17/08/2026
BỮA ĂN TỪ THIỆN
Nếu như bạn từng nghĩ rằng tôi luôn luôn ở trong trạng thái tích cực và lạc quan, thì không hẳn vậy đâu. Cũng có lúc, sau những nỗ lực hướng về phía trước, thỉnh thoảng tôi vẫn rơi vào trạng thái mất cân bằng.
Đôi khi sự chông chênh lại quay về chỉ vì tôi xem một bức hình mà các đồng nghiệp vừa cập nhật về công ty cũ, những nụ cười, những sự hiện diện quen thuộc... nhưng không còn có tôi.
Đôi khi, trong ví chỉ còn số tiền ít ỏi, những nhu cầu chi tiêu hàng ngày vẫn cần tới, mà ngày nhận lương của chồng thì còn quá xa.
Có lúc, ngồi nhìn trang tuyển dụng, thấy mình thiếu nhiều thứ quá, muốn học thêm, muốn bổ sung thêm kỹ năng mà thời gian thì có hạn.
Những lúc như thế, tôi thường hít một hơi dài để bình tâm lại. Và tôi nhớ ra một điều tôi đã từng nghĩ đến từ lâu: đến tận nơi xem những bếp ăn từ thiện hoạt động như thế nào, để nếu có thể thì góp một chút thời gian, một chút công sức.
Những lúc cảm thấy đang thiếu thốn điều gì đó, tôi lại muốn cho đi một chút. Không phải vì tôi có nhiều. Mà bởi vì khi thấy những hoàn cảnh khó khăn hơn, tôi sẽ nhìn lại cuộc sống của chính tôi rõ hơn.
Bếp C. T. T là nơi tôi chọn tới, vì từ nhà tôi có thể bắt xe bus đến khá tiện. Mỗi tuần, Bếp chỉ nấu một lần vào sáng thứ Hai, bởi những người tham gia cũng đều có công việc riêng, nên chỉ có thể duy trì một tuần một buổi. Mỗi lần nấu, Bếp chuẩn bị khoảng 500 suất cơm, sau đó chuyển bằng xe tải nhỏ tới cổng Bệnh viện Nhi để phát cho các bé và người nhà.
Tôi đến Bếp lúc 8h sáng, đã thấy các chị em tíu tít, miệng cười nói, tay làm thoăn thoắt những công việc đã quen thuộc cả chục năm qua. Cùng với mọi người, tôi chiên trứng, chia cơm và sắp thức ăn vào từng hộp. Cả chục người tất bật, thấy việc là làm, chẳng cần ai nhắc ai. Cuối giờ lại cùng nhau dọn dẹp, trả lại khoảng sân sạch sẽ như lúc đầu.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Khi công việc hoàn tất, tôi chào tạm biệt mọi người và trở về nhà. Trên đường về, tôi chợt nhận ra những chuyện khiến mình chông chênh lúc sáng vẫn còn nguyên đó. Công việc vẫn chưa có câu trả lời, chuyện tiền bạc vẫn phải tính toán, những kỹ năng mình còn thiếu vẫn cần phải học.
Nhưng tôi không còn thấy chúng nặng nề như lúc trước nữa.
Có lẽ đôi khi, tôi cứ mải nhìn vào những điều đang thiếu và phiền muộn vì chúng. Nhưng chỉ cần bước ra ngoài một chút, dành vài giờ làm một việc giúp đỡ người khác, tự nhiên lại thấy mình vẫn còn có rất nhiều thứ để cho đi.
Và thế là cũng đủ để một ngày đang chông chênh trở nên nhẹ nhàng hơn, hóa ra món quà vô hình mà tôi muốn tặng cho người khác, lại là phần quà tinh thần tôi vô tình dành tặng cho chính tôi.
-----------------------
A CHARITY MEAL
If you ever thought that I am always positive and optimistic, well, not quite. There are times when, despite all my efforts to keep moving forward, I still find myself feeling a little off balance.
Sometimes, that sense of uncertainty comes back simply because I see a photo my former colleagues have posted about my old company — familiar faces, familiar smiles, familiar presence... but I am no longer part of it.
Sometimes, there is only a little money left in my wallet, while everyday expenses still need to be paid, and my husband’s payday still seems so far away.
Sometimes, I sit looking through job postings and feel like there are so many things I am missing. I want to learn more, develop new skills, but there is only so much time I have.
When I feel like that, I usually take a deep breath and try to calm myself down. And I remember something I had wanted to do for a long time: to visit a charity kitchen and see for myself how they operate, and if possible, contribute a little of my time and effort.
Whenever I feel that I am lacking something, I somehow feel like giving a little. Not because I have a lot. But because when I see people facing much more difficult circumstances, I can look at my own life with a clearer perspective.
C. T. T. Kitchen was the place I chose because it is quite convenient to get there by bus from my home. The kitchen cooks only once a week, on Monday mornings, because the volunteers all have their own jobs and can only maintain one session a week. Each time, they prepare around 500 meals, which are then transported by a small truck to the entrance of the Children’s Hospital to be distributed to the children and their families.
I arrived at 8 a.m. and found the women already busy, chatting and laughing while their hands moved quickly through tasks they had probably been doing for more than a decade. I joined them in frying eggs, portioning the rice, and arranging the food into individual boxes. Everyone was busy, but no one needed to be told what to do. At the end, we cleaned up together, leaving the courtyard as clean as it had been before.
Three hours passed very quickly.
When everything was done, I said goodbye and headed home. On the way back, I realized that all the things that had made me feel unsettled that morning were still there. I still had no answer about my next job. Money still had to be managed. The skills I was missing still needed to be learned.
But somehow, they no longer felt as heavy as they had before.
Perhaps sometimes I simply spend too much time looking at what I don't have and feeling troubled by it. But when I step outside for a while and spend a few hours doing something to help someone else, I suddenly realize that I still have so much to give.
And somehow, that is enough to make a difficult day feel a little lighter — because the invisible gift I wanted to give to others turned out to be a gift of peace and meaning that I had unknowingly given to myself.