Hien Le USA

Hien Le USA A wife, mom of 3, Digital Business Coach ex-software engineer turned marketer.

I help ambitious women build sustainable online businesses with structure, clarity, and soul so they can create real income without sacrificing family or freedom.

09/01/2026

Trong kinh doanh KHÁCH HÀNG là thượng đế.

Nhưng là chủ doanh nghiệp, bạn có quyền quyết định vị "THƯỢNG ĐẾ" nào xứng đáng để bạn phục vụ.😉

08/30/2026

Khi có con rồi mới thấy, thời gian trôi qua vèo vèo khi nhìn những đứa trẻ lớn lên. ❤️

Mới ngày nào còn ẵm trên tay, vậy mà bây giờ đứa thì đã biết điệu đà theo phong cách riêng, đứa thì chạy phía trước, cười nói và khám phá thế giới theo cách của mình.

Chủ nhật này, cả nhà lại cùng nhau đi chơi, ngắm cảnh, nói chuyện và lên những kế hoạch mới cùng nhau.

Những ngày thư giãn có đủ mặt cả gia đình như thế này sẽ trở thành những ký ức tuổi thơ rất đẹp, lớn lên cùng các con sau này. ❤️

Rồi các con sẽ lớn, sẽ có bạn bè, công việc và cuộc sống riêng.

Nên bây giờ, khi còn có thể cùng nhau đi chơi, cùng nhau cười nói, mình muốn có mặt thật nhiều trong những khoảnh khắc ấy.

Vì tuổi thơ của con chỉ đi qua một lần.
Và những năm tháng mình còn được đồng hành thật gần bên con cũng vậy. ❤️

– Hiền Lê USA –

Online giúp chúng mình kết nối. Offline giúp chúng mình đi cùng nhau gần hơn. ❤️Hôm nay gặp gỡ những người bạn đồng hành...
08/30/2026

Online giúp chúng mình kết nối. Offline giúp chúng mình đi cùng nhau gần hơn. ❤️

Hôm nay gặp gỡ những người bạn đồng hành trong business, cùng học, cùng làm, chia sẻ kinh nghiệm và hỗ trợ nhau những điều còn chưa rõ.

Làm việc online rất tiện, nhưng thỉnh thoảng được ngồi cạnh nhau, mở laptop ra cùng làm, vừa học vừa cười như thế này… hiệu quả và vui hơn hẳn. 😄

Một mình có thể đi nhanh, nhưng có những người cùng chí hướng bên cạnh thì hành trình vui hơn rất nhiều. ❤️

– Hiền Lê USA –

Nếu được chọn những thứ mình muốn có thật nhiều trong 10 năm tới, tiền chưa chắc đứng đầu danh sách của tôi.Hồi trẻ, tôi...
08/28/2026

Nếu được chọn những thứ mình muốn có thật nhiều trong 10 năm tới, tiền chưa chắc đứng đầu danh sách của tôi.

Hồi trẻ, tôi từng nghĩ cuộc sống tốt hơn nghĩa là mình phải kiếm được nhiều tiền hơn.

Nghĩ vậy là vì từ nhỏ tôi đã lớn lên trong một ngôi nhà mái lợp bằng lá dừa nước, mà mỗi lần trời mưa là nước mưa cứ nhễu lộp bộp trên nóc mùng căng tấm nilon.😊

Tới khi lớn lên cũng không khá hơn là mấy.

Nhất là những năm đầu qua Mỹ, khi hai vợ chồng bắt đầu gần như từ đầu, có gia đình, có con cái, có đủ thứ phải lo… thì tiền rất quan trọng. Hai vợ chồng chỉ biết ra sức "đi cày"!

Nhưng khi con cái càng lớn lên, tôi càng thấy điều mình muốn cho 10, 20 năm tiếp theo của cuộc đời không chỉ là có nhiều tiền hơn.

Tôi muốn có nhiều thời gian hơn để làm những điều mình thật sự muốn, chứ không phải ngày nào cũng chạy theo một danh sách những việc bắt buộc phải làm.

Tôi muốn có một cơ thể khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng, để khi có thời gian và điều kiện rồi, mình vẫn còn đủ sức đi đây đi đó, khám phá và cảm nhận cuộc sống này đẹp tới mức nào. ❤️

Tôi muốn đầu óc mình vẫn sáng suốt và luôn chịu học hỏi, để không chỉ nhìn cuộc sống trước mắt mà còn nhìn được mình muốn ở đâu trong 10 năm tới.

Tôi muốn được đồng hành cùng các con trên từng chặng đường trưởng thành. Không phải làm mọi thứ thay con, mà là có mặt đủ nhiều để nhìn thấy từng đứa lớn lên, vấp ngã, tự đứng dậy rồi tìm ra con đường của riêng mình.

Tôi muốn đọc thêm những cuốn sách làm mình mở mang tầm mắt.
Muốn học những điều trước giờ mình chưa biết.

Muốn gặp những người có năng lượng tích cực, có ý chí vươn lên và luôn muốn mình tốt hơn ngày hôm qua.

Và tôi cũng muốn kết nối với những người vừa có mindset phát triển, vừa xây dựng được một cuộc sống đủ đầy. Không phải để so sánh mình với họ, mà vì tôi tin môi trường mình ở lâu ngày sẽ âm thầm ảnh hưởng đến cách mình suy nghĩ, những điều mình tin là có thể và cả tiêu chuẩn mình đặt ra cho cuộc đời mình.

Càng lớn tôi càng thấy, một cuộc sống giàu có đâu chỉ được đo bằng số tiền mình có trong tài khoản.

Có tiền nhưng không có thời gian để sống, cũng tiếc.

Có thời gian nhưng sức khỏe không còn, thì sống kiểu gì!?

Có cả hai nhưng mỗi ngày thức dậy không biết mình đang đi về đâu, tôi nghĩ cũng chưa phải cuộc sống mình muốn.

Bây giờ nếu hỏi tôi muốn “giàu” thêm điều gì trong những năm tới, tôi sẽ nói:
Giàu thời gian.
Giàu sức khỏe.
Giàu trải nghiệm.
Giàu kiến thức.
Giàu những mối quan hệ tốt.
Và đủ tỉnh táo để biết mình đang muốn đi đến đâu. ❤️

Tiền vẫn rất quan trọng. Tôi vẫn muốn kiếm nhiều hơn chứ. 😄

Nhưng tôi muốn tiền trở thành một phần giúp mình xây cuộc sống mình muốn, chứ không phải là thứ duy nhất dùng để đo xem cuộc sống của mình có tốt hay không.

Ở tuổi 43, tôi không chỉ muốn sống lâu hơn. Tôi muốn những năm tháng phía trước của mình sống rộng hơn, khỏe hơn, sâu hơn và có nhiều lựa chọn hơn. ❤️

Nếu được chọn MỘT thứ mà bạn muốn mình “giàu” thêm trong 10 năm tới, bạn sẽ chọn điều gì?

– Hiền Lê USA –

Hồi mới qua Mỹ, có một chuyện tôi thấy người ta làm rất bình thường mà trong bụng cứ nghĩ: “Ủa, không sợ mất hả ta?” 😂Ở ...
08/27/2026

Hồi mới qua Mỹ, có một chuyện tôi thấy người ta làm rất bình thường mà trong bụng cứ nghĩ: “Ủa, không sợ mất hả ta?” 😂

Ở đây có một sự khác biệt mà tôi thấy lạ.

Đặt hàng online, hàng được deliver, để ngay trước cửa garage rồi người ta… đi.

Không gọi điện. Không cần mình có ở nhà. Nhiều món cũng chẳng cần ký nhận luôn.

Có bữa đi làm về tôi thấy hai ba thùng nằm ngay trước cửa từ hồi nào không biết. 😄

Mấy nhà hàng xóm cũng vậy, tôi thấy hàng delivery cứ nằm ngoài cửa tới tối luôn.

Hồi mới đầu tôi cứ nghĩ “Ủa, đồ để ngoài cửa vậy không sợ người ta lấy mất sao ta?” 😂

Ai biết được trong thùng là món đồ gì, bao nhiêu tiền. Mà cứ để đại bên ngoài vậy. Chủ nhà thì đi làm cả ngày, tới chiều tối mới về.

Sống ở vùng Silicon Valley này riết tôi cũng quen với hình ảnh đó.
Sáng đi làm chưa thấy gì, chiều về trước cửa đã có một cái thùng nằm chờ mình. Có bữa nhiều quá không nhớ hết mình đã order cái gì nữa.😅

Tất nhiên ở Mỹ vẫn có chuyện mất package trước cửa. Không phải chỗ nào cũng an toàn và những món có giá trị lớn thì nhiều khi vẫn yêu cầu ký tên khi nhận hàng.

Nhưng có một điều tôi thấy khá thú vị.
Đằng sau cách giao hàng tưởng như rất bình thường này lại có một mức độ tin tưởng khá lớn vào con người.

Người ta vẫn tin rằng phần lớn mọi người đi ngang qua một món đồ không thuộc về mình thì sẽ… không đụng vào.

Tôi nghĩ chính những điều đơn giản như vậy lại góp phần tạo nên niềm tin giữa người với người trong một xã hội.

Sống trong một môi trường mà sự tôn trọng tài sản của người khác được xem là điều rất bình thường, tôi nhận ra sự chính trực đôi khi không nằm ở những chuyện gì quá lớn lao.
Nó chỉ đơn giản là: không phải của mình thì mình không lấy. Không phải vì sợ ai nhìn thấy, mà vì chính mình biết điều đó không thuộc về mình.

Một thùng hàng nằm trước cửa nhà cả ngày tưởng chỉ là một chuyện rất nhỏ. Nhưng tôi nghĩ nó thể hiện một điều lớn hơn:

Niềm tin trong xã hội không tự nhiên mà có. Nó được tạo nên từ những nguyên tắc rất nhỏ mà mỗi người lựa chọn để sống và tôn trọng lẫn nhau. ❤️

Anh chị sống ở Mỹ có từng để package trước cửa cả ngày, tối đi làm về vẫn thấy nằm y nguyên đó không?😊

– Hiền Lê USA –

Chị em ơi, người ta mà mới gặp đã khen mình xinh tới tấp, chưa kịp trả lời đã xin Viber, rồi còn tự gửi luôn số điện tho...
08/26/2026

Chị em ơi, người ta mà mới gặp đã khen mình xinh tới tấp, chưa kịp trả lời đã xin Viber, rồi còn tự gửi luôn số điện thoại… thì khoan vui nha! 😂

Sáng nay tôi được một "anh" vào Page “tấn công” liên tục. Comment vô 5-6 bài. Nào là “người phụ nữ xinh đẹp”, “tâm hồn trẻ trung”, rồi muốn làm quen, xin Viber… 😆

Tôi chưa kịp nói câu nào mà ảnh đã tự tiến triển mối quan hệ tới mấy bước luôn rồi. 😂

Mấy tài khoản kiểu này tôi không trả lời, không bấm vào link, cũng không chuyển qua Viber hay ứng dụng khác. Block cho nhanh gọn. Vì đa phần là tài khoản ảo, chuyên đi lường gạt.

Chia sẻ vui một chút để chị em phụ nữ mình cảnh giác. ❤️

Người lạ mà vừa xuất hiện đã ngọt hơn chè, lại còn hối mình chuyển qua app khác nói chuyện thì nên coi chừng nha. 😂

Tốt nhất là block luôn. Cẩn thận thì search profile của hắn để check, tài khoản ảo dễ biết lắm, thường nó đẹp lung linh, khoe giàu có, mà bài post lèo tèo chẳng ra hồn.

P/S: Chị em có từng gặp mấy “anh” nhiệt tình kiểu này chưa? 😆

Có một thói quen giao tiếp tôi mang từ Việt Nam qua Mỹ mà mất khá lâu mới nhận ra: đôi khi chính nó làm mình bị thiệt.Hồ...
08/25/2026

Có một thói quen giao tiếp tôi mang từ Việt Nam qua Mỹ mà mất khá lâu mới nhận ra: đôi khi chính nó làm mình bị thiệt.

Hồi trước tôi còn quen với cách giao tiếp cũ, kiểu ý tứ dè chừng. Có những chuyện mình không nói thẳng ra hết, chỉ nói một chút rồi nghĩ chắc người kia sẽ hiểu ý mình.

Không đồng ý cũng ngại nói “không”. Muốn nhờ một việc gì đó đôi khi nói vòng vòng một hồi mới vô chuyện chính. 😅

Nhưng qua California đi làm một thời gian, tôi mới nhận ra cách đó không hiệu quả trong môi trường làm việc bên này.

Ở đây muốn gì thì nói cho rõ ràng. Không hiểu thì hỏi lại. Không đồng ý thì trình bày ý kiến của mình lên đàng hoàng. Không làm kịp thì nói mình cần thêm bao nhiêu thời gian. Chứ mình nói một đằng rồi trong bụng nghĩ “Ủa, nói vậy mà không hiểu ý mình sao ta?” thì nhiều khi người ta không hiểu thiệt. 😂

Không phải vì họ không quan tâm. Mà vì ở đây không ai có nhiệm vụ phải đoán coi trong đầu mình đang nghĩ gì.

Tôi thấy điều này đặc biệt rõ trong các cuộc họp ở hãng. Ai có ý kiến thì nói ra. Cho dù không đồng ý, người ta vẫn có thể nói rất lịch sự “I see your point, but I have a different view.” Mình có thể không đồng ý mà vẫn tôn trọng ý kiến của nhau.

Được giao thêm việc mà biết mình không thể hoàn thành đúng thời gian thì cũng nói rõ, chứ không phải cái gì cũng “Yes, I can.” rồi sau đó làm không xong.😛

Hồi trước tôi từng nghĩ giao tiếp tốt là phải nói tiếng Anh thật hay. Bây giờ tôi lại thấy nói hay chưa chắc quan trọng bằng nói rõ ràng. Ít nhất là phải đủ rõ để người khác biết mình nghĩ gì, mình cần gì và giới hạn của mình ở đâu.

Tôi vẫn thích sự tinh tế và ý tứ trong cách giao tiếp của người Việt mình. ❤️ Nhưng trong môi trường làm việc có rất nhiều người đến từ những nền văn hóa khác nhau, tôi học được thêm một điều khác biệt:

Đừng bắt người khác phải đoán ý mình.

Có khi chỉ cần mình nói rõ hơn một chút, công việc đã nhẹ đi, bớt hiểu lầm và mình cũng bớt thiệt thòi hơn.❤️

Anh chị nào đi làm ở Mỹ lâu rồi có thấy giao tiếp rõ ràng là một kỹ năng rất quan trọng không? 😊

– Hiền Lê USA –

Tôi từng rất tự hào vì mình ít khi phải nhờ vả ai. Sau này mới nhận ra, đôi khi đó lại chính là thứ làm mình mệt nhất.Nh...
08/25/2026

Tôi từng rất tự hào vì mình ít khi phải nhờ vả ai. Sau này mới nhận ra, đôi khi đó lại chính là thứ làm mình mệt nhất.

Nhớ hồi trước tôi có một cái tính là cái gì làm được thì ráng tự làm.

Không biết thì tự tìm hiểu. Khó một chút thì cố thêm chút nữa. Nhiều việc quá thì đi ngủ trễ hơn. Có chuyện gì cũng ít khi muốn nhờ người khác, vì trong đầu cứ nghĩ: “Thôi, chuyện của mình thì mình tự lo. Ở đây ai cũng bận rộn, sao mình phiền người ta được.”

Không biết ở chỗ khác thế nào, chứ cuộc sống ở vùng Silicon Valley này rất bận rộn, quay cuồng. Nhất là khi vừa đi làm vừa có con nhỏ, có quá chừng thứ phải tự lo thiệt. Đi làm full-time. Đưa đón con. Giấy tờ. Cơm nước. Nhà cửa.

Có những ngày lịch kín như xếp cá mòi, vậy mà vẫn cứ cố gắng ôm đồm hết mọi việc, không nhờ ai tiếp mình. Làm riết mà stress luôn.😊

Sau này tôi mới nhận ra: Mình cứ nghĩ tự làm được hết là giỏi, là mạnh. Nhưng nhiều khi mạnh quá lâu lại thành quen với việc ôm hết mọi thứ vào người.

Từ đó tôi bắt đầu tập một việc nghe rất đơn giản:
Nhờ giúp khi mình thật sự cần. Ở nhà hay ở chỗ làm cũng vậy.

Ở hãng, chỗ nào không hiểu thì tôi kiếm người biết rõ hơn, nhờ họ hướng dẫn thay vì tự mày mò cả ngày.

Ở nhà bận nấu ăn thì để chồng đi đón con.
Việc nhà nhỏ nhỏ như xếp quần áo, quét dọn cầu thang... thì chia cho mấy đứa nhỏ làm.
Con gái lớn biết làm nhiều việc nhà hơn thì tôi cũng để con phụ việc.

Có những thứ người khác làm tốt hơn mình thì để người ta làm, thay vì cứ nghĩ mình phải biết hết, phải làm hết mới yên tâm. 😄

Lúc đầu cũng thấy hơi kỳ kỳ vì mình đã quen ôm hết việc. Nhưng rồi tôi phát hiện ra là khi nhờ người khác giúp không làm cho mình yếu đi. Nó giúp mình còn năng lượng và thời gian để làm những việc quan trọng khác.

Bây giờ tôi không còn thấy mình phải chứng minh rằng “tôi tự làm được hết” nữa.

Vì càng lớn tôi càng hiểu, cuộc sống đâu phải một bài kiểm tra xem ai có thể tự mình gánh được nhiều nhất.
Biết tự đứng trên đôi chân của mình là một khả năng rất tốt. Nhưng biết lúc nào nên đưa tay ra và nói “giúp tôi một chút” cũng là một khả năng khác. ❤️

Không biết có chị em nào giống tôi hồi trước không: rất giỏi giúp người khác, giỏi ôm việc, nhưng tới lúc mình cần thì lại ngại nhờ? 😄

– Hiền Lê USA –

Có những món ăn mình nấu lại không phải vì thèm. Mà vì nhớ hương vị cũ.❤️Hồi học ở Long Xuyên, hai vợ chồng tôi vẫn còn ...
08/23/2026

Có những món ăn mình nấu lại không phải vì thèm. Mà vì nhớ hương vị cũ.❤️

Hồi học ở Long Xuyên, hai vợ chồng tôi vẫn còn là sinh viên nghèo ở trường Đại học An Giang. Mỗi tháng tới kỳ lãnh học bổng, hai đứa lại rủ nhau đi ăn bún cá Châu Đốc.

Hồi đó ăn món này thấy ngon lắm, vì bình thường ăn cơm sinh viên thì có gì nhiều đâu. 😄 Ai ngờ hương vị tô bún cá ngọt thanh với rau muống bào, bắp chuối, rau nhút, rau răm, bông điên điển đó...lại làm nên một nỗi nhớ quê xưa nơi xứ người.

Qua Mỹ bao nhiêu năm, lâu lâu tôi lại nhớ cái mùi vị của tô bún cá ngày trước. Mà ở đây làm gì có mà ăn. Cuối tuần này tự nhiên nổi hứng, tôi nói với chồng "hôm nay em sẽ nấu bún cá Châu Đốc".

- Wow! Thiệt hả, lâu lắm rồi anh không ăn lại món này, ngon à nha!😃

Chồng tôi rất thích. Thế là 2 vợ chồng chạy ra chợ Đại Thành trên đường Monterey mua nguyên liệu.

Mua rau muống về cho mấy đứa con ngồi chẻ.
Mua bắp chuối về bào.
Rồi nghệ, sả, củ ngải bún đông đá... lỉnh kỉnh quá chừng thứ. Có điều kiếm không ra được rau nhút và bông điên điển đông đá để mua. Hơi tiếc là thiếu vị!

Tôi hì hục trong bếp cả buổi mới nấu xong được nồi bún cá. Mùi hương cũng có vẻ giống nhờ có mấy củ ngải bún.😂

Tới lúc múc ra tô, bỏ bún, cá, rau muống, bắp chuối vô, chan nước lèo nóng lên, rắc thêm mấy cọng rau răm, kèm chén mắm me chua ngọt...Tôi cũng hồi hộp không biết ăn có giống hương vị ngày xưa mình đã từng ăn không?😄

Chồng húp một muỗng nước lèo đầu tiên, rồi nói:
“Ừ, đúng cái mùi bún cá hồi đó nè.” 😍

Trời ơi, nghe có câu đó thôi mà tôi thấy ấm lòng gì đâu luôn!

Gần 4 tiếng loay hoay trong bếp, cuối cùng tôi cũng nấu lại được cái hương vị mà hơn 20 năm trước hai đứa từng ngồi ăn chung. ❤️

Tự nhiên bao nhiêu hình ảnh ngày xưa quay về.
Hai đứa còn trẻ. Còn đi học. Còn ở Long Xuyên. Rồi những lần hai đứa ngồi ăn tô bún cá mà lúc đó đâu có nghĩ hơn 20 năm sau, mình sẽ ngồi ở California nhớ lại.

Tôi chợt thấy có những món ăn mình nhớ không hẳn chỉ vì nó ngon.

Mình nhớ cả những người từng ngồi ăn cùng mình, nơi mình từng sống và một khoảng đời đã đi qua.

Thành ra nồi bún cá hôm nay với tôi đâu chỉ có cá lóc, nghệ, ngải bún, rau muống hay bắp chuối. Nó còn có cả một chút Long Xuyên và những ngày tháng năm cũ của hai vợ chồng tôi ở trong đó. ❤️

Không biết những anh chị sống xa quê có món nào như vậy không? Chỉ cần nghe mùi thôi là nguyên một vùng ký ức tự nhiên quay về. ❤️

– Hiền Lê USA –

Ai biết chỗ này là chỗ nào không?Nhìn tôi đứng vậy thôi chứ lúc đó trong đầu cứ có cảm giác cả căn nhà đang… nghiêng qua...
08/22/2026

Ai biết chỗ này là chỗ nào không?

Nhìn tôi đứng vậy thôi chứ lúc đó trong đầu cứ có cảm giác cả căn nhà đang… nghiêng qua một bên. 😂

Đây là lần đầu tiên cả nhà tôi tới một nơi khá đặc biệt ở California.

Nhìn bên ngoài chỉ là một căn nhà gỗ cũ cũ khá bình thường nằm giữa rừng. Vậy mà tại sao người ta phải mua vé online từ mấy ngày trước, rồi còn xếp hàng đông nghẹt để vào xem nó? 😄

Tới khi bước vào trong rồi mới thấy căn nhà này...có gì đó sai sai.😵‍💫

Tôi đứng thẳng mà nhìn người mình cứ nghiêng nghiêng. Muốn đứng cho ngay ngắn cũng thấy kỳ kỳ.

Rồi tới màn làm tôi thấy ngộ nhất: Người hướng dẫn viên đặt một trái banh trên một cái dốc. Bình thường thả ra thì banh phải lăn từ trên cao xuống thấp đúng không? Còn ở đây, nhìn bằng mắt mình thì thấy nó lại từ từ lăn ngược lên trên.

Tôi đứng nhìn mà trong đầu cứ nghĩ:

“Ủa? Sao kỳ vậy ta? Có magic gì đây.”

Biết là phải có cách giải thích chứ định luật vật lý đâu có tự nhiên nghỉ làm ở đây. Nhưng mắt thấy một đằng, đầu lại biết một nẻo, nên đứng ở đó cảm giác ngộ lắm luôn. Kiểu như não và mắt cứ đấu tranh với nhau.😁

Mấy đứa nhỏ thì cứ nhốn nháo lên. Đứa thì cười, đứa thì kêu chóng mặt, thằng Út thì hỏi "sao người ta đứng nghiêng mà không té vậy mẹ?"😄

Sống ở California nhiều năm rồi mà lâu lâu tôi mới phát hiện ra những chỗ lạ như vậy.

Thành ra mấy năm nay tôi thích cuối tuần chở cả nhà đi khám phá thiên nhiên. Không cần phải đi đâu thiệt xa hay tổ chức cho thiệt hoành tráng.
Nhiều khi ngay gần nơi mình sống cũng còn quá chừng thứ thú vị mà mình chưa biết tới. ❤️

Có ai từng tới chỗ này rồi không? Lúc bước vô căn nhà này có bị chóng mặt giống tôi không vậy? 😂

– Hiền Lê USA –

Address

San Jose, CA

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hien Le USA posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hien Le USA:

Shortcuts

Share