17/08/2026
💙 TỰ HÀO NGƯỜI NGỌC HÀ | BÀI DỰ THI SỐ 04
Tác giả: Anh Đỗ Như Tứ - Chi nhánh Hải Dương
HƠN CẢ MỘT CÔNG VIỆC
Có những nơi ta đi qua chỉ để làm việc. Có những chặng đường ta bước cùng nhau rồi một ngày nhìn lại, mới giật mình nhận ra rằng: nơi ấy đã trở thành một phần thanh xuân, một phần cuộc đời của mình.
Với vợ chồng tôi, Ngọc Hà chính là một nơi như thế!
Năm 2006, tôi bước chân vào Ngọc Hà với hành trang của một chàng trai trẻ một sinh viên mới ra trường, mang theo những ước mơ, những bỡ ngỡ và cả những dự định còn chưa rõ hình hài. Một năm sau, năm 2007, vợ tôi cũng vào làm việc tại đây. Khi ấy, chúng tôi chưa là vợ chồng, chỉ là hai con người trẻ cùng làm việc dưới một mái nhà chung, cùng bắt đầu những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.
Rồi thời gian cứ thế trôi...
Năm 2008, chúng tôi tổ chức đám cưới.
Đám cưới ngày ấy sao mà ấm áp và đông vui đến thế, cả công ty kéo đi rầm rộ chẳng sót một ai! Nhưng câu chuyện rước dâu năm đó thì đúng là một "giai thoại" để đời mà mỗi lần nhắc lại, anh em chúng tôi vẫn cười ra nước mắt. Chẳng là nhà trai với nhà gái cách nhau xa quá, đường sá lại trắc trở, thế là cả đoàn đi đón dâu bị một phen... "đói lả dọc đường" đúng nghĩa đen. Giữa lúc rể hiền, dâu thảo lẫn quan viên hai họ đang bụng đói cồn cào, chú rể thì mướt mồ hôi hột, thì chị Ngọc – Tổng giám đốc kính mến – đã có một quyết định "lịch sử". Chị chủ động cho dừng xe, tức tốc tìm mua bằng được từng ổ bánh mì Nam Định chia cho cả đoàn. Chiếc bánh mì cứu đói ngày cưới năm ấy sao mà ngon lạ lùng!
Nhưng với tôi, sau gần hai mươi năm nhìn lại, đó không còn đơn giản là một chiếc bánh mì nữa. Đó là sự quan tâm. Là tình cảm của người lãnh đạo dành cho nhân viên. Là hình ảnh của một tập thể mà ở đó, con người không chỉ gặp nhau vì công việc, mà còn biết lo cho nhau từ những điều nhỏ bé nhất.
Nhưng năm 2008 với vợ chồng tôi không chỉ có niềm vui. Sau ngày cưới chưa bao lâu, cha tôi qua đời. Đó là một cú mất mát rất lớn đối với gia đình tôi. Trong lúc đau buồn và trống trải nhất, một lần nữa, vợ chồng tôi lại cảm nhận được tình cảm mà Ban lãnh đạo cùng anh chị em Ngọc Hà dành cho mình. Đường sá xa xôi, mọi người ở khắp nơi, nhưng Ban lãnh đạo và cán bộ công ty đã đến thăm hỏi, động viên gia đình tôi rất ân cần.
Trong lúc gia đình có chuyện buồn, sự có mặt của mọi người, những lời chia sẻ, những cái nắm tay, những lời động viên chân thành... thực sự khiến vợ chồng tôi vô cùng xúc động. Khi ấy, tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết rằng: Chúng tôi không hề đơn độc. Những người mà trước đó vốn là đồng nghiệp, là những người cùng làm việc với nhau, trong lúc gia đình gặp biến cố, lại đến bên cạnh, sẻ chia giống như những người thân trong một nhà. Có lẽ không phải công ty nào cũng có thể tạo nên được những tình cảm như vậy. Và đó là một trong những điều khiến vợ chồng tôi luôn biết ơn Ngọc Hà suốt những năm tháng qua.
Rồi vợ chồng tôi có con.
Nhưng niềm vui ấy cũng đi cùng rất nhiều lo lắng. Các cháu sinh non, sức khỏe yếu, thường xuyên phải đi điều trị tại Bệnh viện Trung ương. Những ngày tháng ấy với gia đình tôi thực sự không dễ dàng. Có những lúc vừa lo cho con, vừa lo công việc, vừa chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà...
Nhưng trong những lúc khó khăn ấy, lại một lần nữa chúng tôi luôn cảm thấy ấm lòng chính là sự thăm hỏi, động viên và tạo điều kiện từ Ban lãnh đạo công ty và các anh chị em đồng nghiệp. Đặc biệt, tôi luôn biết ơn anh Cường và chị Huyền – Giám đốc Chi nhánh Hải Dương, những người đã dành cho gia đình tôi sự quan tâm chân thành trong những giai đoạn khó khăn nhất.
Có lẽ trong cuộc đời, khi mọi thứ thuận lợi, ai cũng có thể vui vẻ bên cạnh nhau. Nhưng khi mình gặp khó khăn, mới hiểu được tình cảm nào là đáng quý.
Và tôi may mắn vì trong hành trình của mình, đã có những người đồng nghiệp như thế!
Thấm thoắt vậy mà đã 20 năm...
Hai mươi năm – một quãng thời gian không hề ngắn.
Ngọc Hà của ngày hôm nay đã khác rất nhiều so với những ngày đầu tôi bước chân vào năm 2006. Công ty ngày càng phát triển, đội ngũ ngày một đông hơn, lớn mạnh hơn và hôm nay đã trở thành một Tập đoàn.
Trong hành trình ấy, có những người đã cùng nhau đi từ những ngày đầu tiên. Có những người vì những lựa chọn riêng, những ước mơ riêng mà rẽ sang một con đường khác. Có người đã ở lại, có người đã ra đi. Và rồi lại có thêm những thành viên mới bước vào đại gia đình này.
Cuộc sống vốn là những cuộc gặp gỡ và chia xa như thế.
Nhưng tôi tin rằng, dù hôm nay mỗi người ở đâu, làm gì, thì những năm tháng đã từng khoác trên mình màu áo Ngọc Hà vẫn sẽ là một miền ký ức đẹp. Bởi chúng ta đã từng cùng nhau làm việc, cùng nhau cố gắng, cùng trải qua những vui buồn của tuổi trẻ.
Và có biết bao kỷ niệm mà chỉ cần nhắc lại thôi là lòng đã thấy bồi hồi...
Đó là những lần cùng nhau đi dự đám cưới ở khắp các vùng miền, mỗi chuyến đi là một câu chuyện, một tiếng cười. Là những kỳ nghỉ đầy ắp niềm vui. Là những lần tổ chức giải chạy, cùng nhau mồ hôi nhễ nhại nhưng tiếng cười thì không dứt. Là những chuyến đi lễ chùa, cùng nhau tìm về sự bình an trong tâm hồn.
Những chuyến đi ấy, những cuộc gặp gỡ ấy, tưởng chừng chỉ là hoạt động của một công ty...
Nhưng không!
Chính những điều ấy đã gắn kết những con người vốn dĩ trước đó hoàn toàn xa lạ trở nên thân thiết với nhau. Từ những cái tên chưa biết, những gương mặt chưa quen... chúng ta dần biết nhau, hiểu nhau, quan tâm đến gia đình của nhau, vui với niềm vui của nhau và đôi khi cũng cùng nhau chia sẻ những nỗi buồn.
Để rồi một ngày nhìn lại, tôi nhận ra:
Ngọc Hà đối với tôi không chỉ là nơi để đi làm.
Nó không chỉ là nơi mỗi sáng đến, mỗi chiều về. Không chỉ là những con số, những hợp đồng, những kế hoạch hay những áp lực công việc.
Mà đúng như một điều tôi luôn cảm nhận:
“HƠN CẢ MỘT CÔNG VIỆC”
Bởi ở nơi này, tôi đã có cả tuổi trẻ.
Ở nơi này, tôi gặp người vợ của mình, cùng nhau xây dựng một mái ấm.
Ở nơi này, chúng tôi nhận được sự sẻ chia khi gia đình gặp khó khăn.
Ở nơi này, chúng tôi có những người lãnh đạo không chỉ biết giao việc mà còn biết quan tâm.
Ở nơi này, chúng tôi có những người đồng nghiệp mà sau nhiều năm đã trở thành những người anh, người chị, người em.
Và ở nơi này, những người xa lạ ngày nào đã trở thành những thành viên của một GIA ĐÌNH.
Hai mươi năm, nói dài thì rất dài, mà nghĩ lại cũng thật nhanh. Mái tóc của mỗi người có lẽ đã thêm vài sợi bạc, tuổi trẻ cũng dần lùi về phía sau. Nhưng những ký ức đẹp thì vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi biết ơn những năm tháng thanh xuân đã được làm việc và trưởng thành cùng Ngọc Hà.
Biết ơn những người lãnh đạo đã luôn quan tâm và tạo điều kiện cho vợ chồng tôi.
Biết ơn anh anh Hà, chị Ngọc, anh Cường, chị Huyền , anh Quang anh Tuyên anh Thắng, chú Đông, chú Huệ…. Đã dìu dắt tôi từ những ngày dầu, và biết ơn tất cả những anh chị em đã từng đồng hành, sẻ chia cùng gia đình tôi trong suốt chặng đường dài ấy.
Và hơn hết, tôi biết ơn Ngọc Hà – nơi đã cho vợ chồng tôi không chỉ là một công việc, không chỉ là thu nhập để nuôi sống gia đình, mà còn cho chúng tôi những tình cảm chân thành, những người bạn, những người thân và một phần ký ức không thể nào quên.
20 năm – một hành trình đủ dài để hiểu rằng:
Có những nơi ta đến để làm việc...
Nhưng cũng có những nơi, sau bao năm tháng gắn bó, ta mới nhận ra mình đã tìm được một mái nhà.
Với vợ chồng tôi, NGỌC HÀ chính là một mái nhà như thế!
Xin cảm ơn vì đã cho chúng tôi một hành trình thật đẹp.
Cảm ơn những con người đã từng và đang đồng hành.
Cảm ơn vì tất cả những yêu thương, sẻ chia và những ký ức của tuổi thanh xuân.
NGỌC HÀ – HƠN CẢ MỘT CÔNG VIỆC, LÀ MỘT GIA ĐÌNH!
P/s: Trên đây là vài dòng tâm sự của Tôi. Xin cảm ơn công nhệ đã hỗ trợ tôi hoàn thiện bài viết, lan tỏa được những tình cảm và lưu giữ những kỷ niệm.
💙 Nếu yêu thích câu chuyện này, đừng quên Like và Share để dành sự ủng hộ cho tác giả.
📣 Cùng ủng hộ Bài dự thi số 04 và chờ đón những câu chuyện tiếp theo của "Tự hào người Ngọc Hà"!