12/29/2025
VỀ VIỆT NAM
Mỗi lần về Việt Nam, mình luôn nghĩ là về cho biết nhà còn đó.
Không mong gì nhiều.
Nhưng bước ra khỏi sân bay, nghe tiếng người nói chuyện xung quanh, tự nhiên thấy lòng chùng xuống một chút.
Không buồn.
Chỉ là… quen mà lâu rồi mới nghe lại.
Về tới nhà, ba mẹ hỏi mấy câu cũ:
– Công việc sao rồi con
– Bên đó có mệt không
– Có ăn uống đàng hoàng không
Hỏi vậy thôi, chứ câu trả lời thế nào cũng được.
Quan trọng là con đã về.
Ở Việt Nam, mọi thứ không gọn gàng như bên kia.
Nóng hơn.
Ồn hơn.
Xe cộ nhiều hơn.
Nhưng lạ là, mình lại thấy dễ thở hơn.
Ra ngoài đường, có lúc bối rối vì mọi thứ không theo “đúng luật” như mình quen.
Nhưng rồi cũng quen lại rất nhanh.
Chỉ cần nói chuyện nhẹ nhàng một chút, chậm lại một chút, là việc gì cũng xong.
Ở đây, người ta sống với nhau bằng cảm giác nhiều hơn.
Mình để ý mình nói “dạ” nhiều hơn.
Gọi người khác là cô, chú, anh, chị một cách tự nhiên.
Mấy cái đó ở Mỹ không cần,
nhưng ở đây, thiếu là thấy… trống.
Có những buổi tối cả nhà ngồi ăn cơm.
Không ai cầm điện thoại.
Không ai vội đi đâu.
Chỉ là ăn, rồi kể chuyện.
Chuyện cũ lẫn chuyện mới.
Nghe rồi quên, nhưng vẫn thích nghe.
Ở Mỹ, nhiều lúc ăn một mình quen rồi.
Về đây, ăn đông người lại thấy… lạ.
Việt Nam bây giờ khác nhiều.
Nhưng có mấy thứ không đổi:
– Nhà vẫn chờ mình về
– Ba mẹ vẫn hỏi mấy câu cũ
– Và mình, dù đi bao lâu, vẫn thấy nơi này quen nhất
Về Việt Nam, không phải để so sánh tốt hay không tốt.
Chỉ là để nhớ lại mình từng sống thế nào,
từng thuộc về đâu.
Đi rồi mới biết,
có những thứ tưởng bình thường,
nhưng xa rồi mới thấy nhớ.
Nếu bạn đang sống ở Mỹ, sắp về Việt Nam,
đừng lên lịch dày quá.
Dành thời gian ngồi ăn với gia đình nhiều hơn một chút.
Vì mấy khoảnh khắc đó,
không phải lúc nào cũng có để chờ mình quay lại.