Chị ơi Anh yêu em

Chị ơi Anh yêu em Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chị ơi Anh yêu em, Wholesale & Supply Store, Lê văn hiến, Da Nang.

22/05/2015

Học cấp 3, nàng ngồi bên cạnh. Xinh đẹp tựa một bông cẩm chướng. Tôi thì rõ ràng không phải tả, nhàm chán, mọt sách.
Nàng tuyệt đối cá tính, cười tươi như nắng sớm, là tâm điểm của lớp. Tôi thì rõ ràng vẫn không cần phải tả: chậm chạp, ít nói, và chỉ thích chơi điện tử - thuộc thể loại đi cũng được, nghỉ cũng chẳng thiếu.
Cùng share nhau một cái bàn, nàng chẳng cần vạch phấn chia bờ như những lũ dở khác: tôi đơn giản, tôi nhường. Nàng thích thế nào tôi cũng chiều theo, chấp nhận. Nàng khoái lắm, cười tươi như ánh mặt trời.
Nửa năm cuối của lớp 11, tôi trở thành người đưa thư cho nàng, thư chuyền tay tíu tít đến, số thư nàng nhận được trong thời gian ấy có khi tổng hợp lại phải đóng được thành cuốn tiểu thuyết cỡ vừa.
Tôi âm thầm giao thư cho nàng, nàng đọc, cười khoe những chiếc răng trắng đều tăm tắp, thỉnh thoảng dúi cho tôi đọc vài bức, mắt nàng long lanh.
Một ngày nàng hỏi: "này Cậu , tôi có xênh (xinh, nói kiểu đài các) không?"
"Xênh" - mắt tôi vẫn dúi vào cuốn sách
"Xênh mà trả lời không thèm nhìn à?" - nàng cau có
"Thì ngày nào mà chẳng nhìn, vẫn thế có gì thay đổi đâu" - tôi gập sách lại
"Thế có bao giờ cậu để ý tôi không?" - Nàng chớp chớp mắt.
"Có" "Thỉnh thoảng" - Tôi cười
"Để ý thế nào?"
"Xem che chắn có kỹ không lúc kiểm tra chứ bàn mình góc này dễ lộ quá" - Tôi cười, vén môi xòe răng.
"Chán lắm, chẳng thèm nói nữa - Nàng bĩu môi.
"Ờ thì thôi, mà có thư này" - Tôi dúi thư cho nàng, tiện thể cho nàng một mẩu Chocolate.
"Ơ..., ở đâu ra thế? Tặng Valentine à?" - mắt nàng long lanh
"Bố đi công tác về cho đấy, thấy để trong tủ lạnh ăn không hết, 2 đứa chia ra ăn cho đỡ phí, giờ Lý đổi chỗ cái nhé" - tôi thật thà.
"Điên chưa!" - nàng đánh bộp cái vào lưng tôi - "Hôm nay Valentine đấy đồ dở, tặng Chocolate là có tình ý!"
"Thế thôi nhè lại ra đây đi, thảo nào mấy cái thằng gửi thư hôm nay nó cứ thập thò bảo phải đưa tận tay, hóa ra nó sợ mình ăn Chocolate, nhè ra đây" - Tôi chìa tay ra trước mặt nàng.
"Hâm thật, ăn rồi, coi như nhận lời!" - Nàng nói, đỏ mặt rồi ào đi như một cơn gió.
"Ô, hóa ra con gái chỉ cần sô cô la hoặc đồ ăn bất kỳ, là có thể bảo nó đổi chỗ được, cũng dễ sống" - Tôi nghĩ bụng, tiết Lý nhờ ông Đức Ngơ lên ngồi cạnh kiểm tra cho an tâm.
Tan trường, tôi dắt xe đạp chuẩn bị về, các nam thanh nữ tú của trường xe pháo xênh xang, cười nói ồn ào, huyên náo một góc phố.
Tự nhiên thấy nàng gọi: “Cuong ơi cho đi nhờ về cái!”
“Xe máy đâu, bị thu phỏng?” – tôi ngạc nhiên
“Sáng xịt lốp nhờ bố đèo đi học.” – Nàng nhìn tôi
“Mà bà thiếu gì đứa nó muốn chở, ra kia túc tắc cũng phải có dăm anh chờ kìa, đi xe máy có sướng hơn không tôi đèo kẽo kẹt còn lâu mới về đến nhà”
“Không chở thì thôi, đây không cần!” – nàng quay phắt đi.
“Ầy, thôi lên tôi đèo nào, sao hôm nay khó tính thế nhỉ?” – tôi lật đật dắt con xe cà khổ chạy theo.
Nàng cứ bước lững thững như thế, mới đầu tôi còn đạp theo, nhưng xe đạp thì nhanh còn người đi thì chậm, sau tôi nhảy xuống dắt bộ theo nàng. Nghĩ cảnh ấy mà ở thời bây giờ, công nhận là khó kiếm, vì dắt xe máy, hay đẩy ô tô thì nặng phải biết. Tôi chịu.
Tôi cứ lật đật đi thế một đoạn, thì nàng quay ra, nhảy tót lên xe. “Đi, đồ ngốc, đồ hâm, đi chơi!”
Tôi im lặng lọc cọc đèo nàng khắp các con phố, tháng 2 vẫn lạnh se sắt, đi qua Bờ Hồ, gió thổi một đợt, nàng co lại phía sau. Xong nàng hỏi : "Có lạnh không?"
"Không, đang rèn thể lực thế này lạnh gì" - tôi thủng thẳng - "không tin lên đèo này"
"Ôi, sao có người ngốc đến vậy chứ..." - Nàng thở dài.
Tôi tạt vào vỉa hè, cởi bớt cái áo khoác ngoài đưa cho nàng "Này mặc vào, tôi đèo không thấy lạnh thật. Mà bà cũng lạ, cứ thời trang làm gì, lạnh như thế này! Khoác tạm đi, vừa giặt xong không hôi đâu." - Thế là nàng mặc, giọng véo von "Ấm thế"
Tôi gò lưng đạp, nàng cứ đằng sau líu lo hết chuyện này đến chuyện khác. Đường xa hóa gần, cuối cùng cũng về đến cửa nhà nàng.
"Trả cái áo để đi về nào bà"
"Sao bảo không lạnh?" - Nàng nhìn chằm chằm tôi, tự nhiên chạm ánh mắt nàng lúc ấy, tôi thấy g*i người, một cảm giác thật lạ.
"Giờ có đèo ai đâu mà chẳng lạnh" - Tôi cúi mặt, tránh cái nhìn của nàng.
"Không trả, hôm nay tịch thu, mai đến đón thì trả" Nàng cười, chưa lúc nào tôi thấy nàng xinh đẹp như vậy.
"Cái gì? Chiều về đi sửa xe đi mai mà đi học, không bà vào dắt xe ra đây tôi mang đi sửa cho" tôi rất sốt sắng, như mọi ngày.
"Không! Kệ nó, cho nó hỏng, ko việc gì phải sửa! Mai ông có đón không, không thì đừng mơ lấy áo, mà không đón tôi mai đi bộ" - Nàng kiên quyết
"Ờ rồi, được, đón thì đón, mai đón, cùng lắm dậy sớm tý. Mai nhé. Gọi điện 2 tiếng chuông dập máy là tôi từ nhà đi. Tôi sợ bố bà lắm."
Tôi lục đục chuẩn bị về.
"Đợi tý, xòe tay ra đây" - Nàng cười.
Tôi đưa tay ra, nàng để vào một viên Chocolate. "Bóc ra ăn trước mặt tôi xem nào" - Nàng nói.
"Đã ăn gì đâu mà bắt ăn Chocolate, để về rồi ăn" - Tôi nhăn mặt.
"Không được, phải ăn trước mặt... em" Nàng nói như sắp khóc.
"Cái gì đấy?" - Tôi giật mình.
"Ăn đi, bóc ra ăn trước mặt tôi rồi hẵng về, ko về lại vứt xó!"
Tôi bóc, ăn ngon lành, dù sao cũng đang rất đói. "Hê hê, ngon, thế thôi về nhé, mai như hẹn sẽ đến đón, nhớ mang ÁO" - tôi vẫn rất sợ mất áo.
"Từ từ đã, quà này" - Nàng rút trong cặp ra một cuốn sách.
"Uầy, được đấy nhờ, biết thế tôi chăm đèo bà về hơn, vừa được ăn vừa được gói mang về! Thank you thank you" Tôi mân mê cuốn sách.
Bỗng nhiên nàng tiến đến gần, rất nhanh hôn tôi một cái. Tôi giật nảy mình. Cả người như có dòng điện chạy qua. Nàng chạy nhanh vào nhà. Tôi sững sờ mất một lúc, đưa tay sờ lên môi như chưa hiểu điều gì xảy ra. Trên suốt con đường ngày hôm đó. Tôi vẫn không thể hiểu nổi những gì đang xảy ra.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ tôi lật cuốn sách nàng tặng, bỗng rơi ra một phong thư. Tôi giở thư ra đọc, nàng viết:
"Điên!
Anh đúng là người Ngốc nhất mà em từng biết. Em yêu anh. Cảm ơn anh luôn chăm sóc em trong suốt thời gian qua. Cảm ơn anh đã cầm hộ em cặp, xếp hàng mua hộ em bánh mỳ giờ ra chơi, dắt xe cho em ở lớp học thêm, chuyển thư cho em, cóp bài và nhận tội thay em. Em không biết một ngày mình sẽ ra sao nếu như anh không ở bên cạnh. Em chỉ biết rằng em sẽ buồn lắm nếu như anh không xuất hiện trong cuộc đời này.
Yêu anh. Happy Valentine.
p/s: Mai đừng đến đón muộn"
Tôi như ngộp thở. Cả đêm hôm ấy tôi không tài nào ngủ được, tôi cứ thức mãi nhìn cái đồng hồ khốn nạn nơi đầu giường vật vờ trôi. Chúng nó - kim giây kim phút trêu ngươi tôi, thi nhau xem ai đi chậm nhất. Chưa hôm nào tôi mong trời sáng mau đến vậy. 6h sáng tôi đã có mặt ở nhà nàng, quên mất cả việc 2 hồi chuông rồi dập máy. Tôi đợi đến 45 phút trước cửa nhà nàng thì thấy nàng bước ra. Đó là lần đầu tiên tôi thấy nàng đẹp rạng rỡ đến như vậy. Nàng cười. Nhảy tót lên xe: "Đi thôi"
Đạp đến bờ Hồ, gió sớm thổi rét run cầm cập. Nàng hỏi:
"Có lạnh không?"
"Có, hôm nay rét hơn hôm qua, không hiểu sao" Tôi nói, răng va vào nhau vì lạnh.
"Có thế chứ, đồ ngốc!" Nàng vòng tay ôm lấy tôi thật chặt, ấm sực. Cái ôm đầu tiên trong đời. Tình yêu đầu tiên mà tôi biết tới.
Tôi viết lại cho những ngày xanh...
Nguồn: Up

Mấy anh trai lưu ý nhóe :)))
08/04/2015

Mấy anh trai lưu ý nhóe :)))

Ad đấy xinh không? :)))
08/04/2015

Ad đấy xinh không? :)))

Đòa Nẽng vào đây nhé :)))còn các vùng khác vào xem cho biết để khỏi bỡ ngỡ :v
08/12/2014

Đòa Nẽng vào đây nhé :)))
còn các vùng khác vào xem cho biết để khỏi bỡ ngỡ :v

Phát âm giọng địa phương khiến nhiều người khó nghe, khó hiểu nhưng chính sự mộc mạc và ngữ điệu dân dã đã làm nên nét dễ thương trong giọng nói của giới trẻ Đà Nẵng.

18/11/2014

Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình : “ Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không? “ Người nhân viên mỉm cười nói rằng : “ Vậy tôi đưa ông 2 tỷ 5 đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ”.
Ông chủ không chút do dự nói: “ Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “ Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.Ông chủ cười nói rằng: “ Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “ Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần” . Người nhân viên không còn gì để nói……cầm chi phiếu rời khỏi công ty.
3 năm trôi qua, người nhân viên năm ấy đã dùng 20 tỷ đồng mở doanh nghiệp riêng và bây giờ đã trở thành một tỷ phú. Anh ta tìm đến ông chủ năm xưa và nói rằng: “ Tôi muốn mua lại người vợ của tôi, ông cứ đưa ra một cái giá ” .Ông chủ chỉ mỉm cười nói một câu : “ Đừng đùa nữa, vợ tôi trong trái tim tôi là báu vật vô giá, tiền bạc ư ,tôi không hứng thú”.
Người nhân viên nói: “ Vậy ông muốn cái gì cứ việc đề nghị, tôi sẽ làm ông hài lòng”. Ông chủ nói: “ Tôi chỉ cần vợ tôi. Thôi cậu về đi muộn rồi. Cô ấy đang đợi tôi cùng ăn cơm”. Nói xong ông chủ quay lưng đi. Người nhân viên đứng lặng người, từng giọt nước mắt muộn màng tuôn rơi……
Một câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Những thứ mình đã vuột mất hoặc vứt bỏ đều không bao giờ quay trở lại, nó đã trở thành quá khứ. Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ , nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ. Trân trọng những gì mình có, hạnh phúc hay bất hạnh đều phụ thuộc vào cách nghĩ của bạn. Tôi hy vọng mọi người hãy biết trân trọng những gì mình đang có.

No matter how I try I don't find a reason why Believe me it's no lie I always have you on my mind No matter what I see g...
18/11/2014

No matter how I try I don't find a reason why
Believe me it's no lie
I always have you on my mind
No matter what I see guess where I wanna be
Love is the answer I will find

Thinkin' of you I'm thinkin' of you .All I can do is just think about you .Thinkin' of you I'm thinkin' of you .Whenever I'm blue I am thinkin' of you ..No matter how I try I don't find a reason why .

09/10/2014

Tôi năm nay 32 tuổi, đã có vợ con, trích ngang lý lịch để các bạn biết những gì mình sắp kể đã là quá khứ.
Năm mình 25 tuổi, mình chuẩn bị lấy vợ, cô ấy xinh xắn dễ thương, tính tình cũng rất hay, hay vui cười, biết lo cho gia đình, biết nấu ăn rất ngon. Nói chung mình và cô ấy rất hợp nhau, rất yêu nhau, thậm chí có cả thử thách rồi nữa. Hồi tụi mình sắp ra trường có một anh bạn quen bố mẹ cô ấy, là Việt Kiều Mỹ, khá đẹp trai. Anh ta rất yêu bạn mình, ba mẹ cô ấy cũng góp vào nữa. Ông bà nói mình chỉ là Công tử (nhà mình cũng khá giả), chỉ giỏi ăn bám bố mẹ không có tương lai. Còn anh bạn kia có công ăn việc làm ổn định, tính tình hiền lành, đễ mến (cái này mình công nhận, đã từng ba mặt ngời uống cà phê với nhau, dù là tình địch cũng phải thừa nhận anh chàng đó tốt tính). Nhưng nàng vẫn cương quyết yêu mình, chúng mình còn từng tính nếu ép quá cả hai sẽ trốn đi (đúng là một thời lãng mạn). Rốt cục chính anh kia biết được hai đứa mình yêu nhau đã tự nguyện tránh ra. Và ba mẹ cô ấy cuối cùng cũng chấp nhận mình nhất là khi mình không dựa vào bố mẹ từ tìm ra công việc cho mình, tự kiếm ra tiền đủ nuôi hai đứa (sòng phẳng mà nói là để chứng minh thôi chứ ba má mình đời nào để con, dâu, cháu kiếm đủ ăn).
Lúc đó, mình định tháng 10 cưới, tiệc đã đặt ở nhà hàng, đã đi chụp ảnh cưới (vì có người tư vấn là chụp sớm cho mặt mày đẹp đẽ, chụp trễ căng thẳng xấu). Tháng 8 năm đó, mình phải đi công tác, dự kiến mình đi trong 14 ngày nhưng lũ miền Trung khiến kế hoạch bị hỏng. Tụi mình được về sớm. Dự tính là rạng sáng mình về đến nơi (đi xe đò) nhưng rốt cục công ty điều xe riêng ra chở bọn mình về TP nên 7g tối tụi mình về đến Hàng Xanh. Đột nhiên (đến giờ mình cũng không hiểu tại sao lại có cái đột nhiên đó, nếu hôm đó mình về thẳng nhà đã chẳng có gì xảy ra), mình có mua mực tẩm nên quyết định ghé nhà thằng bạn thân ngay Hàng Xanh (cái hẻm gần bên cái chùa to ngay góc hay có xe buýt ấy). Mình tới nhà nó (nhà thuê), nhìn qua khe cửa xem nó có nhà không (ở trong có tới mấy phòng cho thuê nhưng xe máy thì dựng ở cái phòng ngoài cùng, thì thấy xe cô ấy. Mình ngạc nhiên, trong lòng nổi lên nghi ngờ. Mình đang đứng đờ đẫn ở đó thì có người về (một người thuê phòng khác), người đó biết mình nên mở cửa cho mình vào. Mình tới trước phòng nó, phòng khóa chặt, mình áp chặt tai vào cửa và nghe tiếng cô ấy và người bạn thân của mình đang...
Chết lặng, nổi điên, tê tái, đã rất nhiều lần bạn bè mình hỏi mình có cảm giác gì lúc ấy. Nói không phải lạ nhưng lúc đó không hiểu sao mình cực kỳ bình tĩnh, mình đứng lặng một chút, ba lô trên vai, tay kéo túi xách. Mình đúng đó khoảng 15 phút, nhưng chẳng hiểu sao lại chỉ nghĩ một điều: bình tĩnh.
Sau đó mình quay ra, ra ngay đầu hẻm, gọi một xe ôm, mình nhớ có hỏi giá đàng hoàng, trả gấp đôi và chất hành lý lên rồi kêu ông vào cái quán cóc ngay đầu hẻm (cách nhà chỉ khoảng 10m). Rồi mình ngồi đợi. Đợi đến khoảng 8 giờ thì mình lấy Đd gọi máy bàn chỗ thằng bạn thân đó (cả nó và cô ấy đều không có di động). Khi nó ra nghe điện thoại mình hỏi rất tỉnh là sao, vụ cái vid đổi được chưa? Nó bảo xong hết rồi, yên tâm rồi hỏi mình bao giờ về. Mìmh hỏi nó mấy bữa nay có gặp L không? (tên cô ấy), nó nói không gặp. Hia đứa mình nói chuyện rất vui vẻ, chẳng có chuyện gì cả.
Rồi mình lại tiếp tục đợi, đến khoảng 9g30, thì cô ấy ra, nó dắt xe cho cô ấy, cô ấy còn hôn phớt nó, còn nó vỗ vào phần eo cô ấy (bây giờ mình như vẫn còn nhìn thấy cảnh đó). Xong cô ấy phóng xe ra. Vì hẻm nhỏ, tới chỗ quán cô ấy phải giảm tốc lại và... đối diện mình.
Nhìn thấy mình trong vài giây mình nghĩ cô ấy thậm chí không nhận ra kịp mình nữa kia. Mặt cô ấy đờ ra, thằng bạn mình (nó đang mặc quần đùi) đứng ngay cửa nhà nhìn ra cũng thấy. Cả hai đều đờ hết ra, nhìn mình. Mình đã từng đánh nhau không biết bao nhiêu lần, thời sinh viên nhậu nhẹt vác cây đập hét đèn KTX (ở lại ké thôi, mình ở ngoài) nhưng lúc này mình chẳng muốn làm gì cả, chỉ có chán chường, chán không thể tả, đến bây giờ mình cũng chưa bao giờ kể cả lúc căng thằng nhất chán như vậy.
Cô ấy đổ ra đất, cái xe cũng đổ lăn ra, sau đó hình như cô ấy khóc, khóc lớn lắm, nhưng mình chẳng để ý, xong cô ấy vừa nói gì vừa chạy về phía mình. Mình nhảy lên chiếc xe ôm và nói (vẫn nhớ) "Chạy nhanh lên, bao nhiêu tôi cũng trả, chạy nhanh lên). Ông xe ôm phóng bạt mạng. Tôi cũng chẳng nhớ là bao lâu thì tới nhà , lúc ấy chẳng biết gì nữa, lảo đảo vào nhà, leo lên phòng khóa chặt cửa lại và ngã vật ra giường.
Sau đó thì nói chung tôi cũng tình lại, sáng xuống ăn sáng bình thường, ba má mình nghe thằng cha xe ôm kẻ cũng biết rồi như ông bà tỉnh bơ như không có gì, vui vẻ kể chuyện gia đình lúc tôi đi vắng.
Rồi cái gì cũng qua, nhà mình đi Nha Trang khoảng 1 tuần (chắc ba mẹ mình muốn mình quên chứ ông bà có bao giờ đi du lịch lâu vậy, còn bao nhiêu chuyện ở cả hai công ty). Lúc ở Nha Trang, một thằng bạn thân khác (mình có tổng cộng ba thằng bạn đán gọi là thân) gọi điện nói cô ấy uống thuốc ngủ tự tử (52 viên, mình còn nhớ) nhưng cứu kịp chỉ có điều bị suy tim phải nằm ở Chợ Rẫy hơn 1 tháng. Nó nói mình có lẽ nên vào thăm nhưng mình chỉ trả lời là "Với tao cô ấy giờ chết còn hơn là sống!"
Thằng bạn kia vê quê, nó có gọi điện đến nhà mình, gặp mẹ mình, nó xin lỗi nhiều lắm, bảo là đó chỉ là một sai lầm ngu ngốc gì gì đó chứ nó không hề muốn phá hạnh phúc của mình rồi thì nó sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mình nữa... Mẹ mình nói là bà phải cám ơn nó vì đã giúp bà hiểu được cô con dâu tương lai, tránh rước một con đĩ về làm dâu (sau này nghe em gái nói lại mình mới biết).
Rồi mình lao vào làm việc, hơn 1 năm sau thì mình gặp vợ mình bây giờ, xét về nhiều phương diện vợ mình không bằng được nàng nhưng mình lại yêu vợ thực sự. Rồi 1 năm sau tụi mình lấy nhau. KHi nghe tin mình sắp lấy vợ, cô ấy lồng lộn lên kiếm mình, cô ấy xin lỗi, cô ấy nói là không thể sống thiếu mình, rằng hãy cho cô ấy cơ hội gì gì đó. Thậm chí cô ấy còn gặp vợ mình và nói là mình lấy vợ chỉ để quên lỗi lầm của cô ấy. Vợ mình khóc nhiều (trước đó vợ mình không biết chuyện này). Mình hẹn cô ấy ra quán và dẫn vợ theo, trước mặt vợ mình mình nói thẳng với cô ấy rằng tình yêu của mình với cô ấy đã chấm dứt khi mình thấy nàng bước ra khỏi căn nhà đó vào buổi tối hôm đó.
Rồi mình lấy vợ, vào ngày cưới, cô ấy gửi một tin nhắn vĩnh biệt mình. Mình nhở thằng bạn thân chạy đến xem còn mình vẫn tổ chức lễ. 12g đêm, nó gọi điện nói là lúc tiệc cưới bắt đầu thì cô ấy cắt tay tự vẫn. NHưng nhà cô ấy đã cẩn thận trước nên đưa vào bệnh viện kịp.
Rồi mình sống hạnh phúc với vợ, hai đứa mình đã có một cậu nhóc. Cô ấy cũng đi làm, có cuộc sống mới, nhưng thấy mấy người bạn của cô ấy nói cô ấy vẫn không hồi phục được và cứ sống vật vờ, chẳng quen ai cũng chẳng them quan tâm đến chuyện yêu đương. Cô bạn thân của cô ấy có nói là cô ấy tâm sự sẽ có một lúc nào đó cô ấy có thể chết được. Nhiều người cứ nói mình nên một lần giải quyết với cô ấy nhưng thực sự mình nghĩ gặp nhau cũng chẳng làm gì. Mình cũng từng tuyên bố "Cô ấy sông chết không liên quan gì đến tao"
Có những lúc tôi tự nghĩ mình có ác không? NHưng đến bây giờ nếu phải nói lại tôi cũng nói vậy, vĩnh viễn tôi sẽ không tha thứ những gì cô ấy và người từng là bạn thân của tôi đã làm.
P/S: Nghe nói thằng bạn tôi về quê nó ở Phú Yên và đi làm kiểm lâm ở luôn trong cái rừng gì ấy, tôi chẳng nhớ. Nó nói với gia đình nó là chết nó cũng không quay lại TPHCM nữa.
32 tuổi, tôi đã chứng kiến tình yêu, tình bạn như thế. Thử hỏi đọc cái chuyện của mấy bạn tôi không cười thì biết làm gì đây.
Cuộc đời, chỉ hai tiếng cuộc đời mà có lúc hạnh phúc ngọt ngào lúc lại cay đắng lắm. Cái chuyện của mấy bạn chỉ là món gia vị nhẹ nhàng thôi.

25/09/2014

AD ở Đà Nẵng :))

IOS 8 có phần nhắn tin có chức năng chuyển giọng nói tiếng Việt thành text. Giọng Hà Nội Sài Gòn đều được ghi khá chính xác nhưng đến giọng Quảng Nam thì đúng như GS Cao Xuân Hạo ghi ám tả. Chảy máu thành chả má; máy bay thành má ba; chữ "trong" thì trăm lần như một nó ghi thành "trang"
1 số từ IOS 8 không nhận ra :
Máy bay - má ba
Chảy máu - chả má
Đào sâu - đồ sao, đò sao
Bói bài - búa bừa
Đau đầu - đa đào
Bãi sau - bữa sa
Hái lầm - hứa làm
Mây cói - mai cúa
Cây măng - cai meng
Sân sau - sang sa
Cháo rau - chó ra
Máy mắt - má mét
Học làm - hạc lòm
Mai sau - mưa sa
Chòi cao - chùa cô
Voi bầy - vua bài
Dao bài - dô bừa
Bài học - bừa hạc
Hái lộc - hứa lọc
Cạo lông - cọ long
Bắt sáo - béc số
Cào cào - cồ cồ
Não lòng - nõ làng
Máy bào - má bò
Bão táp- bổ táp
Máu cam- má com
v.v và v.v... ....
Hi, nhiều người Quảng Nam không tin điều này, nhưng ,cứ thử xem

24/09/2014

Truyện đến đây là kết thúc rồi, 1 kết thúc buồn không biết là tác giả không muốn viết nữa nên viết một kết thúc như vậy hay là thật nữa, tác giả viết vào 1h22 sáng nay, chờ đợi cả tháng trời cuối cùng lại xem 1 kết thúc buồn như vậy!!! :(

"Tán gái ở nhà" KẾT THÚC

8 giờ sáng 1 ngày mưa tầm tã!

Điện thoại kêu!

L: Tâm à? Em với chị Quỳnh đi đâu mà biệt tăm hơn hơn nửa tháng nay?
T: Anh đang ở đâu đấy?
L: Anh đang đi làm chứ ở đâu?
T: Anh đón em đi em đưa anh đi!
L: Đi đâu hả em? MÀ anh đang làm mà, trời lại mưa nữa!
T: Đi nhanh lên, đừng để em cáu! Em đang ở Hà Nội..............

Cùng đó là tiếng điện tút điện thoại dài ra! 1 cảm giác như có chuyện gì đó!

9h ở Hà Nội! Tâm vẫn như hôm mưa 1 mình đứng ở trên hè phố! Ướt sũng! Chỉ là tay cầm bó hoa cúc trắng!
T: Đi anh! Đừng hỏi gì cả!
L: Em mặc áo mưa vào không ốm!
T: Không quan trọng nữa!

10h tại nghĩa trang!
T: Anh bình tĩnh nhé! Con bé dẫn L tới 1 cái mộ mới! Trên bia có chữ LTHQ! 1989-2014............................................................................... ................................................................................ ................................................................................ ................................................................................ ................................................................................ ................................................................................ .....................

Lý do có lẽ sẽ mãi chẳng thể nào biết! Nhưng hi vong con người ấy, con người đã nắm trọn trái tim tôi sẽ an nghỉ! Cảm ơn vì những gì con người ấy đã đem lại cho tôi! Tôi sẽ sống tốt và hoàn thành lời hứa của mình!

24/09/2014

"Tán gái ở nhà" Chap n+2

Hôm nay được nghỉ, trời lại mưa thôi ngồi type linh tinh vậy!
............................................................................... ................
Tiếp cái đoạn hôm sinh nhật em nhé các bác!

Chị Quỳnh đi mất làm em thấy buốn, biết là mọi việc chẳng thể nào khác được nhưng vẫn thấy hụt hẫng! Nếu chị bảo chị bỏ cái việc kia để ở lại sinh nhật với em có lẽ em cũng không cho ấy chứ! Em chẳng biết em trong trái tim chị quan trọng thế nào cơ mà chắc chắn không thể bằng được so với hạnh phúc của chị!

T: Anh ơi! Anh ngồi xem TV 1 chút nhé, để em đi chuẩn bị! Dù có chuyện gì đi nữa thì hôm nay cũng là sinh nhật anh em mình anh nhỉ!
Giọng con bé thực sự rất là nhẹ nhàng, quan tâm, em biết con bé nó muốn an ủi em!
E: Ừ nhanh lên tí nhé! Anh có sao đâu!
Cố cười với con bé 1 cái!
T: Anh em mình uống rượu hay uống bia hử anh?

Em ngồi mắt nhìn vào TV cũng chẳng muốn uống gì nên là bảo con bé!
E: Gì cũng được, tùy em! Mà không biết tối nay chị Quỳnh có về ko nhỉ bé?
T: Em không biết, chị ý lúc đi không nói gì! À quà của em với chị Quỳnh ở bên cạnh TV ấy, anh lấy ra đi! Ngồi ngoan để em đi chuẩn bị nhé!

Em ngồi xem TV cũng chả có tâm trang đâu mà bóc quà nữa ( thực ra là quên mất) nửa tiếng sau con bé nó lôi đâu ra 3 chai rượu tím ngắt đựng trong 3 cái vỏ voka men to, em nhìn mà phát hoảng! Con bé nó định đầu độc em hay sao mà lôi ra nhiều rượu thế!
E: Tâm!!!!!!!!!!!! Em định giết anh hả? Có mỗi 2 người sao mang lắm rượu ra thế? Mà rượu gì tím tím đẹp thế?
T: Hì hì anh uống bao nhiêu thì uống ai bắt anh uống hết mà anh lo! À em cũng chả biết rượu gì! Thấy trong tủ nhà chị Quỳnh thì lôi ra thôi! Anh hỏi nhiều làm gì! Mà anh chưa bóc quà à? Để em lấy ra cho anh bóc!

Con bé nó vừa nói vừa chạy ra lôi 2 cái hộp quà vào cho em! rồi hớn hở!
T: Bóc đi anh! Em trước hay chị Quỳnh trước?
Con bé nó nhìn em bằng 1 con mắt rất là mờ ám!
E: Ai chẳng được thôi em trước nhé!

Quà T tặng cho em được gói trong 1 cái hộp khá to màu hồng! Đúng là con gái, cái gì cũng màu hồng!
Hì hụi ngồi tỉ mẩn bóc lớp giấy bọc ra, thực ra muốn giật phát rách luôn cho nhanh nhưng mà con bé nó không chịu bắt em ngồi bóc từng tí 1 không được rách giấy!
Lôi ra các bác ạ 2 cái hộp IP 5S, đầu tiên em tưởng là trong 2 cá hộp đấy có quà khác cơ mà nhìn lại thấy vẫn nilon dán kín!
E:.........................................................................
E: Ơ lắm tiền nhể! Tặng anh hẳn 2 cái điện thoại mới!
T: Xì còn lâu nhé, anh thích cái màu vàng hay bạc!
E: Anh không lấy cái nào được không?
Thực ra em cũng chả muốn đổi đt khoog phải tại em không có tiền mà là dùng mãi nó quen rồi chẳng muốn đổi nữa!
T: Đấm cho anh trận giờ, quà của em mà dám không nhận à? Nói nhanh không em dỗi giờ!
Thôi đành vậy!
E: Cái bạc vậy! Mà sao em mua tận 2 cái?
T: Ừ thế em dùng cái vàng, cái đt em hôm qua hỏng rồi, sáng rảnh đi mua luôn cho anh, nhìn anh dùng cái đt vỡ màn hình chán quá!
E: Ừ, dù sao cũng cảm ơn em..............!

Sau màn bóc quà của chị Quỳnh và Tâm nhận quà của em thì bọn em bắt đầu uống! Quà chị Quỳnh tặng em thì em xin phép giữ bí mật!

T: Em ở miền bắc thấy có luật đồng khởi 3 chén đúng không anh em mình cứ theo luật đồng khởi 3 chén rồi mời riêng nhé! hi hi!

Con bé chả biết nó kiếm đâu 2 cái chén to như 2 cái cốc hoa hồng ngày xưa rồi rót đầy! Thôi em xác cm nó định rồi!
Chén đầu tiên vào rượu nặng cực các bác ạ! Em chưa uống cái rượu nào nó nặng thế! Cháy hết cả cổ cơ mà kệ, con bé nó uống được thì em cũng chả sợ!
Bọn em uống hết 3 chén đầu thì chai rượu nó còn 2/3 các bác tưởng tượng ra cái chén con bé nó mang ra uống rượu rồi đấy! 3 chén đầu em hơi lâng lâng rồi, nhìn sang thấy mặt con bé nó vẫn tỉnh khô gắp thức ăn cho em!
Bon em ngồi vừa ăn vừa uống vừa nói chuyện tới lúc xong 2 chai rượu lúc nào cũng chẳng biết!
Giờ thì cả em cả con bé cũng tê tê rồi! Con bé nó mới bắt đầu rủ em chơi cái trò mà ai cũng biết là gì đấy.......................................................................... ................................................................................ ........................................................................

Các thím đầu óc đen tối vl! Thể nào cũng có cơ số thím nghĩ ra cái trò gọi là " xếp hình"
Con bé nó rủ em chơi trò nói thật luật thì đơn giản thôi, quay cái chai hết, vào ai người đó phải trả lời thật câu hỏi của người kia, nếu không trả lời được thì 3 chén! Mà các thím biết rồi đó, cái tầm mà tê tê rồi thì 3 chén chả khác éo gì chết!
Lần đầu tiên em được hỏi!
E: Em yêu mấy người rồi, hiện tại người yêu em đang ở đâu?
Mắt con bé nó lơ ma lơ mơ
T: Mấy người rồi nhỉ? Chả biết nữa! Còn cái câu hiện tại người yêu em đang ở đâu thì em chấp nhận chịu phạt ha ha! Sợ gì!
Thế là con bé nó làm phát 3 chén rượu đầy trong ánh mắt kinh ngạc của em!
Lần thứ 2 quay chai vẫn là con bé bị trả lời
Mọi người ạ, nói thật là lúc tê tê vào rồi thì éo còn kiểm soát đc cái éo gì nữa, em hỏi 1 cái câu rồi sau này vẫn hối hận!
Chuyện là thấy con bé mặt đỏ bừng, môi cũng đỏ bừng đã thế lại có giọt rượu tím dính ở môi nhìn trông hấp dẫn lắm, ma xui quỷ khiến thế nào em lạ nhìn chằm chằm vào môi con bé rồi hỏi:
E: Em đã hôn ai bao giờ chưa? Anh thử hôn em được không?
Thề chứ cái lúc nói xong ngay lúc đó em cũng chả thấy gì cơ mà con bé nó nheo nheo mắt nhìn em 1 lúc sau đó nó uống 3 chén rượu, cười cười rồi chạy lại gần em, em thì vẫn ngồi đơ ra đó!
Đắng, mềm, ngọt, nóng .... đấy là hương vị mà lúc đó em cảm nhận được từ nụ hôn của con bé!............................................................................... ...............

Lần thứ 3 thì là em phải trả lời nhưng trước khi trả lời con bé nó mặt đỏ bừng rất là mê người, nó dặn em!
T: Anh phải trả lời, không được uống rượu không em méc chị quỳnh anh lợi dụng lúc em say để hôn em! hi hi!
Con bé nó nhìn vào mắt em rồi hỏi!
T: Anh, anh yêu chị Quỳnh đúng không? Thế anh có yêu em không?

Lúc đó em không biết trả lời con bé ra sao cả! Đúng có thể nói là em yêu chi nhưng tới lúc Tâm hỏi em câu đó em mới nhận ra là em chẳng hề bài xích 1 chút nào khi con bé nó đi vào cuộc sống của em!
Lúc đó chợt lo lắng, lo lắng xem tình cảm của mình rốt cuộc nó là gì? Em lúc đó em cũng nhớ lại những hành động cũng như cảm xúc của em với Tâm nó có vượt quá giới hạn hai người bạn bình thường không?
Em cứ ngồi im như vậy 1 lúc sau thì T nói với em!
T: Thôi anh không cần trả lời em đâu! Em biết câu trả lời rồi, anh không hề từ chối! Cứ để đó!
Con bé nó nhìn em với con mắt rất là xảo quyệt! Lúc đó em éo hiểu mô tê gì luôn cơ mà sau này em mới hiểu câu nói đó nó có ý nghĩa như thế nào!
Tiếp sau đó bọn em chả chơi cái trò nói thật đó nữa mà ngồi nói chuyện, uống rượu tiếp thôi, khác là con bé nó ngồi dựa vào em!
Có lúc em mới chợt nhớ rồi hỏi con bé!
E: Tâm, có nhớ cái hôm trc khi em đi không? anh hôm đấy có làm gì em không?
Con bé nó nhéo tai em 1 cái rồi nói giọng rất chi là trêu ngươi!
T: À anh đừng hòng lừa em, em không nói đâu, muốn biết thì tự đi mà tìm hiểu!
E
Con bé nó
1 lúc sau nghe thấy tiếng cửa mở, Chị về............................

Thực ra là em định type nốt cái đêm đó cơ mà xếp gọi đi có việc! Các thím thông cảm nhé!

vậy nên hiện giờ mình đang FA :(
24/09/2014

vậy nên hiện giờ mình đang FA :(

Address

Lê Văn Hiến
Da Nang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chị ơi Anh yêu em posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share