30/05/2025
LÀM ĂN DỄ THẾ THÌ AI CŨNG ĐI LÀM CHỦ RỒI
Hai vợ chồng tôi đều làm văn phòng ở Sài Gòn, lương mỗi đứa khoảng 25-30 triệu, nói về thu nhập thì có tháng kiếm được nhiều hơn. Sau gần 10 năm đi làm, dù thu nhập ổn nhưng vẫn ở nhà thuê, con nhỏ, mỗi tháng gồng gánh chi tiêu và gửi tiền về quê cho hai bên nội ngoại là coi như không dư được bao nhiêu. Gom góp mãi cũng chỉ được khoảng 400 triệu, chưa tính nợ thẻ tín dụng.
Vợ tôi từ lâu đã muốn làm riêng, mở quán ăn. Cô ấy nấu ăn ngon, bạn bè từng động viên thử bán bún bò online. Vậy là vợ nghỉ trước, tôi vẫn đi làm, tranh thủ giúp buổi tối và cuối tuần. Lúc đầu bán mang về, đơn ít nhưng khách quen khen ngon, nên vợ càng tin tưởng.
Chúng tôi mạnh dạn thuê một mặt bằng nhỏ, đầu tư gần hết số tiền tích cóp, sửa sang lại quán, sắm bàn ghế, đồ bếp... Mở bán chính thức chưa được 3 tháng, mới thấy việc kinh doanh không đơn giản như nghĩ.
Chi phí mặt bằng, điện nước, nguyên liệu, nhân viên... đều cao hơn tính toán. Bán được, nhưng lời chẳng bao nhiêu, nhiều hôm còn lỗ. Hôm nào mưa lớn là vắng khách, đủ kiểu phải lo.
Vợ tôi bắt đầu mất ngủ, sụt cân, stress vì áp lực. Tôi cũng không yên, đi làm mà tâm trí cứ vướng quán. Sau nửa năm, tôi xin nghỉ hẳn để về phụ vợ, mong cải thiện tình hình. Nhưng càng làm càng thấy đuối. Cứ thấy bán được là mừng, nhưng cuối tháng cộng lại toàn lỗ.
Sau gần một năm, tiền hết, sức cũng hết, cả hai vợ chồng quyết định dẹp quán. Lúc đó, chúng tôi gần như bắt đầu lại từ đầu, còn chút vốn phải tính đường khác sống tiếp.
Nguồn: Nguyễn Văn Hảo