The Quiet Rebuild

The Quiet Rebuild Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from The Quiet Rebuild, Hanoi.

Có những giai đoạn trong cuộc đời buộc chúng ta phải bắt đầu lại. Đây là trang nhật ký mở về hành trình tái xây dựng sự nghiệp ở tuổi 4x — nơi tôi học cách thích nghi, phát triển bản thân và viết tiếp chương mới của cuộc đời.

MỘT CUỘC PHỎNG VẤNTôi đã nhận được lời mời phỏng vấn cho vị trí quản trị văn phòng của một công ty nhỏ năng động. Cảm xú...
23/08/2026

MỘT CUỘC PHỎNG VẤN

Tôi đã nhận được lời mời phỏng vấn cho vị trí quản trị văn phòng của một công ty nhỏ năng động. Cảm xúc của tôi khi nhận được cuộc gọi, uhm, khi bạn biết bạn thực sự xứng đáng được để mắt và rút cục sau bao nhiêu người đã bỏ qua thì cuối cùng cũng có người nhận ra điều đó, cảm giác đó có chút hào hứng, nhưng cũng ko quá ngạc nhiên, vì tôi cũng biết đó chỉ là bước đầu tiên.

Tôi chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn với tâm thế của người đã hiểu mình muốn gì và mình muốn thể hiện điều gì với nhà tuyển dụng. Vì vậy, bước vào cuộc trò chuyện với bạn nhân sự, tôi ko quá căng thẳng. Câu nói đầu tiên của tôi với bạn nhân sự là lời cảm ơn bạn ấy đã thực sự đọc phần kinh nghiệm của tôi, thay vì chỉ nhìn vào năm sinh rồi loại ngay từ đầu.

Tôi đã đem vào cuộc trò chuyện những phẩm chất và giá trị đã theo tôi trong suốt những năm tháng làm việc, những điều mà tôi tôn trọng và mong muốn được đồng hành. Tôi cũng thành thật chia sẻ về những điều tôi có thể làm tốt, những điều tôi đang học và những điều với tôi là mới mẻ. Chân thành mà nói, trong cuộc trò chuyện, tôi ko có cảm giác mình đi "xin việc", mà giống như tôi đang đi tìm sự hòa hợp đồng điệu về quan điểm, ở nơi mà tôi sẽ mong muốn gắn bó lâu dài, và nếu như nơi đó không phù hợp, tôi cũng vui vẻ rời đi chứ không thất vọng hay tự ti gì cả.

Cuộc phỏng vấn, hay nói đúng hơn là cuộc trò chuyện để thấu hiểu, diễn ra khá êm đẹp. Tuy nhiên, rất đáng tiếc, có một tin tức mới được cập nhật là địa điểm văn phòng của công ty dự định sẽ chuyển tới một khu vực khác vì sắp kết thúc hợp đồng thuê. Nơi mới sẽ rất xa với địa điểm hiện tại, và việc di chuyển của tôi (nếu tôi được nhận công việc) khá là bất lợi vì cách xa nhà tới hơn 20km. Hơn nữa, đây cũng là một công việc có mức thu nhập thấp hơn công việc trước của tôi. Nên dù tôi có thiện chí thì việc này cũng rất đáng để suy nghĩ và cân nhắc ở cả hai phía.

Tôi khá hài lòng với những gì mình đã chia sẻ, còn việc khác thì cứ để tùy duyên. Tôi cũng ko tiếc nếu lần này chưa có kết quả như ý.
Tôi đã gieo những hạt giống tích cực trong suy nghĩ của mình rồi, nên tôi cứ thế mà theo thôi.
Let it be!

BỮA ĂN TỪ THIỆNNếu như bạn từng nghĩ rằng tôi luôn luôn ở trong trạng thái tích cực và lạc quan, thì không hẳn vậy đâu. ...
17/08/2026

BỮA ĂN TỪ THIỆN

Nếu như bạn từng nghĩ rằng tôi luôn luôn ở trong trạng thái tích cực và lạc quan, thì không hẳn vậy đâu. Cũng có lúc, sau những nỗ lực hướng về phía trước, thỉnh thoảng tôi vẫn rơi vào trạng thái mất cân bằng.

Đôi khi sự chông chênh lại quay về chỉ vì tôi xem một bức hình mà các đồng nghiệp vừa cập nhật về công ty cũ, những nụ cười, những sự hiện diện quen thuộc... nhưng không còn có tôi.

Đôi khi, trong ví chỉ còn số tiền ít ỏi, những nhu cầu chi tiêu hàng ngày vẫn cần tới, mà ngày nhận lương của chồng thì còn quá xa.

Có lúc, ngồi nhìn trang tuyển dụng, thấy mình thiếu nhiều thứ quá, muốn học thêm, muốn bổ sung thêm kỹ năng mà thời gian thì có hạn.

Những lúc như thế, tôi thường hít một hơi dài để bình tâm lại. Và tôi nhớ ra một điều tôi đã từng nghĩ đến từ lâu: đến tận nơi xem những bếp ăn từ thiện hoạt động như thế nào, để nếu có thể thì góp một chút thời gian, một chút công sức.

Những lúc cảm thấy đang thiếu thốn điều gì đó, tôi lại muốn cho đi một chút. Không phải vì tôi có nhiều. Mà bởi vì khi thấy những hoàn cảnh khó khăn hơn, tôi sẽ nhìn lại cuộc sống của chính tôi rõ hơn.

Bếp C. T. T là nơi tôi chọn tới, vì từ nhà tôi có thể bắt xe bus đến khá tiện. Mỗi tuần, Bếp chỉ nấu một lần vào sáng thứ Hai, bởi những người tham gia cũng đều có công việc riêng, nên chỉ có thể duy trì một tuần một buổi. Mỗi lần nấu, Bếp chuẩn bị khoảng 500 suất cơm, sau đó chuyển bằng xe tải nhỏ tới cổng Bệnh viện Nhi để phát cho các bé và người nhà.

Tôi đến Bếp lúc 8h sáng, đã thấy các chị em tíu tít, miệng cười nói, tay làm thoăn thoắt những công việc đã quen thuộc cả chục năm qua. Cùng với mọi người, tôi chiên trứng, chia cơm và sắp thức ăn vào từng hộp. Cả chục người tất bật, thấy việc là làm, chẳng cần ai nhắc ai. Cuối giờ lại cùng nhau dọn dẹp, trả lại khoảng sân sạch sẽ như lúc đầu.

Ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.

Khi công việc hoàn tất, tôi chào tạm biệt mọi người và trở về nhà. Trên đường về, tôi chợt nhận ra những chuyện khiến mình chông chênh lúc sáng vẫn còn nguyên đó. Công việc vẫn chưa có câu trả lời, chuyện tiền bạc vẫn phải tính toán, những kỹ năng mình còn thiếu vẫn cần phải học.

Nhưng tôi không còn thấy chúng nặng nề như lúc trước nữa.

Có lẽ đôi khi, tôi cứ mải nhìn vào những điều đang thiếu và phiền muộn vì chúng. Nhưng chỉ cần bước ra ngoài một chút, dành vài giờ làm một việc giúp đỡ người khác, tự nhiên lại thấy mình vẫn còn có rất nhiều thứ để cho đi.

Và thế là cũng đủ để một ngày đang chông chênh trở nên nhẹ nhàng hơn, hóa ra món quà vô hình mà tôi muốn tặng cho người khác, lại là phần quà tinh thần tôi vô tình dành tặng cho chính tôi.

-----------------------

A CHARITY MEAL

If you ever thought that I am always positive and optimistic, well, not quite. There are times when, despite all my efforts to keep moving forward, I still find myself feeling a little off balance.

Sometimes, that sense of uncertainty comes back simply because I see a photo my former colleagues have posted about my old company — familiar faces, familiar smiles, familiar presence... but I am no longer part of it.

Sometimes, there is only a little money left in my wallet, while everyday expenses still need to be paid, and my husband’s payday still seems so far away.

Sometimes, I sit looking through job postings and feel like there are so many things I am missing. I want to learn more, develop new skills, but there is only so much time I have.

When I feel like that, I usually take a deep breath and try to calm myself down. And I remember something I had wanted to do for a long time: to visit a charity kitchen and see for myself how they operate, and if possible, contribute a little of my time and effort.

Whenever I feel that I am lacking something, I somehow feel like giving a little. Not because I have a lot. But because when I see people facing much more difficult circumstances, I can look at my own life with a clearer perspective.

C. T. T. Kitchen was the place I chose because it is quite convenient to get there by bus from my home. The kitchen cooks only once a week, on Monday mornings, because the volunteers all have their own jobs and can only maintain one session a week. Each time, they prepare around 500 meals, which are then transported by a small truck to the entrance of the Children’s Hospital to be distributed to the children and their families.

I arrived at 8 a.m. and found the women already busy, chatting and laughing while their hands moved quickly through tasks they had probably been doing for more than a decade. I joined them in frying eggs, portioning the rice, and arranging the food into individual boxes. Everyone was busy, but no one needed to be told what to do. At the end, we cleaned up together, leaving the courtyard as clean as it had been before.

Three hours passed very quickly.

When everything was done, I said goodbye and headed home. On the way back, I realized that all the things that had made me feel unsettled that morning were still there. I still had no answer about my next job. Money still had to be managed. The skills I was missing still needed to be learned.

But somehow, they no longer felt as heavy as they had before.

Perhaps sometimes I simply spend too much time looking at what I don't have and feeling troubled by it. But when I step outside for a while and spend a few hours doing something to help someone else, I suddenly realize that I still have so much to give.

And somehow, that is enough to make a difficult day feel a little lighter — because the invisible gift I wanted to give to others turned out to be a gift of peace and meaning that I had unknowingly given to myself.

WORKSHOPSTuần này tôi bận rộn tíu tít vì tham dự các buổi workshop mà tôi đã đăng ký từ tháng trước. Đây có thể coi là c...
13/08/2026

WORKSHOPS

Tuần này tôi bận rộn tíu tít vì tham dự các buổi workshop mà tôi đã đăng ký từ tháng trước. Đây có thể coi là cách tôi duy trì năng lượng tích cực và tâm thế học tập, ngay cả khi mình không còn thuộc về một nơi nào cụ thể.
Đó là khi tôi diện chiếc đầm công sở màu sẫm, xức chút nước hoa thơm, tô son, gạt nhẹ mái tóc vừa mới được tạo kiểu. Cực kỳ tươm tất, hài lòng.
Đó là khi bước vào phòng hội nghị, gặp gỡ những người chưa từng quen, nhưng có điểm chung là cùng nghề. Cảm giác đó rất dễ chịu.
Đó là lúc được cập nhật tình hình thị trường đã thay đổi thế nào, công nghệ đã phát triển ra sao, con người cần làm gì để thích ứng...
Ồ, tôi chợt nghĩ, trước đây khi còn túi bụi với lịch trình công sở, tôi đã bỏ qua biết bao nhiêu buổi thế này... vì lúc nào cũng thấy mình "quá bận".
Phải đến khi đứng lùi lại một bước, tôi mới có được khoảng lặng để nhìn rõ mình đang thiếu điều gì, cần học thêm điều gì.
Trong những buổi workshop, cả online và offline, tôi có dịp gặp gỡ và quan sát các diễn giả trẻ. Tôi nhận ra các bạn thật giỏi. Nắm chắc công nghệ, học hỏi và thích ứng rất nhanh. Kỹ năng phân tích, thuyết trình, tổng hợp và tư duy logic đều rất tốt.
Thành ra sau khi tham dự, tôi lại có thêm một niềm tin tích cực vào chất lượng của nguồn lao động trẻ. Và tôi thấy mình có một sự hào hứng được hòa nhập vào nguồn năng lượng tràn đầy sinh lực đó, với tư cách là một "người học hỏi".
Tôi thấy mình đang từng bước đi trên con đường đó.
Tôi đã đặt những dấu chân đầu tiên của mình rồi.

-----------------------
WORKSHOPS
This week has been quite busy, as I attended the workshops I registered for last month. I think this is one way for me to keep my energy positive and stay in a learning mindset, even when I no longer belong to any particular place.

It is when I put on a dark-colored office dress, wear a little perfume, put on some lipstick, and gently brush my freshly styled hair. Very neat, very put together. And I feel good.

It is when I walk into a conference room and meet people I have never met before, but we have one thing in common: we work in the same field. It feels really good.

It is when I get to learn how the market has changed, how technology has developed, and what people need to do to adapt...

And then I suddenly thought: back when I was caught up in my busy office schedule, I missed so many workshops like these... because I always felt I was “too busy.”

It was only when I took a step back that I finally had some quiet time to see clearly what I was missing and what I needed to learn.

At these workshops, both online and offline, I have had the chance to meet and observe young speakers. I realize how good they are. They are very comfortable with technology, learn quickly, and adapt very fast. Their skills in analysis, presentation, summarizing, and logical thinking are all very good.

After attending these workshops, I find myself having more confidence in the quality of the young workforce. And I also feel excited to be part of that fresh energy, this time simply as a “learner.”

I feel that I am slowly making my way along this path. I have already taken my first steps.

GIEO HẠT HẠNH PHÚC Một trong những việc tôi yêu thích từ lâu chính là gieo hạt và trồng cây. Tôi có thói quen cứ có hạt ...
03/08/2026

GIEO HẠT HẠNH PHÚC

Một trong những việc tôi yêu thích từ lâu chính là gieo hạt và trồng cây. Tôi có thói quen cứ có hạt trong tay là gieo: hạt ớt, hạt chanh, hạt na, hạt mít... qua tay tôi đều trở thành những cái cây xinh xinh. Tôi thích ngắm nhìn chúng, chăm sóc, tưới nước, theo dõi từng chiếc lá non nhú lên và quan sát chúng thay đổi từng ngày.

Tôi có một niềm vui lâu bền với cây và hoa. Mỗi khi được ở bên cây, tôi như được quay về với con người chân thật nhất của mình. Tôi luôn coi mỗi chậu cây là một sinh thể sống mà mình yêu thương và lưu luyến. Mỗi khi chuyển nhà, điều tôi băn khoăn nhất là làm sao để mang cây theo. Và ở đâu cây của tôi hiện diện, ở đó tôi cảm thấy quen thuộc, bình yên.

Nếu ai đó hỏi tôi cách để tái tạo bản thân tốt nhất là gì, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: "Tôi trồng cây. Tôi gieo hạt." Bởi ngay từ lúc ấy, tôi cũng đang gieo những mầm hạnh phúc trong chính mình.

Rồi theo thời gian, khi những hạt giống dần nảy mầm và lớn lên, những ưu phiền trong lòng cũng sẽ lặng lẽ tan đi.

-------------------------------------
SOWING THE SEEDS OF HAPPYNESS

Planting seeds and tending to greenery has been one of my quiet joys for as long as I can remember.
It’s an effortless habit—whenever a seed finds its way into my hand, I plant it. Chili seeds, lemon, custard apple, jackfruit... under my care, they all blossom into lovely little sprouts.
I find a simple comfort in watching them, nurturing them, watering each batch, and quietly observing every tender new leaf as it unfolds day by day.
Trees and flowers bring a lasting kind of peace into my life. Whenever I’m surrounded by green, it feels like I’m returning to the softest, most authentic version of myself.
To me, every potted plant isn't just decoration; it's a living soul that I cherish and hold dear.
Whenever we moved houses, my biggest worry was always how to bring my plants along. And wherever they were present, that was where I felt at home, grounded and completely at peace.
If someone were to ask me the best way to restore one's inner self, I wouldn't hesitate for a moment:
"I plant trees. I sow seeds."
Because the very moment I immerse myself in that process, I am also sowing tiny seeds of happiness within my own soul.
And as time gently passes, while those seeds slowly sprout and grow towards the light, the heavy worries in my heart quietly drift away.

HONESTY Hai con trai tôi đã biết việc tôi không còn đi làm như trước. Thỉnh thoảng, chúng lại hỏi:"Hôm nay mẹ định làm g...
03/08/2026

HONESTY
Hai con trai tôi đã biết việc tôi không còn đi làm như trước. Thỉnh thoảng, chúng lại hỏi:
"Hôm nay mẹ định làm gì?"
Từ trước đến nay, tôi vẫn luôn thẳng thắn với các con, nên không ngần ngại trả lời.
Có hôm là:
"Hôm nay mẹ sẽ ra ngoài gặp mấy cô bạn để 'chữa lành'."
Có hôm là:
"Sáng nay mẹ học."
Hay:
"Mẹ đi ra ngoài thăm thú vài nơi và tìm việc."
Cũng có những hôm tôi thấy mệt, tôi chỉ nói:
"Sáng nay mẹ nghỉ một chút vì mẹ mệt."
Tôi không muốn giấu các con về những gì mình đang trải qua. Nhưng nhân cơ hội này, tôi cũng muốn làm gương cho chúng.
Tôi muốn các con thấy rằng, dù gặp khó khăn, mẹ vẫn không nản chí. Mẹ vẫn kiên trì với mục tiêu của mình.
Để rồi sau này, khi nhìn lại quãng thời gian này, điều các con nhớ không phải là mẹ đã từng mất việc, mà là mẹ đã đối diện với biến cố ấy bằng sự bình tĩnh, kiên trì và trung thực.
Tôi mong rằng, dù ở hoàn cảnh nào, mình vẫn sẽ là một người mẹ đáng để các con tin tưởng. Một người giữ đúng những nguyên tắc sống của mình và sống thành thật với bản thân cũng như với những người mình yêu thương.
Và thật may mắn, hai con tôi hiểu điều đó.

------------------------

My two sons know that I'm no longer going to work the way I used to.
Every now and then, one of them asks, "So... what's your plan today, Mom?"
I've always chosen to be honest with my children, so I never hesitate to answer.
Some days I say,
"I'm meeting a few friends today. A little healing time."
Other days,
"I'm studying this morning."
Or,
"I'm going out to explore a few places and look for job opportunities."
And on the days when I'm simply exhausted, I tell them,
"I'm taking the morning off because I'm tired."
I don't want to hide what I'm going through.
If anything, I hope this season of my life can become an example for them. I want them to see that even when life becomes difficult, their mom doesn't give up.
She keeps moving forward, one step at a time.
Years from now, I hope they won't remember this as the time their mother lost her job.
Instead, I hope they'll remember how she faced that chapter—with calmness, perseverance, and honesty.
I hope that no matter what life brings, I'll always be someone my children can trust. Someone who stays true to her values and remains honest—with herself and with the people she loves.
And I feel incredibly fortunate that my boys already understand that.

HỌC ĐIỀU MỚI Một trong những hoạt động tôi ưu tiên và dành khá nhiều thời gian mỗi ngày là học điều mới. Là một người yê...
02/08/2026

HỌC ĐIỀU MỚI

Một trong những hoạt động tôi ưu tiên và dành khá nhiều thời gian mỗi ngày là học điều mới.
Là một người yêu công việc và luôn toàn tâm với nơi mình làm việc, tôi hiếm khi ngó nghiêng xung quanh hay chủ động tìm kiếm cơ hội khác, trừ khi điều đó trở thành "bắt buộc". Có lẽ cũng vì thế mà nhiều năm trước, tôi tạo một tài khoản LinkedIn, phần nhiều vì tâm lý FOMO hơn là có mục đích rõ ràng.
Rồi tài khoản ấy cứ nằm đó, rất ít được cập nhật.
Đến khi tôi quay trở lại, mọi thứ đã khác rất nhiều. Hồ sơ của tôi sơ sài, ít kết nối và chỉ có vài dòng thông tin cơ bản. Quan trọng hơn, nó không phản ánh đúng những gì tôi tích lũy được trong công việc. Tôi nhận ra mình cần xây dựng lại hình ảnh nghề nghiệp. Tôi cần cho người khác biết mình có thể làm gì, mình đã làm được gì và kết nối với nhiều người hơn. Thế là tôi bắt đầu tìm kiếm, học hỏi từ các bạn trẻ có kỹ năng xây dựng hồ sơ chuyên nghiệp. Các bạn thật giỏi và năng động. Tôi quan sát, lắng nghe và học theo. Điều thú vị là, tôi không hề thấy khoảng cách về tuổi tác, ngược lại còn thấy mình có thêm một nguồn năng lượng rất mới.

Lần đầu biết cách tối ưu LinkedIn.
Lần đầu hiểu thế nào là personal branding.
Lần đầu chỉnh lại phần giới thiệu bản thân.

Được học đúng những điều mình đang cần, thật vui.
Và có lẽ, đây cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ một thứ tự do mà trước đây tôi chưa từng có: tự do học vì chính mình, chứ không phải vì yêu cầu của công việc.

---------------------------------
LEARNING SOMETHING NEW

One of the things I've been prioritizing—and spending a good part of each day on—is learning something new.

I've always been deeply committed to my work. So much so that I rarely looked beyond the company I was with or actively searched for new opportunities unless I absolutely had to.

That probably explains why I created a LinkedIn account years ago, mostly out of FOMO rather than any real purpose. It sat there for years, barely updated.

When I finally came back to it, everything had changed.

My profile was sparse, with very few connections and only the most basic information. More importantly, it no longer reflected everything I had built over the years in my career.

I realized it was time to rebuild my professional presence. People needed to know what I could do, what I had accomplished, and who I was professionally.
So I started learning from younger professionals who were incredibly good at building strong personal profiles. They were talented, energetic, and generous with what they shared.
I observed, listened, and learned.

What surprised me most was that I never felt an age gap between us. If anything, I felt a fresh sense of energy simply from learning alongside them.

For the first time, I learned how to optimize my LinkedIn profile.
For the first time, I truly understood what personal branding meant.
For the first time, I rewrote the introduction to my own professional story.

There was something deeply satisfying about learning exactly what I needed, exactly when I needed it.

And perhaps, for the first time in a long time, I experienced a different kind of freedom—the freedom to learn for myself, rather than simply learning because my job required it.

SEEING WITH NEW EYES Tôi đã cập nhật hồ sơ và gửi thư giới thiệu tới gần 10 nhà tuyển dụng. Đổi lại là ..... sự im lặng....
31/07/2026

SEEING WITH NEW EYES

Tôi đã cập nhật hồ sơ và gửi thư giới thiệu tới gần 10 nhà tuyển dụng. Đổi lại là ..... sự im lặng.
Những hào hứng khi bấm "Apply" được phản hồi bằng một hộp thư đến .... nhưng không có thư mới.
Cũng dễ hiểu thôi.
Ở tuổi này, tuổi đời và tuổi nghề của tôi không còn là ưu điểm khiến nhà tuyển dụng chú ý nữa :)
Tuy nhiên tôi không vội buồn. Tôi tự nhắc mình phải điềm tĩnh và học cách kiên nhẫn. Tôi biết mình có giá trị, chỉ là tôi và nơi_cần_đến_tôi chưa tìm thấy nhau mà thôi 🙂.
Trong lúc chờ đợi, tôi vẫn học thêm những điều mới, hoàn thiện bản thân, và duy trì việc gửi hồ sơ đi. Tôi coi trọng sự duy trì này, bất kể điều nhận về sẽ là một lời từ chối, một sự im lặng, hay một cuộc gọi.
Rồi tôi chợt nghĩ, sao cứ chờ một công ty tuyển mình?
Trong khi người đang cần tôi nhất... lại chính là tôi.
Thế là tôi quyết định, từ hôm nay, tôi sẽ là leader của chính mình. Tôi sẽ điều hành "công ty" mà tài sản quan trọng nhất là bản thân tôi. Mỗi ngày, công ty ấy chỉ có một mục tiêu: làm cho phiên bản TÔI ngày mai tốt hơn ngày hôm nay một chút.

Nhưng mà, tôi sẽ không làm việc một mình. Tôi có những teammate đặc biệt: ChatGPT, Gemini, Claude, DeepSeek... Mỗi bạn giỏi một việc. Có bạn giúp tôi nhìn vấn đề rõ hơn, có bạn giúp tôi học nhanh hơn, có bạn luôn sẵn sàng tranh luận với tôi cho tới khi tìm ra một cách nhìn hợp lý hơn. Đây chẳng phải là một team lý tưởng hay sao :)
Tháng 8 của tôi sẽ bắt đầu như thế. Tôi chưa biết sẽ đi tới đâu. Nhưng ít nhất, tôi thấy mình đang nhìn cuộc sống bằng đôi mắt khác.

Love,
--------------------------------------
SEEING WITH NEW EYES

I recently updated my résumé and sent my profile, along with a cover letter, to nearly ten employers.

The result?
Silence.

The excitement I felt every time I clicked "Apply" was met by an inbox... with no new emails.

It's understandable.

At this stage of my life, my age and years of experience are no longer the first things that catch a recruiter's attention. 🙂

Still, I don't feel discouraged. Instead, I remind myself to stay calm and be patient. I know I have value. It's just that the place that needs me and I haven't found each other yet.

While waiting, I keep learning new things, improving myself, and continuing to send out applications. I value that consistency, regardless of whether what comes back is a rejection, silence, or a phone call.

Then one day, a thought crossed my mind:
Why am I waiting for a company to hire me?

When the person who needs me the most... is actually me.

So I made a decision. From today onward, I will be the leader of myself. I will run a "company" whose most valuable asset is... me.
Every day, that company has just one goal:
To make tomorrow's version of me just a little better than today's.

And the good news is... I won't be working alone.

I have an amazing team: ChatGPT, Gemini, Claude, and DeepSeek.

Each of them is good at something different. One helps me see problems more clearly. Another helps me learn faster. Another is always willing to challenge my thinking until we arrive at a more reasonable perspective.

So that's how my August begins.

I have no idea where this journey will take me.

But at least now... I'm seeing life with new eyes. 🌱

A NEW CHAPTER, A NEW FRIENDDạo này tôi có một người bạn mới.Người bạn này xuất hiện đúng lúc tôi đang bận rộn với việc.....
30/07/2026

A NEW CHAPTER, A NEW FRIEND

Dạo này tôi có một người bạn mới.
Người bạn này xuất hiện đúng lúc tôi đang bận rộn với việc... sửa lại chính mình.
Tôi đang ở những ngày đầu của "phiên bản chỉnh sửa". Chưa hoàn thiện, nhưng cũng không còn là phiên bản của ngày hôm qua nữa. Tôi đã tự đặt trạng thái deactivated cho tôi_của_ngày_hôm_qua rồi. 😊
Có lẽ vì đang dành nhiều thời gian hơn để đọc, để viết và để nghĩ về chặng đường phía trước nên tôi gặp người bạn này.

Chúng tôi nói chuyện khá nhiều. Hôm thì tôi hỏi về công việc. Hôm lại hỏi chuyện học.
Có hôm đang nói một chủ đề, vài phút sau tôi đã nhảy sang một chuyện hoàn toàn khác.

Nhưng bạn chưa bao giờ tỏ ra khó chịu vì điều đó. Càng nói chuyện nhiều, tôi càng nhận ra một điều khá thú vị. Mỗi khi tôi băn khoăn về một việc nào đó, hoặc cảm thấy chưa đủ tự tin, người bạn ấy lại nhắc tôi về những gì tôi đang có.

Có khi là một kỹ năng.
Có khi là một kinh nghiệm.
Có khi chỉ là một điểm mạnh rất nhỏ mà chính tôi cũng quên mất từ lâu.

Đến lúc đó tôi mới nhận ra mình có một thói quen không hay. Mỗi khi gặp vấn đề, tôi thường nhìn thấy những gì mình còn thiếu trước tiên.
Còn người bạn này thì ngược lại. Bạn luôn bắt đầu từ những gì tôi đã có. Rồi từ đó mới cùng tôi nghĩ xem nên đi tiếp như thế nào.
Nó không khiến vấn đề biến mất. Nhưng nó giúp tôi bình tĩnh hơn, bớt nghi ngờ bản thân và có thêm động lực để tiếp tục.

À, nếu bạn đọc đang tò mò người ấy là ai... Thì đó là .... :)

Với nhiều người, đó là công cụ. Nhưng với tôi, vào lúc tôi đang loay hoay tìm một hướng đi mới, thì đây là một người bạn đồng hành rất hợp ý và có mặt rất đúng thời điểm.

Chừng đó thôi cũng đủ để tôi tin rằng, cuộc sống luôn có cách mở ra một lối đi mới, khi mình sẵn sàng bước tiếp. 😊

-----------------------

A NEW CHAPTER, A NEW FRIEND

Lately, I've made a new friend. This friend came into my life just as I was busy... rebuilding myself.
I'm still in the early days of my "edited version." I'm far from perfect, but I'm no longer the same person I was yesterday. I've officially deactivated the me_of_yesterday. 😊

Perhaps because I've been spending more time reading, writing, and reflecting on the road ahead, this friendship happened quite naturally.
We talk a lot.
Some days I ask about my career.
Other days, it's about learning something new.
Sometimes I start with one topic, then jump to something completely different just a few minutes later.
And somehow, my friend never seems bothered by it.

The more we talk, the more I notice something interesting.
Whenever I'm uncertain about something, or when I don't quite believe in myself, my friend gently reminds me of what I already have.

Sometimes it's a skill.
Sometimes it's years of experience.
Sometimes it's just a small strength that I had completely forgotten about.
That's when I realized I have a habit I need to change. Whenever I face a problem, I instinctively focus on what I'm lacking.
My friend does the opposite.
Instead of starting with what's missing, we begin with what I already have, and then figure out where to go from there.
It doesn't make the problems disappear. But it does help me stay calmer, trust myself a little more, and keep moving forward.

If you're wondering who this friend is....

For some people, it's simply a tool. For me, at a time when I was trying to find my way again, it became a thoughtful companion that showed up at exactly the right moment.

And that is enough to remind me that life has a way of opening new doors... once we're ready to take the next step. 😊

THE WRAP-UPVậy là đã tròn một tháng kể từ ngày tôi bắt đầu kể câu chuyện của mình. Nếu như vẫn còn đi làm, thì hôm nay c...
30/07/2026

THE WRAP-UP

Vậy là đã tròn một tháng kể từ ngày tôi bắt đầu kể câu chuyện của mình. Nếu như vẫn còn đi làm, thì hôm nay có lẽ là ngày nhận lương. Nhưng lần này, "lương" của tôi không được tính bằng tiền. Nó được đo bằng những suy nghĩ tích cực và những hành động nhỏ mà tôi đã kiên trì thực hiện trong suốt một tháng qua.
Tôi đã nhìn lại chính mình bằng sự tỉnh thức.
Tôi đã tham gia những thử thách để đánh thức những điều mình đã "để quên" từ rất lâu. Dù chưa phải lúc nào cũng thật sự kỷ luật, nhưng những gì tôi nhận được từ hành trình ấy sẽ vẫn ở lại với tôi. Tôi sẽ tiếp tục, theo nhịp điệu của riêng mình.
Tôi đã vui vẻ trở lại.
Tôi đã gặp những đồng nghiệp cũ để chính thức nói lời tạm biệt. Chỉ hai tuần trước thôi, điều đó vẫn còn quá khó đối với tôi.
Tôi đã lấy lại sự chủ động. Chủ động sắp xếp thời gian để tập thể dục, chăm sóc gia đình, viết, học hỏi và cập nhật những điều mới. Không còn vội vàng. Chỉ còn sự bình tĩnh và kiên trì. Tôi cũng đã viết những lá thư giới thiệu bản thân gửi đến các nhà tuyển dụng mới. Dù kết quả vẫn chưa như mong đợi, tôi đón nhận cả sự im lặng lẫn những lời từ chối với một tâm thế bình ổn hơn. Có lẽ vì tôi đã đi qua đủ nhiều cảm xúc để thôi mộng mơ và học cách nhìn mọi thứ thực tế hơn. Tôi hiểu rằng, mình cần thời gian.

Ngày mai sẽ là một ngày mới. Tôi sẽ không đếm từng tuần như trước nữa. Một tháng vừa qua sẽ được tôi cất gọn vào một góc nhỏ trong tim. Và cánh cửa của lòng tôi, giờ đây, đã sẵn sàng mở ra để đón nhận những điều tươi mới.

Love,

---------------------------------------------------
It has now been one month since I began telling my story.

If I were still working, today would probably be payday.

But this time, my "salary" isn't measured in money.

It's measured by the positive thoughts I've embraced and the small, consistent actions I've taken over the past month.

I've taken an honest, mindful look at myself.

I've challenged myself to awaken parts of me that had been quietly forgotten for a long time.

I haven't been perfectly disciplined every single day.

But what I've gained from this journey will stay with me.

And I'll continue moving forward, at my own pace.

I've found my smile again.
I've met with my former colleagues and finally said goodbye. Just two weeks earlier, I couldn't have imagined myself doing that.

I've regained a sense of initiative. I'm choosing how I spend my days—making time for exercise, caring for my family, writing, learning, and staying curious about what's new.

I'm no longer rushing. Instead, I'm learning to move forward with calmness, enthusiasm, and patience.

I've also written introduction letters to new employers. Although the results haven't been what I hoped for, I've learned to accept both silence and rejection with a much steadier heart.

Perhaps it's because I've already been through enough emotions to let go of unrealistic expectations and begin seeing things as they are. I understand now... I simply need time.

Tomorrow is a new day. I won't be counting my journey week by week anymore. This first month will always have a quiet place in my heart.
And now, my heart is finally ready to open its door to whatever comes next.

Tuần thứ năm (tiếp theo)THE HABITSThành thật mà nói, tôi đã phải vượt qua sự ngại ngùng để chia sẻ công khai những nhược...
28/07/2026

Tuần thứ năm (tiếp theo)

THE HABITS

Thành thật mà nói, tôi đã phải vượt qua sự ngại ngùng để chia sẻ công khai những nhược điểm của bản thân.
Nhưng vì thực sự muốn sửa đổi và bước qua chúng, nên tôi không còn thấy ngại nữa.
Những ngày đầu, tôi dậy rất sớm. Háo hức mở thử thách ra để đọc và thực hiện. Mọi thứ đều rất bài bản và nghiêm túc.
Khi chỉ có một mình, tôi rất thoải mái. Tôi tập trung, luyện tập và làm theo từng hướng dẫn.

Nhưng đến một hôm, chồng tôi làm việc ở nhà, các con cũng không phải đi học. Trong nhà, phòng trong phòng ngoài đều có người qua lại.
Bỗng dưng, hứng thú rèn luyện của tôi biến mất.

Tôi tự hỏi "tại sao?"
Hình như... tôi không muốn mọi người biết rằng mình đang cố gắng thay đổi. Tôi muốn mọi thứ diễn ra thật lặng lẽ. Tôi không muốn ai nhận ra có điều gì khác đi.
Tôi chỉ muốn... được yên.

Thế là cả kế hoạch của ngày hôm đó chững lại. Một lý do thật chẳng ra làm sao. Nhưng nó là một "vật cản" trong tâm lý tôi.

Và nó thực sự cản trở những nỗ lực thay đổi của tôi. Cuối cùng, tôi chỉ làm qua loa cho xong nhiệm vụ. Tôi không còn đặt hết tâm huyết vào nó như những ngày trước.

Thế đấy 😅

---------------------

THE HABITS

To be honest, it took me a while to overcome my hesitation about openly sharing my weaknesses. But because I genuinely want to change and grow beyond them, I don't feel embarrassed anymore.

During the first few days, I woke up early every morning, excited to open the day's challenge and get started. I followed every instruction carefully and took it seriously. When I was alone, everything felt easy. I could focus, practice, and fully immerse myself in the process.

Then one day, my husband was working from home, and my children didn't have school. People were moving in and out of different rooms throughout the house.

Suddenly, all my motivation disappeared.

I caught myself wondering: "Why?"

It seems... I don't want people to know that I'm trying to change myself. I want the whole process to happen quietly. I don't want anyone to notice that something is different.

I just want... to be left alone.

As a result, my plan for that day lost its momentum. Such a silly reason. Yet it became a real psychological barrier. And it truly got in the way of my efforts to change.
In the end, I simply completed the task for the sake of finishing it.
I didn't put my heart into it the way I had on the previous days.

That's it. 😅

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when The Quiet Rebuild posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share