07/01/2022
ĐÔI DÒNG BỘC BẠCH ✍️
Kính chào quý anh chị !Em xin viết đôi dòng kể về một ngày làm việc khá đặc biệt của em.
Em vào Hà Tĩnh làm dâu tính đến nay cũng được 16 năm rồi nhưng em ít khi đi đâu nên em cũng không biết xã Xuân Liên là ở đâu cả,chỉ nghe chồng em(đang làm việc ở Singapore) bảo là từ nhà em xuống đó khoảng 14-15km.Vậy nên em có rủ chị Nhung (thợ may của em) đi cùng em để xuống nhà đo đồ cho các bác.Mà có lẽ không ai làm may như em đâu nhỉ,tới tận nhà đo cho khách,may xong lại đưa xuống tận nhà cho khách luôn. Để em kể cho nghe !
Khách hàng của em hôm nay là các Bác đã lớn tuổi,đi xe máy cũng không tiện nên em muốn xuống tận nhà đo cho các Bác. Em cũng chưa gặp các Bác ấy bao giờ,các Bác chỉ biết đến em qua các bộ quần áo của bạn bè trong xóm đang mặc được may ở tiệm em thôi à. Được các Bác quý như vậy nên em cũng muốn xuống một lần cho biết. Khoảng cách 14-15km cũng không quá xa vì trong em lúc này mang nhiều tâm trạng khó tả kèm theo cơn mưa phùn xe lạnh đầu đông.Khoảng 20 phút đi xe máy thì em tới nơi,nhà Bác Minh và Bác Lý cũng dễ tìm,đối diện trường tiểu học xã Xuân Liên.
Khi bước vào nhà Bác,cảm giác đầu tiên làm em bất ngờ và xúc động,em tưởng nhà Bác đang có tiệc gì đó vì trong nhà lúc này có các Bác,các O hơn chục người đang đợi em tới để đo đồ.Thấy em vào,Bác thì rót nước,Bác thì gọt hoa quả và trên bàn còn có một đĩa khoai to mới luộc xong đang nóng hổi nữa chứ.Em hơi ngại với sự đón tiếp rất tình cảm của các Bác,thấy khoai ngon quá và cũng đang đói nên em và chị Nhung mỗi người mỗi củ ăn luôn 🤭
Trong tiếng nói cười vui vẻ,vẫn là những câu hỏi quen thuộc của các Bác mà khách hàng hỏi em mỗi ngày vẫn hỏi em.Đó là:
- "Cháu là ngài bắc à ?"
- "Răng vô đây lấy nhông chi cho khổ ?"
- "Bà chủ chi mà trẻ rứa ?"
. . .
Nói thật là khoảng thời gian vào Hà Tĩnh làm dâu đối với em cũng khó khăn,vất vả lắm.Phải làm quen với các phong tục tập quán,nhất là về vấn đề ngôn ngữ: mô - tê - răng - rứa . . .em toàn phải gọi chồng em phiên dịch em mới hiểu (nhưng bây giờ em là người miền trung rồi nha,ai nói gì em cũng hiểu hết đó).Nhưng bù lại em nhận được tình cảm của người miền trung dành cho em.Như bây giờ nè,khi khách hàng tới quán em may đồ thường hay đưa cho em lúc thì bó rau, lúc thì hoa quả trong vườn trồng được, lúc thì khoai sắn, lạc, cá khô . . .Có thể tất cả không mang giá trị lớn về kinh tế,nhưng nó mang lại cho em giá trị tinh thần rất lớn và em trân trọng điều đó.Đó là những tình cảm mộc mạc,giản dị,ấm áp đã giúp em bám rể sâu hơn trên mãnh đất Hà Tĩnh này_quê hương thứ 2 của em.
Trải qua một quãng thời gian "Làm dâu xứ Nghệ",nói thật em thấy người dân nơi đây rất khổ:mùa hè thì nóng ơi là nóng,nhiều lúc thấy gió thổi nhưng gió càng thổi càng nóng.Nghe mọi người bảo đó là gió Lào,gió Campuchia gì đó,em không hiểu lắm.Còn nữa,tới mùa đông thì năm nào cũng bão gió,lũ lụt sợ ơi là sợ luôn ấy.Nhưng mà người dân nơi đây dường như đã quen,yêu cái khi hậu nơi này,sống vui vẻ và lạc quan lắm.
Sau khoảng 2 tiếng em đo đồ cho các Bác,các O, rồi chọn vải,chọn kiểu . . .thì em rời xã Xuân Liên, lúc này điện đường cũng đã bật sáng.Cảm ơn Bác Minh và Bác Lý đã kết nối cho con được gặp gỡ mọi người,chia sẽ những kinh nghiệm sống,những niềm vui và những bài học con nhận được.Hôm nay là một buổi chiều đầu đông xe lạnh kèm theo mưa phùn nhưng trong lòng lại rất ấm áp.
Lời kết em xin cảm ơn tất cả quý khách hàng đã tin tưởng và ủng hộ em trong thời gian qua.Bước sang năm mới 2️⃣0️⃣2️⃣2️⃣ Kính chúc đại gia đình chúng ta thật nhiều sức khoẻ - an khang - thịnh vượng.
Kính chúc.