08/09/2024
CẢNH TƯỢNG ĐAU LÒNG😢😢😢😢
Người mẹ bất lực nhìn bè và con trai bị cuốn ra biển
Trong cơn cuồng nộ của bão Yagi trưa 7/9, chiếc bè - nơi ở duy nhất của hai mẹ con bà Nguyễn Thị Ngoan bị gió thổi trôi ra biển.
"Hòa ơi, quay lại đi. Mất sạch rồi. Trắng tay rồi", bà Ngoan khóc nấc, ngồi sụp xuống bờ kè ở ven bờ biển huyện đảo Vân Đồn gào khóc trong vô vọng khi thấy chiếc bè của gia đình băng băng ra biển. Trên bè còn con trai bà là anh Đinh Văn Hòa, 39 tuổi, ở lại canh giữ tài sản.
Bà Ngoan, 63 tuổi, là một trong số hàng trăm ngư dân bám biển mưu sinh ở bãi khu nam cảng Cái Rồng, huyện Vân Đồn. Trước khi bão Yagi đổ bộ, bà cùng nhiều hộ dân khác, theo lời kêu gọi của chính quyền địa phương, ngừng ra khơi, neo đậu tàu bè vào nơi an toàn.
Chiều một ngày trước, trời nắng gắt, hai mẹ con bà Ngoan dưới sự giúp sức của ngư dân láng giềng đã neo đậu thành công chiếc bè cách bờ biển chừng 100 m. Được cảnh báo "cơn bão sẽ rất mạnh" nên bà dùng nhiều dây thừng, mỏ neo để gia cố xung quanh bè. Xong xuôi mọi việc, bà rời lên ngủ một mình ở chiếc thuyền nhỏ của gia đình đậu sát bờ. Mình Hòa ở lại để trông bè.
10h sáng nay, bà Ngoan nhìn trời, thấy các trận gió đông bắt đầu nổi lên ngày một lớn, kèm các cơn mưa xối xả. Đứng sát trong mái hiên nhà dân trên bờ, song gió hắt nước liên tục khiến mặt bà rát đỏ mặt.
Sóng cuồn cuộn thành từng đợt cách nhau chưa đầy một phút, cao chừng 5 m ập vào bờ. Bốc máy gọi con trai song mất liên lạc, bà Ngoan "như ngồi trên đống lửa". Bà đứng gần như bất động trên bờ, không một phút rời mắt khỏi chiếc bè ngoài xa.
Đúng hai tiếng sau, gió nổi lên dữ dội. Một số người còn dùng điện thoại quay cảnh sóng cuộn ào ào đổ về. Tấm tôn, biển quảng cáo bay tứ tung ngay trước mắt bà. Hàng cây ven biển thay nhau bật gốc, xé rách cành, gãy gập.
"Bè trôi mất rồi. Thằng Hòa vẫn trên đó", bà Ngoan hét lớn khi thấy bè bị gió cuốn trôi. Lúc này đã đứng cách xa vài trăm mét nhưng bà vẫn thấy thấp thoáng bóng dáng con trai mặc áo phao, đang hì hục bê đồ bên trong bè. Vài phút sau, bè bị đẩy đi ngày một xa khỏi tầm mắt bà Ngoan.
Chân tay run lập cập, bà Ngoan phải nhờ người đứng cạnh bấm giúp điện thoại gọi con trai thêm lần nữa, nhưng sóng điện thoại không có. Gần 40 năm làm nghề chèo thuyền và khai thác thủy sản thuê trên biển, chưa lần nào bà chứng kiến trận sóng dữ dội như vậy. Tiếng khóc, tiếng người gọi nhau, tiếng gió bão rít từng cơn, cùng tiếng mưa xối xả khiến bà ám ảnh.
Hai mẹ con bà không có nhà cửa trên đất liền, duy nhất có chiếc bè dài 6 m, rộng 6 m làm nơi sinh sống. Vẫn nghĩ sẽ sớm "trời yên biển đẹp" nên mọi đồ đạc, tiền bạc, tư trang, giấy tờ cá nhân, bà đều để lại hết ở trên bè. "Đêm nay và nhiều đêm sau nữa, tôi chẳng biết sẽ ở đâu. Mong mỏi duy nhất lúc này của tôi chỉ là bão sớm qua để còn ra biển tìm con", bà Ngoan nói.
Nguồn Vnexpress