02/26/2026
Mùi hương nhang trầm ng*i ngái hòa lẫn với mùi m/á/u tươi phảng phất trong căn tiệm xăm chật hẹp của tôi.
Nữ diễn viên hạng A lừng danh, người luôn xuất hiện trên thảm đỏ với vẻ đẹp thanh tao thoát tục, giờ đang quỳ sụp dưới chân tôi, dâng lên hàng chục cọc tiền polyme mới cóóng cùng sổ đỏ một căn biệt thự triệu đô.
Cô ta run rẩy cởi bỏ chiếc áo choàng lụa, phơi bày thân thể ngọc ngà trước mắt tôi, tuyệt vọng cầu xin tôi dùng tà thuật để cứu vãn cuộc đời đang bên bờ vực thẳm.
Thế nhưng, khi chiếc nội y mỏng manh vừa trượt xuống.
Tôi kinh hãi lùi lại, đồng tử co rút mạnh.
Chễm chệ ngay trên vùng b/ụ/n/g d/ư/ớ/i trắng ngần của cô ta, là một hình xăm con nhện chúa đang giăng lưới bắt gọn một con bướm đ/ê/m, từng nét mực đỏ au như rỉ m/á/u - thứ tà thuật hắc ám mang tên "Độc Nhện Phệ Điệp" mà tôi tưởng chừng đã thất truyền.
01
Tôi là gã thợ xăm vô danh tiểu tốt ẩn mình trong con hẻm sâu ngoằn ngoèo.
Lão sư phụ b/ệ/n/h h/o/ạ/n của tôi trước khi chớt đã cấm tiệt tôi xăm cho đàn ông, để lại di huấn oái oăm: "Chỉ nhận xăm cho gái đôi mươi, mơn mởn sắc xuân."
Nghe thì bùi tai, tưởng đâu mỡ để miệng mèo.
Nhưng cái quy củ biến thái ấy đã b/ó/p c/h/ớ/t nồi cơm của tôi.
"Tránh xa cái tiệm xăm r/á/c r/ư/ở/i ấy ra, gã chủ ở đó là một tên dê xồm, chỉ rình rập gái đẹp để sàm sỡ thôi."
Đó là tấm huy chương ô nhục mà thiên hạ ưu ái phong tặng cho tôi.
Chán nản cùng cực, bụng thì réo mà tiếng chửi thì rát tai.
Cũng may tổ nghề còn thương, ban cho tôi chút tài mọn cầm kim, lâu lâu vẫn lừa được vài cô em nhẹ dạ cả tin đến xăm, đủ để trả tiền thuê nhà qua ngày đoạn tháng.
Thế quái nào mà đêm nay, một con cá sộp khổng lồ lại sa lưới tiệm tôi.
Người đàn bà đang đứng trước mặt tôi là Mộc Trà – nàng ngọc nữ vạn người mê, nữ thần thanh xuân của màn ảnh Việt.
Ngoài đời, nhan sắc của cô ta còn kinh diễm hơn cả những bức ảnh đã qua chỉnh sửa hàng chục lớp filter.
Dáng người thanh tú, diện bộ đầm dạ hội màu xanh ngọc bích cắt xẻ táo bạo, chân mang đôi guốc đính đá lấp lánh, toát lên vẻ kiêu sa nhưng lại mong manh lạ thường.
Chỉ có điều, đôi mắt cô ta thâm quầng vằn tia m/á/u, gương mặt hốc hác giấu sau lớp trang điểm dày cộp đang phản bội lại cái danh xưng nữ thần.
"Thầy Lâm, tôi được người ta mách nước thầy là cao thủ xăm ngải, có đúng không." Giọng Mộc Trà nghẹn ngào, lắp bắp.
Xăm ngải.
Tôi sững người như bị điểm huyệt.
Lăn lộn trong nghề ngần ấy năm, ngoài những lời thì thầm đi/ên r/ồ của lão sư phụ lúc say rượu, chưa một ai dám thốt ra hai từ cấm kỵ này trước mặt tôi.
Xăm ngải không phải là thứ nghệ thuật vẩy mực lên da thịt thông thường.
Trong cuốn bí kíp "Huyết Sắc Đồ Đằng" tàn tạ của sư phụ có chép rõ, thợ xăm phải dùng tro cốt của t/r/ẻ s/ơ s/i/n/h hòa quyện cùng m/á/u tr/a/i t/â/n để pha mực, sau đó làm phép gọi h/ồ/n n/h/ậ/p vào hình xăm, dùng âm đ/o/ạ/t dương, lấy tử h/ó/a sinh.
Nói trắng ra, đó là một bản hợp đồng m/a q/u/ỷ b/á/n l/i/n/h h/ồ/n để vay mượn sự may mắn, xoay chuyển càn khôn.
"Thầy Lâm, tôi xin thầy, thầy mở miệng ra giá đi, tôi có thể dâng cho thầy mọi thứ, đây là toàn bộ tài sản của tôi." Mộc Trà run rẩy lôi từ trong chiếc túi Hermes ra một xấp sổ tiết kiệm đập xuống bàn.
"Năm tỷ tiền mặt, nếu thầy chê ít, tôi sẽ bán nốt căn penthouse đang ở để chồng thêm cho thầy."
Con số năm tỷ đập vào màng nhĩ khiến tim tôi đ/ậ/p l/o/ạ/n n/h/ị/p muốn rớt ra ngoài.
Đối với thằng thợ xăm quèn như tôi, đó là giấc mơ cả đời đ/ế/c/h dám nghĩ tới.
Nhưng lý trí đã kịp thời giật dây thần kinh của tôi, tôi lắc đầu quầy quậy.
"Cái trò ma quỷ đó tôi chỉ mới thấy trong sách cổ, chứ chưa từng thực hành bao giờ..."
Chưa để tôi trình bày xong, cô ta đã nhào tới ôm rịt lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết.
"Thầy ơi tôi lạy thầy, thầy không cứu tôi thì tôi chỉ còn nước đ/i c/h/ớ/t."
Nước mắt làm nhòe nhoẹt cả lớp mascara đắt tiền.
"Tôi đã gõ cửa không biết bao nhiêu thầy bùa thầy ngải rồi, bọn họ đều l/ắ/c đ/ầ/u b/ó t/a/y, thầy muốn lấy m/ạ/n/g tôi cũng được, muốn thân xác tôi cũng được, chỉ cần thầy ra tay, tôi cầu xin thầy."
Nhưng đây đ/ế/c/h phải là chuyện cò kè bớt một thêm hai.
Cốt lõi vấn đề là... tôi đ/ế/c/h biết làm.
Lão sư phụ biến thái mang b/í t/h/u/ậ/t đó xuống l/ỗ c/h/ô/n cùng rồi.
Thấy tôi kiên quyết chối từ, Mộc Trà tuyệt vọng khuỵu hẳn xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tôi hoảng hốt đỡ cô ta lên, nhưng cô ta bám c/h/ớ/t lấy chân bàn, nức nở tuôn trào nỗi oan khuất kinh hoàng của mình.
Thì ra, từ một cô diễn viên múa vô danh, Mộc Trà bỗng chốc một bước lên tiên, kịch bản phim bom tấn tranh nhau xếp hàng mời cô ta đóng chính.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, sau một chuyến du lịch bí mật đến vùng núi sâu hẻo lánh ở biên giới.
Không hiểu cô ta đắc tội với oan hồn uổng tử nào mà vận đen ập xuống như thác lũ.
Vai diễn bom tấn chuẩn bị bấm máy bỗng bị cắt ngang, giao cho con kỳ đà cản mũi khác.
Các nhãn hàng đồng loạt quay xe đòi bồi thường vi phạm hợp đồng, công ty quản lý thì đe dọa đ/ó/n/g b/ă/n/g mọi hoạt động.
Đầu tư chứng khoán thì cháy túi, chủ nợ giang hồ s/ă/n l/ù/n/g gắt gao.
Tai họa ập đến liên miên vắt kiệt sức lực, cô ta đã s/u/ý/t c/h/ớ/t vì tai nạn ô tô bí ẩn ba ngày trước.
Trong cơn bĩ cực, một kẻ ẩn danh đã rỉ tai cô ta về phép xăm ngải cải mệnh, xúi cô ta đến tìm tôi.
Nghe cô ta kể lể, tôi mới bàng hoàng nhớ ra mấy tháng nay báo chí hoàn toàn m/ấ/t t/í/c/h cái tên Mộc Trà.
Sự nghiệp của cô ta đã v/ỡ n/á/t như bọt xà phòng, sắp sửa hầu tòa vì tội lừa đảo và đối mặt với á/n t/ù m/ọ/t g/ô/n/g.
"Thầy Lâm, thầy mà v/ứ/t b/ỏ tôi, thì ngày mai m/ạ/n/g tôi cũng t/à/n, xin thầy rủ lòng thương." Mộc Trà gào thét, những móng tay sắc nhọn cào r/á/c/h cả gấu quần tôi.
"Tôi thật sự đ/ế/c/h giúp được cô đâu." Tôi gắt lên, cố rứt chân ra.
Cô ta khóc nghẹn ngào, thê lương đến rợn gáy.
Tôi đành hạ giọng khuyên răn, giải thích khô cả họng rằng năng lực tôi có hạn, không muốn rước họa vào thân.
Khóc lóc một trận tơi bời, cô ta cũng dần im bặt.
Cô ta lảo đảo đứng dậy, ném cho tôi một ánh nhìn oán độc đến thấu xương.
Tôi vừa định mở miệng an ủi thêm vài câu, thì thấy tay cô ta lướt nhanh xuống cởi phăng chiếc thắt lưng đính kim cương.
"Dừng lại đi." Tôi hoảng hốt xoay mặt vào tường. "Cô Mộc, cô đ/i/ê/n rồi à, camera an ninh đang quay đấy, cô định h/ã/m h/ạ/i tôi à."
Bất chấp lời can ngăn, cô ta lột sạch đồ, áp sát tấm thân nóng hổi vào lưng tôi.
"Tôi dùng thể xác này để đ/á/n/h đ/ổ/i, thầy đã vừa lòng chưa."
"Cô bị t/h/ầ/n k/i/n/h à, có để cho tôi nói..."
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua tấm gương phản chiếu đối diện.
Tôi bị á khẩu ngay lập tức.
Cổ họng tôi như bị c/ụ/c c/h/ì n/h/é/t c/h/ặ/t.
Ngay vị trí nhạy cảm nhất trên b/ụ/n/g d/ư/ớ/i của cô ta, chễm chệ một hình xăm con nhện đ/ộ/c k/h/ổ/n/g l/ồ, những chiếc chân gớm ghiếc của nó chui rúc vào tận b/ê/n t/r/o/n/g l/ớ/p d/a.
Hình xăm được khắc họa tinh xảo đến m/a q/u/á/i, đặc biệt là n/ọ/c đ/ộ/c r/ỉ r/a từ m/i/ệ/n/g con nhện, đỏ tươi như m/á/u t/h/ậ/t.
Nhìn qua là biết đ/ế/c/h phải tác phẩm của người trần mắt thịt.
Chẳng lẽ... cô ta đã d/í/n/h n/g/ả/i xăm từ trước.
Tôi rùng mình nhớ đến một cấm thuật được chép lại bằng m/á/u trong "Huyết Sắc Đồ Đằng", mang tên "Độc Nhện Phệ Điệp".
02
Theo những gì sư phụ ghi chép lại trong "Huyết Sắc Đồ Đằng", "Độc Nhện Phệ Điệp" là một loại ngải xăm c/h/ớ/t c/h/ó/c mang dã tâm đ/o/ạ/t m/ạ/n/g.
Thường thì loại ngải này chỉ được dùng khi những kẻ thứ ba muốn tiêu diệt chính thất để đ/o/ạ/t t/ì/n/h c/ư/ớ/p l/ý.
Quy trình luyện ngải cực kỳ t/à/n á/c, phải bắt s/ố/n/g chín mươi chín con nhện đ/ộ/c cái đang ôm trứng, cùng một con bướm đ/ê/m, nhốt vào một chiếc vò sành phong ấn bằng bùa m/á/u.
Lũ nhện cái vì b/ả/n n/ă/n/g b/ả/o v/ệ con sẽ điên cuồng c/ắ/n x/é t/r/o/n/g b/ó/n/g t/ố/i, cho đến khi chỉ còn một con nhện đ/ộ/c duy nhất sống sót, nó sẽ dùng t/ơ t/r/ó/i c/h/ặ/t và ă/n t/h/ị/t c/o/n b/ư/ớ/m đ/ê/m t/r/o/n/g s/ự đ/a/u đ/ớ/n t/ộ/t c/ù/n/g.
Sự g/i/ế/t c/h/ó/c t/à/n b/ạ/o này tạo ra một l/u/ồ/n/g o/á/n k/h/í đ/ậ/m đ/ặ/c, t/í/c/h t/ụ t/o/à/n b/ộ s/ự c/ă/m p/h/ẫ/n c/ủ/a l/o/à/i v/ậ/t t/r/ư/ớ/c k/h/i c/h/ớ/t.
Ngay lúc con nhện đang n/u/ố/t c/h/ử/n/g c/o/n m/ồ/i, p/h/ả/i l/ấ/y d/a/o b/ạ/c m/ổ b/ụ/n/g n/ó, l/ấ/y n/ọ/c đ/ộ/c h/ò/a v/ớ/i t/r/o c/ố/t đ/ể c/h/ế t/h/à/n/h m/ự/c n/g/ả/i.
Sau đó trộn lẫn m/á/u tháng của người phụ nữ, xăm trực tiếp lên v/ù/n/g k/í/n của người bị h/ạ n/g/ả/i, rồi đ/ọ/c c/h/ú t/r/i/ệ/u h/ồ/n.
Kẻ nào trúng phải ngải này, sẽ trở thành n/ô l/ệ t/ì/n/h d/ụ/c c/ủ/a k/ẻ h/ạ n/g/ả/i, m/ỗ/i l/ầ/n h/o/a/n á/i đ/ề/u b/ị m/ê h/o/ặ/c đ/ế/n m/ứ/c r/ú/t c/ạ/n s/i/n/h l/ự/c, b/i/ế/n t/h/à/n/h k/ẻ d/â/m đ/ã/n/g c/h/í t/ử.
Nhưng cái giá phải trả cho thuật c/h/ớ/t này cũng khốc liệt không kém, m/a n/h/ệ/n sẽ q/u/a/y l/ạ/i p/h/ả/n t/h/ệ, k/é/o t/h/e/o h/à/n/g t/á t/a/i ư/ơ/n/g, đ/ẩ/y c/h/ủ n/h/â/n v/à/o v/ò/n/g x/o/á/y c/ủ/a s/ự c/h/ớ/t c/h/ó/c v/à n/h/ụ/c d/ụ/c đ/ê h/è/n.