15/03/2021
Tôi muốn dành thời gian cho gia đình và tạo nguồn di sản kế thừa cho con cái
Mình ít khi xem phim Vietnam. Đặc biệt là phim dài tập. Mà nếu có xem thì ít khi đọng lại thứ gì đó trong đầu lắm. Nhưng đây là câu mình nhớ nhất trong 1 lần tình cơ xem cùng bố mẹ khi về VN chơi.
"Gia đình là thứ tồn tại duy nhất. Còn những thứ khác có hay không , không quan trọng" - Phan Quân trong Người Phán Xử.
Khi còn rất trẻ, chưa ở riêng, mình thường hay đi sớm về khuya. Thích ở ngoài đường hơn là dành thời gian ở nhà. Đến lúc đi ra nước ngoài, nỗi nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ VN dâng lên mới hiểu được gia đình là quan trọng nhất.
Đến nay khi có gia đình nhỏ riêng của mình, cùng với việc trải qua nhiều thăng trầm của cuộc sống. Câu nói trong bộ phim càng làm cho mình phải suy nghĩ.
Mình luôn mong muốn được dành thời gian nhiều nhất có thể cho bố mẹ, cho chồng con.
Mình muốn khi bố mẹ về già, khi bố mẹ cần mình nhất. Mình có thể chạy ngay về nhà mà ko phải đắn đo suy nghĩ về công việc. Mình có thể ở VN bên cạnh bố mẹ bao lâu tùy thích mà ko phải nghĩ nhiều đến việc xin nghỉ phép hay có khi còn chẳng dám ở lâu vì sợ bị mất việc hay kinh doanh không ổn định khi ko có mặt mình.
Mình cũng muốn cho bố mẹ 1 cuộc sống sung túc hơn. Mua cho bố mẹ những thứ họ thích mà ko phải suy nghĩ quá nhiều về tiền bạc.
Công việc kế toán trc kia của mình không cho phép mình đc làm điều mình mong muốn. Mỗi lần đi đâu hay xin nghỉ công chuyện thì thường phải xin phép trước cả nửa tháng. Xin nghỉ đột xuất thì sẽ bị ảnh hưởng đến công ty. Thể nào cũng bị quở trách. Đã thế , làm mãi mà lương tăng có chút ít.
Khi có em bé, mình quyết định nghỉ để dành thời gian nhiều hơn cho con và đi tìm cơ hội mới mà có thể đáp ứng mọi nhu cầu của mình.
Thật may là mình đã tìm được cơ hội có thể giúp mình kiếm thêm thu nhập nhưng lại không phải hi sinh thời gian dành cho chồng con. Nếu bố mẹ cần, mình cũng có thể bay ngay về nhà mà ko phải xin phép ai, vì mình chính là chủ doanh nghiệp của mình. Mình có thể ở bao lâu tùy thích vì mình có thể làm việc ở bất cứ đâu,ko bị gò bó cả ko gian lẫn thời gian.
Thật sự mình ko muốn có 1 giây phút hối tiếc nào đó, khi bố mẹ mình 1 đời vất vả nuôi mình, khi cần mình nhất,mình lại ko có mặt ở bên.
Có bạn nào cũng có suy nghĩ và mong muốn giống như Linh nào???