MPD MPD - Phát triển Website và cung cấp các gói Xây dựng nội dung, Chăm sóc nội dung

30/12/2024
🔥NÓNG !!! - Câu Chuyện VIẾT BÀI CHUẨN SEOVề cái gọi là "Chuẩn SEO" đôi khi nó cũng thật là máy móc. Người ta thường nhắc...
17/08/2024

🔥NÓNG !!! - Câu Chuyện VIẾT BÀI CHUẨN SEO

Về cái gọi là "Chuẩn SEO" đôi khi nó cũng thật là máy móc.
Người ta thường nhắc về chuyện với kiểu nó là một điều gì đó rất chuyên nghiệp và rất đòi hỏi tính chuyên môn cao. Trong khi đó ít ai liệt kê ra chuẩn SEO là chuẩn gì, có bao nhiêu chuẩn.

🪷 Nay mình tự nhiên hứng thú viết về vụ này là bởi gần đây mình đang

🪷 Rất nhiều bạn đã inbox cho mình và ngõ lời đề nghị viết bài test. Và dĩ nhiên mình sẽ đưa ra một vài yêu cầu về "key" mình cần viết và nhờ các bạn viết giúp mình bài viết để đăng website để SEO.

🪷 Hầu hết các bạn đều giới thiệu là " Em đã có kinh nghiệm viết bài SEO được X năm..." Tuyệt vời!!🍓
Thế nhưng sau khi mình đưa ra yêu cầu viết thì các bạn ok rất nhanh và cũng không thấy hỏi thăm gì về hay mà bài viết hướng tới.
🪷 Có bạn thì hỏi anh ơi có cần viết chuẩn seo không ạ, 😁.
Như vậy là có kinh nghiệm viết chuẩn SEO dữ chưa. :))

🪷 Trên thực tế việc viết Chuẩn SEO cũng không hẳn là điều gì đó quá cao xa. Có rất nhiều tiêu chí trong SEO nên nếu bạn mải mê chạy theo làm hài lòng tất thảy các tiêu chí đó thì có lẽ bài viết của bạn không biết khi nào mới hoàn thành đúng nghĩa.

✍️Mình vẫn hay chia sẻ với các bạn làm việc với mình rằng:
Em chỉ cần tập trung vào 2 phần:

- 1 là các tiêu chí cơ bản có thể đo lường bằng công cụ, phần mềm để kiểm tra chuẩn SEO. Này gọi là chuẩn máy móc.
- 2 là nội dung bài viết hướng tới cái gọi là giá trị: là kiến thức chia sẻ, tính đúng đắn tương đối của thông tin và tính hữu ích với đối tượng người nhận nội dung đó. Này gọi là chuẩn con người.

✍️Như vậy ta chỉ cần tập trung vào phần số 2 60%, làm sao cho bài viết đầy đủ thông tin cần thiết nhất, trình bày hấp dẫn nhất, văn phong hợp lý nhất với tệp người đọc (nghe/xem). Còn phần số 1 thì em viết nhiều là tự nhiên nó ngấm vào máu, dùng thêm công cụ check và gợi ý để edit nữa là xong.

✍️Nghe có vẻ dễ đúng không? Trên thực tế giá trị của nội dung khác nhau sẽ tùy thuộc vào kiến thức và kinh nghiệm người viết.

- Phần số 1 cần biết lựa chọn cách viết và công cụ để check hợp lý theo định hướng SEO của người đặt mua và sử dụng bài viết đó. Sử dụng ở đâu, nền tảng nào, mục đích sử dụng.
- Phần số 2 cần kiến thức của người viết về Tệp người nhận nội dung mà bài viết hướng tới.

✍️Một bài viết đọc thấy hay chưa hẳn đã hiệu quả hơn một bài viết HỢP LÝ.

🪷 Thế nên khi nhận bài viết mà không hề hỏi gì đến hay thì là bạn đã có kinh nghiệm viết bài SEO hay chưa nhỉ.

✍️Chúc mừng bạn đã lãng phí 3 phút cuộc đời để đọc đến đây.😁
Bạn có 3 lựa chọn :

👉 1. Là inbox ngay cho mình để nhận Job viết bài seo, mình đang 😘
👉 2. Là inbox cho mình để đặt hàng cho trang web của bạn, mình đang cần khách hàng 🥰. Team mình toàn những cây viết kỳ cựu nhé.
👉 3. Là im lặng bỏ qua hoặc nhiệt tình ném đá mình. Mình xin cám ơn😂

LỰA CHỌN LUÔN LÀ CỦA BẠN! CHÚC NGÀY TỐT LÀNH!! NẾU HOAN HỈ BẠN HÃY CHO MÌNH 1 LAI CHO PAGE NHÉ. YÊU BẠN!❤️

🍀Bạn Tặng Tớ 1 👍 Tớ Tặng Bạn Một Bài🫶Lâu nay bận dự án quá, không có thời gian viết truyện nữa fen ạ.Rút chặng cuối năm ...
17/08/2024

🍀Bạn Tặng Tớ 1 👍 Tớ Tặng Bạn Một Bài🫶

Lâu nay bận dự án quá, không có thời gian viết truyện nữa fen ạ.
Rút chặng cuối năm nào. Chúc cả nhà thật nhiều điều hạnh phúc và thuận lợi tới mục tiêu của mình hơn.!!
✍️Nếu vẫn loay hoay tìm người viết nội dung cho website hay cho đẹp đẽ và mạnh mẽ thì ới nhen🫶

Cũng gọi là tạm tạm - Không phụ lòng khách là hạnh phúc.Đằng sau 1 biểu đồ đẹp là 1 quá trình cố gắng không ngưng nghỉ.M...
19/06/2024

Cũng gọi là tạm tạm - Không phụ lòng khách là hạnh phúc.

Đằng sau 1 biểu đồ đẹp là 1 quá trình cố gắng không ngưng nghỉ.
Mong rằng Team luôn giữ được phong độ và nhiệt huyết. Cám ơn những người anh em.🥰😘

Tiếng vợ chồng trẻ cãi vã trong ngôi nhà- Con còn nhỏ, không có chuyện bán nhà chia đôi đâu!Người vợ căm phẫn nhìn chồng...
19/05/2024

Tiếng vợ chồng trẻ cãi vã trong ngôi nhà

- Con còn nhỏ, không có chuyện bán nhà chia đôi đâu!

Người vợ căm phẫn nhìn chồng, khi anh ngỏ lời sau ly hôn, bán nhà. Chị biết anh nhất định sẽ lấy số tiền ấy đi cho người tình. Chị muốn giữ lại chút ít tài sản cho con.

- Đến tòa đi rồi về tao tính sổ với mày!

Anh chồng hăm he. Khi tòa chấp thuận cho vợ chồng anh ly hôn, anh hí hửng đến nhà cô bồ nhí, nghe đâu nhỏ hơn anh đến 15 tuổi. Anh đã đợi ngày này hơn 1 năm nay. Nhưng khổ người vợ cứ cò cưa, bấu víu mãi không cho anh giũ áo ra đi với người tình trẻ.

Chị vợ còn vận động cả bà con, dòng họ khuyên anh, vì đứa con thơ mà nghĩ lại. Bên toà cũng hết lời khuyên nhủ anh đừng ly dị. Nhưng họ đâu biết anh đã và đang yêu say đắm cô gái trẻ ấy. Không ai làm lung lay ý định cưới vợ trẻ của anh được.

Khi vừa đến cổng nhà cô bồ, anh mắt tròn mắt dẹt khi nàng trèo vào xe hơi của một người đàn ông lạ. Mặt ông ta cũng xấp xỉ tuổi anh. Toàn thân anh nóng phừng phừng. Cơn giận bốc hỏa lên.

Anh gọi điện liên tục nhưng cô bồ không nghe máy. Suốt đêm, anh khổ sở túc trực trước cổng nhưng nàng không về nhà. Hôm sau, anh nhận được tin nhắn nàng chia tay chóng vánh. Nàng còn mỉa mai gọi anh là đáng tuổi cha chú, không hợp.

Anh đau đớn thất tình ở tuổi tứ tuần mà không dám mở miệng than thở với ai. Nghĩ về gia đình, anh nhớ đến ánh mắt căm giận của vợ, hôm ở tòa. Và cả những giọt nước mắt nức nở của đứa con nhỏ, khi nó ôm chặt anh. “Ba ơi! Ba đừng bỏ con”. Giờ anh mới thấm nỗi ăn năn, hối hận. Anh ngậm ngùi khi biết đã không còn đường để quay lại.

Trên đời này, không phải sai lầm nào, bạn cũng có cơ hội để sửa phải không?

(Vẫn còn tiếp)

TRUYỆN NGẮN: MỘT ĐỒNG CŨNG KHÔNG CHONgày nhỏ, cô bạn tôi có một tuổi thơ tận cùng bất hạnh. Cha bạn nghiện rượu, mẹ bạn ...
19/05/2024

TRUYỆN NGẮN: MỘT ĐỒNG CŨNG KHÔNG CHO

Ngày nhỏ, cô bạn tôi có một tuổi thơ tận cùng bất hạnh. Cha bạn nghiện rượu, mẹ bạn bỏ xứ đi biền biệt. Bạn luôn phải chịu cảnh thiếu ăn, thiếu mặc. Những chiều mưa rả rích, tôi luôn bắt gặp hình ảnh cô bé gầy ốm, xanh xao cắp bên nách chiếc rổ nhỏ đi vay gạo khắp xóm.

Một chiều mưa buồn như thường lệ, một người dì từ phương xa đến thăm nhà bạn. Cô bé vui mừng hớn hở ra đón người dì. Bé gái ấy luôn nhớ hình ảnh dì vóc dáng cao ráo, ăn mặc thật thời trang với những bộ vòng vàng đeo kín các ngón tay và cổ tay.

Nhưng khi bước chân vào căn nhà lá rách nát, tồi tàn, người dì ấy thất vọng đến tận cùng. Trên nền đất lạnh lẽo, cảnh người anh rể đang nằm trên manh chiếu cũ rách, tay vẫn còn ôm chặt chai rượu còn miệng luôn lèm bèm chửi rủa. Người dì ấy vội vã quay lưng, rời bước khỏi căn nhà tối tăm, xập xệ ấy thật nhanh. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, người dì đến thăm nhà những đứa cháu nhỏ ấy.

Những đứa trẻ háo hức trông đợi một bữa cơm ăm ắp thức ăn giữa một chiều mưa hết gạo đã hụt hẫng tận cùng. Chúng nhìn theo bước chân cao sang của người dì khuất dần khỏi ngõ với cái bụng trống rỗng.

Sau này, cô bạn ấy xót xa khi nghe người ta kể lại. Dì bạn từng nhiếc mắng cha bạn: “Nhìn đám con nheo nhóc, tui cũng định móc cho ít tiền nhưng trông đến bộ dạng say xỉn của ông ta thì thôi miễn đi. Một cắc cũng không có…”.

Nhiều năm trôi qua, cô bạn tôi cũng trưởng thành, học hành thành đạt. Để rồi một ngày, khi bạn gặp lại người dì năm xưa. Dì rút trong túi ra vài tờ năm trăm ngàn, giúi vào tay cô cháu, thỏ thẻ: “Dì cho con nè!”.

Cô bạn tôi giờ đã có một công việc như mơ, cuộc sống đủ đầy nên đâu còn đói ăn, khát uống như tuổi thơ nữa. Cô ấy thẳng thừng từ chối tiền của dì với câu nói thật chua chát: “Nếu ngày nhỏ, dì cho con số tiền này, có lẽ con mang ơn dì lắm. Anh em con đã có gạo để ăn mà không phải nhịn đói đi học. Nhưng giờ con đã tự lo cho mình được rồi, con không cần tiền của dì nữa đâu…”.

Có một mảnh vỡ nào đó cùng rạn nứt trong đôi mắt của cả hai dì cháu, khi cô bạn tôi thốt ra lời ấy.

Ông bà xưa có câu: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” luôn đúng mọi thời đại phải không các bạn? Hãy chìa tay mình ra giúp ai đó, khi họ lâm vào bước đường cùng, cuộc sống tận cùng khốn khổ và bất hạnh. Còn khi bạn chờ họ bước qua được đoạn đường khó khăn ấy, mọi sự giúp đỡ của bạn dành cho họ đều trở nên vô nghĩa.

TRUYỆN NGẮN: HÌNH BÓNG CỦA CHAÔng Tân đã mất được hơn ba tháng. Nhưng chị Nga  luôn nhớ về kỷ niệm, những ngày cuối đời ...
18/05/2024

TRUYỆN NGẮN: HÌNH BÓNG CỦA CHA

Ông Tân đã mất được hơn ba tháng. Nhưng chị Nga luôn nhớ về kỷ niệm, những ngày cuối đời bên cha. Khoảng thời gian, chị ở bên cạnh ông trong ngôi nhà vừa kịp hoàn thiện.

Nhớ những buổi sáng, ông Tân dẫn chị Nga đi uống cà phê ở quán nước, trước nhà. Góc quán có hàng dây leo xanh mướt, khiến cha cứ nhắc nhớ giàn mồng tơi ở sân vườn. Có những chiều mưa, hai cha con ngồi trước nhà cùng đọc tiểu thuyết. Chỉ khi chị Nga về ở cùng, chị mới có thêm thời gian biết về sở thích của cha, mới biết ông mê tiểu thuyết ngôn tình. Trước giờ, chị luôn nghĩ cha chỉ có tình yêu với vườn cây, áo cá, ai biết cha cũng có tâm hồn thơ văn lãng mạn vô cùng.

Từ khi cha mất, chị Nga nhìn đâu đâu cũng thấy hình bóng của cha, chị không thể nào ngưng nỗi nhớ cha khi ở trong căn nhà vắng bóng cha. Khi thì ông ngồi đọc sách, khi nằm ôm con gấu bông của nó, khi ăn cơm, khi húng hắng ho…

Chị Nga quyết định quay trở lại thành phố để làm việc, mang theo di vật cha để lại lên phòng trọ, những chị lại lo lắng. Chị sợ cha nhớ chị thì phải làm sao, cả đời ca chỉ ở quê chưa từng 1 lần bước chân đi khỏi, kể cả khi chị đỗ Đại học, cha cũng bận công việc nên cũng chỉ có 1 mình chị lên thành phố. Suốt năm tháng bên cha, chị dần trưởng thành hơn, suy nghĩ chững chạc hơn so với các bạn đồng trang lứa.

Thi thoảng ngồi trước cửa sổ, nhìn video nhỏ le lói trên bầu trời đêm, chị vẫn tự độc thoại:
- Cha nhớ con không cha?
- Dạo này cha có bị đau lưng nữa không?
- Cha đã gặp mẹ chưa? Chắc là cha gặp rồi, mẹ con vẫn khỏe chứ ạ?
- Cha ơi, nay con nhớ cha lắm, lâu lắm rồi chưa ăn cơm cha nấu
- Cha ơi, nay con vừa mới lên chức ở công ty đó, oách không cha?

Cứ như vậy, cha vẫn mãi sống trong trái tim của chị, chỉ là cách thức gặp nhau có đôi phần khác biệt mà thôi. Đến giờ chị vẫn luôn tự an ủi là người đã mất, ở đâu cũng sẽ biết đường đi. Chị lại yên tâm, vì tin rằng: dù chị có ở đâu thì cha vẫn sẽ đến thăm nó, mỗi khi, ông nhớ đứa con gái nhỏ này.

TRUYỆN NGẮN: HÌNH BÓNG CỦA CHANhà ông Tân chỉ có hai cha con sống với nhau, người vợ mắc bệnh hiểm nghèo nên qua đời từ ...
17/05/2024

TRUYỆN NGẮN: HÌNH BÓNG CỦA CHA

Nhà ông Tân chỉ có hai cha con sống với nhau, người vợ mắc bệnh hiểm nghèo nên qua đời từ rất sớm. Ông Tân tần tảo nuôi con ăn học thành tài, giờ đây chị Nga đã có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Hai cha con sống với nhau bao nhiêu năm cực khổ, chị Nga lăn lộn với công việc nhiều năm mới tiết kiệm được 1 khoản tiền để xây dựng một ngôi nhà hàng ao ước.

Mỗi ngày chị Nga vẫn gọi hỏi thăm sức khỏe ông Tân, nhưng vì thương con nhiều lần ông Tân nói dối về sức khỏe của mình. Chị Nga ở trên thành phố cứ nghĩ bố vẫn khỏe mạnh nên tập trung đi làm, ngôi nhà mới đang dần hoàn thiện, chị Nga làm việc ngày đêm để cố gắng cho cha 1 chỗ ở thật đàng hoàng.

Bỗng 1 ngày, chị Nga nghe được cuộc điện thoại từ cha mà lòng sốt ruột, bắt xe về quê gấp:
- Bố đau bụng quá, đau từ đêm đến sáng nay vẫn không hết
- Bố đợi con, con đang về rồi ạ

Chị Nga tức tốc quay trở về quê, đưa bố đi khám bệnh. Khi có kết quả, bác sĩ thông báo về tình hình bệnh của bố chị “Ông bị ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian chỉ tính bằng ngày thôi”. Khi nghe tin chị như chết đứng, hai lỗ tai cứ bùng nhùng, không nghe rõ, một loại câu hỏi hiện ra:
“Cha bị từ khi nào”
“Tại sao mình không biết cha bị bệnh nặng như thế này?”
“Tại sao cha không nói với mình”
“Ung thư gan giai đoạn cuối là như thế nào …?”

Hai cha con về đến nhà, chỉ biết nhìn nhau mà rơi nước mắt, không ai nói với câu gì. Chỉ sau 1 đêm, chị Nga quyết định nghỉ công việc ở thành phố để quay trở về nhà, cố gắng bên cha nhiều nhất có thể.

Từ hôm đó, hai cha con không ai nhắc đến bệnh tật chỉ vui vẻ cùng nhau ăn uống, đi dạo, thi thoảng đi đây đó cho thay đổi không khí. Ông Tân thấy con gái như vậy lại càng thương nhiều hơn, ông đau mà không dám nói, sợ chị Nga lại khóc, lại lo lắng.

Mỗi ngày hai cha con đều cùng nhau chăm sóc, tươi cây cối, chăm cho vườn hoa thật đẹp. Hai cha con cùng nấu ăn, cùng nhớ về những chuyện ngày xưa khi chị Nga còn bé. Những ký ức đẹp của hai cha con cứ ùa về, ai cũng rưng rưng nhưng không muốn để cho người kia nhìn thấy. Những góc nhỏ hai cha con trò chuyện, đọc sách, hai cha con uống cà phê, hai cha con chăm cây, … Chị Nga nhớ mãi về hình bóng của cha trong một khoảnh khắc, trong mỗi góc nhỏ của ngôi nhà.

Trước 1 tuần ông Tân mất, vì đau quá không thể đi lại mà chỉ nằm 1 chỗ thôi, ông Tân đã cố gắng rất nhiều để bình thường nhất. Thật lòng ông lo lắng cho cô con gái bé bỏng chỉ còn lại 1 mình trên đời này, sợ con cô đơn, sợ con một mình. Ông dặn dò đủ điều:
“Nếu có lấy ai nhớ lấy người thương mình nghe con”
“Sau này, phải lo cho bản thân thật tốt”
“Dù cha có ở đâu, chỉ cần con sống tử tế là điều cha hãnh diện nhất”
“Cha mong con có cuộc sống bình bình, an an”
“Không cần giàu có, chỉ cần con thấy hạnh phúc là được rồi”

Mỗi một lời dặn dò như một lần bóp nghẹt trái tim chị Nga, biết cha lo lắng nên lúc nào chị Nga cũng tỏ ra mạnh mẽ, dù cho nước mắt vẫn không ngừng rơi. Không điều gì đau khổ bằng việc bản thân đang cố từng giờ, từng ngày để tranh thủ bên cạnh người thân. Chỉ sợ một mai thức dậy, trên cuộc đời này mất đi 1 người yêu thương mình mãi mãi.

(Vẫn còn tiếp)

TRUYỆN NGẮN: SỰ VÔ ƠN CỦA NGƯỜI LÀNGỞ một ngôi làng nọ, có người thương lái tên là Ba Thu say mê một cô gái, quyết tâm c...
16/05/2024

TRUYỆN NGẮN: SỰ VÔ ƠN CỦA NGƯỜI LÀNG

Ở một ngôi làng nọ, có người thương lái tên là Ba Thu say mê một cô gái, quyết tâm cưới được cô gái đến cùng. Với tình yêu thương và lòng nhân ái ông trở thành một người chồng, một người cha nhân hậu.

Vì thương vợ mà ông ở lại quê hương và sinh sống với cha mẹ vợ, ông cũng giúp đỡ nhiều người trong làng. Đặc biệt, vào những mùa mưa bão ông thường cho người làng trú vào trong căn nhà của gia đình, ông chuẩn bị đầy đủ nhu yếu phẩm để mọi người sử dụng trong thời gian khó khăn.

Khi đó ai ai cũng ca ngợi, và dùng những lời hoa mỹ để khen ông hết lời. Mọi người ai cũng tỏ vẻ biết ơn, ai cũng thể hiện sự kính trọng đối với ông. Ông và gia đình đều được mọi người quý trọng, mọi việc đều được mọi người giúp đỡ tận tình.

- Ông Ba Thư tốt bụng quá, giúp đỡ bà con thức ăn nước uống nhiều như này
- Ông Ba Thư là người nhân hậu nhất mà tôi từng gặp, ông ấy mang đến cho làng mình nhiều điều may mắn
- May mà làng mình có ông Ba Thu, không thì dân làng chẳng biết sống sao cho qua mùa bão này

Được mọi người tung hô là vậy, yêu thích là vậy nhưng đâu có ngờ một ngày gặp nạn mới biết lòng người.

Chuyến hàng vào mùa bão đó của ông Ba Thu bị lật, người mất, hàng mất tất cả đều chìm xuống biển. Từ một người giàu có nay ông Ba Thu bị nợ nần do mất số hàng phải đền 1 khoản tiền lớn cho khách mua. Ông Ba Thu gặp khó khăn, cuộc sống không còn thoải mái như trước đây. Ông tìm kiếm những người làng mà ông đã từng giúp đỡ, nhưng lại nhận được sự thờ ơ, vô tâm từ họ:

- Bác Tư có thể giúp tôi huy động mọi người đến làm công dăm bữa, khi bán được chuyến hàng mới tôi trả công cho mọi người
- Không, không được đâu. Chúng tôi lo ăn từng ngày, biết bao giờ nhận được công mà chúng tôi làm
- Bác Tám có thể cho tôi vay mượn thêm vài đồng để tôi lấy thêm hàng để làm nốt chuyến hàng được không?
- Tôi có thì vẫn có, nhưng bác mượn biết đến bao giờ bác trả
- Trước nhà bác Tám cũng khó khăn, tôi cũng giúp mà có đòi bác ngày trả đâu. Bác cứ yên trí, tôi vay tôi sẽ trả mà
- Không, không. Nhà bác giờ như vậy, biết được bác có trả tôi không

Đây là những người bạn làm ăn, người làng mà ông Ba Thu đã giúp khi khó khăn, nhưng cuối cùng ông lại nhận được toàn sự cay đắng. Không những thế, họ còn cướp bóc thóc, lúa, khoai của nhà ông Ba Thu …

Nhìn thấy sự phản bội của người làng và lòng nhân ái của mình trước đây đã bị lãng quên, ông Ba Thu đau lòng, và mất dần niềm tin vào con người. Lòng người quả thực là điều gì đó rất khó để đánh giá hết. Cuối cùng, ông cùng gia đình chuyển đến một vùng đất khác, rời ngôi làng mà họ đã gắn bó vài chục năm trời.

Trong một đêm nằm ngủ, ngoài trời gió bão ầm ầm, ông ngồi trước ánh đèn lặng lẽ suy tư về sự vô ơn của con người. Dần dần ông thiêm thiếp đi vào giấc ngủ. Trong mơ, ông nhận ra rằng việc giúp đỡ người khác không chỉ là hành động từ trái tim mà còn là sự lựa chọn cẩn thận và sáng suốt.

Khi tỉnh giấc, ông nhận ra rằng dù cuộc sống có đầy rẫy những thử thách và khó khăn, thì lòng nhân ái và sự thấu hiểu vẫn luôn có giá trị và ý nghĩa. Nhưng đồng thời, ông cũng hiểu rằng, trước khi giúp đỡ người khác, mình cần phải tự bảo vệ bản thân và có sự nhìn nhận sáng suốt để tránh những hậu quả không mong muốn.

TRUYỆN NGẮN: MỘT VÒNG LẶP CUỘC ĐỜINgày xưa ở một ngôi làng nghèo, có hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sinh sống qua ngày...
15/05/2024

TRUYỆN NGẮN: MỘT VÒNG LẶP CUỘC ĐỜI

Ngày xưa ở một ngôi làng nghèo, có hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sinh sống qua ngày. Người mẹ và cô con gái đều thức dậy rất sớm để đi hái rau mang ra chợ bán. Dù cho đôi chân trần ngày mưa gió lạnh lẽo, sỏi đá đâm vào chân đau nhức nhưng hai mẹ con vẫn luôn cố gắng lạc quan mỗi ngày.

Cuộc sống của hai mẹ con đơn giản, chỉ ước rằng ngày nào cũng bán hết rau để có thể mua chút gạo về thổi cơm. Đây dường như là động lực để hai mẹ con cố gắng mỗi ngày, chỉ cần có cơm trắng để ăn là bao mệt mỏi cũng tan biến hết đi.

- Mẹ con ta cứ bán hết rau là tối nay có cơm trắng ăn đúng không mẹ?
- Ừ đúng rồi, cứ bán hết hôm nay mẹ mua ít gạo để thổi cơm
- Thích quá! Thích quá

Chỉ có những ai đã từng nghèo khổ thì sẽ hiểu, để có một bữa no bụng, những người nghèo đã phải lao động cực khổ như thế nào. Mỗi buổi tối của hai mẹ con sau khi đi chợ về, đều tràn ngập tiếng cười hồn nhiên của cô con gái. Cứ như vậy hai mẹ con vất vả để lo cho bữa ăn từng ngày, chỉ biết cố gắng hết sức để lo được cái ăn, cái mặc là may mắn lắm rồi.

Nhưng thời gian dần trôi đi, người mẹ cũng đã mất, cô con gái nhỏ trở thành một bà lão 60 tuổi. Công việc hàng ngày là bán rau ngoài chợ, vẫn là kiếm tiền để lo từng bữa ăn giống như ngày xưa. Chỉ khác một điều giờ đây, chỉ có duy nhất 1 mình bà lủi thủi đi về sớm khuya.

Bà vẫn cố gắng từng bước chân chống gậy yếu ớt, mang rau đi bán trên con đường làng quen thuộc. Nhưng giờ đây khác với ngày xưa quá nhiều, không còn tiếng vui cười, trò chuyện tíu tít thay vào đó là tiếng thở dài.

Mỗi tối khi quay trở về nhà, thổi cơm bên bếp củi, bà không còn thấy hào hứng vui vẻ như ngày xưa nữa, mà thay vào đó là sự buồn rầu, ủ rũ, phảng phất sự mệt mỏi khi độ tuổi xế chiều.

Ngẫm lại một chút về cuộc sống đã làm thay đổi bà, từ một cô bé ngây thơ và hạnh phúc, đến một bà lão già mệt mỏi và mất đi niềm vui. Thời gian là một thứ tàn nhẫn, khiến cho con người trải qua nhiều biến đổi và thách thức khác nhau. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, sự sống vẫn tiếp tục, và hy vọng luôn tồn tại trong những người kiên cường như bà.

TRUYỆN NGẮN: TRƯỜNG ĐỜICông việc thích thú mà Trường nghĩ mình sẽ làm cả đời và có thể kiếm tiền từ nó đang ngày càng có...
14/05/2024

TRUYỆN NGẮN: TRƯỜNG ĐỜI

Công việc thích thú mà Trường nghĩ mình sẽ làm cả đời và có thể kiếm tiền từ nó đang ngày càng có thêm nhiều người livestream. Lượng người xem giảm hẳn trong từng buổi live, số tiền Trường nhận được ngày càng ít dần. Việc chi tiêu cũng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết … Lúc này Trường thật sự bế tắc nhưng chưa một lần nào Trường nghĩ về việc quay lại trường học …

Nhóm bạn bỏ học của Trường tập tụ toàn thành phần bất hảo của làng xóm, đứa thì bố mẹ bỏ nhau, đứa thì bố mẹ tù tội, đứa thì bố mẹ lo làm ăn, … Chính vì vậy, Trường cũng gia nhập bởi vì đã nghỉ học từ lâu, thêm vào nữa bị bạn bè xúi giục Trường dần già lao đầu vào uống rượu bia, hút thuốc.

Chỉ mới 16, 17 tuổi đầu nhưng Trường luôn tự hào vì mình có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân mà không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Nhưng Trường đâu có hiểu, nhà đang ở là của ông bà, tiền ăn, tiền điện hàng ngày là dựa vào đồng lương ít ỏi của chị Hiền.

Sau khi thấy việc livestream chơi game không còn có kiếm được nhiều tiền nữa. Trường bị bạn bè xúi giục đi xuống thành phố để kiếm việc làm, nghe chừng có vẻ rất thú vị vì được đi xa, đến 1 nơi hoàn toàn và không có ông bà và chị Hiền ở cạnh càu nhàu mỗi ngày. Trường mang trong mình suy nghĩ quyết tâm đi làm để kiếm tiền gửi về nhà phụ chị Hiền.

Tối hôm đó, sau khi chị Hiền đi dạy về Trường gọi chị lại và nói chuyện:
- Em quyết định đi xuống thành phố kiếm việc làm, chị cứ ở nhà chăm lo cho ông bà, em kiếm được tiền sẽ gửi về cho chị để lo cho nhà mình
- Em xuống thành phố để làm gì, em không có nghề xuống đó em biết là gì không?
- Chị cứ yên tâm đi, bạn em đang tìm giúp em rồi, cuối tuần này em xuống đó là có việc ngay
- Em 1 thân 1 mình đi xuống đó liệu có ổn không? Nhà chỉ có mỗi hai chị em để chăm lo ông bà khi tuổi già, em nhỡ làm sao thì chị biết ăn nói với mọi người ra sao?
- Chị yên tâm đi, em lớn rồi, em sẽ tự lo cho mình
- (Chị Hiền nước mắt lăn dài) Chị không biết phải làm sao cả …

Chị Hiền không biết phải khuyên nhủ cậu em trai như thế nào, bởi vì có nói điều gì ở thời điểm này Trường cũng không nghe.

Sáng hôm sau, khi thức dậy đã thấy Trường để mảnh giấy ở trên bàn “Em xuống thành phố kiếm việc, chị cứ yên tâm ở nhà, em sẽ về khi nào em có nhiều tiền lo cho mọi người trong nhà. Em lấy 2 triệu trong ví của chị, chị cho em vay tạm trước, sau này em có em trả lại chị sau … “

Đọc dòng thư em trai để lại, chị Hiền lòng buồn mà nước mắt lại cứ giàn giũa chảy dài, thương ông bà mà lại vừa giận vừa thương đứa em trai của mình. Chị chỉ biết thắp hương nhờ bố mẹ chở che cho em được bình an.

Mới bước chân xuống thành phố, Trường nhìn đâu cũng thích thú, đặc biệt là khi được bạn rủ uống nước nếm thử những thứ nước mới lạ ở thành phố khiến cho Trường càng thêm chắc chắn về quyết định của mình.
Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, khi cả 1 nhóm đang đi tìm trọ gặp phải 1 người đàn ông đang dán biển cho thuê trọ, cả nhóm như bắt được vàng. Thấy giá rẻ chỉ có 1 triệu rưỡi 1 tháng đứa nào, đứa nấy cũng muốn thuê để cho chỗ ngả lưng. Chủ nhà muốn cả nhóm đóng tiền phí xem và cho ở thử 3 ngày nếu hợp thì đóng tiền luôn. Cả nhóm bán tín, bán nghi cứ đùn đẩy nhau việc đóng tiền cho chủ nhà, chẳng ai muốn bỏ tiền của mình ra. Cuối cùng, Trường là người bỏ tiền ra với lý do là có sẵn tiền nên cho các bạn vay rồi 1 tuần sau đi làm được mọi người trả. Do tính nết dễ tin người, Trường tự rút tiền ra và trả cho chủ trọ ngay.

Đến khi vào phòng trọ, mọi người mới tá hỏa sao phòng trọ lại nhỏ và trông ngột ngạt như vậy. Chủ nhà cứ vội vội vàng vàng bảo mọi người cứ xem và nghỉ ngơi đi, nếu được 3 ngày sau quay lại thu tiền nhà. Trong phòng ngoại trừ chiếc phản to bằng gỗ thì chẳng có gì cả, nhưng lúc đó đứa nào cũng mệt chỉ muốn có chỗ nằm ngủ nên chẳng ai quan tâm.

Đến sáng hôm sau, khi cả bọn vẫn đang ngủ thì có tiếng đập cửa:
- Ai lại khóa cửa trong thế? Mở cửa ra
Lúc đó, ai cũng ngái ngủ, 1 thằng dậy mở cửa nhìn thấy một bà cô béo, đang đứng chống tay trước cửa, nó mới hỏi:
- Sao thế cô?
- Sao với chăng gì, chúng mày là ai mà ở nhà của tao, ai cho chúng mày vào đây
- Ơ hôm qua cháu gửi tiền rồi mà, sao cô bảo vậy ạ?
- Gửi ai, gửi người nào? Sao tao không biết

Cả bọn ở trong nghe loáng thoáng câu chuyện, nhưng không đứa nào dám ra …

(Còn tiếp ...)

Address

Chợ Đồng An 4, Bình Hòa 24, Bình Hòa Thuân An, Bình Dương
An Thuan
823970

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when MPD posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to MPD:

Share