16/02/2026
London ngày cuối cùng của năm Ất Tỵ, ở nơi cách nhà hàng chục nghìn cây số.
Ở Tây, cuối năm không có pháo hoa rộn ràng như ở Việt Nam.
Không có tiếng hàng xóm hỏi han.
Không có mùi bánh chưng, nồi thịt kho, hay cái cảm giác “sắp sang năm mới” quen thuộc.
Chỉ là trời lạnh hơn.
Đêm xuống sớm hơn.
Và mỗi người tự ngồi lại với chính mình.
2025, với rất nhiều người Việt xa xứ, không phải là một năm dễ.
2025 - năm mà nhiều người buộc phải lớn lên
Ở nước ngoài, sống đã khó.
Làm ăn lại càng khó hơn.
Người đi làm thuê thì:
- Ca làm dài hơn
- Áp lực nhiều hơn
- Sức khỏe xuống mà không dám nghỉ
Người làm nail, làm tiệm, làm nhà hàng thì:
- Khách thưa hơn
- Chi phí tăng
- Thuế, luật, giấy tờ siết chặt
- Sai một chút là trả giá ngay
Người mới qua thì:
- Cái gì cũng lạ
- Tiếng chưa rành
- Việc chưa quen
- Đi đâu cũng phải hỏi, mà hỏi nhiều lại ngại
Có những ngày mệt đến mức không phải vì làm nhiều,
mà vì làm mà không biết ngày mai sẽ ra sao.
2025 đã lấy đi của rất nhiều người Việt xa xứ:
- Sự tự tin ban đầu
- Những kế hoạch từng nghĩ là chắc chắn
- Những mối quan hệ tưởng là bền
- Và với không ít người, là cả sức khỏe và tinh thần
Có những lúc tôi thấy nhiều người buồn,
nhưng không dám nói.
Vì ở Tây, buồn cũng phải tự nuốt.
Có lúc, chính tôi cũng giận năm nay
Giận vì sao khó quá.
Giận vì sao không cho ai nhiều thời gian để thích nghi.
Giận vì có những người làm ăn đàng hoàng vẫn vất vả.
Nhưng càng về cuối năm, tôi càng hiểu ra một điều rất rõ:
2025 không đến để đánh gục người Việt xa xứ.
Nó đến để sàng lọc.
Không sàng lọc giàu – nghèo.
Mà sàng lọc:
- Ai sống đàng hoàng
- Ai làm ăn tử tế
- Ai đủ kỷ luật để đi đường dài
Những điều 2025 dạy người Việt ở nước ngoài
Thứ nhất:
Ở Tây, làm đúng luật không còn là lựa chọn, mà là điều kiện để tồn tại.
Có thể chậm hơn, ít hơn, nhưng đi đúng thì mới đi lâu.
Thứ hai:
Không có con đường nào dễ mãi.
Những gì từng sống được 5–10 năm trước, chưa chắc còn phù hợp hôm nay.
Ai không chịu thay đổi, sớm muộn cũng bị bỏ lại.
Thứ ba:
Đi xa nhà không chỉ cần chăm chỉ, mà cần sức bền.
Sức bền của cơ thể.
Sức bền của tinh thần.
Và sức bền để chịu đựng những giai đoạn không ai nhìn thấy.
Thứ tư:
Khó khăn mới biết ai thật lòng.
Có người rời đi rất nhanh.
Có người ở lại rất lặng lẽ.
Chính những lúc đó mới thấy rõ ai là người mình nên giữ bên cạnh.
Thứ năm:
Người Việt xa xứ không gục vì thiếu tiền,
mà vì thiếu niềm tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Khi còn tin, còn cố gắng, còn giữ được sự tử tế, thì vẫn còn đường.
Khi mất niềm tin, mọi thứ trở nên nặng nề hơn rất nhiều.
2025 cũng nhắc tôi một điều rất thật
Khi sống xa nhà:
- Không ai gánh thay mình được
- Không ai hiểu mình bằng chính mình
- Và không ai cứu mình ngoài bản thân mình
Thứ giữ người Việt ở lại được với đất khách
không phải may mắn,
mà là kỷ luật, sự chịu đựng, và cách sống đàng hoàng.
Giờ đây, khi năm sắp khép lại, tôi không còn trách 2025 nữa.
Tôi biết ơn.
Biết ơn những va chạm đã giúp mình tỉnh táo hơn.
Biết ơn những mất mát đã dạy mình trân trọng.
Biết ơn những ngày mệt mỏi đã rèn mình cứng cáp hơn.
Sau này, tôi sẽ nhớ 2025
như một năm rất khó,
nhưng rất thật.
Nếu bạn đang đọc những dòng này,
đang sống xa Việt Nam,
đang làm thuê hay làm chủ,
đang mệt nhưng vẫn chưa bỏ cuộc…
Hãy tin điều này:
Nếu bạn vẫn đứng đây sau 2025,
vẫn làm ăn đàng hoàng,
vẫn sống tử tế nơi đất khách,
thì bạn đã đi qua một chặng rất lớn rồi.
2026 có thể chưa dễ.
Nhưng chúng ta đã đủ trải nghiệm, đủ tỉnh táo
để bước tiếp vững vàng hơn.
Ps: Trân quý 2025 - Ất Tỵ và chào đón năm Bính Ngọ - 2026