Chuyện T'nú

Chuyện T'nú Một chiếc t’nú lang thang luôn chuẩn bị một tâm hồn đẹp đi hóng chuyện và kể lại ở đây

Bạn tưởng tượng nhé. Bạn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi trong 5 phút. Trong 5 phút ấy, bạn mơ thấy mình đi từ ngoại thành vào...
07/04/2026

Bạn tưởng tượng nhé.
Bạn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi trong 5 phút. Trong 5 phút ấy, bạn mơ thấy mình đi từ ngoại thành vào trung tâm thành phố, đường rất tắc, khói bụi ồn ào.
Bạn muốn ăn phở.
Có rất nhiều quán phở, nhưng bạn chỉ muốn đến ăn ở quán ấy thôi.
Và bạn đến quán phở.
Bạn dõng dạc: "Cho tôi sáu bát phở."
Bạn ăn sáu bát phở rồi quay trở về nhà. Bạn giật mình tỉnh giấc, bạn vẫn nằm trên sofa không di chuyển một milimet nào.
Nhưng cảm giác no bụng, vị của bát phở vẫn trong miệng bạn, cảm giác tức giận về sự tắc đường vẫn còn đó.
Nếu là một giấc mơ, và là sự huyễn ảo, bạn có thể gọi sáu trăm bát phở thì cũng chả làm sao.

Nếu có ai bảo rằng, giấc mộng ấy mới là thật, cuộc đời lúc bạn tỉnh này mới là mộng cơ. Thì mỗi ngày, khi nhắm mắt lại ngủ, bạn nghĩ rằng: "À, bây giờ tôi tỉnh mộng đây!" Và mỗi sáng, khi thức dậy, bạn lại tự nhủ: "À, tôi lại mơ rồi đấy!"

Nếu đời sống này là một giấc mộng, thì bạn có thể mơ bất kỳ điều gì bạn muốn, làm bất kỳ điều gì bạn muốn.
Khái niệm về thời gian và ảo mộng, thì thực sự rất khác.

Mình vừa đọc được một đoạn trích rất hay như thế này:“Cho phép bản thân được là chính mình, cho phép người khác được là ...
25/03/2026

Mình vừa đọc được một đoạn trích rất hay như thế này:

“Cho phép bản thân được là chính mình, cho phép người khác được là chính họ. Cho phép hôm nay không vui, cho phép hôm nay nhìn nhầm người, đi nhầm đường, lên nhầm xe; cho phép bị sếp phê bình, bị bạn bè xa lánh; cho phép mọi chuyện xảy ra, rồi sau đó chấp nhận tất cả. Bạn sẽ cảm thấy mọi chuyện không có gì to tát, bởi vì khi tầm nhìn mở rộng, tâm trí cũng sẽ rộng mở theo. Cảm giác tốt nhất của việc cho phép là không cần tiêu tốn năng lượng để tranh cãi, hối hận, hay bực dọc.”

(Mỗi ngày một trang sách)

Anh TiệpCho những ai chưa biết thì anh Tiệp là người sinh ra tú. Tóc anh Tiệp bạc nhiều rồi, nhưng anh hay tự nhuộm cho ...
27/02/2026

Anh Tiệp
Cho những ai chưa biết thì anh Tiệp là người sinh ra tú. Tóc anh Tiệp bạc nhiều rồi, nhưng anh hay tự nhuộm cho đen lại, dối già. Mỗi lần nhuộm xong, anh Tiệp sẽ thường gọi video call cho tôi để được nghe câu rằng: “Í giời, anh Tiệp mới nhuộm tóc xong à, trông trẻ ra mười tuổi!” Thế là anh vui cả ngày.

Năm nay tú với lão Trưởng ăn Tết nhà ngoại. Trước đấy một tháng anh Tiệp đã vui mừng rồi. Trước hôm về quê ngoại, anh Tiệp dặn chúng tui về nhà chị Nhuân (mẹ chồng tui), để anh Tiệp gọi điện xin phép gia đình bên ấy cho chúng tôi về nhà ngoại ăn Tết. tú cứ ra ngoài bay nhảy, theo xí nghiệp A đi học các lớp kinh doanh, tạo dựng mối quan hệ, quản lý này khác. Khoảnh khắc cuối năm quay đầu lại, thấy ngay một tượng đài về cách ăn ở hành xử đang chống sau lưng mình.

Em dâu tú sinh em bé. Anh Tiệp bồn chồn đón cháu nội, chăm sóc cẩn thận từng li từng tí. Hôm ấy đài báo “mất điện một ngày nhé bà con”. Anh Tiệp dậy từ 5 giờ sáng, cắm hai ấm nước sôi đổ đầy hai phích nước, để sẵn nước để nguội cho tụi tui pha sữa, cắm một nồi cháo gà to tổ chảng, quét sân quét nhà tinh tươm. Thi thoảng phải vào ngó thèng cháu nội mình xem thằng con mình có nằm đè lên cháu không =))). Bảy giờ sáng anh gọi tú dậy, anh dặn dò: “Nước bố cắm rồi, nồi cháo ở kia mấy chị em nhớ ăn, rau ở kia, cà phê ở kia… Hôm nay mất điện đến tối đấy. Bố lái xe chở khách đi đây, tối bố mới về!” tú mắt nhắm mắt mở, lơ mơ nghe câu được câu chăng thế thôi xong lăn đùng ra ngủ tiếp. Lúc dậy thấy xung quanh mình tinh tươm đâu đó. Tự nhiên thấy hạnh phúc ngang. Anh Tiệp chả bao giờ nói chữ thương yêu. Nhưng nơi nơi trong nhà đều là tình thương của ảnh.

Anh Tiệp ngồi uống nước chè ngoài sân. Lúc cháu nội anh khóc ré lên đòi ăn. Vừa ré lên tiếng e e thứ nhất, tiếng e e thứ hai đã thấy anh đứng ngoài cửa buồng: “Nó làm sao đấy, có cần pha sữa không.” Lúc nào thèng bé khóc lâu một chút thì anh sẽ rất là sốt ruột: “Làm gì mà để nó khóc lâu thế!” Dỗ thèng bé xong là tú sẽ đi ra uống nước chè với anh Tiệp: “í giời ơi, cháu nội ông Tiệp á, cứ thay bỉm là khóc, lúc nó khóc là mình phải bình tĩnh cơ, mình mà cũng cuống theo nó thì chớt!” Thế là anh im im. Hôm sau anh Tiệp thay bỉm cho hắn, hắn cười te, không khóc một chút nào hết. Ớ! Trước khi anh Tiệp lên tiếng là tú nhanh nhảu ngay: “Mấy đứa nhìn đi, anh Tiệp chỉ làm mẫu một lần thôi đấy, anh tiệp thay nó có khóc gì đâu!” Rồi chuồn ngay.

Anh Tiệp có một năng lực đặc biệt với tụi trẻ con. Mấy đứa cháu hàng xóm, mấy đứa nhà anh họ, câu cửa miệng của tụi nó là: “Sang nhà ông Tiệp chơi đi!”. Anh Tiệp thường có mấy cái bánh cái kẹo, để riêng ra một góc, tụi trẻ con sang là thế nào cũng có cái gì dụ tụi hắn. Trung tâm tụ hội của tụi nhỏ là “nhà ông Tiệp”, trưa đến trốn bố mẹ đi chơi, tụ điểm là “nhà ông Tiệp”, bị bố mẹ đánh, trung tâm tiếp nhận tư vấn tâm sinh lý tình cảm là “nhà ông Tiệp”. Anh Tiệp đón tiếp tụi nó như người nhớn. Anh Tiệp cứ ôm thèng cháu nội là nó cười toe, nhưng anh thường nhất định muốn ôm nó trước mặt tôi để được nghe khen là: “á à, thèng nhóc này, bác bế thì nhăn nhó, ông nội bế một cái là cười te te!” Thế là anh lấy làm sung sướng trong lòng lắm.

tú từng được chứng kiến 2 lần anh Tiệp khóc. Lần thứ nhất là khi bà nội mất, anh đi làm xa vội về gấp, phóng quá tốc độ, anh nhận cái biên bản phạt, ở nhà bà cố đợi, anh về thì gặp được bà lần cuối. Rồi bà mất. Anh ra chỗ góc bể nước khóc một mình. tú đứng cạnh mặt buồn xo. Lần thứ hai là lúc tú đi chống lấy. Lúc anh Tiệp từ nhà lão Trưởng lên xe về, tui thấy anh len lén chấm nước mắt, xong là ngoảnh mặt đi ngay. Không biết trên đường về có lẳng lặng buồn xo một mình không.

Người ta hay bảo tú giống bố (mặc dù giống mẹ thì xinh hơn đấy). Người ta hay bảo con gái giống bố thì giàu.

Ừ, giàu thật đấy các ô ạ.

Giàu bao nhiêu là tình thương.

Ảnh: anh Tiệp và cháu nội của ảnh.

21/12/2025

Hồi đi Ấn, tú đã cứ nghĩ là: ô, sao người ta cứ thích phơi nắng nhỉ. Và đến khi mình ra nắng ngồi thì,bất ngờ chưa, mình cũng mê cái cảm giác ngồi dưới nắng luôn. Mình cũng thích luôn cả cái lỗ rách trên chiếc ô này, nó vừa vặn soi nắng xuống người mình, mình thấy được bầu trời xanh mây trắng, trong khi cái mặt mình thì được che một cách hoàn hảo.
Bình thường thấy nắng gió thật là bình thường, nhưng khi ngồi lại với mình thì nắng với gió lại là nhân duyên của hạnh phúc vợi!

Day 6 - Rừng Câu Thi NaRừng Câu Thi Na là nơi Phật nhập Niết Bàn. Kinh sử kể rằng, khi Phật đi đến chốn ấy, có ông Thuần...
04/12/2025

Day 6 - Rừng Câu Thi Na
Rừng Câu Thi Na là nơi Phật nhập Niết Bàn. Kinh sử kể rằng, khi Phật đi đến chốn ấy, có ông Thuần Đà tha thiết cúng Phật bát cháo nấm. Khổ cái là ổng không biết mà nhổ ngay phải cụm nấm cực độc nấu cháo. Phật thọ dụng xong bảo ổng: nhớ chôn cái này đi, không phải Như Lai thì ai cũng không thể chịu được loại nấm này!”
Rồi Phật nhập Niết Bàn. Ông Thuần Đà khóc quá trời khóc, day dứt quá trời day dứt. May mà trước đó Phật bảo ngài Anan rằng: “Anan, nhớ đi nói với Thuần Đà rằng, bát cháo nấm của ổng và bát cháo sữa cô Sujata cứu mạng Phật ngay trước ngày thành đạo có công đức ngang nhau, bảo ổng đừng sầu khổ mà làm gì!”
Phật cũng dặn: ta Niết Bàn rồi, các ông lấy giới luật làm thầy, tự thắp đuốc lên mà đi. Và thật nhiều bài pháp trong kinh Di Giáo nữa…

Rồi lúc Phật mất xong, người ta làm lễ trà tỳ cho Phật. Nhưng bởi ngài Xá Lợi Phất – một đại đệ tử của Phật còn chưa tới nơi, người ta chẳng thể nào đốt được ngọn lửa trà tỳ ấy lên. Mãi đến khi ngài Xá Lợi Phất về đến nơi rồi, chân Phật thò ra chạm lên đỉnh đầu người đệ tử thương quý. Rồi ngọn lửa bùng lên như thế!
Lễ trà tỳ xong, xá lợi của Phật được chia thành 8 phần bằng nhau cho 8 vương quốc đầu tiên. Về sau, vua A Dục đã tập hợp và phân phát xá lợi đi khắp nơi, xây dựng 84.000 bảo tháp để thờ cúng.
Nhiều nhiều câu chuyện vi diệu nữa về cuộc đời Đức Phật, hồi nào trà dư bánh hậu, tui lại kể cho các bạng nghe tiếp nhó. Hoặc là đi hành hương đến đâu thì nghe chuyện đến đó nhé!

Lúc đến đấy, có bà cụ nọ nói to lên một tý, tui liền bảo:
- Ối ối bà ơi, bà nói nhỏ thôi không là Phật giật mình.

29/11/2025

Day 5 Núi Linh Thứu ngày hôm nay:

Day 4: Tràng hoa Ấn ĐộĐến Ấn Độ, người ta sẽ thường chào đón bạn bằng một tràng hoa! Tràng hoa thơm dịu nhẹ, thường là h...
28/11/2025

Day 4: Tràng hoa Ấn Độ
Đến Ấn Độ, người ta sẽ thường chào đón bạn bằng một tràng hoa! Tràng hoa thơm dịu nhẹ, thường là hoa cúc vàng, mùi hương cứ vương vất quanh mũi bạn, thích cực. Lúc ấy bất ngờ quá k quay đc cảnh các bạn ấy đeo tặng hoa cho tú, cơ mà, các bạng sang tận nơi đi để mà đeo tràng hoa chào đón ấy, ngửi mùi thơm dịu ấy để mà thấy ấm áp trong lòng nhé!
Tui có anh bạn, gia đình có truyền thống làm tràng hoa ở Bồ Đề Đạo Tràng. Bố làm giáo viên, hiền khô, mẹ ở nhà làm hoa, xinh đẹp tuyệt vời, anh trai cả theo nghiệp bố, anh trai thứ làm kế toán, đến bạn ấy thì chuyên đi bán hoa. Lúc chúng tui nói chuyện, có người vẽ cho bạn rằng mở cty du lịch đi, dẫn khách về trải nghiệm làng nghề đi, gia đình đủ người, đủ nguồn lực để làm đó. Thì bạn nghe xong bảo rằng: gia đình tớ kiếm tiền đủ ăn thôi, k cần giàu quá, quan trọng nhất là cả nhà thương nhau, hoà thuận, êm ấm… Thế là đủ rồi.
Tui bảo: Ừ…
Ah, hoa xâu theo tràng thì người ta tặng nhau, người ta dâng cúng Phật, thần linh, người ta trải trên đất linh thánh với lòng thành kính sâu xa…
Cảm giác được tặng một tràng hoa khi mới đặt chân đến một đất nước lạ hoan hỷ lắm. Mùi thơm dịu vs sự ấm áp này, k thể ship online được đâu. Các bạn qua cảm nhận đuy nhé.
Thân.

27/11/2025

Day 3: (cuối cùng cũng có mạng để đăng)
Hành trình bay Hà Nội - New Dehli

Ngồi trên máy bay, tú có thể ngồi hàng giờ để ngắm cái khung hình hành trình bay này. Cảm giác ngắm nhìn thế giới từ trên cao, cảnh sắc thay đổi, địa danh thay đổi, mọi thứ mở ra như một điều kỳ diệu, một nửa quả cầu vẫn sáng, một nửa quả cầu đã tối, đoạn ở giữa đan xen lẫn lộn và di chuyển, đây là Ấn Độ, đây là Nepal, đây là Parkistan, đây là Thái Lan, Lào, Trung Quốc… từ xa đến gần, từ gần ra xa. Mình thấy được vị trí địa lý, địa hình từ trên cao. Khi máy bay hạ cánh, mình được đi qua những nơi đó, hoá ra trên máy bay nhìn như vậy, đi dưới đường nhìn như vậy, thật là hay ho, mình đã nhìn mảnh đất này bằng nhiều cách, và mình cũng cần nhìn người bằng nhiều góc như vậy.

Và mình đã nghĩ rằng, à, ngày xưa chư Phật chư Bồ Tát cũng đã từng đến tất cả các nơi đó, gia trì cho từng tấc đất trên trái đất này,… Chỉ cần nghĩ vậy thôi, là mình thấy sự hỷ lạc ngập tràn trái tim mình.

Và k hiểu sao mình thấy yêu, rất yêu trái đất này ấy!

Tự nhiên mấy thứ nhỏ nhỏ buồn giận tự nhiên bị cuốn trôi đi mất tiêu.

24/11/2025

Day 2
Nguyện cho mọi chúng sinh có thể vén được bức màn vô minh và bước qua được cánh cửa luân hồi.
Clip: ba chiếc em bé bên bờ sông Hằng.

Day 1 Thành phố đọa xứ của chư Thiên – VaranasiNghe mấy câu chuyện này đi, rồi bạn cũng mê thành phố này như tú thôi! Câ...
24/11/2025

Day 1
Thành phố đọa xứ của chư Thiên – Varanasi

Nghe mấy câu chuyện này đi, rồi bạn cũng mê thành phố này như tú thôi!

Câu chuyện kể rằng, hơn sáu ngàn năm trước, chư thiên cõi trời Phạm Âm từ trên nhìn xuống, thấy quả đất này lấp lánh phát sáng, mùi đất thơm ngon, mềm mại, tươi mát, nên xuống chơi và ăn thử đất và bị mêeeeeeee. (Hồi ấy có lẽ đất vẫn chưa nhiều phân bò phân trâu bụi mịt mù như bây giờ.) Khởi lên lòng tham, chư thiên ăn nhiều nên mất dần thần thông, thân vi tế trở nên chắc đặc dần mà thành hình người. Sau thành thủy tổ của loài người! Cái nôi của loài người là từ thành phố này mà ra. Sáu ngàn năm trôi qua, thành phố trải bao biến cố thăng trầm, nay vẫn bình thản cạnh dòng sông Hằng (Gangas) chở che, ôm ấp.

Varanasi là thành phố cổ nhất còn tồn tại đến ngày nay. Thành phố của con sông Hằng trong truyền thuyết. Câu chuyện cũng kể rằng, trước đây, xưa xửa xừa xưa, trên vùng đất Hy mã lạp sơn, có một vị tu sĩ nọ đang tu tập trên núi tuyết trong một khoảng thời gian thật dài, nhưng rồi vị hoàng tử của vương quốc đã làm ồn náo gián đoạn sự tu của vị tu sĩ nọ. Khi vị tu sĩ ra khỏi hang, thì vị hoàng tử kia tự nhiên lìa đời. Theo tín ngưỡng của Bà La Môn, những người chớt bất đắc kỳ tử sẽ không thể siêu thoát. Vua cha thương tiếc hoàng tử quá, bèn lập đàn, ăn chay, tụng kinh nhiều ngày cầu phương thức cứu độ cho con trai, thỉnh cầu thần Shiva đưa con sông Hằng (lúc đó vẫn là con sông của thiên giới) xuống để dẫn độ cho hoàng tử. Và thần Shiva đồng ý. Nhưng có một nỗi lo rằng, nếu con sông chảy từ thiên giới xuống với lưu lượng nước quá mạnh có thể phá hủy cả vùng đất. Và thần Shiva bèn buông mái tóc của mình xuống để dòng sông Hằng theo đó mà chảy xuống trần gian. (Ôi! tui mê cái chi tiết này ghê gúm! Nó lãng mạn, nên thơ, mê li, thần thoại và đầy nữ tính í.) Và đó là cách mà con sông Hằng từ thiên giới chảy xuống trần gian, chảy qua Ấn Độ, ngang qua thành phố Varanasi và chảy đến vịnh Bengan.

Con sông Hằng ngàn đời nay vẫn chảy, người ta vẫn tắm bên bờ Tây, hướng mặt về bờ Đông nguyện cầu, rửa trôi mọi tội lỗi, người mất vẫn được đưa tới bờ sông hỏa táng, trên bờ cứ hỏa táng, người dưới sông cứ tắm, trên bờ người ta vẫn cầu nguyện, làm lễ cúng, tiếng sóng nước dạt dào, tiếng chuông kèn vang vọng, tiếng người cầu nguyện rì rầm, tiếng lòng thành kính ngân vang, bên bờ trâu cứ ị, người ta hốt phân về làm bánh phân bò để trát nhà, làm nguyên liệu đốt lửa,v.v… Cứ thế, con sông Hằng ôm ấp cả thành phố tâm linh này, ôm ấp cả dơ bẩn hay thanh cao, thiện lành hay tội lỗi, sông cứ ôm trọn bao dung cả trong lòng. Tư tưởng thần thánh cao siêu - cuộc sống hiện thực trần trụi, tú không biết là người ta khổ đau hay hạnh phúc nữa!

Varanasi nổi tiếng với lụa. Lụa nhiều màu sắc, mềm mại, được làm thủ công tinh xảo với các họa tiết phức tạp, tỉ mỉ. Trang phục truyền thống của nữ giới bên này là Sari. Và nếu bạn được mặc trên mình chiếc váy, vắt trên vai mình chiếc khăn, và che trên đầu mình bằng tấm lụa Banarasi, thì xin chúc mừng bạn, bạn đang mặc trên mình thứ vải với kỹ thuật dệt từ thế kỷ XVI, thời kỳ Mughal, và mang nhiều âm hưởng từ các triều đại Ba Tư. Tự nhiên thấy mình sang lên bao nhiêu ấy.

Thành phố này còn nổi tiếng là nơi ba ngôi Tam Bảo lần đầu tiên hình thành. Thuở xưa, khi Phật giác ngộ rồi, nơi đầu tiên Ngài đến thuyết pháp cho năm anh em ông Kiều Trần Như, bài pháp đầu tiên về trung đạo, tứ diệu đế, bát chánh đạo chính là thành phố này. Bài pháp như một tiếng chuông vang lớn ngay giữa trụ sở chính của Bà La Môn giáo gây chấn động thời bấy giờ. Ngôi Tam Bảo đã có Phật bảo (Đức Phật) và Pháp bảo (lời dạy của Phật). Và khi năm anh em ông Kiều Trần Như xuất gia thì ngôi Tăng bảo được hình thành. Như thế, ba ngôi Tam Bảo lần đầu tiên xuất hiện trên thế gian tại thành phố này.

Với tú, sông Hằng hiện lên với bãi lau rộng mênh mông trắng xóa, với đền đài san sát bên bờ sông, và với tiếng vang vọng của Ngài Tilopa dạy cho Naropa: "Hãy để dòng sông ô nhiễm của niệm tưởng vào trong cái trong trẻo [tự nhiên] của nó. Đừng thủ hay xả, đừng nhận hay bỏ đối với các hiện tướng, hãy cứ để mặc chúng như chúng là. Khi không nhận mà cũng không bỏ, thì [tâm] được giải thóat vào Đại Thủ Ấn."
Bài pháp cứ ngân vang trong dòng tâm thức mình mãi...

"Có những cái cây không bao giờ ra hoa.Mình hay nghĩ đến chuyện nếu mình là một cái cây. Không phải loại được chăm bón t...
31/03/2025

"Có những cái cây không bao giờ ra hoa.

Mình hay nghĩ đến chuyện nếu mình là một cái cây. Không phải loại được chăm bón trong nhà kính, cũng không phải loài hoa ai cũng biết tên. Chỉ là một cái cây làng quê – mọc sau hè, gió tạt nghiêng, mưa dập xiêu. Không nở đúng mùa. Không trổ rực rỡ. Nhưng mùa nào cũng sống sót. Không làm ai nhớ, nhưng cũng chẳng từng gãy đổ.

Mình từng thấy bình thường như vậy là đủ.

Cho đến khi người ta bắt đầu đếm nhau bằng cột mốc: tuổi hai mươi có gì trong tay, hai lăm có bao nhiêu tiền gửi tiết kiệm, ba mươi có mua được nhà hay chưa, bốn mươi có thành tựu gì đáng kể. Cái cây trong mình bắt đầu hoang mang. Không phải vì nó muốn nở bông, mà vì nhìn quanh ai cũng nở, nên sợ mình là loại… có vấn đề.

Không ai ép. Nhưng ai cũng chạy.

Thế là mình cũng thấy mình phải bước nhanh hơn một chút. Phải giỏi hơn một chút. Phải có gì đó để kể khi gặp lại bạn cũ, để không cúi đầu lúc ai hỏi: “Dạo này sao rồi?” Lạ thật. Có lúc mình vẫn làm việc mình thích, sống cuộc sống mình chọn, mà trong lòng vẫn lấn cấn – như thể đang làm sai cái gì. Cứ như mình đang ổn sai cách.

Có những ngày mệt lử, mình chỉ muốn đi thật xa về quê. Về lại nơi mà ba chỉ cần một cái bào rau cũ là đã xong bữa cơm. Nơi mà má nấu nồi canh bầu, đổ tiếng cười vô mỗi muỗng nước. Không ai hỏi chuyện sự nghiệp. Không ai so sánh tương lai. Ở đó, chỉ có những đứa con đi làm về trễ, vẫn được để phần. Những cái cây mọc chậm cũng được tưới nước đều.

Mình từng nghĩ sống chậm là một lựa chọn.

Nhưng sống chậm, trong một thời đại mà ai cũng lao đi, là một loại can đảm. Vì thiệt ra, chẳng ai muốn bị bỏ lại. Không ai muốn đi sau hết. Dù không ai nói gì, không ai buộc gì, nhưng cảm giác bị vượt mặt vẫn cứ hiện hữu – như một cơn gió lùa vào lưng, khiến mình vừa muốn đứng yên, vừa muốn chạy trốn khỏi chính sự đứng yên đó.

Vậy nên, đôi lúc, mình vẫn hoài nghi. Liệu làm một cái cây bình thường, không giật giải gì, không nằm trong bảng xếp hạng nào, có phải là đang sống phí đi không? Hay chỉ là mình đang học lại cách sống – sống cho thiệt, sống cho tử tế, sống mà không cần khẳng định mình với ai?

Có thể, mình sẽ không nở bông rực rỡ như người khác. Nhưng nếu mỗi ngày vẫn còn vươn lên khỏi những lớp đất nặng, vẫn còn chịu khó đứng thẳng dưới nắng gió – thì mình vẫn là một cái cây đang sống. Và như vậy là đủ.

Vì đâu phải cái đẹp nào cũng cần được gọi tên."
Bài sưu tầm: https://www.facebook.com/photo/?fbid=668644575529442&set=a.216176550776249

Có những cái cây không bao giờ ra hoa.

Mình hay nghĩ đến chuyện nếu mình là một cái cây. Không phải loại được chăm bón trong nhà kính, cũng không phải loài hoa ai cũng biết tên. Chỉ là một cái cây làng quê – mọc sau hè, gió tạt nghiêng, mưa dập xiêu. Không nở đúng mùa. Không trổ rực rỡ. Nhưng mùa nào cũng sống sót. Không làm ai nhớ, nhưng cũng chẳng từng gãy đổ.

Mình từng thấy bình thường như vậy là đủ.

Cho đến khi người ta bắt đầu đếm nhau bằng cột mốc: tuổi hai mươi có gì trong tay, hai lăm có bao nhiêu tiền gửi tiết kiệm, ba mươi có mua được nhà hay chưa, bốn mươi có thành tựu gì đáng kể. Cái cây trong mình bắt đầu hoang mang. Không phải vì nó muốn nở bông, mà vì nhìn quanh ai cũng nở, nên sợ mình là loại… có vấn đề.

Không ai ép. Nhưng ai cũng chạy.

Thế là mình cũng thấy mình phải bước nhanh hơn một chút. Phải giỏi hơn một chút. Phải có gì đó để kể khi gặp lại bạn cũ, để không cúi đầu lúc ai hỏi: “Dạo này sao rồi?” Lạ thật. Có lúc mình vẫn làm việc mình thích, sống cuộc sống mình chọn, mà trong lòng vẫn lấn cấn – như thể đang làm sai cái gì. Cứ như mình đang ổn sai cách.

Có những ngày mệt lử, mình chỉ muốn đi thật xa về quê. Về lại nơi mà ba chỉ cần một cái bào rau cũ là đã xong bữa cơm. Nơi mà má nấu nồi canh bầu, đổ tiếng cười vô mỗi muỗng nước. Không ai hỏi chuyện sự nghiệp. Không ai so sánh tương lai. Ở đó, chỉ có những đứa con đi làm về trễ, vẫn được để phần. Những cái cây mọc chậm cũng được tưới nước đều.

Mình từng nghĩ sống chậm là một lựa chọn.

Nhưng sống chậm, trong một thời đại mà ai cũng lao đi, là một loại can đảm. Vì thiệt ra, chẳng ai muốn bị bỏ lại. Không ai muốn đi sau hết. Dù không ai nói gì, không ai buộc gì, nhưng cảm giác bị vượt mặt vẫn cứ hiện hữu – như một cơn gió lùa vào lưng, khiến mình vừa muốn đứng yên, vừa muốn chạy trốn khỏi chính sự đứng yên đó.

Vậy nên, đôi lúc, mình vẫn hoài nghi. Liệu làm một cái cây bình thường, không giật giải gì, không nằm trong bảng xếp hạng nào, có phải là đang sống phí đi không? Hay chỉ là mình đang học lại cách sống – sống cho thiệt, sống cho tử tế, sống mà không cần khẳng định mình với ai?

Có thể, mình sẽ không nở bông rực rỡ như người khác. Nhưng nếu mỗi ngày vẫn còn vươn lên khỏi những lớp đất nặng, vẫn còn chịu khó đứng thẳng dưới nắng gió – thì mình vẫn là một cái cây đang sống. Và như vậy là đủ.

Vì đâu phải cái đẹp nào cũng cần được gọi tên.

_ JeJu _

Xin giới thiệu một quyển sách mới, tuyển tập các bài viết chọn lọc của tác giả JeJu: VÌ LUÔN CÒN ĐÓ MỘT LỰA CHỌN KHÁC. Sách hiện có tại https://s.shopee.vn/2VeMGCZOIS

Address

Vinhomes Ocean Park
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chuyện T'nú posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share