14/06/2026
Góc "Bóc Phốt" Họp Lớp Cấp 2 Sau 15 Năm –
Gặp Lại Cô Giáo Chủ Nhiệm Môn Văn
15 năm sau ngày ra trường, cả lớp hẹn nhau về họp lớp. Đứa nào cũng hồi hộp, nhất là khi nghe tin cô chủ nhiệm dạy Văn sẽ đến dự.
Ngày trước, cứ đến tiết Văn là cả lớp có hai kiểu học sinh:
Một nhóm viết bài văn 5 trang giấy vẫn chưa hết ý.
Một nhóm ngồi cắn bút 45 phút, cuối cùng viết được câu mở bài:
"Trong cuộc sống, ai cũng có một người mẹ..."
Vậy mà hôm nay gặp lại, đứa nào cũng ăn mặc lịch sự, nói năng nhẹ nhàng như thể chưa từng bị cô mời phụ huynh.
Cô vừa bước vào, cả lớp đứng dậy chào.
Cô nhìn một lượt rồi cười: "Các em thay đổi nhiều quá, nhưng cô vẫn nhận ra vài gương mặt chuyên nói chuyện riêng ở bàn cuối."
Mấy "nhân vật huyền thoại" lập tức cúi đầu cười trừ.
Cả lớp cười nghiêng ngả.
Không khí càng lúc càng vui. Nhưng Cô nhẹ nhàng nhắc nhở:
“ giờ các em trưởng thành rồi, phải nhớ trên vai là trách nhiệm là cha mẹ mình, vợ chồng mình, có trách nhiệm nuôi con các em ăn học cẩn thận... Cô vẫn ôn tồn như thế, vẫn nhắc nhở học sinh như những đứa con nhỏ dại, dù lớn đến đâu, trong mắt Cô Giáo vẫn là những học trò thơ dại, phải dặn đi dặn lại... Cô vẫn mong lứa học
sinh cuối cùng của cuộc đời CÔ thành công, như thể đó là thành tựu trong sự nghiệp “ TRỒNG NGƯỜI” của CÔ được đặt kỳ vọng lên học trò.
Nhưng đỉnh cao vẫn là khi cô hỏi: "Trong lớp bây giờ còn ai thích đọc sách không?"
Cả lớp im lặng. Một bạn trả lời nhỏ: "Dạ... em đọc tin nhắn khách
hàng mỗi ngày."
Cô bật cười: "Ít nhất vẫn còn đọc."
Ra về, cả lớp chụp một tấm hình kỷ niệm với cô.
Nhìn mái tóc cô đã điểm bạc hơn ngày trước, ai cũng thấy xúc động. Những bài văn năm nào có thể đã quên, điểm số cũng chẳng còn nhớ rõ, nhưng tình cảm dành cho cô giáo chủ nhiệm thì vẫn nguyên vẹn.
Còn tôi, môn Văn cũng xếp hạng khá, vì được Cô bồi dưỡng, nhắc nhở, lại được ngồi bàn đầu luôn. Nhờ có Cô gò ép, ko có cửa quay sau... nên môn Văn hơn các bạn 1 đoan... nên giờ khi đứng trước sự kiện công ty quà tặng Tinh Hoa Việt, tôi có đủ câu đủ từ, để thoát được ý cần truyền tải....
Và điều bị "bóc phốt" lớn nhất sau 15 năm là:Ngày xưa cả lớp sợ nhất câu: "Về nhà làm bài văn 3 trang."
Còn bây giờ... Viết nổi một tin nhắn dài 3 dòng cũng phải suy nghĩ 15 phút. 😂📚✍️