Topaz Chapter Online

Topaz Chapter Online Cơ hội để chủ doanh nghiệp kết nối kinh doanh vào sáng thứ 5 hàng tuần https://zoom.us/my/topazhn6?pwd=WXhtbFVPOGlzRGtDeXZlUTYyby9xQT09

🔷 Chào mừng đến với kênh chính thức của BNI Topaz Chapter Online! 🔷
Chúng tôi là cộng đồng doanh nhân kết nối toàn cầu hoạt động trên nền tảng Zoom – nơi quy tụ 75 chủ doanh nghiệp, nhà quản lý và chuyên gia trong nhiều lĩnh vực.

🌟 Sứ mệnh của chúng tôi:
Kết nối – Trao giá trị – Phát triển bền vững thông qua văn hóa “Givers Gain – Cho là Nhận”.

📌 Tại đây, bạn sẽ tìm thấy:

Câu chuyện thành công

của các thành viên

Kiến thức kinh doanh & phát triển bản thân

Sự kiện kết nối & đào tạo nội bộ

Chia sẻ giá trị và referral chất lượng

🕕 Thời gian họp định kỳ: 06h30 - 08h30 sáng Thứ 5 hàng tuần (Giờ Việt Nam)
🌐 Hình thức: Online qua Zoom – ID: 2472471286

📩 Kết nối với chúng tôi để mở rộng mạng lưới và cùng nhau phát triển!

“Chào anh, hôm nay trông anh phong độ quá!” – Câu nói tưởng vô thưởng vô phạt ấy đã thay đổi cả sự nghiệp của tôi.Ngày m...
03/06/2026

“Chào anh, hôm nay trông anh phong độ quá!” – Câu nói tưởng vô thưởng vô phạt ấy đã thay đổi cả sự nghiệp của tôi.

Ngày mới gia nhập câu lạc bộ doanh nhân, tôi khao khát một điều rất đỗi bình thường: không còn là “kẻ vô danh” trong những buổi họp đông người. Ai cũng bắt tay nhau, cười nói ồn ào, còn tôi chỉ biết đứng nép vào góc, cầm ly cà phê và hy vọng có ai đó đến làm quen. Ước mơ lớn nhất của tôi lúc ấy chỉ là có một người gật đầu khi tôi bước vào phòng.

Tôi là dân kỹ thuật, làm việc với máy móc nhiều hơn với người. Rào cản lớn nhất không phải từ bên ngoài, mà từ chính cái tôi của tôi: sợ bị từ chối, sợ nói sai, sợ trông giả tạo. Mỗi lần thấy ai đó đứng một mình, tôi muốn lại gần, nhưng chân cứ như đóng đinh. Tôi nghĩ: “Thôi, mình không phải dạng ăn nói khéo léo, cứ im lặng cho lành.”

Trong chapter có một doanh nhân – tạm gọi là Hùng – ai vào phòng cũng chạy đến bắt tay Hùng trước. Anh ta cười to, vỗ vai, hỏi thăm vợ con, nhớ tên từng người. Tôi ghen tỵ đến mức xem Hùng là phản diện. Tôi cho rằng anh ta chỉ “nịnh nọt”, “xã giao rẻ tiền”. Nhưng sự thật là: sau mỗi buổi họp, Hùng luôn có referral, còn tôi chẳng có gì.

Một sáng nọ, tôi đến sớm. Chỉ có hai người: tôi và một anh lớn tuổi ngồi ở bàn cuối. Bỗng nhiên anh ấy nhìn tôi, mỉm cười và nói: “Chào em, anh thấy em ngồi một mình hoài. Hôm nay anh mạn phép ngồi cạnh nhé.” Chỉ một câu đơn giản, không khen ngợi xã giao, không hỏi han sếch. Nó mở ra một không gian an toàn. Tôi chợt hiểu: “câu chào cửa mở” không cần hoa mỹ – chỉ cần chân thành và không kỳ vọng.

Tôi bắt đầu thử nghiệm:
Tuần 1: Đứng gần cửa ra vào, gặp ai cũng cười và nói “Chào anh/chị, hôm nay đẹp trời quá nhỉ?”. Có người đáp lại, có người chỉ gật đầu. Tôi thấy ngượng chết đi được.

Tuần 2: Tôi thêm cái bắt tay. Tay run, lòng bàn tay ướt át, nhưng ai cũng bắt lại.

Tuần 3: Một chị trong hội tài chính đến hỏi tôi: “Em có vẻ thân thiện nhỉ, chị đang tìm người hợp tác mảng logistics, em biết ai không?” – Đó là referral đầu tiên.

Tháng thứ hai: Anh Hùng (phản diện ngày nào) chủ động rủ tôi đi cà phê. Hóa ra anh ấy từng nhút nhát như tôi, và chỉ cần “một câu chào cửa mở” đã thay đổi cuộc đời anh.

Cũng chính từ một câu chào đơn giản trong buổi họp, tôi gặp được anh Minh – một doanh nhân bất động sản. Lần đầu tiên tôi bắt tay anh, tôi nói: “Em mới vào nghề, mong anh chỉ bảo.” Không quảng cáo, không bán hàng. Anh Minh cười và nói: “Mày có tâm, hợp tác với anh thử đi.” Hai năm sau, anh Minh trở thành cộng sự lớn nhất của tôi, cùng tôi mở công ty logistics trị giá hàng chục tỷ. Và tất cả bắt đầu từ một nụ cười và một cái bắt tay.

Bài học tôi rút ra: Câu chào cửa mở không cần khéo léo, cần dũng cảm. Một nụ cười, một cái bắt tay, một câu “hôm nay thế nào?” là tấm vé để người khác bước vào thế giới của bạn. Đừng đợi người ta đến với mình. Hãy là người mở cánh cửa đầu tiên. Biết đâu, cộng sự lớn nhất đời bạn đang đứng ngay trước mắt, chỉ chờ một lời chào.

Ghi nhớ: Trong bất kỳ buổi họp nào, trước khi bàn chuyện làm ăn, hãy bắt đầu bằng nụ cười và cái bắt tay. Đó không phải kỹ năng – đó là phép lịch sự của người thành công.

03/06/2026

Bài 30 giây phải là kể chuyện
Tôi là ai?
Tôi đang tìm khách hàng nào?
Kể câu chuyện thành công
Kết quả đạt được
Kêu gọi giới thiệu
Không nói sản phẩm, không nói tính năng.

“Sao anh lại giới thiệu khách cho tôi miễn phí? Anh điên à?” – Câu hỏi đó khiến tôi bật cười. Họ không biết rằng, món qu...
03/06/2026

“Sao anh lại giới thiệu khách cho tôi miễn phí? Anh điên à?” – Câu hỏi đó khiến tôi bật cười. Họ không biết rằng, món quà tôi tặng hôm nay đang sinh sôi thành đại dương ngầm.

Tôi muốn được “có qua có lại”
Ngày mới vào chapter, tôi thấy các doanh nhân lâu năm liên tục nhận được referral từ nhau. Anh A giới thiệu khách hàng cho chị B, chị B lại gửi hợp đồng về cho anh C. Tôi khao khát được nằm trong vòng tròn đó, nhưng chẳng ai giới thiệu cho tôi vì… tôi chẳng bao giờ chủ động trao đi trước.

Tôi sợ “mất” nếu cho không
Suy nghĩ của tôi khi ấy rất nông cạn: “Mỗi referral là một khoản tiền. Nếu tôi giới thiệu cho người khác mà họ không trả lại thì tôi lỗ.” Rào cản lớn nhất chính là tính toán thiển cận và nỗi sợ bị thiệt. Tôi giữ khách hàng cho mình, không dám chia sẻ, không dám kết nối. Kết quả? Cả năm chẳng ai nhớ mặt tôi.

Anh chàng keo kiệt trong chính tôi
Phản diện lúc ấy không phải ai xa lạ – chính là tôi, một kẻ tham lam nhưng vụng về. Tôi nhìn thấy một anh khác trong chapter, ai cũng yêu quý, ai cũng trả referral cho anh ta. Tôi ghen tị và cho rằng anh ta “khôn vặt”, “lấy lòng”. Mãi sau tôi mới biết: mỗi tuần anh ta giới thiệu ít nhất 3 mối cho người khác mà không đòi hỏi bất cứ điều gì.

Một ngày, mentor của tôi hỏi: “Mày có bao giờ cho đi mà không mong nhận lại chưa?” Tôi lắc đầu. Ông cười: “Referral là thứ càng cho càng có. Hãy thử một tháng: mỗi tuần giới thiệu ít nhất 1 người cho ai đó trong chapter. Không mong đền đáp.” Đó là bí kíp đơn giản nhất đời – trao đi mà không tính toán.

Tuần đầu tiên: tôi giới thiệu một khách hàng nhỏ cho chị Lan – người làm kế toán. Chị Lan ngạc nhiên: “Em không lấy hoa hồng à?” Tôi bảo “không”. Chị ấy cám ơn rối rít.
Tuần thứ hai: tôi giới thiệu một đối tác vận tải cho anh Hưng. Anh ấy mời tôi đi cà phê, nhưng tôi bảo “không cần đâu, khi khác giúp em được thì giúp”.
Tuần thứ ba: tôi nhận được tin nhắn từ một người lạ – “Chào em, chị Lan giới thiệu em với chị. Chị có đơn hàng 500 triệu cần logistics, em nhận không?”. Tôi đứng hình.
Ba tháng sau, tôi có tổng cộng 12 referral từ những người tôi đã từng giúp. Có người tôi chỉ giới thiệu một lần, họ trả lại đến ba bốn mối. Tính ra, mỗi referral tôi trao đi trị giá khoảng vài triệu, nhưng tổng hợp đồng tôi nhận lại vượt quá gấp 10 lần.
Vòng tròn referral tự vận hành
Bây giờ, tôi không cần phải chạy đi tìm khách. Khách tự tìm đến tôi qua referrals từ chính các doanh nhân trong chapter. Có tháng tôi nhận tới 7 giới thiệu, nhiều đến mức không kịp xử lý. Và điều quan trọng nhất: tôi không còn cảm giác “lẻ loi” trong các buổi họp nữa. Ai cũng biết tôi, ai cũng chủ động bắt tay. Vị thế của tôi thay đổi hoàn toàn – từ “kẻ vô danh” thành “người kết nối được tin cậy”.

Bài học xương máu: Cho đi trước, và cho đi mà không kèm điều kiện. Referral không phải thứ để mua bán trao đổi. Nó là sự kết nối chân thành. Khi bạn giúp người khác thành công, bạn đang xây một cây cầu – có thể hôm nay họ không giúp bạn, nhưng một ngày nào đó, người được họ giúp sẽ tìm đến bạn. Cái vòng tròn ấy thiêng lắm. Và tôi đã thấy: 10 cái tặng “không lấy” có thể sinh ra 100 cái nhận “không ngờ”.

Ghi nhớ cho mọi buổi họp: Đừng bao giờ đến chỉ để nhận. Hãy mang theo trong túi ít nhất một referral để tặng. Đó là tiền gửi vào ngân hàng uy tín của bạn – lãi suất không bao giờ bằng 0.

Nếu bạn muốn, tôi có thể tiếp tục câu chuyện: “30 phút ở lại khi ai cũng về – Khoảnh khắc tôi gặp được ‘ông trùm’ thầm lặng”. Bạn nhé!

10 giờ cho 7 phút – Sai lầm non nớt đã biến tôi thành diễn giả được săn đón“Anh thuyết trình dở tệ nhất tôi từng thấy” –...
03/06/2026

10 giờ cho 7 phút – Sai lầm non nớt đã biến tôi thành diễn giả được săn đón
“Anh thuyết trình dở tệ nhất tôi từng thấy” – câu nói đó đã ám ảnh tôi suốt 3 năm, cho đến khi tôi hiểu ra một sự thật: 7 phút trên bục cần 10 giờ đằng sau.

Ngày đầu tham gia chapter doanh nhân, tôi thấy các anh chị lên thuyết trình 7 phút mà cả hội trường vỗ tay rần rần. Tôi khao khát một lần được đứng trên bục, được mọi người nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Tôi tự nhủ: “Mình có kiến thức, có kinh nghiệm, chỉ cần nói thật là sẽ hay.”
Tôi nghĩ 7 phút chẳng đáng để chuẩn bị
Lần đầu tôi đăng ký thuyết trình. Chủ đề: “Logistics thông minh – Làm sao để tiết kiệm 30% chi phí”. Tôi nghĩ 7 phút là quá ngắn, chẳng cần chuẩn bị gì nhiều. Tối hôm trước tôi ngồi viết vội vài dòng ra giấy, rồi đi ngủ. Rào cản không phải là thiếu kiến thức, mà là sự khinh suất – tôi coi thường 7 phút.

Hôm đó tôi lên bục. 7 phút trôi qua như một thảm họa: tôi nói lan man, nhìn chằm chằm vào màn hình, quên mất kết bài. Kết thúc, cả hội trường im lặng. Một anh lớn ngồi đầu bàn lên tiếng: “Em ơi, anh nói thật – em thuyết trình dở tệ nhất anh từng thấy.” Cười phá lên, vài người vỗ tay đồng tình. Phản diện lúc ấy không phải anh ta, mà là tôi – một kẻ kiêu căng, thiếu chuẩn bị.

Sau buổi hôm đó, tôi gần như muốn bỏ chapter. Nhưng một chị đã kéo tôi lại và nói: “Em biết không, mỗi phút trên sân khấu cần ít nhất một giờ chuẩn bị. 7 phút là 7 giờ. Muốn xuất sắc, em cần 10 giờ.” Đó là bí kíp – tôi gọi là nguyên tắc 10-7. Từ đó, tôi chuẩn bị mỗi bài thuyết trình bằng một quy trình nghiêm ngặt.

Lần thứ hai, tôi bỏ ra 12 giờ cho 7 phút:
-2 giờ để xác định một thông điệp duy nhất.
-3 giờ viết kịch bản, cắt bỏ 90% nội dung.
-3 giờ tập nói trước gương, thu âm nghe lại.
-2 giờ tập trước vợ và con (chúng nó cho feedback chân thật nhất).
-2 giờ chỉnh slide: mỗi slide một ảnh, tối đa 5 từ.

Lần thuyết trình đó, khi tôi nói xong, không ai cười. Một vài người gật đầu. Một người đến bắt tay và hỏi mượn slide. Lần thứ năm, tôi được mời thuyết trình ở chapter khác. Lần thứ mười, một trung tâm đào tạo gọi mời tôi làm diễn giả – có trả phí. Từ một kẻ “dở tệ nhất”, tôi trở thành người được săn đón.

Sau hai năm kiên trì, mỗi bài thuyết trình 7 phút của tôi đều cháy vé. Các doanh nhân trẻ xin theo học cách trình bày. Chapter tôi lấy đó làm chuẩn mực: “Ai muốn thuyết trình phải cam kết chuẩn bị ít nhất 7 giờ”. Và điều quan trọng nhất: những khách hàng triệu đô đầu tiên đến từ chính các bài thuyết trình đó – họ tin tôi vì họ thấy tôi chuẩn bị quá kỹ, chắc chắn làm ăn cũng chuyên nghiệp.

Bài học lớn nhất: Chuẩn bị kỹ lưỡng không phải để khoe giỏi, mà là để tôn trọng thời gian của người nghe. 7 phút của họ là 7 phút họ không thể lấy lại. Nếu tôi không chuẩn bị, tôi đang ăn trộm thời gian của họ. Ngày nay, dù chỉ nói 2 phút trong buổi họp, tôi vẫn viết ra giấy. Và tôi vẫn nhớ mãi câu nói của anh lớn năm ấy – giờ tôi gọi anh là thầy, người đã tặng tôi thất bại đáng giá nhất đời.

Kết luận: Trong bất kỳ buổi thuyết trình nào – dài hay ngắn – hãy đầu tư thời gian gấp 10 lần thời gian bạn nói. Uy tín không đến từ khi bạn đứng trên bục, mà từ những giờ luyện tập khi không ai nhìn thấy.

Bài học triệu đô từ 15 phút đến sớm mỗi sáng họpHồi mới khởi nghiệp, tôi khao khát một điều rất nhỏ: được các anh chị lớ...
02/06/2026

Bài học triệu đô từ 15 phút đến sớm mỗi sáng họp

Hồi mới khởi nghiệp, tôi khao khát một điều rất nhỏ: được các anh chị lớn trong câu lạc bộ doanh nhân gật đầu chào. Họp hành gì cũng thấy người ta tụm năm tụm ba, cười nói rôm rả, còn tôi chỉ biết cắm mặt vào điện thoại. Tôi ước mình có chỗ đứng.

Luật bất thành văn: họp lúc 8h. Tôi 7h55 mới đến. Vừa thở hổn hển vừa xin lỗi, thảm hơn là còn lọ mọ tìm chỗ ngồi. Rào cản không phải đường xa, mà là cái tôi “đến đúng giờ là đủ”. Tôi nghĩ 15 phút chẳng làm nên trò trống gì.

Mỗi buổi họp, có một doanh nhân trung niên lặng lẽ ngồi ở bàn cuối. Chẳng ai giới thiệu, ông cũng chẳng phát biểu. Nhưng lạ là mọi người đến sớm đều vây quanh ông. Tôi ghét cái kiểu “quyền lực thầm lặng” ấy. Phản diện của tôi chính là ông ta – người mà tôi cho là “mất thời gian chỉ để uống cà phê hão”.

Sau một tháng vật vã, bất ngờ ông ấy lại chủ động mời tôi: “Sáng mai đến sớm 15 phút, tôi pha cà phê”. Tôi nhận lời như một phép lịch sự, không hề biết đó là bí kíp thay đổi mọi thứ. Hóa ra, 15 phút trước giờ họp là khoảng thời gian thiêng liêng: không báo cáo, không chào hàng, chỉ hỏi thăm, lắng nghe và chia sẻ câu chuyện cá nhân.

Tuần đầu tiên: tôi đến sớm, ngồi cạnh ông. Chẳng có gì xảy ra. Tuần thứ hai: tôi chủ động pha cà phê mời ba người đến sớm. Họ cười và kể cho tôi nghe vụ làm ăn thất bại. Tuần thứ ba: một anh trong nhóm hỏi: “Ê, bên mày cần giới thiệu đối tác logistics không?”. Tuần thứ tư: tôi nhận referral đầu tiên – một khách hàng trị giá 300 triệu chỉ từ câu chuyện vu vơ. Đến tháng thứ ba, tôi đã có 7 hợp đồng nhờ những cuộc trò chuyện “15 phút đến sớm”.

Một triệu đô không đến từ phòng họp chính
Cả năm đó, doanh số tăng 40% so với năm trước. Có những hợp đồng ký được chỉ vì đối tác bảo: “Anh là người duy nhất chịu ngồi uống cà phê với tôi trước giờ họp, tôi thấy an tâm.” Tôi nhẩm tính: tổng giá trị các thương vụ bắt nguồn từ 15 phút đến sớm lên tới hơn một triệu đô. Thứ tôi tưởng “vô dụng” hóa ra lại là giếng dầu.

Đừng đến đúng giờ, hãy đến sớm để “sống”
Bài học lớn nhất: Uy tín không được xây bằng lúc bạn nói trong buổi họp, mà bằng những khoảnh khắc bạn hiện diện trước khi người khác cần. 15 phút đến sớm là tuyên ngôn rằng: “Tôi tôn trọng thời gian của bạn đến mức sẵn sàng chờ bạn.” Còn nhân vật phản diện ngày nào – ông anh lặng lẽ – giờ là đối tác thân thiết. Tôi vẫn đến sớm, nhưng nay tôi là người pha cà phê cho những doanh nhân trẻ giống tôi ngày ấy.

Hãy thử tuần sau, đến họp sớm 15 phút. Đừng làm việc, đừng lướt Facebook. Chỉ cần ngồi, mở lòng và lắng nghe. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy “triệu đô” của riêng mình.

🚀 THƯ MỜI THAM DỰ KẾT NỐI KINH DOANH – BNI TOPAZ ONLINEKính gửi Quý Anh/Chị Doanh nhân,Trong kinh doanh, một món quà ý n...
28/05/2026

🚀 THƯ MỜI THAM DỰ KẾT NỐI KINH DOANH – BNI TOPAZ ONLINE

Kính gửi Quý Anh/Chị Doanh nhân,

Trong kinh doanh, một món quà ý nghĩa không chỉ thể hiện sự trân trọng mà còn giúp kết nối mối quan hệ và mang đến giá trị tinh thần tích cực cho đối tác, khách hàng.

BNI Topaz Online trân trọng kính mời Anh/Chị tham dự chương trình kết nối kinh doanh với chủ đề đặc biệt:

🌟 CHỦ ĐỀ: THÙNG DƯA VÀNG TÀI LỘC

👩‍💼 Diễn giả: Ms. Phạm Thị Hoa
🍍 Lĩnh vực: Kinh doanh hoa quả sạch

⏰ Thời gian: 06:30 – 09:00 | Thứ Năm, ngày 04/06/2026
💻 Hình thức: Online qua Zoom
🆔 ID Zoom: 2472471286
🔑 Pass: 9999

🔗 Link tham dự Zoom:
https://zoom.us/my/topazhn6?pwd=WXhtbFVPOGlzRGtDeXZlUTYyby9xQT09

💡 Tham dự chương trình, Anh/Chị sẽ nhận được:
✔️ Giải pháp quà tặng trái cây ý nghĩa cho doanh nghiệp & đối tác
✔️ Cách lựa chọn sản phẩm sạch – chất lượng – mang giá trị tài lộc
✔️ Cơ hội kết nối với cộng đồng doanh nhân uy tín toàn quốc
✔️ Mở rộng mối quan hệ & gia tăng cơ hội hợp tác kinh doanh

📌 Lịch trình nổi bật:

06:30 – 07:00: Giao lưu – Kết nối doanh nhân
07:00 – 09:00:
• Đào tạo Networking thực chiến
• Giới thiệu doanh nghiệp 30 giây
• Chia sẻ chuyên đề từ diễn giả
• Trao cơ hội kinh doanh

📣 Lưu ý tham dự:

Trang phục doanh nhân lịch sự
Có mặt đúng giờ để tối ưu kết nối
Chuẩn bị bài giới thiệu bản thân & doanh nghiệp trong 30 giây
Mở we**am để tăng hiệu quả giao lưu trực tuyến

📞 Đăng ký tham dự:
Trưởng Ban Khách mời – Mrs. Trần Thị Bạch Huệ
☎️ 0772 383 986

✨ Một buổi sáng kết nối – Hàng trăm cơ hội mở ra!
👉 Hẹn gặp Anh/Chị tại cộng đồng doanh nhân BNI Topaz Online.

🍍🚀

28/05/2026

BẠN ĐANG BÁN BẢO HIỂM PHI NHÂN THỌ THÌ VÀO ĐÂY TÔI GIỚI THIỆU CHO BẠN 100 KHÁCH HÀNG

Send a message to learn more

27/05/2026

TÔI CẦN KẾT NỐI VỚI CHỦ CÔNG TY AGENCY CHẠY QUẢNG CÁO GOOGLE ĐỂ HỢP TÁC

Send a message to learn more

Address

229 P. Tây Sơn, Ngã Tư Sở, Đống Đa
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Topaz Chapter Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share