30/12/2025
THƯƠNG!
Cô bé đã chất chứa nỗi cô đơn tới mức tột cùng, cô bé không thể tự xử lý cảm xúc của mình, con đã có 1 gia đình, có những cô bạn thân có thể viết cho nhau những lời chân thành, tha thiết đến vậy, nhưng, gia đình ấy mất 1 người con, 2 cô gái mất 1 người bạn thân. Cô bé mãi mãi tuổi 17.
Không thể phủ nhận rằng người cha người mẹ này đã có những hành xử sai và quá xa cách với chính “khúc ruột, giọt máu” của mình, họ có sự ích kỉ, họ có lỗi! Thế nhưng, có lẽ các con bây giờ quả thực quá nhạy cảm và quá thiếu kiến thức để tự bảo vệ bản thân mình, cả về thể xác và tâm hồn.
Bản thân mình khi sinh con lần đầu, con sinh non mình đã tự dằn vặt và đau khổ trong 1 thời gian rất dài, bởi cảm giác mình đã không mang lại cho con 1 sự khởi đầu tốt đẹp và thuận lợi nhất, mình theo dõi sát sao, đi khám định kì theo mọi cảnh báo của bác sĩ cho đến khi con 5 tuổi, sự phát triển của con tương đối cân bằng với các bạn cùng độ tuổi mình mới vơi bớt sự sót sa và tự trách. Sau này, như tất cả những ông Bố bà Mẹ khác, mình cũng bị cơm áo gạo tiền cuốn đi, cũng nhiều lúc mất kết nối với con, nhiều lúc nhìn lại thấy mình cư xử sai, thương con, cảm thấy có lỗi có con, trò chuyện với con, sửa sai. Rồi 1 chu kì mới lại bắt đầu, bởi cuộc sống ai cũng có những căng thẳng, nhưng giai đoạn phải ưu tiên cho mục tiêu này cho kế hoạch kia, bị cuốn theo dòng chảy cuộc sống và lại quên mất chăm sóc cảm xúc của người thân, đặc biệt là những đứa trẻ. Mình viết những điều này, với 1 tâm trạng thực sự đồng cảm với những người cha người mẹ, họ cũng chỉ 1 lần được sinh ra trên đời, 1 lần được làm cha mẹ, vừa làm vừa học.
Cá nhân mình, điều mình coi trọng nhất trong việc đồng hành với con và nuôi dậy con là duy trì những thời điểm kết nối sâu, chia sẻ và thấu hiểu với con. Không phải ai cũng có điều kiện để luôn luôn làm được điều này, luôn luôn theo sát con trong suốt cuộc đời được cả. Từ khi con mình còn nhỏ mình đã luôn nhắn nhủ với con rằng: Con là 1 phần cơ thể mẹ, khi con đau, khi con buồn, bằng 1 cách nào đó mẹ cũng sẽ như vậy. Ngay thời điểm đó con có thể hiểu, nhưng sau đó con sẽ quên, mình cũng vậy. Cái giá của tư tưởng giáo dục này có thể phải đổi lại bằng sự vặn vẹo, những câu hỏi lắt léo của con thậm chí sự phản biện mang tính ương bướng, bảo thủ của con, nhưng mình chấp nhận điều đó, mình đề cao tinh thần tự bảo vệ bản thân của đứa trẻ và luôn dậy con rằng, người con cần yêu thương nhất là bản thân con và cơ thể của con, mẹ có thể chỉ đứng thứ 2 thôi.
Đối với mình, sinh mạng là quan trọng nhất. Khi sinh mạng đã mất đi, mọi sự hối hận, mọi sự bù đắp đều là vô nghĩa. Và ở trường hợp của gia đình phía trên, khi đứa trẻ mất đi, dù người cha người mẹ có từng vô tâm, từng hành xử sai đến đâu thì họ cũng đã mất đi 1 nửa cuộc đời rồi, nửa cuộc đời còn lại họ có lẽ chỉ có thể sống trong hối hận và tự dằn vặt mình.
Bởi vậy, các Bố Mẹ hãy chọn lựa cách kết nối với con phù hợp nhất với thói quen và cuộc sống của bản thân và gia đình mình. Cuộc đời này, chính chúng ta - những người làm cha làm mẹ - cũng không tránh khỏi nhiều sai lầm, chúng ta vẫn phải sống, phải gồng mình với vô vàn trách nhiệm nặng nề, chúng ta phải chấp nhận có những thứ có thể giữ lại và có những thứ phải mất đi, nhưng đừng để thứ mất đi trở thành nỗi ám ảnh và hối hận mà bản thân không có cơ hội chuộc lại lỗi lầm.