09/09/2026
BÀI DỰ THI SỐ 27 - CUỘC THI KÝ ỨC DÒNG CHẢY 🌺 🌻 🌹 🌷 🌼 🌸 💐 🌟
🌸 Tác giả: Vũ Thị Hải Hà - XNN Bãi Cháy
ƯỚC MƠ NGÀY ẤY – DÒNG CHẢY HÔM NAY
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đảo Hà Nam, nơi mà khi ấy nước sạch vẫn là niềm mong mỏi của nhiều gia đình.
Tôi vẫn nhớ những ngày mưa, cả nhà lại tranh thủ hứng từng giọt nước vào bể để dành cho những ngày nắng. Muốn có nước sinh hoạt, bố mẹ tôi phải loay hoay với bể chứa nước mưa, rồi đào giếng, bơm, gánh nước… Với nhiều gia đình nơi thành phố, có nguồn nước sạch đầy đủ và ổn định là điều rất đỗi bình thường. Nhưng với gia đình tôi khi ấy, để có được điều tưởng chừng bình dị đó lại là cả một sự vất vả.
Nhìn bố mẹ chắt chiu từng xô nước, tôi từng nghĩ: “Giá như sau này lớn lên, mình có thể làm một điều gì đó để đưa nước sạch về tận nhà, để bố mẹ không còn phải vất vả như thế nữa.”
Ước mơ của một đứa trẻ ngày ấy chỉ giản dị như vậy.
Ước mơ ấy đã trở thành nguồn động lực thôi thúc tôi cố gắng học tập, để rồi theo tôi vào những năm tháng dưới mái trường Đại học Xây dựng. Trên giảng đường, tôi hình dung khá rõ ràng: sau này mình sẽ làm kỹ thuật, làm những công trình, góp một phần công sức nhỏ bé để đưa nguồn nước sạch đến với người dân.
Nhưng chỉ đến khi công tác tại Công ty cổ phần Nước sạch Quảng Ninh - Xí nghiệp Nước Bãi Cháy, tôi mới thực sự hiểu rằng những hình dung trên giảng đường ngày ấy còn quá đơn giản so với thực tế. Để những giọt nước trong veo chảy ra từ vòi của mỗi gia đình, phía sau đó không bao giờ chỉ là công sức của một cá nhân. Đó là thành quả của cả một tập thể, của rất nhiều bộ phận và rất nhiều con người âm thầm nối tiếp công việc của nhau.
Kiến thức trong trường cho tôi nền tảng, còn chính những đồng nghiệp xung quanh mới giúp tôi hiểu một hệ thống cấp nước được vận hành như thế nào, một dòng nước phải đi qua bao nhiêu công đoạn trước khi đến với từng mái nhà. Tôi học từ những cô chú, anh chị đã gắn bó nhiều năm với nghề; học cách nhìn một tuyến ống, cách xử lý một sự cố, cách phối hợp giữa các bộ phận và cả cách giữ bình tĩnh, không bỏ cuộc khi khó khăn xảy ra.
Tôi dần nhận ra rằng trong guồng máy ấy, công việc nào cũng quan trọng. Đó là những anh chị em làm công tác bảo vệ, tạp vụ, lái xe, cấp dưỡng – những công việc bình dị nhưng góp phần giữ cho đơn vị hoạt động ổn định mỗi ngày. Đó là các bộ phận kỹ thuật, kinh doanh, kế toán… miệt mài với những con số, bản vẽ, phương án, hồ sơ, những cuộc gọi và biết bao việc không tên.
Và đặc biệt, đó là những cô chú, anh chị trực tiếp làm việc tại các tổ, trạm sản xuất – những người mà sự vất vả của họ nhiều khi chỉ đồng nghiệp và người dân nơi xảy ra sự cố mới có thể chứng kiến. Những người làm công tác dịch vụ, chống thất thoát; những công nhân quản lý tuyến mạng ngày đêm kiểm tra và xử lý sự cố đường ống; những anh chị điều phối, ghi số; những công nhân vận hành khu xử lý, vận hành máy bơm, tiếp xúc với hóa chất; những chị em phòng hóa nghiệm mỗi ngày kiểm soát chất lượng nguồn nước… Mỗi vị trí là một mắt xích. Chỉ cần thiếu đi một mắt xích, hành trình của những giọt nước có thể bị gián đoạn.
Tôi vẫn nhớ mùa hè năm 2020. Khi ấy, tôi vừa rời giảng đường đại học, mang theo sự háo hức xen lẫn bỡ ngỡ của một tân kỹ sư. Chưa kịp quen với công việc mới, tôi đã trải qua thử thách đầu tiên trong những ngày đầu công tác. Nắng nóng kéo dài khiến hồ Yên Lập cạn xuống mức thấp chưa từng thấy. Mực nước thấp hơn cao trình cửa hút khiến Trạm bơm Nghĩa Lộ không thể vận hành như bình thường. Ở bộ phận làm hồ sơ, chúng tôi gần như làm việc không ngừng để kịp hoàn thiện các thủ tục, phương án phục vụ việc lắp đặt tuyến ống và trạm bơm dã chiến. Khi ấy ai cũng căng thẳng, nhưng nhìn những cô chú, anh chị trực tiếp làm việc ngoài hiện trường, tôi mới thấy phần vất vả của mình vẫn chưa thấm vào đâu.
Giữa cái nắng gay gắt, hơn một trăm cán bộ công nhân viên có sức khỏe, tay nghề, trình độ cao được điều động từ nhiều đơn vị trực thuộc chia thành ba ca, làm việc liên tục suốt ngày đêm để kéo hơn 3km đường ống ra xa lòng hồ và lắp bơm dã chiến trên phao nổi tại Nghĩa Lộ. Cái nắng chói chang hắt lên từ mặt hồ đã cạn xuống trơ cả những khoảng đất, tiếng máy hàn, máy cắt vang lên liên hồi. Trên lưng áo đẫm mồ hôi của anh em công nhân, những vệt muối trắng hiện rõ sau nhiều giờ làm việc. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là trong những ngày oi bức ấy, Ban lãnh đạo Công ty, Xí nghiệp không chỉ sát sao chỉ đạo mà còn thường xuyên có mặt, đồng hành, động viên anh em tại hiện trường. Từ những ngày nắng cháy da đến những đêm làm việc không kể giờ giấc, sự quan tâm ấy đã tiếp thêm động lực để mọi người vững tin, cùng nhau cố gắng. Tất cả đều chung một mong muốn: không để dòng nước cấp cho người dân Bãi Cháy bị gián đoạn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy đó là một trong những kỷ niệm giúp mình hiểu rõ nhất thế nào là sức mạnh của tập thể.
Mùa hè năm ấy không phải là lần duy nhất tôi chứng kiến sự vất vả của đồng nghiệp. Trong công việc thường ngày, dù nắng gắt hay mưa gió, mỗi khi tuyến ống xảy ra sự cố, anh em vẫn nhanh chóng có mặt tại hiện trường để kịp thời xử lý. Bởi phía bên kia đường ống là hàng trăm, hàng nghìn gia đình đang chờ nước. Có những bữa cơm ăn vội, những ca trực kéo dài, những đêm trở về khi phố đã lên đèn. Công việc ấy ít khi được nhắc đến, nhưng dòng nước có chảy đều hay không lại được giữ gìn từ chính những điều thầm lặng như thế.
Từ những trải nghiệm ấy, tôi hiểu rằng nước sạch không chỉ được tạo ra từ nhà máy. Nước sạch còn được làm nên từ trách nhiệm, mồ hôi, sự tận tâm và sự phối hợp của cả một tập thể. Càng làm việc, tôi càng nhận ra nét đẹp của nghề nước có lẽ nằm ở chính sự âm thầm ấy.
Ngày bé, tôi từng nghĩ mình sẽ là người “mang nước sạch về cho bố mẹ”. Ngày hôm nay, khi đã trở thành một người lao động trong ngành nước, tôi hiểu rằng mình không thể làm điều đó một mình.
Tôi và những đồng nghiệp của mình, mỗi người một nhiệm vụ, một vị trí khác nhau, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung: đưa nguồn nước an toàn, ổn định đến với người dân. Thành quả của chúng tôi không nhất thiết là những điều lớn lao, dễ nhìn thấy. Đôi khi, thành quả chỉ đơn giản là sáng sớm một gia đình mở vòi và thấy nước chảy; là một điểm rò rỉ được phát hiện; một ca trực kết thúc bình an; một kết quả kiểm nghiệm chất lượng nước đạt yêu cầu; một sự cố được xử lý kịp thời để cuộc sống của người dân ít bị ảnh hưởng nhất.
Những điều tưởng chừng bình dị ấy, nếu nhìn kỹ, đều chứa đựng biết bao nỗ lực. Và cũng từ những nỗ lực âm thầm đó, tôi càng thêm tự hào khi được là một phần của Quawaco – nơi những con người ở nhiều vị trí khác nhau cùng chung một hành trình, cùng chung trách nhiệm với từng giọt nước.
Năm mươi năm - một chặng đường nửa thế kỷ.
Năm mươi năm ấy được viết nên không chỉ bằng những dấu mốc, những con số hay những công trình, mà còn bằng tuổi trẻ, sức lực và tâm huyết của biết bao thế hệ người lao động đã gắn bó với Công ty.
Tôi may mắn được tiếp nối một phần hành trình ấy. Tôi được làm việc với những công trình, tuyến mạng, những thiết bị và quy trình đã được gây dựng, hoàn thiện qua nhiều năm. Tôi được những người đi trước chỉ bảo, truyền lại kinh nghiệm. Tôi cũng được làm việc trong điều kiện tốt hơn rất nhiều so với những gì mình từng hình dung về nghề nước khi còn là một đứa trẻ.
Có những công việc hôm nay đã thuận lợi hơn trước. Nhưng càng thuận lợi, tôi càng thấy mình phải biết ơn. Bởi tôi hiểu rằng những điều thế hệ chúng tôi đang có không tự nhiên mà đến. Đằng sau đó là sự cống hiến bền bỉ suốt 50 năm của biết bao thế hệ đã lao động, thử nghiệm, sửa chữa, xây dựng, gìn giữ và không ngừng đổi mới.
Có người đã dành cả tuổi trẻ của mình cho Quawaco. Có người hôm nay đã nghỉ hưu, nhưng những công trình, những tuyến ống, những kinh nghiệm và những giá trị họ để lại vẫn đang hiện hữu trong công việc của chúng tôi mỗi ngày.
Tôi - một người trẻ đến với Quawaco khi đơn vị đã trải qua một chặng đường dài hình thành và phát triển - hiểu rằng mình đang được đứng trên nền móng mà các thế hệ đi trước đã dày công xây dựng. Sự tiếp nối ấy vừa là niềm may mắn, vừa nhắc tôi phải sống và làm việc có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những gì mình được trao lại.
Và thật đặc biệt, ước mơ của một đứa trẻ ngày nào - ước mơ đưa nguồn nước sạch về tận nhà cho bố mẹ – cuối cùng lại trở thành một phần công việc của cuộc đời tôi.
Ngày ấy, tôi chỉ nghĩ đến việc mang nước về cho một mái nhà. Ngày hôm nay, tôi hiểu rằng chúng tôi đang cùng nhau mang nước về cho hàng vạn mái nhà.
Đó không còn là câu chuyện của riêng tôi. Đó là câu chuyện của những con người Quawaco - những con người mỗi ngày vẫn âm thầm giữ cho dòng nước không ngừng chảy. Để mỗi giọt nước đến với người dân là một giọt nước của trách nhiệm, của niềm tin và của niềm tự hào.
Tôi tin rằng dưới sự dẫn dắt và chỉ đạo sát sao của Ban lãnh đạo. Đội ngũ cán bộ, công nhân viên Quawaco sẽ tiếp tục phát huy tinh thần “Nỗ lực không ngừng”, tận tâm và đồng lòng vượt qua những thách thức do thiên tai, biến đổi khí hậu gây ra đồng thời đáp ứng những yêu cầu ngày càng cao của cuộc sống. Để rồi một ngày, cảnh người dân phải chắt chiu từng xô nước chỉ còn là ký ức; còn những giọt nước trong veo vẫn tiếp tục đến với mọi mái nhà, từ thế hệ này sang thế hệ khác.