tiết kiệm thời gian.

Nhiều thứ chỉ khiến mình sống lệch khỏi điều mình muốn lâu hơn.

2. Mình cắt đứt một số mối quan hệ – cả online lẫn ngoài đời

Unfollow.
Unfriend.
Rời khỏi một vài nhóm trên mạng xã hội.

Việc này không hề dễ với mình.

Mình là người hướng nội, và từng là một people pleaser đúng nghĩa.

Có những lúc mình từng sợ… thiếu bạn.

Mình đã suy nghĩ, đắn đo rất lâu trước mỗi quyết định.

Nhưng rồi mình nhận ra một điều đáng buồn:

Mình có cá tính và sự thu hút riêng.

Nhưng trong nhiều năm qua đã tự làm lu mờ ánh sáng của bản thân chỉ để làm người khác thấy dễ chịu.

Buông bớt những mối quan hệ không còn phù hợp không phải vì mình hơn ai, mà vì mình không muốn tiếp tục thu nhỏ bản thân lại nữa.

Nếu mình cứ cố gắng làm vừa lòng tất cả,

thì những người thật sự có thể được lợi từ góc nhìn, tính cách và cách suy nghĩ khác biệt của mình sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được mình.

Nói ra quan điểm, sống đúng với cá tính của mình không phải để làm ai khó chịu,

mà để đúng người có thể tìm thấy đúng giá trị họ đang cần.

Và nếu có ai đó cảm thấy bị chạm, bị phản ứng, hay xáo trộn khi nghe những điều mình chia sẻ — mình hiểu.

Vì mình từng ở vị trí đó.

Và bây giờ mình đã nghĩ khác. Mình xem đó là dấu hiệu bản thân có những niềm tin và khuôn mẫu đang cần được nhìn lại.

People-pleasing, suy cho cùng, là cách mình tự hạ thấp bản thân để đổi lấy cảm giác yên ổn tạm thời.

3. Mình thừa nhận rằng mình chưa đạt được mục tiêu khi nghỉ việc theo đuổi tự do

Đây có lẽ là điều mình né tránh lâu nhất.

Khi đã bước ra khỏi một công việc ổn định, ai cũng muốn câu chuyện của mình là:
“rồi mọi thứ đi lên rất nhanh.”

Nhưng sự thật thì không đơn giản như vậy.

Năm 2025, mình chấp nhận nhìn thẳng vào việc
mình chưa đạt được những gì từng kỳ vọng khi nghỉ việc để theo đuổi tự do.

Có những tuần mình nhìn lịch làm việc, nhìn tài khoản, và thấy mình đang chạy… mà không biết rõ là mình đang chạy về đâu.

Và quan trọng hơn:

mình cho phép bản thân những khoảng dừng.

Không phải để bỏ cuộc, mà để chiêm nghiệm lại cách mình đang đi, thay vì cứ lao về phía trước chỉ vì đã lỡ bắt đầu.

(Chính từ những khoảng dừng này, mình mới gom lại được rất nhiều bài học để viết thành những tài liệu mà mình đang chia sẻ.)

Khoảng dừng không phải dấu hiệu của bỏ cuộc. Nó là dấu hiệu của việc mình bắt đầu đi bằng một ý thức rõ ràng hơn.

4. Mình thay đổi cách nhìn và cách sống với tiền.
Sự thay đổi này lấy của mình rất nhiều năm – và không ít chi phí – để nhận ra.

Mình bớt lo lắng khi tài chính có biến động.

Thoáng hơn trong một số khoản chi tiêu.

Và bình thản hơn trước những mất mát… hợp lý.

Không phải vì mình giàu lên đột ngột, mà vì mình hiểu rõ hơn vai trò của tiền trong đời sống của mình.

Tiền không còn là thứ lúc nào cũng khiến mình căng thẳng.

Cũng không còn là thước đo duy nhất cho việc mình đang “đi đúng hay sai”.

Khi cách nhìn về tiền thay đổi, mình bớt vội, bớt sợ, và bớt ra quyết định từ sự lo lắng và hoang mang.

Bình an tài chính không đến từ tiền nhiều hơn, mà từ việc hiểu rõ tiền đứng ở đâu trong đời sống của mình.

Và phải đến khi nhìn lại cả ba điều trên, mình mới nhận ra đây chính là bước chuyển mình lớn nhất.
Và cũng là thứ tạo ra rất nhiều thay đổi kéo theo phía sau.

Khi nhìn lại, mình thấy là:

những “thành công” có giá trị nhất lại thường không ồn ào, không phô trương, và đôi khi… chẳng ai thấy được ngoài bản thân mình.

Nhưng chính chúng mới là nền móng cho những bước đi tiếp theo – vững hơn, rõ hơn, và đúng với mình hơn.

Còn bạn thì sao?

Nếu phải chọn 1 trong 4 điều này cho 2026:

1️⃣ Bớt áy náy khi làm thứ mình thật sự cần
2️⃣ Dám cắt bớt những mối quan hệ không còn phù hợp
3️⃣ Cho phép mình dừng lại và nhìn lại
4️⃣ Bình thản hơn với tiền

Bạn sẽ chọn số mấy?

01/13/2026
Từ khi nào mà học giỏi lại trở thành một bất lợi? Trước đây, mình thường đứng nhất nhì lớp. Được học bổng, được tặng sác...
01/11/2026

Từ khi nào mà học giỏi lại trở thành một bất lợi?

Trước đây, mình thường đứng nhất nhì lớp. Được học bổng, được tặng sách. Được cử đi thi đủ các giải. Thi Đại Học đậu cả FTU và UEH. Đi làm được khen ngợi, tuyên dương.

Những điều đó làm Phương quen với việc phải học giỏi, làm tốt.

Và kết quả là việc ép bản thân tiến lên cũng trở thành một thói quen.

Mình thường hay làm nhiều hơn một chút. Nghĩ kỹ hơn một chút. Chuẩn bị kỹ hơn một chút.

Lúc nào cũng có cảm giác rằng nếu mình dừng lại, mình sẽ tụt hậu, sẽ bỏ lỡ, sẽ thua người khác.

Nhưng mãi đến ngoài 30, mình mới hiểu là khi quá tập trung vào việc “phải làm cho được”, não mình tự động chuyển sang chế độ gồng và kiểm soát.

Mình có xu hướng nghĩ nhiều hơn mức cần thiết:

- soi từng bước nhỏ,
- cân nhắc từng khả năng,
- lo trước cả những chuyện chưa xảy ra
- thậm chí 2 vai mình cũng có xu hướng gồng lên trong lúc làm việc hoặc học bài

Và chính điều đó làm mình đánh mất sự trôi chảy vốn có.

Nó giống như lúc cố ép bản thân phải ngủ khi đầu óc còn đầy suy nghĩ. Càng nhắm mắt thì càng tỉnh.

Hay như lúc viết, càng cố viết cho hay, cho đúng công thức, thì chữ lại không ra. Không phải vì mình bí ý tưởng, mà vì mình đang dùng quá nhiều ý thức để can thiệp vào một quá trình vốn cần sự cảm thụ tự nhiên và phản hồi linh hoạt.

Phương dần hiểu ra rằng có những việc không cần nỗ lực hơn, mà cần bớt áp lực lại.

Mình để ý là khi làm gì đó thật nhập tâm mà không gắng sức. Cứ để thuận theo dòng chảy, không ép buộc, cưỡng cầu, thì lạ quá, hiệu quả lại rất nhẹ nhàng, tự nhiên.

Cái này gọi là nghệ thuật Vô Vi trong Đạo giáo.

Khi mình cho phép mình dừng lại, mọi thứ bắt đầu dịu xuống. Vì mình được thoát khỏi trạng thái gồng kiểm soát đó.

Đầu óc bớt nhiễu, suy nghĩ bớt căng, và những kết nối từng có sẵn dần quay trở lại.

Phương đã chẳng giỏi hơn. Mà chỉ là mình cho phép bản thân được thử và được sai.

Mình học cách để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, và đón nhận kết quả. Thay vì ép bản thân phải làm cho đúng ngay lập tức.

Có lẽ điều khiến chúng ta kiệt sức không hẳn là làm nhiều, mà là làm trong trạng thái luôn phải gồng.

Và đôi khi, bước tiến lớn nhất lại bắt đầu từ khoảnh khắc mình cho phép bản thân dừng lại để nhận ra mình cần bớt cố gắng đi một chút.

Phuong Tran

Cuối cùng mình cũng chấp nhận một sự thật là: Có những điều chỉ có thể nhìn ra khi buộc phải…dừng lại.Trước đây, Phương ...
01/07/2026

Cuối cùng mình cũng chấp nhận một sự thật là: Có những điều chỉ có thể nhìn ra khi buộc phải…

dừng lại.

Trước đây, Phương luôn nghĩ rằng nếu mình cố thêm một chút nữa, học thêm một chút nữa, làm thêm một chút nữa… thì rồi mình cũng sẽ có được kết quả mình muốn.

Nhưng hoá ra, có những lúc, càng cố thì càng kẹt.

Không phải vì mình làm sai, mà vì mình vì công thức mình dùng không phù hợp với giai đoạn hiện tại nữa.

Dừng lại không phải là để bỏ cuộc, mà để cho phép mình được nhìn lại rất nhiều thứ:

- cách mình kiếm tiền,
- cách mình học và làm,
- cách mình tự thúc mình đi tiếp,
- và cả những niềm tin mà mình chưa từng nhìn ra và tự chất vấn

Mình đã hiểu được là:

rất nhiều áp lực mình mang theo không đến từ công việc, mà đến từ những điều mình tưởng là tiêu chuẩn bình thường của xã hội.

Thời gian tới, Phương sẽ chia sẻ lại những điều đó trên page này.

Không phải để dạy ai làm giàu, cũng chẳng phải để truyền động lực.

Chỉ là mình nghĩ có thể bạn cũng cần biết những điều mình ước gì đã nhìn ra sớm hơn, để không tự làm mình mệt đến vậy.

Phuong Tran

08/23/2025
Cái giá của việc kiếm nhiều tiền... là bạn sẽ phải mất tiền.Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó là một sự thật mà chỉ những n...
07/08/2025

Cái giá của việc kiếm nhiều tiền... là bạn sẽ phải mất tiền.

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đó là một sự thật mà chỉ những người từng chơi cuộc chơi lớn mới hiểu.

Nếu bạn muốn kiếm 100 triệu đô, bạn có thể sẽ mất 10 triệu.
Nếu bạn muốn kiếm 1 tỷ đô, có khi bạn sẽ “đốt” 50 đến 100 triệu ở đâu đó.
Không ai biết chắc.

Có thể là mất vì cơ hội không thành.
Có thể là mất vì chọn sai đối tác.
Có thể là mất vì thị trường thay đổi.
Hoặc đơn giản, đó là cái giá để bạn mua được kinh nghiệm mà không trường nào dạy.

--------------------------------

Điều mà Phương từng chứng kiến ở những người thực sự bứt phá là:

Họ không ám ảnh với việc “đừng để mất tiền”.
Họ ám ảnh với việc làm sao để mở rộng biên độ cơ hội.

Họ vẫn cẩn trọng.
Họ vẫn quản lý rủi ro.
Nhưng họ không “khoá mình trong két sắt tâm lý an toàn”.

Vì họ biết:

Nếu bạn luôn hỏi "Lỡ mất thì sao?"
Thì bạn sẽ không bao giờ đủ tâm thế để hỏi:
"Nếu thành công thì sẽ đến đâu?"

--------------------------------

Sự thật là:

Tư duy tập trung vào việc không mất tiền
khác hoàn toàn với tư duy tạo ra nhiều tiền hơn.

Một bên là phòng thủ.
Một bên là kiến tạo.
Bạn chọn kiểu tư duy nào – thì cuộc sống bạn sẽ phản ánh đúng kiểu đó.

Không có tỷ phú nào mà chưa từng mất tiền.
Chỉ có những người không bao giờ giàu lên vì quá sợ mất từng đồng nhỏ.

--------------------------------

Bạn không cần liều mạng.
Nhưng bạn cũng không nên “cột tay” mình lại chỉ vì vài nỗi sợ không đáng.

Nếu muốn tiến xa hơn, đôi khi bạn phải dám để mất một ít – để mở cánh cửa lớn hơn.

You don’t get rich by playing not to lose.
You get rich by playing to win – intelligently


Người đồng hành cùng bạn để tạo ra cuộc sống khác biệt
nhưng...
Ở đây Phương không đu trend, nói điều bạn thích nghe.
Ở đây Phương chỉ nói sự thật mà họ không muốn bạn biết.

Phương từng nghĩ trường học chỉ có hai loại: công và tưCho đến khi Phương thấy có những ngôi trường học phí $70.000/năm…...
06/20/2025

Phương từng nghĩ trường học chỉ có hai loại: công và tư

Cho đến khi Phương thấy có những ngôi trường học phí $70.000/năm… ??

Bạn có nghĩ con của Jamie Dimon – CEO JPMorgan Chase – đi học trường công không?
Hay con của Ivanka Trump, Chelsea Clinton, Rupert Murdoch... ngồi học chung bộ sách giáo khoa với con của bạn?

Không.

Họ không gửi con đến nơi mà hệ thống đào tạo ra người chỉ muốn làm đúng theo khuôn khổ

-----------------------------------------

Trong khi con bạn học về cấu trúc đá magma, lịch sử nước Mỹ qua lăng kính chiến thắng, và định nghĩa thành công là “vào được công ty lớn”…

Thì con họ học từ sớm:

– Logic
– Tài chính, tiền tệ
– Tư duy hệ thống
– Lập trình
– Lãnh đạo
– Phân tích chiến lược
– 3–4 ngôn ngữ
– Và cách điều hướng con người thay vì làm theo người khác

Con bạn học để trở thành nhân viên.

Con họ học để trở thành người điều hành nhân viên.

-----------------------------------------

Vậy họ học ở đâu?

Bạn từng nghe đến Phillips Exeter Academy, nơi dạy học sinh đặt câu hỏi ngược lại với giáo viên chưa?

Hay Choate Rosemary Hall, ngôi trường nội trú đào tạo ra nhiều chính trị gia cấp cao và giám đốc ngân hàng Phố Wall?

Hay Harvard-Westlake, nơi phần lớn học sinh có gia sư riêng từ lớp 6 và chuẩn bị portfolio để ứng tuyển top 10 đại học thế giới?

Con của giới siêu giàu, giới tinh hoa và các gia đình quyền lực ở Mỹ và châu Âu học ở những nơi như:

🔸 Phillips Exeter Academy (New Hampshire)
🔸 St. Paul's School (New Hampshire)
🔸 The Lawrenceville School (New Jersey)
🔸 Groton School (Massachusetts)
🔸 Choate Rosemary Hall (Connecticut)
🔸 Horace Mann (New York)
🔸 The Thacher School (California)
🔸 Harvard-Westlake (Los Angeles)
🔸 Institut Le Rosey (Thuỵ Sĩ) – được mệnh danh là "trường học của vua chúa"

Tại những nơi này, học sinh không học theo kiểu “học thuộc lòng để thi tốt nghiệp”.
Họ được rèn luyện kỹ năng tranh luận, phản biện, ra quyết định, xây dựng mạng lưới – và đôi khi… được tiếp cận với tư duy về tiền bạc và quyền lực mà người lớn ngoài kia còn chưa từng nghe tới.

💼 Còn đại học thì sao?
Con của những gia đình “điều hành hệ thống” không học đại học để đi làm công.

Họ học để mở rộng ảnh hưởng, củng cố mạng lưới quyền lực, và tìm những người cùng tầng tư duy.

Và họ thường học ở:

– Harvard, Yale, Princeton, Stanford
– Hoặc những chương trình siêu nhỏ, giới hạn tuyển sinh, như Wharton MBA, MIT Media Lab, hoặc Oxford PPE (Philosophy, Politics and Economics) – nơi từng sản sinh ra Thủ tướng Anh và CEO của các tập đoàn toàn cầu

Bạn học cách làm bài đúng

Họ học cách đặt câu hỏi sai – để phá vỡ luật chơi.

----------------------------------------------

Vậy câu hỏi là:

“Tại sao họ không muốn dạy bạn bản chất của tiền, kinh doanh, hệ thống và thuế?”

Vì nếu bạn biết…
Thì còn ai để họ điều hành nữa.

Phương không viết bài này để nói xấu trường học.
Phương chỉ viết để nhắc bạn rằng:

Có rất nhiều điều hay mà bạn cần học thêm bên ngoài trường học, đừng dừng việc học sau khi tốt nghiệp college/uni.


Người đồng hành cùng bạn để tạo ra cuộc sống khác biệt
nhưng...
Ở đây Phương không đu trend, nói điều bạn thích nghe.
Ở đây Phương chỉ nói sự thật mà họ không muốn bạn biết.

Trước khi mình kịp chạm tay vào đồng lương mỗi tháng…thì IRS đã lấy phần của họ rồi.Bạn làm cho UPS, Prudential, Wells F...
06/17/2025

Trước khi mình kịp chạm tay vào đồng lương mỗi tháng…
thì IRS đã lấy phần của họ rồi.

Bạn làm cho UPS, Prudential, Wells Fargo, CVS Health, hoặc Nordstrom – lương tháng mấy nghìn đô.

Nhưng bạn chỉ được xài số còn lại sau khi sở thuế lấy phần của họ trước.

Còn Elon Musk?
Còn các CEO của McKinsey, Goldman Sachs, hoặc những chủ chuỗi nhà hàng như Chipotle, Subway?

Họ xài tiền trước. Rồi mới đóng thuế sau.

Bạn không tin?

Thử hỏi bất kỳ ai đang làm self-employed, contractor, freelancer, hay chủ một LLC nhỏ:
Tiền họ kiếm được – họ được xài trước.

– Họ mua MacBook? → họ khai chi phí đầu tư → Được trừ vô income, để giảm đóng thuế

– Họ bay hãng Delta ? → họ khai chi phí công tác → Được trừ vô income, để giảm đóng thuế

– Họ mời ai đó ăn ở Starbucks ? → họ khai chi phí tiếp khách → Được trừ vô income, để giảm đóng thuế

– Họ học online ở Udemy hay khóa học tài chính? → họ khai chi phí đào tạo → Được trừ vô income, để giảm đóng thuế

– Họ chạy ads Facebook, Google Ads, Tiktok Ads? → Chi phí quảng bá → Được trừ vô income, để giảm đóng thuế

→ Sau khi xài gần hết tiền rồi, họ mới bắt đầu bị tính thuế phải đóng.

----------------------------------

Còn người làm thuê?

– Bạn làm việc 40–60 giờ/tuần
– Bạn nhận paycheck qua ADP hoặc Gusto
– Bạn nhìn thấy dòng chữ:

💥 "Federal tax withheld: $1,132"
💥 "Social Security: $403"
💥 "Medicare: $179"

Và đó là trước khi bạn kịp thanh toán tiền nhà cho Chase, mua đồ ở Costco, đổ xăng ở Chevron hay lo tiền sữa tã cho con ở Walmart.

Bạn tưởng hệ thống này công bằng?
Không đâu.

Nó được thiết kế để những người làm thuê cho tập đoàn như Walmart, Target, Microsoft, Deloitte, Accenture…
trả thuế trước – và sống bằng phần tiền lương còn lại.

Còn những người tạo ra hệ thống – lại được
sống trước – rồi mới tính xem đóng thuế bao nhiêu là hợp lý.

Đây là lý do vì sao:

– Một người làm thuê có thu nhập $100K/năm… vẫn stress tài chính

– Còn một người chủ kinh doanh nhỏ kiếm $100K… lại có thể mua nhà, đầu tư, xoay vòng dòng tiền và tăng tài sản

Không phải vì người kia giỏi hơn.
Mà vì họ được phép dùng tiền theo cách khác bạn.

--------------------------------------

Sự thật này không bao giờ được dạy trong trường.
Không có trong sách giáo khoa.
Không có trong onboarding của Meta hay JPMorgan.

Vì hệ thống chỉ muốn bạn an tâm đóng thuế đúng hạn.
Chứ không muốn bạn đặt câu hỏi.

Nếu bạn không muốn mãi là người "bị thu thuế trước khi được xài"
Nếu bạn muốn biết cách người làm chủ hợp pháp hóa mọi khoản chi để tối ưu thu nhập
Nếu bạn muốn chuyển từ “bị kiểm soát” sang “tự điều khiển”…

Thì hãy cho Phương biết

Phương đang viết tiếp chuỗi “THỨC TỈNH TÀI CHÍNH”
Với các phần tiếp theo về:
– Cách người giàu mượn tiền để đầu tư mà không đóng thuế
– Cách chuyển từ làm thuê sang self-employed mà không bỏ việc
– Những mẫu hệ thống online có thể giúp bạn tận dụng chính luật thuế để tăng tài sản

Bấm theo dõi nếu bạn muốn biết những điều họ không bao giờ dạy bạn ở College hay University.


Ở đây, Phương không dạy bạn trốn thuế.
Phương chỉ chỉ bạn cách chơi đúng luật – nhưng là luật của người chiến thắng.

“Tao học giỏi, đi làm công ty lớn, lương 7.000 đô/tháng… mà vẫn thấy mình như con rối.”Đó là câu H nói với Phương trong ...
06/16/2025

“Tao học giỏi, đi làm công ty lớn, lương 7.000 đô/tháng… mà vẫn thấy mình như con rối.”

Đó là câu H nói với Phương trong một buổi ăn tối nhân dịp lâu ngày 2 đứa mới gặp lại.

H không phải kiểu người thích than vãn.
H là dân làm về dữ liệu, tốt nghiệp và có bằng đại học ở Mỹ, đang làm ở một tập đoàn lớn của bang.

Về lý thuyết, H đã “ổn” hơn so với 70% dân số rồi.
Lương cao, có tiếng, cuộc sống không thiếu thứ gì.

Nhưng tối đó, H ngồi thở dài, nhấp ngụm café rồi hỏi Phương:

"Mày có bao giờ thấy kỳ lạ không?
Là sao mình ăn gì, xem gì, nghĩ gì… đều giống y như hàng triệu người khác?"

Phương hỏi lại có phải:

- Bạn mở TV sẽ thấy CNN, FOX, CNBC

- Bạn lướt mạng sẽ thấy Facebook, TikTok, Google.

- Bạn đi mua đồ ăn khi nhìn vô bao bì thường xuyên thấy logo của 1 vài tập đoàn lớn.

- Bạn bay đi công tác, đi chơi lúc nào ở sân bay cũng đều bắt gặp máy bay của Delta, United, American Airlines.

Bạn tưởng những điều đó là "bình thường"?
Nhưng… có một sợi dây vô hình nối tất cả lại với nhau.
Một câu hỏi đơn giản – mà rất ít người đặt ra:

👉 Ai thật sự sở hữu tất cả những thứ ấy?

- CNBC, CNN, FOX...

- Delta, United, American Airlines....

- PepsiCo (Pepsi, Lays, Gatorade, Tropicana, Quaker…),
Nestlé (Milo, Maggi, Nescafé, KitKat…),
Unilever (Knorr, Lipton, Dove, Sunsilk, OMO…),
Mondelez (Oreo, Toblerone, Cadbury, Trident…)

- Meta, Google, Snapchat, Twitter

----------------------------

Điểm chung?

Tất cả các tập đoàn trên đều có cùng một nhóm cổ đông.

Vanguard - BlackRock - State Street.

Không phải là các chính trị gia.

Không phải là những CEO hào nhoáng bạn thấy trên bìa tạp chí.

Mà là những quỹ đầu tư sở hữu tất cả, đứng sau hậu trường, âm thầm quyết định dòng tiền – và cả dòng tư duy của hàng tỷ người.

Cả 3 tay to trên đang nắm cổ phần chi phối (5–15%) ở hầu hết các tập đoàn thực phẩm, truyền thông, công nghệ và vận tải lớn toàn cầu.

Họ không cần sở hữu 100% – chỉ cần đủ để tác động đến quyết định cấp cao nhất.

Bạn nghĩ mình đang có lựa chọn?

Không. Bạn chỉ đang chọn trong “kệ hàng” mà họ đã bày sẵn.
Từ tin tức bạn đọc, món ăn bạn ăn, đến app bạn lướt

Tất cả đều nằm trong "hệ sinh thái lợi nhuận" của một nhóm người không bao giờ cần ra ánh sáng.

-------------------------------------

Và sự thật sốc nhất là…

Họ không bán sản phẩm.
Họ bán “hiện thực”.

Họ bán cho bạn một thế giới mà bạn tưởng là tự nhiên.
Họ để bạn tin rằng "mọi người đều sống như vậy".
Và thế là, bạn không bao giờ đặt câu hỏi.

Không bao giờ nghi ngờ.
Không bao giờ tỉnh dậy.

Bạn sống trong một “gói trải nghiệm” được sắp đặt để bạn không bao giờ đặt câu hỏi.
Bạn được nuôi lớn bằng thực phẩm chế biến.
Được giải trí bằng mạng xã hội gây nghiện.
Được nhồi tin tức từ các kênh có cùng… cổ đông.

Và bạn cứ thế sống.
Như hàng tỷ người khác.
Cho đến khi có ai đó hỏi bạn:
“Mày có biết ai thật sự sở hữu thế giới này không?”

Bạn có biết điều gì sốc nhất không?
Họ không giấu bạn.
Tất cả đều công khai.
Chỉ có điều: họ khiến bạn quá bận để nhìn thấy.
Quá bận với deadline.
Với phim bộ.
Với mạng xã hội.
Với giảm giá cuối tuần.
Với việc cố sống sót, nên không bao giờ có thời gian để sống thật.

----------------------------

Vậy bạn phải làm gì?
Để thực sự kiểm soát cuộc sống của chính mình?

1. Tắt chế độ “tự động sống”
Bắt đầu quan sát:
– Tại sao bạn xem tin đó?
– Ai là người đứng sau kênh đó?
– Ai đang hưởng lợi từ thói quen của bạn?

Câu hỏi là vũ khí mạnh nhất.

2. Trở lại làm chủ thời gian
Mỗi giờ bạn dùng… đang “nuôi lớn” hệ thống nào?
Thay vì dành 3 tiếng/đêm cho Netflix, hãy dành 1 tiếng để học kỹ năng giúp bạn có thêm thu nhập.
Bạn sẽ bất ngờ khi biết:
Chỉ cần 1–2 tiếng mỗi ngày, trong 90 ngày liên tiếp, có thể tạo ra bước ngoặt trong đời.

3. Tạo ra giá trị, thay vì chỉ tiêu thụ
Người bị điều khiển là người chỉ tiêu thụ.
Người có quyền là người tạo ra thứ người khác cần.

👉 Viết blog.
👉 Làm video chia sẻ góc nhìn.
👉 Bắt đầu side business online.
👉 Biến kiến thức thành sản phẩm số.
👉 Hoặc xây dựng một hệ thống kinh doanh vận hành thay bạn.

Hãy bắt đầu từ điều nhỏ nhất — nhưng bắt đầu ngay.

4. Kết nối với những người cũng đang thức tỉnh
Một mình, bạn dễ nản.
Nhưng khi có cộng đồng, bạn dễ tỉnh – và tỉnh mãi.

Tìm những người:
– Biết đặt câu hỏi.
– Biết hoài nghi điều “ai cũng tin”.
– Và dám tạo ra một cuộc sống đúng với giá trị mình theo đuổi.

----------------------------

Bạn không thể kiểm soát thế giới.
Nhưng bạn có thể ngừng để nó kiểm soát bạn.

Và đôi khi, mọi thay đổi lớn trong đời — bắt đầu bằng việc đặt một câu hỏi đơn giản:
“Ai đang điều khiển cuộc chơi này?”

Phương đang viết tiếp một chuỗi “Thức Tỉnh” — nơi Phương sẽ chia sẻ chi tiết về:
– Những mô hình giúp bạn thoát khỏi vòng lặp “làm – tiêu – lặp lại”
– Cách tận dụng internet để tạo dòng tiền riêng
– Và làm sao để không chỉ biết sự thật… mà hành động được theo sự thật

Nếu bạn quan tâm hãy cho Phương biết



Người đồng hành cùng bạn để tạo ra cuộc sống khác biệt
nhưng...
Ở đây Phương không đu trend, nói điều bạn thích nghe.
Ở đây Phương chỉ nói sự thật mà họ không muốn bạn biết.

Bạn cảm nhận rõ sự thôi thúc.Bạn biết mình được sinh ra để làm nhiều hơn thế.Không chỉ là đi làm để có những chức danh đ...
06/06/2025

Bạn cảm nhận rõ sự thôi thúc.

Bạn biết mình được sinh ra để làm nhiều hơn thế.

Không chỉ là đi làm để có những chức danh đơn thuần hay mức thu nhập cố định mỗi tháng.

Không chỉ là kiếm được nhiều tiền hơn… mà còn là có nhiều lựa chọn hơn, nhiều niềm vui hơn, nhiều sự hài lòng hơn, nhiều sức ảnh hưởng hơn.

Bạn tin rằng mình có thể sống cuộc đời trọn vẹn hơn.

Một sự thay đổi mới mẻ đang đến gần. Một bước ngoặt có lẽ bạn luôn mong đợi.

Hãy theo dõi để là một trong những người đầu tiên được biết đến điều đó.



Người đồng hành cùng bạn để tạo ra cuộc sống khác biệt
nhưng...
Ở đây Phương không đu trend, nói điều bạn thích nghe.
Ở đây Phương chỉ nói sự thật mà họ không muốn bạn biết.

06/06/2025

Điều gì có thể xảy ra khi laptop hết pin?

Buổi tối đang hăng say làm việc thì máy sập nguồn.

Mình lấy dây sạc cắm vào thì điều không ngờ là…

đèn bên hông sáng nhưng cứ nhấp nháy
và sau một hồi chờ đợi
mình thử bấm nút mở nguồn như mọi lần thì

tá hoả vì máy không lên nữa rồi!!!

Mình thử rút ra cắm lỗ khác.
Mình thử cắm thông qua ổ nối điện.
Mình thử thổi nhiều lần vào đầu sạc.

Nhưng dù làm gì nó cũng trơ ra. Màn hình đen kịt, không tín hiệu phản hồi.

Rồi, cái laptop chính thức nói lời tạm biệt.

Dù đột ngột, nhưng cũng phải ngậm ngùi chấp nhận tiễn em nó ra đi thôi.

Thế là ngay sáng hôm sau phải ra ngoài tìm máy khác để còn làm việc chứ.

Và kết quả là...

mình đã dành cỡ một tháng lương trung bình của trưởng phòng để đầu tư vào bộ này.

Chắc cái laptop cũ nó biết mình đang cân nhắc mua máy mới nên nó ra đi để mình có lý do tiến tới em này sớm hơn.

Biết ơn em Asus đã đồng hành cùng mình những tháng ngày qua.

Biết ơn mình có sẵn tiền mặt để rinh em Surface Pro 11 về.

-----

P/s: mua đồ điện tử ở VN thì ưng khoản dịch vụ và quà tặng, nhưng nếu nói về khoản thanh toán thì mình vẫn rất thích mua hàng ở Canada hơn - trả góp 0% lãi suất chỉ trong vài bước, đúng từng chữ, không chú thích thêm, không điều kiện, không phải đau đầu làm bài toán nào, cứ lấy số tiền tổng chia thời gian góp là ra ngay con số

Address

Calgary, AB

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phuong Tran posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Phuong Tran:

Share