18/04/2026
CÓ NHỮNG LÚC, MÌNH QUÊN MẤT MỘT NGƯỜI RẤT QUAN TRỌNG.
Không phải người thân.
Không phải bạn bè.
Mà là… chính mình.
Có những ngày, mình vẫn làm đủ mọi việc: đi làm, về nhà, lo cho con, rồi lại tiếp tục những thứ còn dang dở.
Mọi thứ vẫn chạy.
Chỉ là… mình không nhận ra mình đã mệt nhưng vẫn nghĩ đó là bình thường.
Trước đây, mình cứ nghĩ cố thêm một chút nữa là sẽ ổn. Nhưng càng đi, mình càng thấy…
👉 không phải lúc nào cố… cũng là cách để đi tiếp.
Có những lúc, thứ mình cần không phải là làm thêm. Mà là dừng lại một chút. Không phải để nghỉ ngơi hẳn… mà chỉ để tự hỏi:
Mình đang ổn không?
Mình không phải kiểu người giỏi chăm sóc bản thân.
Cũng không quen với những điều gọi là “chữa lành”.
Nhưng mình đang học một điều rất nhỏ: không bỏ mặc chính mình trong những ngày mình mệt.
Chỉ cần còn nhận ra mình đang không ổn… thì có lẽ, mình vẫn chưa đi quá xa khỏi chính mình.
Và đôi khi, chỉ cần như vậy thôi… cũng đã là một cách để mình quay về rồi.