17/11/2025
KHI TA QUÁ PHỤ THUỘC VÀO “PHẠO AN TOÀN”…
Hôm trước khi vào Phú Quốc, tôi bơi bể 2km chỉ mất 44 phút. Tự tin lắm.
Ra biển làm quen, tôi mang phao như nhiều anh chị khác. Đồng hồ báo 5.50/100m – tôi nghĩ chắc do sóng đánh vào phao nên mình bị chậm. Trong đầu vẫn tin rằng: “Không sao, mai bơi thi không dùng phao chắc sẽ nhanh hơn.”
Nhưng đời đâu như mình nghĩ.
Khi ban tổ chức yêu cầu không được dùng phao, tôi bước xuống nước vẫn rất tự tin…
Nhưng bơi được đúng 100m, tôi bị ngộp, hụt hơi, cơ thể thiếu oxy, đầu óc choáng váng.
Tôi phải bám vào dây phao của bạn tổ chức vài phút để trấn tĩnh.
Phút đó tôi mới hiểu một điều mà trước giờ mình chưa từng nhận ra.
Khi ta quá phụ thuộc vào “phao an toàn”, ta sẽ bị chậm lại trong môi trường mới.
Bình thường có phao bơi cùng, tôi thấy yên tâm.
Cũng như trong cuộc sống, ta luôn mong có người đi cùng, hỗ trợ, đồng hành – điều đó hoàn toàn bình thường.
Nhưng nếu bản thân không chuẩn bị, không rèn luyện để đứng vững, không dám bước ra khỏi vùng an toàn…
Thì khi bước vào môi trường mới, không quen, không người giúp, mình sẽ hụt hơi – ngộp – mất phương hướng.
**Không phải vì biển khó.
Không phải vì sóng lớn.
Mà vì mình chưa chủ động phát triển.**
Khoảnh khắc bám vào dây phao, tôi cảm thấy rõ ràng:
“Không ai có thể bơi hộ mình.”
Tự tập trung lại, điều chỉnh nhịp thở, thả lỏng, tôi bắt đầu bơi tiếp.
Không còn phao hỗ trợ.
Không còn ai song hành.
Chỉ còn mình và những gì mình đã rèn luyện.
Bài học tôi muốn chia sẻ:
Ai cũng muốn có người đồng hành.
Nhưng sự chủ động, kỷ luật và khả năng thích nghi mới quyết định ta bơi được bao xa.
Khi ta biết tự đứng vững, mọi “phao an toàn” chỉ là công cụ – không phải điểm tựa.