27/02/2026
Tôi viết những dòng này bằng trải nghiệm thật của chính mình.
Năm 2017, tôi từng mở Công ty mang tên Chăm Sóc Sức Khỏe Nam Việt. Nhưng hành trình với sức khỏe của tôi bắt đầu sớm hơn rất nhiều. Từ năm 2005, tôi đã tập Yoga một cách nghiêm túc và kỷ luật. Không phải vì phong trào. Mà vì tôi hiểu rất rõ một điều: tôi vốn không có sức khỏe hơn người.
Tôi đã chứng kiến mặt trái của thuốc. Chữa triệu chứng nhanh, nhưng nếu lệ thuộc thì cái giá phải trả về lâu dài là rất lớn. Từ đó, tôi chọn một con đường khác. Thức ăn là thuốc. Chăm sóc sức khỏe tự nhiên. Hiểu cơ thể mình, lắng nghe nó, nuôi dưỡng nó mỗi ngày bằng kỷ luật, thói quen và sự kiên trì.
Tôi không phủ nhận vai trò của y học hiện đại. Ngược lại, tôi càng trân trọng hơn những người làm nghề Y. Bởi tôi hiểu, để đứng ở tuyến đầu chăm sóc sức khỏe cho người khác, họ phải đánh đổi rất nhiều thời gian, sức lực, cảm xúc và cả đời sống riêng của mình.
Bài học cuộc sống tôi rút ra cho bản thân là thế này. Sức khỏe không phải thứ để đợi mất rồi mới đi tìm. Sức khỏe là kết quả của lựa chọn mỗi ngày. Ăn gì. Nghỉ ngơi ra sao. Vận động thế nào. Sống có kỷ luật hay buông thả. Không ai chăm mình tốt hơn chính mình.
Nhân ngày 27 tháng 2, Ngày Thầy Thuốc Việt Nam, tôi gửi lời tri ân chân thành đến tất cả anh chị em đang làm trong ngành Y, chăm sóc sức khỏe, điều dưỡng, bác sĩ, kỹ thuật viên, những người đang âm thầm phụng sự sự sống.
Chúc anh chị nhiều sức khỏe, vững vàng nội tâm, giữ được ngọn lửa nghề và tiếp tục mang giá trị tốt đẹp đến cho cộng đồng.
Mong rằng mỗi chúng ta, dù ở vai trò nào, cũng học cách trân trọng sức khỏe của mình hơn, để sống tử tế hơn với chính mình và với người khác.