12/04/2022
| 12 . 04 . 2022 - "Đường về nhà là vào tim ta..." |
Chuyện kể rằng cậu sinh viên nọ, từ tối hôm trước đã vội vã xếp đồ. Chỉ chờ tới khi chuông tan học vang lên là bắt xe ôm ra thẳng bến xe. Nơi đó có chuyến xe khách đưa cậu về với nhà, với cha mẹ sau những ngày học hành căng thẳng nơi đất khách quê người.
Chuyện kể rằng ngày cuối đi làm, cô gái kia vẫn còn công việc dở dang. Trời bắt đầu tối dần đi, overtime đã được hơn một tiếng rồi mà việc vẫn cứ chất đống trên bàn. Sếp cô mỉm cười vỗ vai bảo cô được tan sớm, vì biết rằng cô đang nóng lòng vượt vài chục cây số để kịp về nhà với cha mẹ tối nay.
Chuyện kể rằng bác chạy xe ôm khu bến xe này đã chục năm. Tối hôm nay bác vui lắm, vừa đi bác vừa kể rằng ngày lễ nên mọi người đi xe nhiều, kiếm được kha khá. Nốt chuyến này bác có thể an tâm chạy về nghỉ lễ với gia đình bác ở ngoại thành Hà Nội, còn không quên treo một túi bánh ngọt mua về cho con gái treo lủng lẳng bên xe.
Chuyện kể rằng, chúng ta - những đứa con sống xa nhà, ai cũng từng vài lần trải nghiệm cái tắc trên những cung đường hướng ra ngoại thành mỗi dịp nghỉ lễ, bởi ai ai cũng mong muốn được về nhà.
"Về nhà."
Hai tiếng tưởng chừng đơn giản nhưng lại khiến chúng ta hân hoan hơn bao giờ hết. Về nhà, nơi có bố mẹ chờ sẵn bên mâm cơm nóng hổi, có đứa em vòi vĩnh mua quà, có cả những cái bình yên thân thuộc cứ len lỏi mãi vào tâm hồn, chữa lành cho ta sau nhiều ngày mỏi mệt nơi đô thị. Về nhà, dẫu chỉ ngắn ngủi đôi ba ngày lễ nhưng lại tiếp thêm năng lượng cho chúng ta để tiếp tục bươn chải với đời.