27/05/2025
NGƯỜI GÕ CỬA ƯỚC MƠ
(Truyện sáng tác- Hồ Thuỷ Tiên)
CHƯƠNG 5 – NHỮNG CUỘC GẶP KHÔNG ĐỂ LẠI CHỮ KÝ
Có những tuần trôi qua không để lại dấu ấn gì rõ rệt, nhưng lại giống như giọt nước nhỏ vào lòng đất – âm thầm, kiên trì, và cần thiết.
Tuần này, Vy không có hợp đồng mới.
Nhưng cô bắt đầu thấy lòng mình... dịch chuyển, sau cuộc gặp với chị Lan. Không nhanh. Không mạnh. Nhưng giống như mặt nước vốn phẳng lặng giờ đây bắt đầu có gợn sóng.
Diễm đã thêm cô vào nhóm chat chung của team – nơi những người mới như cô chia sẻ hành trình từng ngày: ai gọi được bao nhiêu cuộc, ai bị khách từ chối, ai gặp khách khó chịu tới mức muốn khóc.
Ở đó, không ai khoe thành tích.
Không có hình selfie cùng khách hàng, không có bảng vinh danh. Chỉ có những dòng tin nhắn như:
“Chị khách bảo: ‘Em gọi lúc này là em không tôn trọng thời gian của người khác.’”
“Khách gắt, bảo ‘Đừng lãng phí đời tôi bằng thứ em chưa chắc hiểu rõ.’”
Rồi phía sau là một biểu tượng cảm xúc, một lời nhắn “Không sao đâu”, một cái vỗ vai bằng chữ.
Vy không nói gì. Nhưng cô đọc. Ghi chú. Học cách không tự đánh giá bản thân qua một lời gắt.
Mỗi ngày, cô gửi lại ba cái tên mình hẹn được.
Tuần này, cô gặp bốn người:
Một chị phụ huynh cũ – tình cờ gặp ở quán trà sữa. Chị lắng nghe, gật đầu, rồi nói:
“Chị thích cách em nói. Nhưng chồng chị tham gia bảo hiểm ở bên khác rồi.”
Một chị ở lớp yoga – đồng ý nhận hồ sơ, đọc qua, bảo để “nghiên cứu”. Sau đó không trả lời tin nhắn nữa.
Một người bạn cũ giới thiệu khách. Họ gặp nhau, trò chuyện. Cuối buổi, chị khách chỉ nhắn đúng một câu:
“Chị thấy em chân thành, nhưng chị vẫn chưa có nhu cầu.”
Và một chị chủ tiệm nail – người vẫn lưu tên Vy trong điện thoại là “Cô giáo Mầm Non”. Suốt buổi gặp, chị không hỏi gì về sản phẩm. Nhưng trước khi rời quán, chị nhìn Vy, mỉm cười:
“Có điều gì đó trong ánh mắt em… làm chị nhớ thời mới ra trường. Dám mơ, nhưng sợ không ai nghe. Cố lên nha.”
Không ai ký.
Nhưng cũng không ai lạnh.
Chỉ thế thôi – nhưng đủ để Vy thấy lòng mình vẫn còn một chút ấm.
…
Chiều Chủ nhật, điện thoại Vy đổ chuông.
Là chị họ – một trong những người thân vừa “ủng hộ” Vy bằng một hợp đồng nhỏ.
“Chị có anh bạn làm tài chính ở công ty A. Cực kỳ giỏi, có điều kiện. Chị giới thiệu rồi. Ảnh đồng ý gặp. Nhưng em phải chuẩn bị kỹ nha – đừng mang tinh thần ‘chia sẻ nhẹ nhàng’ nữa.”
Vy cười nhẹ, biết ơn.
Cô mở lại sổ tay, xem lại từng trường hợp chị Hằng, chị Lan, chị Thủy. Cô viết lại một bản trình bày, lần đầu tiên có cả chỉ số tài chính, phân tích biểu đồ, thuật ngữ chuyên môn – dù cô biết, mình chưa thực sự rành.
Nhưng cô muốn tôn trọng người đối diện bằng sự chuẩn bị tốt nhất.
Chiều thứ Sáu, cô bước vào toà nhà công ty A.
Sảnh lớn, gương sáng như nước, từng người đi ngang đều ăn mặc chỉn chu như bước ra từ catalogue doanh nghiệp.
Vy mặc sơ mi trắng, váy dài, tóc búi cao, không quên cài một chiếc kẹp nhỏ hình lá – như điểm nhẹ một phần nữ tính.
Cô đến sớm 20 phút. Nhưng phải chờ thêm 15 phút vì anh Minh – khách hàng – đang họp đột xuất.
Cuối cùng, anh xuất hiện.
Cao. Sáng. Đôi mắt không biểu cảm.
Cái bắt tay rất nhanh – không chạm mắt.
Vy bước theo anh vào phòng họp nhỏ. Cửa đóng lại.
Anh đặt điện thoại và đồng hồ xuống mặt bàn – thói quen của người quen kiểm soát thời gian.
“Em có 20 phút.”
Vy mỉm cười, gật đầu.
Trong lòng – tim cô gõ thình từng nhịp. Nhưng tay vẫn đặt vững trên sổ.
“Anh có từng nghĩ – nếu ngày mai có chuyện bất ngờ xảy ra, thì ai sẽ là người đứng ra gánh trách nhiệm tài chính cho gia đình mình không?”
Anh Minh không trả lời. Chỉ nhìn – ánh mắt như đọc một bản báo cáo chưa thuyết phục.
Vy chuyển hướng – nói về bảo vệ thu nhập, kế hoạch dài hạn, các rủi ro thường gặp. Cô trình bày bằng tất cả những gì mình đã học.
Nhưng mỗi lần cô nhắc đến “gia đình”, “điểm tựa”, “dự phòng”, anh Minh lại nhướng mày như thể cô đang nhắc đến một thế giới cảm xúc xa lạ.
“Em có chắc là em hiểu tài chính không?”
Vy khựng lại.
“Trình độ em là gì? Kinh nghiệm bao nhiêu năm? Em có biết quản trị rủi ro là gì không? Hay chỉ đi cảm xúc để bán?”
Câu hỏi như mũi dao. Không đâm mạnh. Nhưng lạnh.
Vy siết chặt tay.
“Em không giỏi tài chính. Nhưng em đã từng mất kiểm soát khi biến cố đến.”
“Và em tin – bất kỳ ai, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng cần một điểm tựa không chỉ tính bằng số.”
Anh Minh không nói gì thêm. Cũng không gật. Không lắc. Chỉ kết luận:
“Anh không quan tâm đến mấy giải pháp cảm tính. Em về được rồi.”
——
Vy rời khỏi tòa nhà lúc 4 giờ 32 phút. Không ai tiễn. Không ánh mắt thân thiện. Không có lời “cảm ơn đã đến”.
Cô – lặng lẽ đi qua hành lang dài, bước vào thang máy đầy gương, nhìn thấy chính mình – áo sơ mi còn phẳng, tóc chưa rối, tập hồ sơ vẫn còn nguyên. Nhưng bên trong, có gì đó đã nhàu.
Sóng mũi cay cay, tim đập loạn.
Cảm giác chua xót dâng trào vì thấy mình đã va trúng một ranh giới – giữa người muốn hiểu, và người không muốn nghe.
——
Hết chương 5