13/09/2025
Có những đêm, khi thành phố đã ngủ yên, tôi ngồi một mình trong căn phòng vắng, nghe tiếng đồng hồ tích tắc như nhắc nhở rằng tuổi 45 của mình đã đi qua quá nửa đời người. Bạn bè mỗi người một cuộc sống riêng, con cái cũng đã lớn dần và chẳng còn cần tôi kè kè bên cạnh như trước. Vợ chồng thì chia tay đã lâu, để lại khoảng trống chẳng dễ gì lấp đầy. Tôi không còn trẻ để lao vào những mối tình bồng bột, cũng chẳng đủ vô tư để tin rằng chỉ cần có ai đó kề bên là sẽ hết cô đơn. Cái trống vắng của tuổi trung niên nó khác… nó sâu, nó tĩnh lặng, và nhiều khi chẳng ai hiểu được. Tôi ước có một bữa cơm chiều ấm áp, một tiếng cười thân quen, hay đơn giản chỉ là một bàn tay nắm lấy tay tôi, để nhắc rằng mình vẫn chưa bị bỏ lại phía sau trong cuộc đời này.
Send a message to learn more