02/25/2026
Lời xin lỗi…
Tôi chợt nhớ về một ký ức rất xa — năm 2002. Ngày ấy, tôi tham gia một dự án FAO - văn phong ở gần Ho Thuyền Quang Ha noi, nghiên cứu về “vertical chain cooperation”, một chương trình có thể xem như hỗ trợ xoá đói giảm nghèo. Nhóm chúng tôi chủ yếu là giảng viên đại học, có mỗi tôi la tay ngang, chúng tôi đi xuống các vùng làm nghề biển, gặp gỡ từng người dân ở các vị trí khác nhau trong chuỗi cung ứng, hỏi chuyện, ghi chép rồi mang về phân tích.
Công việc khi ấy vừa mới mẻ vừa mơ hồ. Nhiều lúc chúng tôi cũng chưa thật sự hiểu rõ vai trò của mình đến đâu, chỉ biết là cứ đi, cứ hỏi, cứ làm hết phần việc được giao.
Một trong số những chuyen gia nước ngoài có bạn người Đức — ông rất giỏi, rất nhiệt tình… và cũng rất nhiều câu hỏi. Mỗi chuyến công tác của ông sang Việt Nam là một chuỗi ngày bận rộn đến mức chúng tôi thấy mệt đến ngạt thở , thậm chí chỉ mong ông… ốm, rồi ở ks không phải theo đoàn chúng tôi nữa. Có những lúc, sự tận tâm của ông vô tình trở thành áp lực mà chúng tôi chưa đủ trải nghiệm để đón nhận.
Rồi một ngày, ông đến dự án với khuôn mặt buồn. Ông lần lượt gặp từng người và nói lời xin lỗi — vì ông không thể tiếp tục đồng hành cùng nhóm chúng tôi được nữa.
Buổi chia tay bất ngờ hôm ấy rất lặng. Không ai trách móc, cũng không ai nói điều gì. Nhưng trong khoảnh khắc đó, lời xin lỗi chân thành của ông đã khiến mọi ác cảm trước đây bỗng trở nên dịu lại. Tôi chợt nhận ra: mình hiểu ông hơn, thương ông hơn… và thấy khoảng trống khi ông rời đi.
Chỉ một lời xin lỗi —không phải vì ông có lỗi, mà vì ông cảm thấy mình đang rời khỏi một hành trình mà mọi người cùng nhau vẽ nên.
Cuộc sống có lẽ vẫn vậy. Có những người chỉ bước ngang qua mặt, khẽ nói “xin lỗi đã làm phiền”, và ta cảm nhận được sự lịch sự, sự tử tế, chứ không phải lỗi lầm.
Và có lẽ, giá trị của một lời xin lỗi đúng lúc co thể làm thay đổi cái nhin của cả một hành trình
— để khi bước tiếp, lòng nhẹ nhang và đầy biết ơn về những điều ta đã kịp trao cho nhau.