02/10/2025
CHO ĐI LÀ CÒN MÃI - "NHÂN" CHÚNG SINH SỢ "QUẢ" LÀ NHƯ THẾ NÀO???
NGƯỜI CHỬI MÌNH LẠI GIÚP MÌNH TIÊU NGHIỆP LÀ SAO???
Chỉ những ai nhận ra “Tánh Phật” của chính mình và sống trong “Tánh Phật” mới có thể giải thích được tất cả các Pháp, đồng thời hành đúng Chánh Pháp của Phật… Họ hiểu rằng, làm người thật khó, cuộc đời lúc nào cũng bộn bề lo toan:
- Danh lợi, nhà cửa, con cái, buồn vui đan xen, không được an yên một phút giây. Đến cuối đời, nhiều người vẫn không biết mình sẽ đi đâu, về đâu…
Vì cả một đời lo cho gia đình, con cái, mà tạo đủ những Nghiệp:
- Trộm cắp, sát sinh, Tà dâm, nói dối, hãm hại, chửi rủa, chia rẽ, Kiến Chấp…
Do đó, chỉ biết chiều theo Chấp Tôi, miễn sao có tiền là bất chấp tất cả, không cần biết đến Quả báo. Đức Phật từng dạy:
- Bồ Tát sợ “Nhân”, chúng sinh sợ “Quả”…
Bồ Tát luôn gieo “Nhân” tốt để có “Quả” tốt, gieo “Giác Ngộ - Giải Thoát” để thành Phật. Nhờ vậy, Bồ Tát có Vô Lượng Phước Đức (giúp người thoát khổ) và Vô Lượng Công Đức (giúp người Giải Thoát). Còn chúng ta, chỉ biết sợ “Quả”, đi cầu xin quả tốt đến với mình, nhưng lại gieo chỉ toàn những nhân xấu:
- Tham lam, đố kỵ, sân si, hơn thua, Chấp Ngã…
Nên không nhận ra được Tánh Thấy – Nghe – Nói – Biết đầu tiên, vốn có sẵn nơi mình, rồi để Nhân Quả lôi cuốn hết kiếp này sang kiếp khác.Thật ra, làm Phật dễ hơn làm người… Làm Phật chỉ là biết mượn thân, dùng Ý Tốt để lo cho người khác Giải Thoát, mà không hề thiệt thòi. Càng giúp người Giải Thoát Giác Ngộ, càng sống vì người thì Tâm trí, sức khỏe, tinh thần của bạn càng được nuôi dưỡng, ngày một Thanh Tịnh tự nhiên, nhẹ nhàng. Muốn vậy, bạn cần “Dừng”:
- Dừng lo toan, hòa mình vào tự nhiên…
- Dừng Chấp Ngã, để Tánh Phật chỉ đạo Chấp Tôi…
Bởi Chấp Tôi đã lừa bạn đi trong Luân Hồi nhiều kiếp rồi… Vì thế, ai cũng có “Phật Nhân”, nhưng khi Thấy cảnh, sẽ thường Khởi ra Thức - Tưởng - Hành, rồi lặp lại những gì xấu ác từ Tàng Thức, Thấy thì nghĩ tiêu cực, nghĩ xấu, dẫn đến hành động xấu. Như vậy, sẽ không thể phát huy được Tánh Phật để đến Phật Quả…
Khi thực hành, nếu bạn còn tư lợi, còn Chấp Trước thì sẽ càng phiền não. Chỉ khi biết lo cho người khác, giúp người khác Giác Ngộ Giải Thoát, thì bạn mới thấy Tâm mình Thanh Tịnh tự nhiên. Càng thực hành liên tục, càng thuần thục thì bạn càng làm chủ được Tánh Tôi, kiểm soát được Khởi niệm xấu, phân biệt rõ Thiện - Ác, hướng Tâm vào điều tốt lành. Khi ấy, Tánh Phật bạn tự nhiên Thanh Tịnh...
Do đó, nghe Pháp Phật chính là sự hưởng thụ cao nhất, vì đó là lúc bạn nuôi dưỡng chính Tánh Phật trong mình. Duy trì tinh tấn 3 đến 5 năm đến khi không thối chuyển thì đó chính là công việc của một vị Phật: “Chuyên giúp người Giải Thoát, lợi ích cho muôn loài”… “Phật Quả” không thành là vì bạn không dùng Tánh Phật, cảnh đến thì Khởi phiền não, Chấp Trước, Chấp Tôi làm chủ. Như thế, làm cho Tánh Phật bị giam hãm, không được rèn luyện, khiến bạn mãi dừng lại một chỗ… Ví như:
- Chỉ vì một lời nói xấu của hàng xóm, mà buồn cả tháng, cả năm, như thế là không vượt qua được “bài thi” đầu tiên. Bởi cảnh đến càng nhiều, càng phức tạp, mà mình vượt qua được, thì Tàng Thức Xấu - Ác càng nhanh tiêu trừ…
- Gặp nghịch cảnh, bạn cũng nên tập cảm ơn; gặp thuận cảnh, cũng cảm ơn. Như thế, mới không Dính Mắc và sớm đạt “quả Phật”…
Trong cuộc sống, Tiền bạc và con cái là hai điều khó Buông bỏ nhất, nhưng học Phật Pháp không cần nhiều học thức, chỉ cần bạn nhận ra Tánh Phật. Đó là:
- Chấp Tôi thường thích khoe khoang rằng: “Tôi biết - Tôi tu”, chính là cái “lừa” mình. Người tu tập chân thật là âm thầm, không lưu dấu vết, không khoe công, không Chấp Ngã…
Bởi Vô Ngã chính là cảnh giới đồng với Chư Phật, như:
- Hết phiền não, không Dính tiền bạc - nhà cửa, không bị cảnh khen chê chi phối…
- Phật làm việc lớn, giúp người Giác Ngộ Giải Thoát...
- Bồ Tát đặt chúng sinh trong lòng, không còn sợ hãi, tinh tấn hành bố thí, Trí Tuệ Ba La Mật, gọi là Bồ Tát Diệu Giác…
Trong tu tập, bạn sẽ thường trải qua thử thách:
- Danh lợi, cung kính, cám dỗ, Dính nhà cửa - con cái…
Nếu không “phá” được Ngã, bạn sẽ càng tu tập càng Chấp, rồi sa theo Luân Hồi. Người có Trí thì sợ được cung kính, vì sau cung kính là cạm bẫy, là tổn Phước. Người hiểu Đạo, khi được kính trọng thì càng nên Buông xả nhiều hơn, để không bị âm Phước. Nên kinh nghiệm xưa có dạy:
- Mất tiền, mất của, chính là trả Nghiệp…
Với người hiểu Nghiệp quả, mất tiền là một niềm hạnh phúc, vì đã tiêu trừ được Nghiệp nặng. Có tiền mà không Dính tiền, đó mới là Đạo. Cuộc đời giống như một vở kịch, bạn hãy là diễn viên thông minh, diễn hết lòng mà vẫn An Nhiên, không để Danh Lợi hay sự cung kính, làm cho mình bị chìm đắm trong “thuốc độc"... Vòng quay của Trái Đất cũng như vòng quay của tư tưởng, phải luôn chuyển động. Bạn hãy chọn tư tưởng đúng - vì người, vì Đời, giúp người Giải Thoát. Đừng chọn tư tưởng tiêu cực, mọi sự đều không phải của mình, nên bạn cần biết Buông, để trả lại cho vũ trụ. Bởi chỉ một niệm luyến tiếc nhỏ thôi, cũng kéo bạn đi theo chiều Lục Đạo...
Người học Đạo cần Chánh Kiến:
- Không chê bai, không Ngạo Mạn, biết cúi đầu, biết chia sẻ, cùng nhau sửa lỗi…
Cho nên, học là để giúp cho Tánh Tôi học Phật mà “thành Phật”; còn Tánh Phật vốn có sẵn, bạn không cần học. Người ham Danh, thích được cung kính là đã bị lừa. Do đó, khi nghe chửi, bạn hãy mừng vì đó là lúc tiêu Nghiệp, bạn cần nên bỏ Danh, bỏ Ngã Mạn, có Công Đức trong sáng, thì cuối đời bạn mới trở về được với “Quê Xưa” của chính mình…
St Tue Minh