Fergal Dona

Fergal Dona Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Fergal Dona, Business Supply Service, Fergal Dona, Adams Center, NY.

Mùi hương nhang trầm ng*i ngái hòa lẫn với mùi m/á/u tươi phảng phất trong căn tiệm xăm chật hẹp của tôi.Nữ diễn viên hạ...
02/26/2026

Mùi hương nhang trầm ng*i ngái hòa lẫn với mùi m/á/u tươi phảng phất trong căn tiệm xăm chật hẹp của tôi.
Nữ diễn viên hạng A lừng danh, người luôn xuất hiện trên thảm đỏ với vẻ đẹp thanh tao thoát tục, giờ đang quỳ sụp dưới chân tôi, dâng lên hàng chục cọc tiền polyme mới cóóng cùng sổ đỏ một căn biệt thự triệu đô.
Cô ta run rẩy cởi bỏ chiếc áo choàng lụa, phơi bày thân thể ngọc ngà trước mắt tôi, tuyệt vọng cầu xin tôi dùng tà thuật để cứu vãn cuộc đời đang bên bờ vực thẳm.
Thế nhưng, khi chiếc nội y mỏng manh vừa trượt xuống.
Tôi kinh hãi lùi lại, đồng tử co rút mạnh.
Chễm chệ ngay trên vùng b/ụ/n/g d/ư/ớ/i trắng ngần của cô ta, là một hình xăm con nhện chúa đang giăng lưới bắt gọn một con bướm đ/ê/m, từng nét mực đỏ au như rỉ m/á/u - thứ tà thuật hắc ám mang tên "Độc Nhện Phệ Điệp" mà tôi tưởng chừng đã thất truyền.

01
Tôi là gã thợ xăm vô danh tiểu tốt ẩn mình trong con hẻm sâu ngoằn ngoèo.
Lão sư phụ b/ệ/n/h h/o/ạ/n của tôi trước khi chớt đã cấm tiệt tôi xăm cho đàn ông, để lại di huấn oái oăm: "Chỉ nhận xăm cho gái đôi mươi, mơn mởn sắc xuân."
Nghe thì bùi tai, tưởng đâu mỡ để miệng mèo.
Nhưng cái quy củ biến thái ấy đã b/ó/p c/h/ớ/t nồi cơm của tôi.
"Tránh xa cái tiệm xăm r/á/c r/ư/ở/i ấy ra, gã chủ ở đó là một tên dê xồm, chỉ rình rập gái đẹp để sàm sỡ thôi."
Đó là tấm huy chương ô nhục mà thiên hạ ưu ái phong tặng cho tôi.
Chán nản cùng cực, bụng thì réo mà tiếng chửi thì rát tai.
Cũng may tổ nghề còn thương, ban cho tôi chút tài mọn cầm kim, lâu lâu vẫn lừa được vài cô em nhẹ dạ cả tin đến xăm, đủ để trả tiền thuê nhà qua ngày đoạn tháng.
Thế quái nào mà đêm nay, một con cá sộp khổng lồ lại sa lưới tiệm tôi.
Người đàn bà đang đứng trước mặt tôi là Mộc Trà – nàng ngọc nữ vạn người mê, nữ thần thanh xuân của màn ảnh Việt.
Ngoài đời, nhan sắc của cô ta còn kinh diễm hơn cả những bức ảnh đã qua chỉnh sửa hàng chục lớp filter.
Dáng người thanh tú, diện bộ đầm dạ hội màu xanh ngọc bích cắt xẻ táo bạo, chân mang đôi guốc đính đá lấp lánh, toát lên vẻ kiêu sa nhưng lại mong manh lạ thường.
Chỉ có điều, đôi mắt cô ta thâm quầng vằn tia m/á/u, gương mặt hốc hác giấu sau lớp trang điểm dày cộp đang phản bội lại cái danh xưng nữ thần.
"Thầy Lâm, tôi được người ta mách nước thầy là cao thủ xăm ngải, có đúng không." Giọng Mộc Trà nghẹn ngào, lắp bắp.
Xăm ngải.
Tôi sững người như bị điểm huyệt.
Lăn lộn trong nghề ngần ấy năm, ngoài những lời thì thầm đi/ên r/ồ của lão sư phụ lúc say rượu, chưa một ai dám thốt ra hai từ cấm kỵ này trước mặt tôi.
Xăm ngải không phải là thứ nghệ thuật vẩy mực lên da thịt thông thường.
Trong cuốn bí kíp "Huyết Sắc Đồ Đằng" tàn tạ của sư phụ có chép rõ, thợ xăm phải dùng tro cốt của t/r/ẻ s/ơ s/i/n/h hòa quyện cùng m/á/u tr/a/i t/â/n để pha mực, sau đó làm phép gọi h/ồ/n n/h/ậ/p vào hình xăm, dùng âm đ/o/ạ/t dương, lấy tử h/ó/a sinh.
Nói trắng ra, đó là một bản hợp đồng m/a q/u/ỷ b/á/n l/i/n/h h/ồ/n để vay mượn sự may mắn, xoay chuyển càn khôn.
"Thầy Lâm, tôi xin thầy, thầy mở miệng ra giá đi, tôi có thể dâng cho thầy mọi thứ, đây là toàn bộ tài sản của tôi." Mộc Trà run rẩy lôi từ trong chiếc túi Hermes ra một xấp sổ tiết kiệm đập xuống bàn.
"Năm tỷ tiền mặt, nếu thầy chê ít, tôi sẽ bán nốt căn penthouse đang ở để chồng thêm cho thầy."
Con số năm tỷ đập vào màng nhĩ khiến tim tôi đ/ậ/p l/o/ạ/n n/h/ị/p muốn rớt ra ngoài.
Đối với thằng thợ xăm quèn như tôi, đó là giấc mơ cả đời đ/ế/c/h dám nghĩ tới.
Nhưng lý trí đã kịp thời giật dây thần kinh của tôi, tôi lắc đầu quầy quậy.
"Cái trò ma quỷ đó tôi chỉ mới thấy trong sách cổ, chứ chưa từng thực hành bao giờ..."
Chưa để tôi trình bày xong, cô ta đã nhào tới ôm rịt lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết.
"Thầy ơi tôi lạy thầy, thầy không cứu tôi thì tôi chỉ còn nước đ/i c/h/ớ/t."
Nước mắt làm nhòe nhoẹt cả lớp mascara đắt tiền.
"Tôi đã gõ cửa không biết bao nhiêu thầy bùa thầy ngải rồi, bọn họ đều l/ắ/c đ/ầ/u b/ó t/a/y, thầy muốn lấy m/ạ/n/g tôi cũng được, muốn thân xác tôi cũng được, chỉ cần thầy ra tay, tôi cầu xin thầy."
Nhưng đây đ/ế/c/h phải là chuyện cò kè bớt một thêm hai.
Cốt lõi vấn đề là... tôi đ/ế/c/h biết làm.
Lão sư phụ biến thái mang b/í t/h/u/ậ/t đó xuống l/ỗ c/h/ô/n cùng rồi.
Thấy tôi kiên quyết chối từ, Mộc Trà tuyệt vọng khuỵu hẳn xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Tôi hoảng hốt đỡ cô ta lên, nhưng cô ta bám c/h/ớ/t lấy chân bàn, nức nở tuôn trào nỗi oan khuất kinh hoàng của mình.
Thì ra, từ một cô diễn viên múa vô danh, Mộc Trà bỗng chốc một bước lên tiên, kịch bản phim bom tấn tranh nhau xếp hàng mời cô ta đóng chính.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, sau một chuyến du lịch bí mật đến vùng núi sâu hẻo lánh ở biên giới.
Không hiểu cô ta đắc tội với oan hồn uổng tử nào mà vận đen ập xuống như thác lũ.
Vai diễn bom tấn chuẩn bị bấm máy bỗng bị cắt ngang, giao cho con kỳ đà cản mũi khác.
Các nhãn hàng đồng loạt quay xe đòi bồi thường vi phạm hợp đồng, công ty quản lý thì đe dọa đ/ó/n/g b/ă/n/g mọi hoạt động.
Đầu tư chứng khoán thì cháy túi, chủ nợ giang hồ s/ă/n l/ù/n/g gắt gao.
Tai họa ập đến liên miên vắt kiệt sức lực, cô ta đã s/u/ý/t c/h/ớ/t vì tai nạn ô tô bí ẩn ba ngày trước.
Trong cơn bĩ cực, một kẻ ẩn danh đã rỉ tai cô ta về phép xăm ngải cải mệnh, xúi cô ta đến tìm tôi.
Nghe cô ta kể lể, tôi mới bàng hoàng nhớ ra mấy tháng nay báo chí hoàn toàn m/ấ/t t/í/c/h cái tên Mộc Trà.
Sự nghiệp của cô ta đã v/ỡ n/á/t như bọt xà phòng, sắp sửa hầu tòa vì tội lừa đảo và đối mặt với á/n t/ù m/ọ/t g/ô/n/g.
"Thầy Lâm, thầy mà v/ứ/t b/ỏ tôi, thì ngày mai m/ạ/n/g tôi cũng t/à/n, xin thầy rủ lòng thương." Mộc Trà gào thét, những móng tay sắc nhọn cào r/á/c/h cả gấu quần tôi.
"Tôi thật sự đ/ế/c/h giúp được cô đâu." Tôi gắt lên, cố rứt chân ra.
Cô ta khóc nghẹn ngào, thê lương đến rợn gáy.
Tôi đành hạ giọng khuyên răn, giải thích khô cả họng rằng năng lực tôi có hạn, không muốn rước họa vào thân.
Khóc lóc một trận tơi bời, cô ta cũng dần im bặt.
Cô ta lảo đảo đứng dậy, ném cho tôi một ánh nhìn oán độc đến thấu xương.
Tôi vừa định mở miệng an ủi thêm vài câu, thì thấy tay cô ta lướt nhanh xuống cởi phăng chiếc thắt lưng đính kim cương.
"Dừng lại đi." Tôi hoảng hốt xoay mặt vào tường. "Cô Mộc, cô đ/i/ê/n rồi à, camera an ninh đang quay đấy, cô định h/ã/m h/ạ/i tôi à."
Bất chấp lời can ngăn, cô ta lột sạch đồ, áp sát tấm thân nóng hổi vào lưng tôi.
"Tôi dùng thể xác này để đ/á/n/h đ/ổ/i, thầy đã vừa lòng chưa."
"Cô bị t/h/ầ/n k/i/n/h à, có để cho tôi nói..."
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua tấm gương phản chiếu đối diện.
Tôi bị á khẩu ngay lập tức.
Cổ họng tôi như bị c/ụ/c c/h/ì n/h/é/t c/h/ặ/t.
Ngay vị trí nhạy cảm nhất trên b/ụ/n/g d/ư/ớ/i của cô ta, chễm chệ một hình xăm con nhện đ/ộ/c k/h/ổ/n/g l/ồ, những chiếc chân gớm ghiếc của nó chui rúc vào tận b/ê/n t/r/o/n/g l/ớ/p d/a.
Hình xăm được khắc họa tinh xảo đến m/a q/u/á/i, đặc biệt là n/ọ/c đ/ộ/c r/ỉ r/a từ m/i/ệ/n/g con nhện, đỏ tươi như m/á/u t/h/ậ/t.
Nhìn qua là biết đ/ế/c/h phải tác phẩm của người trần mắt thịt.
Chẳng lẽ... cô ta đã d/í/n/h n/g/ả/i xăm từ trước.
Tôi rùng mình nhớ đến một cấm thuật được chép lại bằng m/á/u trong "Huyết Sắc Đồ Đằng", mang tên "Độc Nhện Phệ Điệp".

02
Theo những gì sư phụ ghi chép lại trong "Huyết Sắc Đồ Đằng", "Độc Nhện Phệ Điệp" là một loại ngải xăm c/h/ớ/t c/h/ó/c mang dã tâm đ/o/ạ/t m/ạ/n/g.
Thường thì loại ngải này chỉ được dùng khi những kẻ thứ ba muốn tiêu diệt chính thất để đ/o/ạ/t t/ì/n/h c/ư/ớ/p l/ý.
Quy trình luyện ngải cực kỳ t/à/n á/c, phải bắt s/ố/n/g chín mươi chín con nhện đ/ộ/c cái đang ôm trứng, cùng một con bướm đ/ê/m, nhốt vào một chiếc vò sành phong ấn bằng bùa m/á/u.
Lũ nhện cái vì b/ả/n n/ă/n/g b/ả/o v/ệ con sẽ điên cuồng c/ắ/n x/é t/r/o/n/g b/ó/n/g t/ố/i, cho đến khi chỉ còn một con nhện đ/ộ/c duy nhất sống sót, nó sẽ dùng t/ơ t/r/ó/i c/h/ặ/t và ă/n t/h/ị/t c/o/n b/ư/ớ/m đ/ê/m t/r/o/n/g s/ự đ/a/u đ/ớ/n t/ộ/t c/ù/n/g.
Sự g/i/ế/t c/h/ó/c t/à/n b/ạ/o này tạo ra một l/u/ồ/n/g o/á/n k/h/í đ/ậ/m đ/ặ/c, t/í/c/h t/ụ t/o/à/n b/ộ s/ự c/ă/m p/h/ẫ/n c/ủ/a l/o/à/i v/ậ/t t/r/ư/ớ/c k/h/i c/h/ớ/t.
Ngay lúc con nhện đang n/u/ố/t c/h/ử/n/g c/o/n m/ồ/i, p/h/ả/i l/ấ/y d/a/o b/ạ/c m/ổ b/ụ/n/g n/ó, l/ấ/y n/ọ/c đ/ộ/c h/ò/a v/ớ/i t/r/o c/ố/t đ/ể c/h/ế t/h/à/n/h m/ự/c n/g/ả/i.
Sau đó trộn lẫn m/á/u tháng của người phụ nữ, xăm trực tiếp lên v/ù/n/g k/í/n của người bị h/ạ n/g/ả/i, rồi đ/ọ/c c/h/ú t/r/i/ệ/u h/ồ/n.
Kẻ nào trúng phải ngải này, sẽ trở thành n/ô l/ệ t/ì/n/h d/ụ/c c/ủ/a k/ẻ h/ạ n/g/ả/i, m/ỗ/i l/ầ/n h/o/a/n á/i đ/ề/u b/ị m/ê h/o/ặ/c đ/ế/n m/ứ/c r/ú/t c/ạ/n s/i/n/h l/ự/c, b/i/ế/n t/h/à/n/h k/ẻ d/â/m đ/ã/n/g c/h/í t/ử.
Nhưng cái giá phải trả cho thuật c/h/ớ/t này cũng khốc liệt không kém, m/a n/h/ệ/n sẽ q/u/a/y l/ạ/i p/h/ả/n t/h/ệ, k/é/o t/h/e/o h/à/n/g t/á t/a/i ư/ơ/n/g, đ/ẩ/y c/h/ủ n/h/â/n v/à/o v/ò/n/g x/o/á/y c/ủ/a s/ự c/h/ớ/t c/h/ó/c v/à n/h/ụ/c d/ụ/c đ/ê h/è/n.

Đúng 9 giờ sáng, tôi bị gọi vào phòng chủ tịch để nhận thông báo sa thải không báo trước.Không một giọt nước mắt, không ...
02/26/2026

Đúng 9 giờ sáng, tôi bị gọi vào phòng chủ tịch để nhận thông báo sa thải không báo trước.
Không một giọt nước mắt, không một lời đôi co, tôi chỉ nhếch mép đáp lại đúng một từ: "Được."
Chưa đầy mười phút sau, tôi đã ném thẳng chiếc USB chứa file bàn giao lên bàn nhân sự, xách chiếc laptop cá nhân và bước ra khỏi cánh cửa công ty mà không thèm ngoái đầu nhìn lại.
Đến 2 giờ chiều, màn hình điện thoại của tôi nháy sáng liên tục bởi những cuộc gọi nhỡ cháy máy từ gã chủ tịch họ Trần.
Cậu em khóa dưới gửi vội cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình nhóm chat tổng của công ty.
Trong đó, Trần tổng đang tag thẳng tên tôi bằng font chữ đỏ chót, hứa hẹn sẽ lập tức chuyển khoản ngay 500 triệu đồng tiền hoa hồng dự án đang bị giam lỏng.
Nhưng nực cười thay, từ số điện thoại, Zalo cho đến mọi phương thức liên lạc của ông ta, đều đã bị tôi tống thẳng vào danh sách chặn vĩnh viễn ngay từ giây phút tôi bước chân vào thang máy.

Trở lại lúc 9 giờ sáng, không khí trong văn phòng của Trần tổng đặc quánh mùi xì gà đắt tiền.
Ông ta chễm chệ trên chiếc ghế giám đốc bọc da bò tót, đôi mắt hí híp lại lấp ló sau cặp kính cận viền vàng, tỏ vẻ đắc ý của một kẻ cầm quyền.
"Hà Giai à."
Giọng ông ta nhừa nhựa, sặc mùi trịch thượng và giả tạo.
"Tình hình kinh tế dạo này ảm đạm quá, ban giám đốc quyết định tái cấu trúc lại bộ máy, tinh gọn nhân sự cho phù hợp với định hướng mới."
Tôi đứng lặng như một bức tượng băng, lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt ông ta.
Suốt bốn năm thanh xuân gắn bó với cái tập đoàn này, tôi đã đổ mồ hôi sôi nước mắt để kéo về hàng tá hợp đồng quảng cáo béo bở, gánh vác doanh thu của cả một phòng ban.
Vậy mà giờ đây, tôi lại trở thành vật tế thần cho cái chiến lược "tinh gọn" rẻ rách của ông ta.
Ông ta dường như rất đắc ý trước sự im lặng của tôi, khóe môi giật giật để lộ một nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ.
"Cô làm sale thì cũng biết rồi đấy, thời buổi này chúng ta cần những gương mặt mới mẻ, ngoại giao tốt, chứ không cần những người chỉ biết cắm mặt vào giấy tờ sổ sách."
Ông ta hắng giọng, tung ra đòn chốt hạ mà ông ta đã nung nấu từ lâu.
"Công ty hiện tại không có không gian cho phong cách làm việc bảo thủ của cô. Bắt đầu từ ngày mai, cô không cần quẹt thẻ đi làm nữa."
"Bảo thủ."
Hai chữ đó vang lên như một cái t/á/t thẳng vào mặt tôi.
Bốn năm trời lăn lộn, uống r/ư/ợ/u đến mức x/u/ấ/t h/u/y/ế/t dạ dày để ký được những siêu dự án, trong mắt ông ta giờ chỉ còn là sự lỗi thời, cản đường.
Bao nhiêu cống hiến, bao nhiêu hợp đồng triệu đô do một tay tôi mang về, phút chốc bị gạch bỏ không thương tiếc.
Sự tôn nghiêm và năng lực của tôi bị ông ta chà đạp một cách thô bạo.
Căn phòng tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng rít từ điếu xì gà cháy dở.
Ông ta chắc mẩm tôi sẽ gào khóc, sẽ van xin sướt mướt để giữ lại cái nồi cơm này, hoặc ít nhất cũng sẽ làm ầm ĩ lên đòi tiền đền bù sa thải.
Nhưng ông ta đã lầm to.
Một sự bình thản lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt kẻ vong ân bội nghĩa đó, nhếch mép cười mỉa mai.
Tôi rành rọt thốt lên từng tiếng một, không gợn chút cảm xúc.
"Không cần đợi đến ngày mai đâu, tôi dọn đồ biến ngay bây giờ."
Trần tổng há hốc mồm, điếu xì gà trên tay suýt rơi xuống quần.
Rõ ràng ông ta đã chuẩn bị sẵn một tràng đạo lý để răn dạy tôi, nhưng sự dứt khoát của tôi đã đ/á/n/h b/ậ/t mọi kịch bản của ông ta.
Tôi quay gót bước đi, không thèm ném lại cho ông ta nửa ánh nhìn.
Bước ra không gian làm việc chung, hàng tá ánh mắt đổ dồn về phía tôi, có kẻ hả hê, có người xót xa, có đứa lại dáo dác tò mò.
Tôi phớt lờ tất cả những vở kịch văn phòng ấy.
Tôi mở máy tính, tải lên hệ thống một tệp tin mang tên "Bàn giao khách hàng".
Trong đó, tôi chỉ để lại danh sách những khách hàng vãng lai, những dự án nhỏ lẻ không có giá trị cốt lõi, đủ để bộ phận duy trì hoạt động cầm chừng.
Còn toàn bộ data khách hàng VIP, những mối quan hệ mật thiết với các tổng tài mà tôi cất công xây dựng bằng m/á/u và nước mắt, đều nằm gọn trong ổ cứng cá nhân của tôi.
Tôi không b/ị đ/i/ê/n mà đi dâng hiến tài sản vô giá của mình cho cái công ty vừa vắt chanh bỏ vỏ.
Tôi vơ vội vài món đồ lặt vặt trên bàn: một khung ảnh nhỏ, một chậu cây xương rồng, và cuốn sổ tay ghi chép.
Tất cả nhét vừa vặn vào một cái túi giấy.
Cậu em khóa dưới tên Minh, người tôi từng dìu dắt từ ngày đầu vào công ty, rụt rè bước tới, mắt ươn ướt.
"Chị Giai..."
Tôi vỗ nhẹ lên vai cậu nhóc, mỉm cười thật tươi.
"Không sao đâu em, nhân cơ hội này chị đi du lịch xả stress một chuyến."
Tôi cầm lấy chậu xương rồng nhỏ bé, người bạn đồng hành câm lặng của tôi trong những đêm chạy deadline s/ấ/p m/ặ/t.
Nó đã cùng tôi nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi ở nơi này, giờ là lúc nó cùng tôi thoát khỏi cái lồng chật hẹp này.
Tính từ lúc Trần tổng mở miệng sa thải cho đến khi tôi ôm đồ đứng trước cổng công ty, thời gian chưa đầy mười lăm phút.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài kia, hít một hơi thật sâu.
Không khí tự do chưa bao giờ trong lành đến thế.
Về đến căn hộ của mình, tôi thả người xuống sofa, không một chút bi lụy hay suy sụp.
Thao tác đầu tiên của tôi là lôi cái điện thoại ra, chặn sạch sành sanh từ số cá nhân, Zalo, Viber cho đến Facebook của gã chủ tịch họ Trần.
Cắt đứt mọi liên lạc, sạch sẽ và dứt khoát.
Hoàn tất công đoạn dọn rác, tôi thong thả đi pha một tách trà hoa cúc, tự thưởng cho mình một buổi chiều thảnh thơi.
Tôi đặt chậu xương rồng ra ban công ngập nắng, tưới cho nó chút nước mát lành.
Một khởi đầu mới đang chờ đợi tôi ở phía trước.
Đúng 2 giờ chiều, khi tôi đang đắm chìm trong bản nhạc Jazz du dương thì chiếc điện thoại rung lên bần bật.
Một dãy số cố định lạ hoắc nhưng mã vùng thì đích thị là từ tổng đài công ty cũ.
Tôi liếc mắt nhìn, khẽ nhếch mép rồi ấn nút từ chối cuộc gọi, ném điện thoại sang một bên.
Thế giới lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có.
Chưa đầy năm phút sau, Zalo báo có tin nhắn mới.
Là Minh gửi đến.
Cậu nhóc chụp lại màn hình đoạn chat trong nhóm quản lý cấp cao của công ty.
Trần tổng đang tag tên tôi bằng chữ in hoa đỏ chót, giọng điệu cuống cuồng như ngồi trên đống lửa.
"Hà Giai, chiều nay 3 giờ phải thuyết trình chốt phương án với tập đoàn Hưng Thịnh, cô đang trốn ở xó nào rồi."
"Tài liệu báo cáo chi tiết đâu, sao trong file bàn giao toàn số liệu rác thế này."
"Đọc được tin nhắn thì gọi lại cho tôi ngay lập tức."
Một tràng câu hỏi dồn dập, qua màn hình điện thoại tôi cũng ngửi thấy mùi hoảng loạn và tức tối của ông ta.
Tôi nhấm nháp ngụm trà, thủng thẳng nhắn lại cho Minh:
"Em bảo với sếp là chị đã không còn là người của công ty nữa rồi."
Minh gửi lại một icon há hốc mồm kinh ngạc, kèm theo bức ảnh chụp màn hình thứ hai.
Vẫn là nhóm chat đó, nhưng thái độ của Trần tổng đã quay ngoắt 180 độ, từ hống hách chuyển sang nhún nhường thảm hại.
"Hà Giai à, sáng nay anh có hơi nặng lời, anh xin lỗi em."
"Em mau quay lại công ty đi, mọi chuyện mình từ từ giải quyết."
"Chỉ cần em về cứu vãn cái hợp đồng chiều nay, 500 triệu tiền hoa hồng dự án quý trước anh sẽ lệnh cho kế toán chuyển khoản ngay lập tức."
Nhìn con số 500 triệu nhấp nháy trên màn hình, ánh mắt tôi sắc lạnh như d/a/o.
Khoản tiền mồ hôi nước mắt đó, ông ta đã viện đủ lý do dòng tiền khó khăn để giam lỏng của tôi suốt sáu tháng trời.
Giờ cháy nhà mới ra mặt chuột, mới chịu nôn tiền ra để dụ dỗ tôi về làm bia đỡ đ/ạ/n.
Tiếc thay, mọi chuyện đã quá muộn màng.
Nhân phẩm và lòng tự trọng của tôi không phải thứ có thể mua chuộc bằng 500 triệu bạc lẻ của ông ta.
Tôi úp điện thoại xuống mặt bàn, tiếp tục thưởng thức tách trà chiều.
Nắng chiều hắt qua ô cửa kính, chiếu lên chậu xương rồng đang vươn những chiếc g*i kiêu hãnh.
Tôi thừa biết, cơn á/c m/ộ/n/g thực sự của Trần tổng mới chỉ vừa kéo rèm mở màn mà thôi.

Điện thoại vẫn reo lên từng chập không ngừng nghỉ, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm.
Tôi thừa sức mường tượng ra bộ dạng Trần tổng đang dậm chân đ/ậ/p b/à/n ch/ử/i b/ớ/i ầm ĩ trong phòng làm việc.
Đúng như dự đoán, Minh lại gửi tin nhắn thoại qua, giọng điệu đầy phấn khích xen lẫn sự hả hê tột độ.
"Chị Giai ơi, chị có nằm mơ cũng không đoán được ai ngồi vào ghế Trưởng phòng của chị đâu."
"Là con gái rượu của sếp đấy, tên Trần Ngọc, mới đi du học về. Nó vác mặt đến công ty ngay sau khi chị xách đồ ra khỏi cửa."
Trần Ngọc.
Cái tên đó xẹt qua đầu tôi, mang theo hình ảnh một cô tiểu thư chảnh chọe, não ngắn nhưng lúc nào cũng thích ra vẻ ta đây.
Tôi chợt vỡ lẽ mọi chuyện.
Tuần trước, Trần tổng có dẫn theo một cô gái trẻ trung, ăn mặc lòe loẹt đến phòng kinh doanh, giới thiệu là thực tập sinh mới vào.
Ông ta còn ngọt nhạt nhờ vả tôi kèm cặp, truyền đạt kinh nghiệm cho "lính mới".
Lúc đó tôi đang bù đầu với cái dự án trọng điểm của tập đoàn Hưng Thịnh nên thẳng thừng từ chối vì không có thời gian rảnh rỗi.
Hóa ra, đó không phải là thực tập sinh bình thường, mà là thái tử đảng xuống núi để thị uy.
Ông ta đã tính kế hất cẳng tôi từ lâu, để dọn đường cho đứa con gái bất tài của mình lên nắm quyền.
Sự cống hiến quên mình của tôi cuối cùng chỉ là bước đệm cho kẻ cậy ô dù thăng tiến.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tôi cảm thấy t/ở/m l/ợ/m vô cùng.
Tôi nhắn lại cho Minh: "Chị biết tỏng rồi. Em cứ chuẩn bị bỏng ngô mà xem kịch hay đi, có biến gì nhớ cập nhật cho chị."
Minh gửi lại một icon mặt cười rạng rỡ: "Tuân lệnh sếp, em sẽ làm phóng viên chiến trường tường thuật trực tiếp cho chị."
Buổi thuyết trình dự án chiều hôm đó vẫn diễn ra theo đúng lịch trình đã định.
Theo lời tường thuật sống động của Minh, không khí trong phòng họp ngột ngạt và căng thẳng đến bức người.
Phía đối tác là Tập đoàn Hưng Thịnh, người cầm trịch là Lê tổng, một vị sếp nổi tiếng khó tính, sắc sảo và cực kỳ coi trọng thực lực của đối tác.
Toàn bộ concept dự án, từ khâu lên ý tưởng sáng tạo, lập kế hoạch ngân sách cho đến chiến lược truyền thông, đều do tôi vắt óc suy nghĩ và trực tiếp làm việc với Lê tổng suốt ba tháng ròng rã.
Nói không ngoa, để dự án này đi đến vòng chốt sale cuối cùng, công sức của tôi chiếm đến chín phần mười, phần còn lại là nhờ Lê tổng tín nhiệm năng lực của tôi.
Buổi thuyết trình bắt đầu, "giám đốc trẻ tài năng" Trần Ngọc ưỡn ẹo đứng lên bục, tay lăm lăm cái bút laser nhưng mặt mũi thì tái mét.
Cô ta luống cuống bấm nhầm slide, bản kế hoạch tài chính bị lỗi font chữ hiển thị những ký tự ngoằn ngoèo không đọc được.
Trán cô ta túa mồ hôi hột, miệng lúng búng viện cớ: "Dạ... chắc file bị lỗi kỹ thuật, lúc sáng em check vẫn bình thường mà."
Lê tổng ngồi ở vị trí trung tâm, đôi lông mày rậm cau lại thành một đường thẳng tắp.
Ông ấy không thèm liếc nhìn Trần Ngọc lấy một cái, ánh mắt sắc như d/a/o phóng thẳng về phía Trần tổng, cất giọng trầm mặc nhưng đầy uy lực.
"Trần tổng, bảo cô Hà Giai ra đây thuyết trình đi."
Trần tổng cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, lắp bắp đáp lời: "Dạ thưa Lê tổng, cô Hà Giai... nhà có tang đột xuất nên xin nghỉ phép rồi ạ. Đây là giám đốc dự án mới của bên em, cháu Trần Ngọc, năng lực rất xuất sắc ạ."
"Giám đốc dự án." Ánh mắt Lê tổng lúc này mới quét qua người Trần Ngọc, một cái nhìn lạnh lẽo như muốn xuyên thấu sự giả dối của cô ta.
"Được thôi, vậy tôi xin phép hỏi giám đốc Trần vài câu."
Lê tổng đổi tư thế, chống cằm nhìn cô ta đầy t/h/á/c/h t/h/ứ/c.
"Chiến lược định giá sản phẩm trong giai đoạn tung hàng này dựa trên mô hình phân tích nào. Tại sao lại chọn mức biên lợi nhuận này."
"Kế hoạch xử lý khủng hoảng truyền thông nếu có sự cố xảy ra là gì. Quy trình báo cáo và phản hồi trong bao lâu."
"KPI cam kết cho chiến dịch digital marketing này đo lường bằng những chỉ số cụ thể nào."
Hàng loạt câu hỏi hóc búa được ném ra liên tiếp, nhắm thẳng vào những điểm chí tử của bản kế hoạch.
Đừng nói là một kẻ cưỡi ngựa xem hoa như Trần Ngọc, ngay cả những sale kỳ cựu cũng phải toát mồ hôi hột mới trả lời trôi chảy được.
Mặt Trần Ngọc đỏ bừng bừng như gà chọi, đứng ngây như phỗng, không rặn ra được nửa chữ.
Bí quá hóa liều, cô ta đành giở trò đổ lỗi.
"Dạ thưa... mấy cái này... cô Hà Giai lúc bàn giao không ghi rõ ràng ạ. Tài liệu cô ấy để lại thiếu sót nhiều lắm."
Trần tổng vội vàng nhảy vào đỡ lời, định dùng chiêu bài xoa dịu để lấp liếm sự d/ố/t n/á/t của con gái.
Nhưng Lê tổng đã giơ tay lên, ra hiệu dừng lại ngay lập tức.
"Trần tổng."
Giọng Lê tổng vang lên lạnh lẽo và dứt khoát.
"Tôi xin khẳng định lại, tôi chỉ làm việc với cô Hà Giai. Từ khâu thai nghén ý tưởng đến giờ, cô ấy là người duy nhất nắm rõ linh hồn của dự án này. Sự tâm huyết và chuyên nghiệp của cô ấy là lý do duy nhất để Hưng Thịnh ngồi đây với các anh."
"Bây giờ, một là anh gọi cô ấy đến đây. Hai là, luật sư của Hưng Thịnh sẽ gửi công văn xem xét lại tư cách đối tác của công ty anh."
Nói xong, ông ấy đứng phắt dậy, cài lại cúc áo vest một cách dứt khoát.
"Tôi còn lịch trình khác, xin phép."
Theo lời Minh kể lại, sắc mặt của Trần tổng lúc đó chuyển từ x/a/n/h x/a/o sang t/í/m t/á/i, rồi đ/e/n k/ị/t như trát nhọ nồi.
Ông ta cuống cuồng rút điện thoại gọi cho tôi ngay trước mặt Lê tổng.
Khi nghe thấy tiếng tổng đài báo số máy không liên lạc được, vẻ mặt ông ta càng trở nên th/ả/m h/ạ/i tột cùng.
Ông ta giật vội điện thoại của trợ lý để gọi tiếp, tôi thấy số lạ nháy sáng màn hình, khẽ nhún vai rồi vứt điện thoại sang một bên, kiên quyết không nghe máy.
Buổi họp chốt sale kết thúc trong bầu không khí ngượng ngùng và c/h/ế/t chóc.
Lê tổng trước khi bước ra khỏi cửa, còn không quên ném lại cho Trần tổng một câu nói đầy mỉa mai.
"Trần tổng à, làm ăn kinh doanh mà đưa người nhà vào nắm quyền, coi thường năng lực chuyên môn thì sớm muộn gì cũng p/h/á s/ả/n thôi."
Câu nói đó như một cú t/á/t t/r/ờ/i g/i/á/n/g, đ/á/n/h s/ậ/p chút sĩ diện cuối cùng của Trần tổng.
Minh tiếp tục nhắn tin tường thuật sôi nổi:
"Sếp đang đ/i/ê/n t/i/ế/t đ/ậ/p p/h/á đồ đạc trong phòng làm việc kìa chị."
"Con Ngọc bị m/ắ/n/g c/h/ử/i t/é t/á/t, khóc lóc bù lu bù loa như m/ư/a t/h/á/n/g b/ả/y."
"Cả công ty đang bàn tán xôn xao, ai cũng biết chị bị hất cẳng để dọn chỗ cho con gái sếp, mọi người đều chửi sếp ngu ngốc, tự t/h/ắ/t c/ổ m/ì/n/h."
Tôi hờ hững lướt qua những dòng tin nhắn của Minh, trong lòng không mảy may xao động.
Mọi kịch bản tôi vạch ra đều đang diễn ra một cách hoàn hảo.
Tôi mở lại lịch sử tin nhắn trên Zalo với Lê tổng.
Ông ấy là một vị sếp trọng dụng nhân tài, có con mắt nhìn người cực kỳ sắc bén.
Cách đây nửa năm, ông ấy đã ngỏ lời mời tôi về đầu quân cho Hưng Thịnh với mức lương khủng, cộng thêm chức vị Giám đốc dự án cấp cao.
Lúc đó tôi vẫn còn mù quáng tin vào cái gọi là "tình nghĩa anh em" của Trần tổng, nên đã dại dột từ chối cơ hội ngàn vàng ấy.
Giờ ngẫm lại, thấy mình thật sự quá ng/u n/g/ố/c.
Những lần uống r/ư/ợ/u tiếp khách đến m/ề/m n/g/ư/ờ/i, những đêm thức trắng chắp bút viết proposal cho công ty, tất cả đều trở thành n/ỗ/i n/h/ụ/c n/h/ã ê chề.
Không phải tôi xót xa vì bị Trần tổng phản bội, mà tôi h/ậ/n chính bản thân mình vì đã quá tin người.
Thật sự không đáng một chút nào.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn "Hà Giai, Hưng Thịnh luôn chào đón em" của Lê tổng.
Những ngón tay tôi lướt nhanh trên bàn phím, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn và dứt khoát.
"Lê tổng, anh có tiện sắp xếp một cuộc hẹn để trao đổi công việc không ạ."
Nút send được nhấn xuống nhẹ nhàng.
Tôi hiểu rõ, từ giây phút này, cuộc c/h/i/ế/n đ/ò/i l/ạ/i c/ô/n/g l/ý của tôi mới chính thức bắt đầu.

Chiếc ly thủy tinh trên tay tôi suýt nữa thì rơi vỡ tan tành xuống nền gạch men lạnh lẽo.Mới yêu nhau chưa đầy một năm, ...
02/26/2026

Chiếc ly thủy tinh trên tay tôi suýt nữa thì rơi vỡ tan tành xuống nền gạch men lạnh lẽo.
Mới yêu nhau chưa đầy một năm, Hoàng Quân đã nằng nặc kéo tôi về ra mắt họ hàng vào đúng ngày mùng hai Tết.
Vừa đặt chân vào phòng khách, đập vào mắt tôi là cảnh tượng cả lò nhà anh ta đang ngồi quây quần nhòm ngó tôi như sinh vật lạ.
Mẹ anh ta lao vọt ra, vồ lấy tay tôi vỗ về lươn lẹo.
"Cái Lan à, bác biết cháu m/ồ c/ô/i cha mẹ từ bé, một thân một mình bươn chải trên thành phố cũng cực nhọc lắm."
"Thế này đi, nhà bác cũng hiểu chuyện, không đòi hỏi cháu sính lễ hồi môn gì to tát đâu."
"Cháu cứ ngoan ngoãn nộp cái sổ tiết kiệm ba trăm triệu của cháu cho bác giữ để lo liệu cỗ bàn, trang trải cuộc sống sau này cho hai đứa là được."
Ba trăm triệu đó là mồ hôi nước mắt tôi cày cuốc suốt ba năm trời, bán m/ạ/n/g cho công ty đến mức suýt đ/ộ/t q/u/ỵ.
Tôi cố nén cơn buồn nôn, nhoẻn miệng cười xã giao nhưng ánh mắt sắc lẹm.
"Chuyện đó thì bác cứ yên tâm, con gái đi lấy chồng thì tiền bạc cũng là của chung thôi ạ."
"Nhưng mà bác ơi, tuy con không còn bố mẹ, nhưng con vẫn còn bà ngoại già yếu ở quê."
"Bà ngoại con bảo, nhà trai chỉ cần đi sính lễ năm trăm triệu thì mới xứng với cái công bà nuôi con ăn học thành tài."
"Như vậy chắc cũng chỉ là số lẻ với gia đình danh giá nhà mình bác nhỉ."

1

Bàn tay đang vuốt ve tôi của mẹ Quân bỗng chốc cứng đờ như hóa đá.
Bà ta cười méo xệch, rút vội tay về.
"Ấy dào, chuyện tiền nong nói sau đi con, vào mâm kẻo xôi gà nguội ngắt cả rồi."
"Vừa ăn rôm rả vừa bàn chuyện trăm năm cũng chưa muộn."
Tôi liếc nhìn mâm cỗ ê hề tú ụ thịt thà, nhưng trong lòng chỉ thấy buồn nôn.
Rõ ràng mụ ta đang sợ vỡ m/ậ/t, muốn lảng tránh cái giá năm trăm triệu tôi vừa đưa ra.
Muốn nẫng tay trên tiền tiết kiệm của tôi mà lại keo kiệt không dám bỏ ra một xu sính lễ.
Hoàng Quân đứng cạnh tôi, mặt ngu ra như ngỗng ỉ/a.
"Lan, sao em chưa bao giờ kể với anh là em còn bà ngoại."
"Biết thế anh đã bảo mẹ xách theo con gà cúng về quê rước bà lên đây ăn Tết cho vui nhà vui cửa."
Tôi cười nhạt thếch trong bụng.
Cái ngữ anh ta mà có lòng thì s/ó/i đã biến thành c/ừ/u.
Từ ngày bố mẹ tôi b/ỏ m/ạ/n/g trong trận lũ quét năm tôi tám tuổi, tôi chỉ còn biết nương tựa vào bóng lưng còng của bà ngoại.
Bà lội ruộng mò cua bắt ốc, tằn tiện từng đồng bạc cắc để tống tôi vào đại học.
Đến lúc nhắm mắt xuôi tay vì bạo bệnh, bà cũng không dám kêu than nửa lời vì sợ tôi tốn tiền mua thuốc.
Số sính lễ năm trăm triệu kia, tôi chỉ bịa ra để thử lòng cái gia đình trơ trẽn này mà thôi.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, một giọng đàn ông nhừa nhựa sặc mùi rượu từ góc mâm cất lên.
"Cái cô này cũng gớm mặt thật đấy nhỉ."
"Chưa làm dâu nhà người ta ngày nào mà đã há mõm đòi năm trăm triệu."
"Chắc cô ế sưng ế xỉa, vã tiền đến phát điên rồi hả."
Ông bác họ của Quân khạc nhổ một bãi rồi nói tiếp.
"Loại đàn bà thực dụng đào mỏ như cô, thằng Quân nhà tôi nó có bù/i nh/ì/n mới rước về làm vợ."
Ông ta vừa dứt lời, cả họ nhà anh ta hùa vào bĩu môi chê bai.
Bà thím mặt đầy tàn nhang ngồi cạnh mâm xôi cũng cong cớn nhảy vào.
"Cháu nói thật với bác chứ, cháu nhìn con bé này là thấy cái tướng hãm tài rồi."
"Tưởng yêu đương thật lòng, ai dè chỉ rình rập vòi vĩnh."
"Nhìn mặt mũi rõ hiền lành mà tâm địa mưu mô xảo quyệt tởm lợm."
Nghe bầy c/h/ó s/ủ/a hùa, tôi sôi m/á/u nhưng vẫn giữ nụ cười khinh bỉ trên môi.
"Thực dụng hả, đào mỏ hả."
"Vừa nãy tôi đã nói thẳng toẹt ra rồi, tôi nộp hẳn sổ ba trăm triệu cho nhà các người."
"Nhà các người đi sính lễ năm trăm, trừ đi ba trăm của tôi, thực chất các người chỉ mất có hai trăm triệu thôi."
"Cái nhà to vật vã thế này mà hai trăm triệu cũng tiếc đứt ruột sao."
Bà thím nghe xong thì tái mặt, trợn mắt chỉ thẳng tay vào tôi.
"Mày ăn nói mất dạy thế hả ranh con, mày tính toán chi li từng đồng với nhà chồng à."
"Đúng là cái đồ vô học không ai dạy dỗ."
"Thằng Quân nhà tao đui mù mới vớ phải cái loại chổi cùn rế rách như mày."
Tôi lười cãi cọ với mụ đàn bà ch/a/n/h ch/u/a, đảo mắt nhìn thẳng vào chiếc nhẫn kim cương mụ ta đang đeo chói lóa.
Chiếc nhẫn đó là do tôi quẹt thẻ tín dụng mua trả góp tháng trước.
Gần sáu mươi triệu bạc, bằng hai tháng lương còng lưng của tôi.
Hồi đó Quân dỗ ngọt tôi, xui tôi mua tặng thím để thím "nói đỡ" cho chuyện cưới xin.
Tôi ngu ngốc tin lời, cắn răng mua để anh ta đem đi lấy lòng họ hàng.
Tôi nhìn mụ thím đang chống nạnh, gằn từng chữ.
"Nếu thím thấy cháu vô học, thì tháo ngay cái nhẫn cháu mua trên tay thím ra trả đây."
Bà thím giật nảy mình, vội giấu tịt bàn tay ra sau lưng.
"Mày ăn mày nói hồ đồ cái gì đấy."
"Cái nhẫn này là cháu Quân nó hiếu kính tao, liên quan đếch gì đến mày."
"Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ."

2

Tôi lập tức chĩa ánh mắt hình viên đạn sang Hoàng Quân.
Mặt anh ta cắt không còn một giọt m/á/u.
Tôi khoanh tay chờ xem tên hèn nhát này sẽ lấp liếm thế nào.
Bà thím cũng lườm anh ta, chờ đợi một lời khẳng định.
Bị dồn vào chân tường, Quân ấp úng đổ mồ hôi hột.
"Thím... đúng là nhẫn con mua tặng thím."
"Chắc Lan nó nhớ nhầm sang chuyện khác thôi."
"Lúc đi mua đúng là nó quẹt thẻ, nhưng về nhà con đã bắn khoản tiền ấy trả nó rồi."
Anh ta nói liến thoắng, mắt đảo điên không dám nhìn tôi lấy một giây.
Bà thím nghe vậy thì thở hắt ra, mặt lại vểnh lên tận trời.
"Nghe rõ chưa con oắt con, hết đường chối cãi nhé."
"Bỏ tiền ra rồi đòi lại, thế mà dám vỗ ngực xưng tên là quà mình tặng."
"Mày không biết nhục à, mặt mày trát bao nhiêu lớp xi măng thế."
Tôi thất vọng đến mức ruột gan l/ộ/n t/ù/n/g p/h/è/o.
Một gã đàn ông hèn hạ, vì sĩ diện hão mà nhổ toẹt vào tình cảm của tôi trước mặt cả họ.
Anh ta lén lút kéo vạt áo tôi, ra hiệu cầu xin tôi ngậm miệng.
Đến nước này thì tôi cạn lời.
Hơn ba trăm ngày yêu đương cung phụng, đổi lại chỉ là màn kịch r/ẻ r/á/c của một gã t/ồ/i.
Con em gái mặt bánh đúc của Quân bỗng chen mỏ vào châm chọc.
"Eo ôi chị ơi, chị diễn hài giỏi ghê."
"Đòi tiền lại rồi mà vẫn tính là quà mình tặng á."
"Chị làm em buồn nôn quá đi mất."
Cả họ nhà anh ta lại được dịp cười rú lên đầy khoái trá.
Những ánh mắt miệt thị g/i/ế/t ch/ế/t chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi trong cái nhà này.
Nhưng tôi không thèm khóc, nước mắt đâu dành cho r/á/c r/ư/ở/i.
Tôi liếc mắt xuống đôi giày hàng hiệu phiên bản giới hạn dưới chân con em gái.
Đôi giày mười hai triệu tôi phải xếp hàng từ mờ sáng mới săn được tặng nó nhân dịp sinh nhật.
Tôi nhếch mép, cười mỉa.
"Thế nếu tao bảo, đôi giày dưới chân mày cũng là tiền m/á/u m/ủ tao mua tặng thì sao."
"Mày có dám cởi ra trả tao ngay tại đây không."
Con ranh con giật mình thụt lùi lại, giấu đôi giày ra sau chân ghế.
Nó liếc anh trai nó cầu cứu.
Tôi nhìn thẳng mặt Quân, chờ đợi một câu trả lời hèn hạ tiếp theo.
Quả nhiên, anh ta sẵng giọng mắng mỏ tôi.
"Lan, em đừng có cắn càn nữa được không."
"Em muốn bôi tro trát trấu vào mặt anh đến bao giờ."
"Nhẫn của thím, giày của cái My..."
"Đều là tiền anh cày cuốc s/ấ/p m/ặ/t mới mua được."
"Nó đ/ế/c/h liên quan gì đến em cả."
Cái câu chốt hạ "đ/ế/c/h liên quan gì đến em" sắc như d/a/o c/ạ/o.
Tôi gật gù, thấu hiểu đến tận cùng sự trơ trẽn của lũ người này.
Sự ngây thơ của tôi đã phải trả cái giá quá đắt.
Con em gái lấy lại tự tin, lại ỏn ẻn mỉa mai.
"Chị bị hoang tưởng à, hay bị tâm thần phân liệt."
"Tội nghiệp thật đấy, nhưng loại đàn bà đào mỏ như chị thì chớt đi cho rảnh nợ."
Tôi thản nhiên phủi bụi trên áo, xách túi đứng dậy.
Tôi quay sang nhìn Hoàng Quân lần cuối, nhoẻn miệng cười.
"Cứ giữ lấy mà xài, r/á/c r/ư/ở/i hợp với b/ã/i r/á/c."
Tôi quay lưng bước đi dứt khoát.
Tôi chắc mẩm anh ta sẽ cúp đuôi ở lại.
Vừa bước chân ra khỏi cửa, tiếng mụ mẹ anh ta đã oang oang vọng theo.
"Mới nói vài câu đã giãy nảy lên bỏ đi, cái ngữ vô học."
"Thằng Quân nghe mẹ, c/ấ/m tuyệt đối dính líu đến con nợi đấy nữa."
"Rước nó về có ngày nó ám giớt cả nhà mình."

Address

Fergal Dona
Adams Center, NY
10001

Telephone

+12562690950

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Fergal Dona posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share